Dị Giới Thú Y

Chương 546: THẦN CHI TÂM




Với năng lực của Kiệt Khắc Tốn, không thể nào không đoán ra Sở Thiên đá cửa vào, nhưng họ lại uể oải nằm trên đất, một tay ôm lấy một vò rượu uống đến mơ màng.

Biến Thái Số Một thụi vào Số Hai, thị ý sau đó lại lật người, nhắm mắt tiếp tục vào giấc ngủ, Số Hai bất lực, dường như mở một mắt ra, lẩm bẩm nói: "Làm gì vậy, bí pháp bạn sinh cũng nói hết cho ngươi rồi, ngươi còn hỏi gì"

Nếu như Số Một đang ngủ, Sở Thiên cũng không cần biết họ ngủ thật hay ngủ vờ, ngồi thẳng lên cổ hắn, hỏi Số Hai, "Ta muốn biết, tại sao cùng là thần tộc bạn sinh, ngươi và Tư Đặc Ân đều rất mạnh, nhưng ta và A Mạt Kỳ lại không giống như vậy?"

"Chỗ nào không giống a? Ta thấy các ngươi rất giống nhau a!" Số Hai nóng nảy bò dậy, vuốt lớn chỉ vào A Mạt Kỳ trước mắt, rồi lại chỉ vào Sở Thiên, "Các ngươi thử soi gương xem thử đi, hai khuôn mặt có gì khác biệt? Nói các ngươi là huynh đệ chắc chắn tất cả mọi người đều tin!"

"Thực lực, ta nói là thực lực!" Sở Thiên vắt chân lên, nói: "Hiện tại ta vẫn là Cao Vị Thần, cho dù có thêm Kinh Cức Long Hoàn và kinh nghiệm chiến đấu của Long Thần, nhiều nhất cũng chỉ có thể khiêu chiến với một thượng vị thần, nhưng A Mạt Kỳ hôm qua đã đả bại một Chủ Thần! Là dùng thần lực tầng thứ ba đả bại! Ta muốn biết, cùng huyết mạch, tại sao lại có chênh lệch lớn như vậy?" Nguồn tại http://Truyện FULL

"Thế tính là gì?" Số Hai bĩu môi: "Ngươi xem thử ta và Tư Đặc Ân lão đại, thực lực cũng là hai cấp bậc khác nhau mà! Không lạ, điều này không lạ!"

Sở Thiên nhìn chằm chằm vào Kiệt Khắc Tốn, tủm tỉm cười, "Vậy được, không nhắc cái này, nhưng sau khi ngươi và Tư Đặc Ân hợp thể, sẽ trở nên mạnh hơn, đúng không? Nhưng ta và A Mạt Kỳ hợp thể, miễn cưỡng thì có thể dùng thời không toại đạo, nhiều nhất thì cũng là Thượng Vị Thần, cũng chính là mức độ trạng thái đỉnh phong của ta, điều này là tại sao?"

A Mạt Kỳ cũng nói: "không sai, ta và ông chủ sau khi hợp thể, uy lực phát huy ra chỉ là mức độ của ông chủ, nếu như tính thêm cả chiến lực vượt cấp của ta, chúng ta hợp thể, c thực lực ngược lại còn bị giảm xuống!"

"Vậy thì chứng tỏ điều gì?" Kiệt Khắc Tốn rất mù mờ cười thộn ra.

"Chứng tỏ ngươi còn có chuyện chưa nói với chúng ta, đúng không?" Sở Thiên lấy ra Long Thần Quyền Trượng, cốc mạnh vào đầu của Kiệt Khắc Tốn.

Kiệt Khắc Tốn ôm đầu, đau đớn nói: "Ngươi làm gì mà đánh ta? Những điều nên nói cho các ngươi, ta đều nói rồi! Ngươi và A Mạt Kỳ sau khi hợp thể thực lực lại giảm xuống, là vì thực lực giữa các ngươi chênh lệch quá lớn! Không nói cái khác, A Mạt Kỳ hiện đã mở được Thần Chi Tâm để đến cảnh giới ý, ngươi thì sao?" Hắn chỉ vào Sở Thiên, "Hiện tại ngay cả bí pháp Long Thần ngươi còn chưa học hết, càng không cần nhắc đến Thời Không Chi Tâm của Long Thần tộc!"

Sở Thiên cười ha hả, sắc mặt tỏ ra không tin, "Thật sao? Nếu như ngươi nói dối, sau này sẽ không có rượu đâu, hơn nữa ta sẽ để Bác Đức và Bì Bồng liên thủ phóng hỏa, thiêu cháy rừng trúc của ngươi!"

Kiệt Khắc Tốn thoáng rùng mình.Gấu trúc bị Sở Thiên đặt mông ngồi lên cũng mở con mắt đang lờ đờ ra, "Được rồi, huynh đệ ngươi vẫn chưa nghe ra à?"

"Nghe ra cái gì?"

"Ai, đều là phân thân giống nhau, sao ngươi lại ngốc thế?" Số Một đẩy Sở Thiên ra, lồm cồm bò dậy, bực dọc nói: "Rất rõ ràng rồi, Phất Lạp Địch Nặc chắc chắn đang gặp phải phiền phức gì, muốn nâng cao thực lực. Nhưng bản thân hắn không có cách nào, nên đành đến tìm chúng ta!"

Số Hai lẩm bẩm nói: "Sao lại tìm chúng ta? Đặng Khẳng còn lợi hại hơn chúng ta a?"

Sở Thiên đột nhiên lắc đầu, "Đừng nhắc đến Đặng Khẳng nữa, hai vị, các ngươi có cách gì không?"

Bình! Số Một đá Số Hai ngã sấp xuống, sau đó ngồi lên người, chậm rãi nói vẻ đầy triết lý: "Thật ra tiềm lực của ngươi còn rất lớn, kinh nghiệm Long Thần và sự lý giải nguyên tố đều ở trong đầu ngươi. Dựa vào những thứ này, ngươi sớm đã có thể thăng cấp làm Chủ Thần rồi!"

"Nhưng nếu như ta muốn thành Chủ Thần trong vòng một tháng thì sao?" Sở Thiên đặt ngang Long Thần Quyền Trượng trong tay, xoay nhanh lại, mặt lại nhìn chằm chặp vào Kiệt Khắc Tốn.

"một tháng? Ngươi đùa trò gì đây?" Kiệt Khắc Tốn thiếu chút nữa nhảy dựng lên, "Ngươi cho rằng mình là Bố Lai Ân Đặc sao?"

"Chính là một tháng thôi, bởi vì một tháng sau Đại Địa Phụ Thần và sáu vị thần khác sẽ quyết đấu ở bờ Tây Hải, đến lúc đó chỉ có Chủ Thần mới có thể vào quan chiến!"

Kiệt Khắc Tốn sửng sốt. "một tháng nữa không phải chỉ có Đặng Khẳng và Bố Lai Ân Đặc đánh nhau sao? Sao lại có thêm năm người?"

Sở Thiên không trả lời, mà đưa thủ thư (thư viết tay) của Đặng Khẳng cho Kiệt Khắc Tốn.

Kiệt Khắc Tốn xem xong, ném cho con gấu trúc còn lại, hai con gấu trầm ngâm trong chốc lát, rồi trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó Số Một nói: "Muốn thăng lên Chủ Thần trong vòng một tháng, ngươi chỉ có thể đi con đường Thần Chi Tâm!"

Sở Thiên thị ý Kiệt Khắc Tốn tiếp tục nói.

"Thần Chi Tâm, chính là thứ mà A Mạt Kỳ lúc này đã lĩnh ngộ ra! Cụ thể ta cũng không hiểu!" Kiệt Khắc Tốn vừa suy nghĩ vừa nói: "Nói dơn giản, cơ hồ tất cả thần tộc đều dựa vào sự lĩnh ngộ pháp tắc của một nguyên tố nào đó để thăng cấp, còn A Mạt Kỳ hiện nay đã lĩnh ngộ ra được pháp tắc cơ bản nhất mà tất cả các nguyên tố khác phải tuân thủ! Thứ này ta chỉ nghe lão đại nói qua, đó chính là Thần Chi Tâm."

một con gấu khác tiếp lời: "Cụ thể làm thế nào để lĩnh ngộ Thần Chi Tâm, ngươi đừng hỏi ta, nếu như ta biết, sẽ không ở đây làm phạm nhân rồi! Đúng rồi, sao ngươi không hỏi A Mạt Kỳ?"

Sở Thiên khẽ nhún vai, cười nói: "Hắn cũng không nói rõ được!"

"Vậy thì ta có thể hiểu sao?" Hai con gấu trúc cùng rống lên, trút tức giận, Số Một cầu xin nói: "Long Thần đại nhân, chúng ta thật sự không biết mà! Nhiều nhất chỉ có thể nói cho ngươi biết một chuyện mà lão đại đã nhắc qua, hèm…. Tất cả nguyên tố đều tuân thủ pháp tắc thời không!"

Sở Thiên nheo mắt lại "Cũng chính là nói, trong bí pháp của Long Thần, cũng tồn tại một Thời Không Chi Tâm để có thể thăng cấp làm Thần Vương sao?"

Kiệt Khắc Tốn gật đầu, "Có điều thứ này rất khó lĩnh ngộ, ít nhất là lịch đại Long Thần chưa ai có thể hiểu được."

"Được rồi, chuyện thực lực chỉ hỏi thế thôi…" Sở Thiên đổi ngay chủ đề, lại lấy Long Thần Quyền Trượng cốc vào đầu Kiệt Khắc Tốn, gõ vào cả hai tên, sau đó nhìn bộ dạng đau khổ ôm đầu của hai con gấu trúc, ngược lại cười nói: "Có điều ta không hiểu, các ngươi dường như rất sợ ta thì phải? Chịu đánh mà cũng không đánh trả? Dựa vào thực lực của hai người, tiêu diệt ta và A Mạt Kỳ rất dễ mà."

"Giết chết ngươi?" Kiệt Khắc Tốn chợt lắc đầu.

Sở Thiên lại gõ đầu hai con gấu trúc, "Còn nữa, lúc trước ngươi đá ta và A Mạt Kỳ là có ý gì?" Chỉ vào hàng chữ trên vách tường, "Lôi Ưng Vương mười hai cánh vàng, ha ha, lúc trước ta không muốn hỏi. nhưng hôm nay thì không thể không hỏi, đây là…."

"Đánh chết chúng ta cũng không nói!" Hai con gấu cùng đồng thanh nói.

Sở Thiên cúi đầu xuống, cười cười, "không nói thì không nói đi. Những điều nên hỏi ta đã hỏi rồi, được rồi, chúng ta gặp lại sau, có điều một tháng sau ta còn phải đưa người nhà đến đây đấy!"

Sở Thiên mở cánh cửa của Tiếp Nguyệt Tháp, đối lưng với hai con gấu trúc, chợt hỏi: "Trên con đường tìm kiếm Sáng Thần Chi Tâm, có phải người tìm kiếm khi có được cơ hội thay đổi số phận của mình, thời không toại đạo sẽ mở ra, bức họ lên đường đúng không?"

"Đúng vậy, sao ngươi lại biết?" Kiệt Khắc Tốn sứng người nói

"Vậy thì ta yên tâm rồi!" Sở Thiên mỉm cười hỏi lại: "Các ngươi chưa vào thời không toại đạo, cũng chưa từng đi theo Sáng Thần, sao lại biết bí mật này? Hả?"

Dứt lời, Sở Thiên không đợi Kiệt Khắc Tốn trả lời, đã đóng cửa lại từ bên ngoài.

Gấu trúc Số Một nhìn theo cánh cửa đang đóng lại, ngây dại một lúc lâu, sau đó nói với Số Hai: "Hình như hắn đã biết gì đó rồi!"

"Ta đang lo lắng!"

"Ngươi lo lắng cái gì?"

"Ta không rõ Phất Lạp Địch Nặc đã biết những gì rồi, nhưng ta chắc chắn, có người sắp đen đủi rồi! Không tin ngươi nhìn bộ dạng hắn rời đi mà xem, đôi mắt cứ nheo lại. Khóe mắt còn mang theo bộ dạng thần côn đầy sát khí, không khác là bao với ảnh tượng mà lão đại truyền đến ở trong thời không toại đạo lần trước." Số Hai nói.

Số Một gãi đầu, "Cái ảnh tượng nào? Lão đại lần nào xuyên qua thời không toại đạo đều dùng lỗ hổng mà Sáng Thần để lại nhét cho chúng ta một đống thứ. Ngươi nói là cái nào?"

"Lần này đến lượt ngươi ngốc rồi hả? Dĩ nhiên là cái trong tương lai rồi!" Nói rồi, hắn cầm lấy thủ thư của Đại Địa Phụ Thần Sở Thiên cố ý để lại đây, "Kỳ lạ, Đặng Khẳng muốn làm gì vậy?"

"Ta nào biết được? Tương lai mà chúng ta biết không có đoạn này!" Gấu trúc lớn vỗ vào đầu, "Thật sự là kỳ lạ quá, ngươi không nói thì ta không nghĩ tới, một tháng sau…. Mẹ nó, ảnh tượng mà lần trước lão đại lén truyền về không phải nói, hắn một tháng nữa sẽ trở về sao?"

"Ài, tiếp tục chuẩn bị chạy trốn đi! Tương lai lại bị loạn lên rồi!"

………………..

Sở Thiên trở về Bố Lôi Trạch, sau đó tự giam mình vào phòng dưới lòng đất, không ai biết hắn đang làm gì, chỉ có A Mạt Kỳ lờ mờ đoán ra. Ông chủ đang muốn lĩnh ngộ Thần Chi Tâm.

Không sai, Sở Thiên muốn tăng cường thực lực trong vòng một tháng. Có điều hắn đã thất vọng, việc lĩnh ngộ Thần Chi Tâm chắc chắn không thể đơn giản, từ những đạo lý mà đám người Bố Lai Ân Đặc và A Mạt Kỳ nói ra, Sở Thiên toàn bộ đều hiểu, hơn nữa khi hắn ở địa cầu, đống lý thuyết triết học loạn xạ ấy cũng đã xem cả đống, nhưng biết không có nghĩa là lĩnh ngộ ra. Nếu không trên địa cầu ít nhất ngày nào cũng có thể sinh ra cả trăm vạn nhà triết học.

Sở Thiên suy nghĩ rất lâu, A Mạt Kỳ có Sinh Tử Chi Tâm, Mặc Phỉ Đặc có Sát Kiếp Chi Tâm, nếu như hắn lĩnh ngộ, thì phải là cái gì? Sở Thiên thầm nghĩ, Sở đại thiếu gia hắn chắc chắn không thể hợp với thể loại Nhân Ái Chi Tâm rồi, Vô Sỉ Chi Tâm có lẽ còn hợp lý.

Cuối cùng Sở Thiên đưa ra một kết luận, muốn có được Thần Chi Tâm, ít nhất phải gặp phải chút gì đau khổ, nhưng Sở Thiên sống đến ngày hôm nay, tuy rằng hắn cũng có lúc đen đủi, nhưng đau khổ sống chết thật sự lại chưa tửng gặp qua.

Cộp! Cộp! Cộp!

Sở Thiên dùng quyền trượng gõ đầu mình dưới phòng mật thất, miệng lại chửi: "Mẹ nó, lão tử có thể tạo ra Chủ Thần, chính bản thân lại không thể thành Chủ Thần, thật khôi hài!"

Đột nhiên, cả bầu trời Bố Lôi Trạch vang lên một tiếng rống lớn, "Hừ, mẹ nó, tên khốn kiếp đó, dám cướp đồ đệ của lão nhân gia ta? Xem lĩnh vực của lão nhân gia ta, Hương…"

Giọng nói của Thực Thần, thông thường thì hắn sẽ đọc ra ba chữ "Hương", nhưng lần này chỉ nói ra một chữ đã ngừng rồi, không cần nói, vị lão đầu tuổi tác không thể khảo chứng này đã xảy ra chuyện rồi.

Mở thời gian thuận lưu, Sở Thiên chớp mắt đã xông ra khỏi phòng mật thất, bay đến tiểu đảo nơi Thực Thần sống.

A Mạt Kỳ đã tới trước, đang kiểm tra Thực Thần đang hôn mê, nhìn thấy Sở Thiên tới cau mày nói: "Ông chủ, Sử Đế Phân đã ngất rồi, La Tân mất tích, kẻ địch không có dấu vết!"

Lúc này hệ thống phòng ngự Bố Lôi Trạch đã mở ra, Sở Thiên nheo mắt lại, lạnh lùng nói: "Gọi Khách Thu Sa tới, để hắn dùng Thiên Phạt Chi Nhãn tìm khắp đảo, ngoài ra Bác Đức miện hạ cũng đi giúp!"