Dị Năng Trọng Sinh: Thiếu Nữ Bói Toán Thiên Tài

Chương 872: sự khác thường của tiểu thiên (1)






- Chị, nhận đi.

Tiểu Thiên đột ngột mở mắt nói,

- Đó là món quà bà lão muốn tặng chị, chị cũng đừng nên tặng lại người khác, như vậy là không lịch sự.

Dương Tử Mi quay đầu nhìn Tiểu Thiên.

Đôi mắt Tiểu Thiên vẫn tràn ngập sự buồn ngủ và mệt mỏi.

Nó nhìn cô chớp chớp mắt, ý bảo cô hãy nhận lấy.

Dương Tiểu Mi cực kỳ tin tưởng Tiểu Thiên.


Nếu nó đã nói như vậy, hơn nữa bà lão cứ khăng khăng ép cô nhận viên Tinh Mang Toản, nếu cô không nhận thì sẽ tiếp tục bị bà ta làm phiền.

Tuy nhiên, Sadako khát khao có được viên Tinh Mang Toản như vậy.

Nếu cô đem viên Tinh Mang Toản cho cô ấy thì có thật cô sẽ phải hối hận giống như lời bà lão nói?

Tại sao sẽ phải hối hận?

Viên Tinh Mang Toản này rốt cuộc có tác dụng gì đối với bản thân cô và Sadako?

Dương Tử Mi lại nhìn đôi mắt rừng rực của Sadako nhìn viên Tinh Mang Toản, cảm thấy rất khó xử.

Tình cảm cô dành cho Sadako cũng rất phức tạp, vừa có chút ỷ lại, vừa có chút không tin tưởng, lo lắng cô ta sẽ gây ra bất lợi cho bản thân.

Cô sợ sau này bản thân không thể từ chối lời yêu cầu muốn có viên Tinh Mang Toản của Sadako.

Muốn nhận viên Tinh Mang Toản thì phải lặng lẽ nhận, không để Sadako biết, nếu không cô thật sự không đủ cứng rắn vượt qua sự cầu xin của Sadako.

Cô nháy mắt nhìn bà lão.

Bà lão cũng nhìn cô.

Bà lão cất viên Tinh Mang Toản đi.

- Nếu cô đã không thích thì ta cũng không làm khó cô nữa.

Nói xong bà xoay người định bỏ đi.


- Đừng đi!

Sadako vội vàng tiến lên chặn bà lão.

- Đưa cho tôi, được không?

Bà lão nhìn Sadako một cái, mặt không hề biến đổi:

- Không thích cho cô!

Sắc mặt Sadako như đang cố kìm nén lại.

Thân hình bà lão chợt lóe sáng, chớp mắt một cái bà ta đã biến mất.

Sadako mặt đầy thất vọng, ánh mắt như trách móc, nhìn Dương Tử Mi, khóe môi hơi giật giật nhưng cuối cùng thì không nói gì, bỏ đi vào bếp, bắt đầu bận rộn trở lại.

Dương Tử Mi ôm lấy Tiểu Thiên, tâm trạng có chút không thoải mái, hỏi:

- Tiểu Thiên, có phải Sadako đang giận không?

- Giận thì làm sao, chị là chủ nhân, cô ta là nô bộc, tất nhiên phải phục tùng chị.

Tiểu Thiên trả lời.

- Tiểu Thiên, tại sao em lại muốn chị nhận viên Tinh Mang Toản đó? Lai lịch của bà lão đó không rõ ràng, thậm chí có thể nói là không tưởng tượng nổi, chị sợ nếu nhận thì sẽ xảy ra chuyện không hay.

Con ngươi đen láy của Dương Tiểu Mi nhìn Tiểu Thiên,


- Giờ em không ngủ nữa, hãy nói thật cho chị biết, rốt cuộc lúc trước em mất tích ở đâu, tại sao bà lão đó lại đưa em trở về, có phải là bà ta bắt cóc em không?

- Chị, em thật sự không biết, hôm qua lúc chị chạy đi cứu người, em cũng cực kỳ cảm thấy mệt mỏi nên ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy thì thấy bà lão đẩy em về đây, em hoàn toàn không biết đã xảy ra những chuyện gì, nếu không phải Sadako nói thì em còn không biết mình mất tích nữa.

Tiểu Thiên hoang mang nói, sau đó lại ngáp ngủ, đôi mắt khép lại tiếp tục ngủ say.

Dương Tử Mi cảm thấy thật kỳ lạ.

Dù trước đây Tiểu Thiên rất thích ngủ, nhưng mỗi khi cô muốn nói chuyện với nó thì nó lập tức lanh lợi linh hoạt trở lại.

Lần này sao mà lại buồn ngủ nghiêm trọng đến vậy?

Cô đưa tay ra bắt mạch cho nó.

Cô mơ hồ cảm giác dường như có một nhịp đập dị thường bên trong như muốn đập văng ngón tay cô ra.

Đây là loại khí tức gì đang làm loạn?

Lúc trước, Dương Tử Mi cũng từng chẩn đoán cho Tiểu Thiên, mạch của nó mặc dù mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những đứa trẻ thông thường nhưng rất bình thường, chưa bao giờ xuất hiện nhịp đập dị thường như bây giờ.