Dị Giới Thiên Anh Hùng Ca Của Người Và Thần

Chương 7: 7: Vân Kiếm Tông






Chương I: Sát Kiếp
Tập 7: Vân Kiếm Tông
"Khoan! Xí một phút đã....Các ngươi ngươi nói trả lại các ngươi đồng bạn là sao?"
Negro vẻ mặt mờ mịt, nàng xác định mình ngày hôm qua vừa tiến vào nơi này, đến một con ma thú
hay cái gì đó nàng còn chưa nhìn thấy thì nói gì đến săn giết tộc Elf thành
viên.
“Ta không hiểu các ngươi đang nói cái gì, trừ bỏ các ngươi ra, thì ta không có và chưa từng gặp qua một Elf nào.”
"Không cần giảo biện, chính các ngươi giảo hoạt nhân loại là kẻ bắt đi ta đồng bạn, ngươi xuất hiện tại đây khẳng định cùng những người đó là một đám."
“Nhân loại bắt ngươi đồng bạn? Nhưng thật sự không có liên quan với ta à.”
"Không liên quan? Bình thường nhân loại sao có thể sẽ xuất hiện ở sâu trong Đại Sâm Lâm? Ngoài trừ có mục đích nếu không không ai sẽ tiến vào trong này!"
"Chà ~ cái đó ngươi nói cũng có lý a, nhưng dù ngươi nói như thế, ta cũng thật không biết như thế nào giải thích."
Negro một bộ không sao cả, đối mặt với sáu tên Elf tộc chiến sĩ, nàng không có biểu hiện ra một chút khiếp đảm.
Vì như nàng đã nói, Ngũ Tinh hoặc hơn không ra, tại trước mặt nàng Bán Thần linh hồn cùng với xem như là vô hạn Mana, nàng tuyên bố dưới Ngũ Tinh nàng là vô địch.
Vậy nên đám Elf này nếu muốn chịu chết, thì các nàng có thể động thủ thử xem.
“Ta đã nói rồi, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, ta không có nhìn thấy nhân loại nào khác, cũng không có nhìn thấy đồng bạn bị bắt đi của các ngươi, ta tới đây chỉ muốn nghỉ ngơi một thời gian rồi sẽ rời đi."
“Ngươi cho rằng ta sẽ tin lời ngụy biện của ngươi sao?”
Theo cái thái độ như muốn cắn chết ta của ngươi thììì ─── không.
"Các ngươi yêu cầu bình tĩnh lại một chút mới có thể nghe ta giải thích."
Vima không muốn nói nhảm nhiều, nàng bàn tay vung lên.
"Đem nàng ta bắt lại, mang về giao cho Nữ Vương thẩm vấn!"
Mấy Elf cầm trong tay cung tiễn chậm rãi tiếp cận Negro, các nàng xem ra muốn đem nàng bắt sống.

Xem đối phương
không có ý định giết người, Negro liền không phản kháng, lựa chọn chịu trói để cho bọn họ bắt trở về, nàng đem hai tay chắp lại, thuận tiện cho bọn họ trói buộc nàng lại.
"Ngươi đây là đầu hàng?"
Vima nhìn ra đối phương ý tứ, nhưng Negro đột nhiên chấp nhận đầu hàng làm Vima có chút hoang
mang.
“Các ngươi không phải muốn bắt ta trở về sao, kia mau tới đi.”
Thấy đối phương chậm chạp không có bắt mình, Negro thúc giục nói.
“Giảo hoạt nhân loại, ngươi đây muốn dùng quỷ kế gì?”

"Fu fu fu ~ Yên tâm đi, yên tâm đi, ta là cam tâm tình nguyện bị các ngươi bắt."
"Vậy ngươi đừng có hối hận."
Nói, Vima lần thứ hai vẫy tay.
"Đem nàng bắt lại!"
Mệnh lệnh truyền ra, các nữ Elf khác lập tức làm theo, các nàng đi tới, thành thạo dùng dây đằng trói buộc Negro tay.
Nhìn đã bị khống chế Negro, Vima trong lòng nghi hoặc không có tan đi, nhưng trước mắt nếu bắt nhân loại đã bắt được, nàng cũng có thể trở về phục mệnh.

Mà ở đi thời điểm,
Negro liếc mắt một cái nhìn về phía sau, ở phía trên một cái cành cây, một con quạ đen nhìn mọi người rời đi.
Thấy con quạ đen đó, Negro cười lạnh một tiếng, sau đó nàng liền bị đám Elf mang vào rừng cây.
Mà bầy dê thấy chủ nhân rời đi, chúng cũng chậm rãi đi theo mặt dù tốc độ chậm chạp không thể so với chạy nhanh như gió đám Elf, nhưng nhờ mối liên kết với chủ nhân của mình, bọn tuyệt đối sẽ không xuất hiện vấn đề như mất dấu chủ nhân chẳng hạn.

Ở khoảng cách Negro nhà gỗ ba dặm, một người mặc áo giáp độc nhãn nam mang theo một đội ngũ trang bị các kiểu chiến giáp đi trong rừng.
Đột nhiên, vị độc nhãn kia nâng tay, ý bảo đám người phía sau dừng lại.
Bọn họ thấy vậy, cũng lập tức dừng bước chân, cùng nhau nhìn về phía độc nhãn nam, như là đang mong chờ điều gì đó.
Mà độc nhãn sau vài giây yên lặng, tiếp theo miệng tươi cười.
"Tìm được rồi!"
Chỉ với một câu, đằng sau hắn đám người ngay sau đó hoan hô lên.
“Lão đại, ngươi thật sự tìm được bọn chúng nó sao?”
“Ân, tuy rằng bọn chúng ẩn trốn rất tốt, nhưng thì sao nào? Đều còn không thể tránh thoát đôi mắt của ta.”
Nghe được độc nhãn nam khẳng định, đám người sôi trào lên.
“Rốt cuộc tìm được rồi."
“Lần này tuyệt đối không để chúng nó chạy mất.”
“Lão đại, mau mang chúng ta đi qua, bó lớn bó lớn đồng vàng đang hướng chúng ta vẫy tay a.”
“Đúng vậy, chúng ta nhau đi bắt lấy chúng nó.”
Nghe những lời này độc nhãn nam quát lớn nói.
“Mang các ngươi qua đi? Sau đó lũ ngu xuẩn các người để chúng nó chạy mất sao?”
“Này… Lão đại, lần trước chỉ là ngoài ý muốn.”
“Ngoài ý muốn cái đầu các ngươi, lũ vô dụng các ngươi, một đám nam nhân liền mấy con đàn bà còn bắt không được, mà còn ở trước mặt ta không biết xấu hổ ồn ào?”
"Các ngươi cả ngày chỉ biết ồn ào mạnh miệng, CMN nhưng khi gặp chuyện gì thì còn chạy còn nhanh hơn ai khác."

Bị nam nhân kia mắng cho một trận, ba chục người đội ngũ đều yên lặng chịu đựng, bọn họ không dám nhiều lời một câu cũng không, vì sợ chọc độc nhãn nam càng thêm tức giận.
Thấy đám thuộc hạ không có hé răng, mà độc nhãn nam cũng đã bình tĩnh lại.
“Tóm lại, lúc này đây ta đã tìm được đám Elf đó nơi ẩn thân, nếu các ngươi lại lần nữa để chúng nó chạy thoát được, ta cho các ngươi đẹp!”
Độc nhãn nam nói, bầy người không có trả lời.
"CMN các ngươi bị điết hả? Có nghe hiểu không!!?”
“Nghe rõ, lão đại.”
Đám người trả lời, độc nhãn nam nghe thì lại liếc mắt nhìn bọn họ một cái, rồi hắn đốt một điếu thuốc ra ngậm, sau đó nói thêm một câu.
"Các người hôm nay lanh lợi thêm một chút đi, lần này là chúng ta từ trước đến nay lớn nhất đơn hàng, chỉ cần thành công, mỗi người năm mươi đồng vàng.”
Vừa nghe đến năm mươi đồng vàng, họ mắt chợt loé tham lam dục.
“Thế nào, nghe tới tiền thì hăng hái hơn chưa?”
“Hắc hắc hắc lão đại, chúng ta đều nghe ngài.”
Một tên thò tới nịnh hót, mà đám tiểu đệ còn lại cũng phụ họa theo.
"Đúng vậy đúng vậy, chúng ta đều nghe lão đại!”
Nam nhân nghe xong liền bật cười, hắn vung tay lên.
“Đi, đi theo sau bọn chúng, lần này...!một cái cũng không được phép chạy thoát!”
"Vâng!"
Đám người cùng kêu lên trả lời.
"Cứ chờ xem!"
Nhìn nơi rừng cây các nữ Elf cùng Negro biến mất, độc nhãn nam sờ sờ chính mình mù mất con mắt, hắn oán hận nhìn về chỗ sâu cánh rừng cây, cắn chặt hàm răng.
Lúc này tại Vân Kiếm Thanh xa gần nổi tiếng Phù Không Thành, lại là trong tu chân giới tiếng tăm lừng lẫy nhất tu tiên môn phái.
Từ đã 1000 năm trôi qua từ lúc Phù Không Thành được xây dựng cho tới nay, nó đã luôn đứng đầu trong một trong các thánh địa tu luyện hấp dẫn người nhiều nhất.

Không chỉ là phù không ở trên cao cao bầu trời vạn dặm chủ thành Phù Không Thành, ngay cả thành phố phía dưới Phù Không Thành chính là Vân Kiếm Thành, bất kể là ở trong hay ngoài thành cũng đều che kín vô số kiến trúc, cư dân cùng tu chân giả hỗn tạp ở bên nhau, làm Vân Kiếm Thành càng thêm phồn hoa cùng mê người.
Tại Phù Không Thành như thể là một nơi giống như nhân gian tiên cảnh đạo quan, chỉ có nội môn đệ tử trở lên người tu đạo mới có tư cách tiến vào nơi này mà đại lượng ngoại môn đệ tử thì được phân bố ở phía dưới Vân Kiếm Thành, ngày ngày không ngừng tu luyện, để có một ngày có thể ngẩng đầu ưỡn ngực mà đi vào Phù Không Thành trở thành nội môn đệ tử.
Nhưng là ngày này ở Phù Không Thành Vân Kiếm Tông thế lực phạm vi đã phát sinh sự tình lại làm nơi này bịt kín trong bóng ma.
Lưu Huyền quỳ gối ở bên trong chủ điện, đối diện hắn chính là một người râu dài trung niên nam tử, ở hắn hai bên sườn ngồi là Vân Kiếm Tông các người trưởng lão, dựa theo Tu Tiên giới tuổi, bọn họ ít nhất cũng đã hai trăm tuổi.
Lưu Huyền phía sau đi theo hắn chín tên nội môn đệ tử cũng tương tự quỳ xuống.
Mà làm phát hiện ẩn giấu ở Tri Chu Động nữ tà tu và cũng là người chứng kiến duy nhất Đường Nhạc được miễn xử phạt, nên hắn nơm nớp lo sợ mà đứng ở chủ điên một góc quan sát.


Hiện trường không khí vô cùng áp lực, làm Vân Kiếm Tông Tông Chủ Vân Đạo Lưu sắc mặt càng nghiêm túc.
Tạm dừng sau một lúc, Vân Đạo Lưu cuối cùng nói chuyện.
"Lưu Huyền, ngươi biết tội?”
Lưu Huyền đôi tay quỳ sát đất, đầu gõ mặt đất vang lên băng băng
“Đồ nhi biết tội, thỉnh Tông Chủ trách phạt, đồ nhi tuyệt không một lời oán hận!”
Lưu Huyền lúc dập đầu cũng không dám dụng linh lực hộ thể, thật sự chỉ lấy trán của mình dùng thật đánh thật mà dập đầu, chỉ là bảy tám lần, trên trán liền đã chảy ra vài giọt máu, nhưng là hắn không dám lau đi
“Tội ở nơi nào?”
Nghe được Tông Chủ hỏi chuyện, vội trả lời.
"Tội có ba, thứ nhất, sau khi tìm được yêu nữ kia tung tích, đồ nhi đã không có trước tiên triệu tập các đồng môn, mà lại suy nghĩ chính mình nhận toàn bộ công lao, tư tâm quấy phá."
"Thứ hai, là xem thường yêu nữ thực lực, nếu đồ nhi ở ngay từ đầu dùng toàn lực, không cho nàng cơ hội thi triển thiêu đốt sinh mạng bí pháp, như vậy đồ nhi đã sớm có thể bắt lấy yêu nữ này mà không phải như thế này lưỡng bại câu thương người thì chết còn đồ nhi tổn thất ba tâm chi kiếm, thực lực chịu tổn hại rất lâu mới có thể hồi phục."
"Thứ ba, đồ nhi để chết mất bổn tông nhất trân quý tiên thú, lại còn là ngay ở trước Vân Kiếm Thành và dân chúng, đây không thể nghi ngờ là đã làm mất bổn tông mặt mũi.”
“Đồ nhi tội đáng chết vạn lần!”
Lưu Huyền nói xong, lại là “Phanh phanh phanh” dập đầu.
Làm đứng ngoài quan sát Đường Nhạc có chút sợ.
Nhìn có vẻ Phù Không Thành tông môn quy củ pháp quy quản lý dạy dỗ thực rất nghiêm à, nhất là Tông Chủ mạch.
Vân Đạo Lưu lạnh lùng nói.
“Ngươi hiện tại thật ra biết rất rõ ràng, nhưng mà, đã muộn không phải sao?”
“Đường đường là Vân Kiếm Tông ta, không chỉ ở đánh bại chúng ta nội môn đệ tử, còn đồ diệt chúng ta cả trăm ngoại môn đệ tử ở ngay trên tay một ả yêu nữ và thậm chí còn mất đi một con quý giá tiên thú.”
“Việc này nếu lan truyền ra ngoài, Vân Kiếm Tông nên như thế nào đứng trước các đồng đạo?”
Lưu Huyền cúi đầu không nói.
Toàn bộ phòng chủ điện im ắng, chỉ nghe thấy hắn trên đầu máu tích tích bắn tung tóe trên sàn nhà thanh âm.
"Nhưng suy xét việc ngươi đã đánh chết nữ tà tu, không có công lao cũng có khổ lao và nể tình ngươi bao năm qua cống hiến ngươi làm cho Tông môn, chúng ta sẽ bỏ qua lần nay, việc ngươi cần làm bây giờ là siêng năng tu luyện, không thể có một chút chậm trễ, nhưng nếu là lại bị một yêu tà tương tự khác như vậy đánh bại……"
Lưu Huyền lạy dập đầu "Phanh" một tiếng vang
"Đồ nhi nguyện tự sát lấy tạ thiên hạ."
Trời đất, cái vị đại sư huynh tuyệt đối là dập đầu tay thiện nghệ, hắn còn tiếp tục như vậy, sàn nhà sợ không phải bị đầu hắn đâm nát đi.
Đường Nhạc vô ngữ nhìn Lưu Huyền, hắn bây giờ có chút do dự và nghi ngờ mình gia nhập nội môn có phải là chuyện đúng đắng hay không nữa.
“Đường Nhạc.” Vân Đạo Lưu tầm mắt chuyển lên người Đường Nhạc
Đường Nhạc vội quỳ rạp xuống đất, cung cung kính kính mà hô một tiếng.
"Tông Chủ."
“Ngươi chính là cùng yêu nữ tiếp xúc duy nhất sống sót ngoại môn đệ tử, ta muốn ngươi đem ngươi đã chứng kiến yêu nữ sử dụng chiêu thức từ đầu tới đuôi không sót một chữ viết ra rồi mang tới cho ta, không cần để sót một cái chi tiết nào, ngươi hiểu không?”
"Vâng, đệ tử minh bạch.”
“Hiểu được thì tốt, phải biết rằng ngươi đời có câu Biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng.

Chuyện này làm tốt, ngươi có thể trực tiếp tới nội môn tu luyện."

Đường Nhạc vừa nghe, liền tức khắc vui mừng khôn xiết.

Bởi vì phía trước cực cực khổ khổ lắm sắp hoàn thành nhiệm vụ gia nhập nội bị một yêu nữ nửa đường giết ra làm hắn công sức đổ sông đổ biển.
Vốn tưởng rằng hằn sẽ còn muốn khổ bức bức bận việc một thời gian mới có thể đạt tới lần tiếp theo nhập nội môn điều kiện, hiện giờ Tông Chủ thế mà trực tiếp cho cơ hội, hắn sao mà không cao hứng đến cực điểm chứ.
Hội nghị đến nơi này xem như là hạ màn.
Chỉ là những quỳ ở đó nội môn đệ tử vẫn cứ không có đứng dậy, phải đợi cho đến Tông Chủ cùng các trưởng lão đều rời đi chủ điện, các đệ tử lúc mới đứng dậy, bọn họ quỳ quá lâu thân đều đã cứng đờ, phải hoạt động một lúc mới khôi phục bình thường.
Mà làm Đường Nhạc chú ý là vốn là Lưu Huyền đáng tin tuỳ tùng Minh Tu, lúc này lại không có tiến lên nâng đỡ Lưu Huyền đứng dậy, ngược lại lạnh mặt đi ra ngoài, mọi người đều còn nghe thấy hắn mắng một tiếng.
"Chó nó!"
Đường Nhạc nào hiểu được rằng đây là giữa các nội môn đệ tử có cái gì ân oán, hắn nhìn nhìn Minh Tu bóng dáng rồi lại nhìn nhìn vẫn quỳ gối tại đó Lưu Huyền, suy nghĩ hồi lâu sau hắn quyết định vẫn là đi qua đỡ dậy vị đại sư huynh này.
Khi hắn đi đến gần hơn, thì mới phát hiện, ở Lưu Huyền trước mặt đã tích lũy một cái vũng máu lớn.
"Đại sư huynh, huynh không có việc gì đi."
Đường Nhạc một bên hô, một bên tiến lên đỡ hắn cánh tay chậm rãi nâng đỡ hắn đứng lên.
Lưu Huyền cũng không có cự tuyệt Đường Nhạc hảo ý.
Khi Đường Nhạc đem hắn đỡ đến một bên ghế trên nghỉ ngơi, Lưu Huyền biểu tình nhìn có chút cô đơn.
“A ~ ngươi biết không? Ta không có bị Tông Chủ trừng phạt thu hồi đi ta nội môn thủ tịch đệ tử vị trí, phỏng chừng làm rất nhiều người thất vọng rồi.”
Đường Nhạc nghe liền bỗng nhiên có chút đồng tình hắn.
“Ta ngay sau khi xác định yêu nữ tung tích, liền đã muốn bắn pháo tín hiệu cho các ngươi, nhưng lại không tưởng được là trong tay ta pháo hoa dù châm lửa như thế nào cũng không cháy, nên vì không để cho yêu nữ chạy trốn, ta chỉ đành phải một người đi chặn nàng lại.”
Đường Nhạc kinh ngạc.
"Vậy Đại sư huynh vì sao vừa rồi lại không hướng chưởng môn hội báo việc này?"
Lưu Huyền lắc đầu.
“Ta nói ra không chỉ không có tác dụng, mà ngược lại sẽ còn làm người cảm thấy ta xảo lưỡi như hoàng, không muốn gánh vác trách nhiệm”
“Huống chi....ta thật là phạm vào khinh địch chi tội, ta thua không oan."
Sờ sờ vẫn còn ẩn ẩn có chút đau khuôn mặt, hắn ưu sầu nói.
Đường Nhạc căn bản không nghĩ tới mặt ngoài cường đại Vân Kiếm Tông nội môn đệ tử, thế mà lại sẽ nội đấu với nhau mà còn đến mức này, không khỏi làm hắn tâm có chút có chút lạnh.
Lưu Huyền nhìn hắn, miễn cưỡng cười nói.
"Nơi có người liền sẽ có giang hồ, dù có là người tu đạo, tranh danh đoạt lợi ích ích kỷ tâm tư cũng sẽ không so với thường nhân tốt đến đâu thậm chí còn thêm ác liệt."
"Cho nên, ngươi vào nội môn, đừng tưởng rằng chuyên tâm tu luyện là được, cây cao đón gió, ngươi minh bạch sao?”
Đường Nhạc cái hiểu cái không gật đầu vâng.
[To Be Continued]
…………………………..
Nếu mọi người thích hoặc thấy hay hãy cho một LiKe, Yêu Thích hoặc Đề Cử để tác có thêm tinh thần cố gắng viết truyện.
Nếu tác có gì sai sót thì viết comment ở phần bình luận để tác biết, tác sẽ sửa lại.
Cảm ơn mọi người, Love You All.