Dị Giới Thú Y

Chương 531




Lấy danh nghĩa của ta! Các thổ nguyên tố, hãy phóng thích huynh đệ tỷ muội của các ngươi đi!

Theo giọng nói của Đặng Khẳng, thổ nguyên tố mật độ cao trong khu rừng trên không đang nhanh chóng rút đi, những nguyên tố bị hạn chế lúc trước cũng đã khôi phục lại sự sống.

Sở Thiên ấn tay lên thân cây bên cạnh, khẽ đưa một trảo, thân cây cứng như thép bị gãy theo trảo thủ của hắn, Sở Thiên gật đầu, "Thần lực đã phục hồi rồi, Khảm Phố, An Cát Lệ Na, hãy giúp Sắt Mông Đức một tay trước đã, Bác Đức miện hạ và A Mạt Kỳ sẽ ở lại đây với ta."

Chiến Thần và An Cát Lệ Na phi thân lên, Bác Đức vội kêu lên: "Ta cũng đi."

"Ngươi chờ chút!" Sở Thiên quát: "Ngươi đi rồi, ai bảo vệ ta và A Mạt Kỳ, ở đây còn có một Hải Thần nữa!"

Bác Đức nghĩ lại, Sở Thiên nói có lý, vì vậy không còn tranh đi đầu nữa. Nhưng ý thực sự của Sở Thiên, có lẽ chỉ An Cát Lệ Na đang cười lạnh mới hiểu.

Khảm Phố đầu tiên bay đến trước mặt vũng nước tụ, vừa định ra tay, không ngờ Sắt Mông Đức quát: "Khảm Phổ, cút ra, bổn miện hạ chỉ cần thêm nửa giờ nữa sẽ có thể luyện hóa hắn! Không cần ngươi giúp!"

Khảm Phố sửng sốt, ngay lập tức giận tím mặt, đường đường là Chiến Thần đã hạ mình cùng người khác giáp công đối thủ, đây đã là chuyện bất đắc dĩ rồi. Không ngờ lòng tốt lại còn bị nhục mạ.

Sở Thiên xa xa ở ở Nguyệt Thần Điện, khoảng cách xa đến nghìn thước, không thể nào chỉ huy được từ phía xa, Chiến Thần muốn giết Sắt Mông Đức, nhưng không có chỉ thị, nhất thời đứng nguyên tại chỗ.

An Cát Lệ Na cũng bay đến trước vũng nước tụ, thoáng quan sát tình thình, lạnh lùng nói: "Khảm Phổ, còn ngây ra đó làm gì? Mệnh lệnh của Phất Lạp Địch Nặc là giết Bố Lai Ân Đặc, ngươi ngại Sắt Mông Đức la ó cái gì!?"

"Hiểu rồi!" Khảm Phổ sau đó kéo Chiến Thần Kích. Ánh kích đâm ra. Còn An Cát Lệ Na tay cầm song kiếm tượng trưng, lần lượt dùng hai nguyên tố phong lôi tấn công Bố Lai Ân Đặc trong vũng nước tụ.

"Cường độ thế này còn chút thú vị!" Bố Lai Ân Đặc nhàn nhạt cười, cơ thể lơ lửng trong vũng nước chợt động, nhưng đúng lúc hắn vừa giơ trường kiếm lên, Sắt Mông Đức chợt quát: "Cút hết ra cho bổn miện hạ! Hắn là đối thủ của ta!"

Phụt! Phụt!

Từ trong vũng nước tụ bắn ra hai đạo thủy tiễn, lần lượt lao vào Khảm Phổ và An Cát Lệ Na.

Chiến Thần cũng không tránh né, lưỡi kích rung một cái, đánh tan đạo thủy tiễn đó, còn An Cát Lệ Na không dám đối diện phản kháng, xoay người một cái, tránh khỏi thủy tiễn.

Bố Lai Ân Đặc chợt thở dài, "Nhạt nhẽo, đúng là nhạt nhẽo! Sắt Mông Đức, ngươi làm ta quá thất vọng rồi! Giờ phút sống chết mà ngươi lại giở tính ương bướng tấn công cả viện thủ của mình, lòng dạ hẹp hòi như vậy, ngươi mãi mãi không thể thành Thần Vương!"

"Hừ! Với bí pháp của nghĩa phụ, sớm muộn ta cũng sẽ thành Thần Vương! Cho dù không phải Thần Vương, ta cũng giết ngươi dễ như trở bàn tay!"

"Sắt Mông Đức!" Giọng nói Đặng Khẳng giận dữ vang lên trong Tiếp Nguyệt Tháp, tuy rằng không thể tận mắt nhìn thấy, nhưng đối với thần mà nói, có lúc chỉ cần dựa vào khí tức thì có thể cảm nhận được tất cả, "Vì tam giới, mong ngươi toàn lực nghênh chiến! Vừa rồi nếu không phải Bố Lai Ân Đặc nương tay, khi ngươi bắn ra thủy tiễn thì đã chết rồi!"

"Nói đùa!" Sắt Mông Đức khinh bỉ nói: "Ta sao có thể quên bảo vệ mình?"

"Sai rồi, các ngươi đều sai rồi! Ha ha!" Bố Lai Ân Đặc từ từ bay ra khỏi vũng nước tụ, Sắt Mông Đức lại không thể ngăn cản hắn một chút nào, Vĩnh Hằng Kiếm vụt hiện quang mang màu bạc nhàn nhạt. Hắn mỉm cười nói: "Vừa rồi nếu như ta muốn giết Sắt Mông Đức, ả có phân tâm hay không kết quả cũng như nhau thôi, được rồi, Đặng Khẳng, xem ra ta không giết Sắt Mông Đức, ngươi cũng không chịu ra đây! Vậy thì ta sẽ làm theo ý nguyện của ngươi!"

Hoành ngang thân trên không trung, lưỡi kiếm của Bố Lai Ân Đặc cắm vào trong vũng nước tụ, sau đó khẽ ngoáy, hóa thân của Sắt Mông Đức giống như một con rắn nước bị nhảy ra, chuyển động theo hướng rung động của Vĩnh Hằng Chi Kiếm.

An Cát Lệ Na đẩy Khảm Phổ, quát: "Mau động thủ!"

Khảm Phổ giương kích xông lên, nhưng lại bị cánh tay không cầm kiếm của Bố Lai Ân Đặc giữ lại.

"Ài, Bố Lai Ân Đặc, ta vẫn đánh giá thấp ngươi rồi! Không ngờ thực lực của ngươi không những không bị tụt lùi, ngược lại còn mạnh hơn!"

Hai tay của Bố Lai Ân Đặc đồng thời áp chế hai đối thủ, nhưng lại ngước đầu nhìn theo hướng Tiếp Nguyệt Tháp, ở trong tầm mắt là một bầu trời xanh biếc vô tận. "Ha ha, những thứ này đều là do Tư Đặc Ân và Lạp Lý Bác Đức ban cho ta. Tư Đặc Ân đã phong ấn ta hơn vạn năm, cho ta thời gian để tĩnh tâm suy ngẫm ý nghĩa của vĩnh hằng. Bắt đầu từ bảy năm trước, Lạp Lý Bác Đức lại không ngừng đấu tranh với linh hồn của ta, không ngừng nghỉ một giây phút nào, không những đã khiến ta khôi phục thực lực, cũng đã hoàn toàn thông suốt những lĩnh ngộ của hơn vạn năm nay! Hiện nay…"

Bố Lai Ân Đặc thu ánh mắt hướng về lỗ hổng trên Tiếp Nguyệt Tháp, quát lớn: "Đặng Khẳng, ta cần một đối thủ giúp ta thăng cấp lên Thần Hoàng cấp tám, ngươi có thể giúp ta không?"

"Nếu như ta ra khỏi tháp, tam giới sẽ bị hủy trong chớp mắt! Bố Lai Ân Đặc miện hạ suy nghĩ lại đi!"

"Những lời đã nói, ta không muốn nói lại, Đặng Khẳng, đám kiến hôi đó không đáng để ngươi bảo vệ! Những cường giả có thể sống trong khi tam giới bị hủy diệt, ngươi không cần phải bảo vệ…"

Đột nhiên, Bố Lai Ân Đặc cười, không còn nói chuyện với Đặng Khẳng nữa, trường kiếm rung động không ngừng, đẩy Sắt Mông Đức ra, cũng bức lui Chiến Thần.

Nhìn chân trời phía xa, Bố Lai Ân Đặc vui vẻ nói: "Thật may mắn! Trong tam giới vẫn còn cường giả như vậy!"

Leng keng, leng keng!

Âm thanh tiếng xiềng chạm nhau thấp thoáng vang lên, Mặc Phỉ Đặc đôi mắt nhằm nghiền lăng không đạp mây đi tới.

"Ngươi là Mặc Phỉ Đặc, địa ngục ma thú nhân lúc ta đánh nhau với Bác Đức đã chạy trốn hôm đó! Đúng không!?" Bố Lai Ân Đặc ngửa mặt cười: "Trên người ngươi có thứ giống với ta, ta thích đối thủ như ngươi!"

"Ta đến để giết ngươi!" Dứt lời, Mặc Phỉ Đặc không nói gì thêm, đứng cách Bố Lai Ân Đặc một khoảng hơn trăm thước, ngưng thần tập trung vào đối thủ.

Nhưng lúc này, Sắt Mông Đức bị Bố Lai Ân Đặc ném đi đã biến lại hình người, giận dữ quát: "Các ngươi tránh ra cho ta, ta sẽ giết hắn! Bí pháp Sáng Thế Thần! Thủy Chi Hồn!"

Chỉ thấy Sắt Mông Đức giương cao hai tay, lòng bàn tay đối nhau, thủy nguyên tố xung quanh nhanh chóng tụ lại trong lòng bàn tay, thậm chí Vùng biển vô tận dưới khu rừng trên không, sóng nước cũng cuồn cuộn, bắt đầu chuyển động lên trên.

Hai vị Thái Thản bên cạnh Sở Thiên vội nói với Sở Thiên: "Long Thần miện hạ, chúng ta mau vào Tiếp Nguyệt Tháp!"

Dứt lời, không đợi Sở Thiên đồng ý, hai người đã chia sang hai bên, lần lượt kẹp Sở Thiên và A Mạt Kỳ, đưa họ lên Tiếp Nguyệt Tháp, Bác Đức nghe thấy tiếng gọi của Sở Thiên, cũng theo đó bay vào.

Ầm, ầm!

Hai Thái Thản khác cũng bảo vệ Liên Thành và đám lâu la của hắn trốn vào trong, đúng lúc bốn Thái Thản cùng hợp lực đóng lổ hổng lại, bên ngoài tháp vang lên một tiếng vang đinh tai nhức óc.

"Nữ thần tại thượng!" Sở Thiên thở phào một hơi, nói: "May mà nơi này là Vùng biển vô tận, không có con người bình thường, nếu không con người sẽ gặp phải tai ương rồi."

"Chuyện này không chắc!" Liên Thành phản bác nói: "Bốn đại dương lớn của Huyễn Thú liên kết làm một, thần lực của nơi này thoát ra ngoài không thể nào chấn động đến Biển Cấm, nhưng lại có thể đẩy sóng đến phía đông đại lục." Liên Thành xoay người khom lừng với Đại Địa Phụ Thần, vội nói: "Đặng Khẳng miện hạ, ngài nên lấy tam giới làm trọng, nghĩ cách ngăn cản thần lực nơi này lan rộng ra!"

Sở Thiên kinh ngạc, Liên Thành có lòng tốt như vậy từ bao giờ? Tên này không đi biểu diễn ở đại kịch trường (sân khấu diễn dịch) Khải Tát thì thật quá uổng phí rồi.

Đặng Khẳng lơ lửng trong không trung, không nhúc nhích, hai tay đưa ngang bằng, mái tóc trên đầu bay lả tả. Thái Thản giải thích cho hắn: "Chủ nhân đang khởi động Thần Giới Cự Kiếm, ngăn chặn thần lực lan rộng."

Nhìn xuyên qua khe hở sau lưng bốn Thái Thản, Sở Thiên đang quan sát tình hình bên ngoài.

Sắt Mông Đức đã hòa làm một với nước, Mặc Phỉ Đặc thì chỉ một đôi tay trần, Khảm Phổ và An Cát Lệ Na đang ở bên hiệp trợ, bốn thần chiến đầu với một mình Bố Lai Ân Đặc, Vĩnh Hằng Thần Vương lại vẫn chiếm thế thượng phong.

"Mạnh quá! Mẹ nó!" Sở Thiên tự lẩm bẩm một mình.

A Mạt Kỳ khẽ lắc đầu: "Ông chủ, nếu như bốn người đồng lòng, cho dù không giết được Bố Lai Ân Đặc, cũng sẽ không rơi vào thế hạ phong. Nhưng người xem!" Chỉ vào bốn người đang chiến đấu, A Mạt Kỳ nói từng người một: "Mặc Phỉ Đặc chủ yếu là đấu liều mạng, hắn không hợp với việc liên thủ tác chiến nhất, thần lực lúc này nhiều nhất cũng chỉ phát huy được tám thành, Sắt Mông Đức một lòng đơn độc tấn công giết Bố Lai Ân Đặc, không muốn liên thủ, ngược lại trở thành cản trở, Khảm Phổ thì toàn tâm toàn ý giết địch. Nhưng An Cát Lệ Na thì ra sức không tận lòng. Nếu bốn người tiếp tục như vậy, muốn thắng Bố Lai Ân Đặc thật sự rất khó."

"Không sai, tiếp tục như vậy, e rằng khó ngăn cản được Bố Lai Ân Đặc!" Đặng Khẳng chợt thở dài nói. Mở mắt ra, ông chán nản nhìn vách tường Tiếp Nguyệt Tháp. "Tâm huyết của Sáng Thế Phụ Thần, hôm nay e rằng sẽ bị hủy mất thôi."

"Đặng Khẳng, ngươi có mấy phần nắm chắc sẽ đánh lui được Bố Lai Ân Đặc?" Truyện được copy tại Truyện FULL

Bỗng nhiên, phía trên Tiếp Nguyệt Tháp xuất hiện một thân ảnh trắng muốt, bay lơ lửng giữa mọi người.

"Đặng Khẳng đại ca, đây chính là thần tộc hôm đó đã ngăn Sắt Mông Đức và Mặc Phỉ Đặc." Sở Thiên vội nói.

Đặng Khẳng kinh ngạc nói: "Miện hạ là vị nào?"

Người kia vẫn đội chiếc mũ lụa che kín đầu, chỉ nghe thấy một giọng nói từ hư không truyền đến, "Ngày Nguyệt Tỏa Thiên Lang, miện hạ đã từng nói với ta, Cách Lý Phân không sai, nhưng có tội!"

(***) Ngày giam cầm Cách Lý Phân

Đặng Khẳng kinh ngạc khẽ há miệng ra mãi không khép lại, "Ngươi là…"

"Nếu như miện hạ tin ta, ta sẽ thay ngươi trấn thủ Tiếp Nguyệt Tháp!"

Đặng Khẳng ngạc nhiên lắc đầu, "Đúng là ngươi, sao ngươi…"

"Sắt Mông Đức không có khả năng thành đại sự, chuyện bại thì có thừa, miện hạ hãy lấy tam giới làm trọng!"

Đặng Khẳng thở dài, "Ngươi biết đấy, ta cũng chỉ có một phần thắng, một khi ta bại trận chết đi, ngươi sẽ phải mãi mãi trấn thủ Tiếp Nguyệt Tháp."

Người kia giơ tay lên, tay áo rộng thùng thình khiến mọi người không nhìn rõ ngón tay, nhưng một chiếc vòng tay màu ngân bạc từ trong tay hắn từ từ bay ra, bay đến trước mặt Đặng Khẳng.

Đặng Khẳng đón lấy chiếc vòng bạc, thoáng nhìn qua, chiếc vòng không có gì khác biệt, chỉ là chiếc vòng không gian bình thường, nhưng thứ bên trong lại khiến cho Đặng Khẳng kinh ngạc. "Có nó rồi, ta có năm phần thắng!"

Người kia gật đầu, bay đến bên cạnh Đặng Khẳng, "Tâm huyết của Sáng Thế Thần, phải trông cậy vào ngươi rồi!"

Đặng Khẳng nhắm mắt hít một hơi thật sâu, lách ra ngoài, người kia nhanh chóng lấp vào vị trí của Đặng Khẳng.

Tiếp Nguyệt Tháp lay động một trận, có điều không phải vì sự thay đổi người trấn thủ, mà là Đặng Khẳng đã dùng Thần Giới Cự Kiếm.

Ngoài tháp, Bố Lai Ân Đặc ung dung chậm bước, dường như đang bình phẩm chiêu thức của bốn đối thủ, sau khi Tiếp Nguyệt Tháp lay động, hắn cuối cùng đã cười. "Đặng Khẳng, lúc này có muốn chiến đấu với ta không?"

Khu rừng trên không biến mất, một thanh cự kiếm ngang trời xuất hiện, Đặng Khẳng bay ra từ trong tháp, bốn vị Thái Thản Cự Lực Thần theo sát phía sau, sau đó hóa thành lưu sa (dòng cát chảy) quấn quanh người Đặng Khẳng, đợi cự kiếm thu lại bằng một người lớn, rơi vào trong tay Đặng Khẳng, các Thái Thản đã hóa thành một chiến giáp thổ nguyên tố màu vàng kim, bảo vệ Đại Địa Phụ Thần.

"Bố Lai Ân Đặc, ta sẽ chiều ý ngươi!