Dị Thế Chi Thú Nhân Bộ Lạc

Chương 8




Sáng sớm hôm sau, Á Sắt và Phổ Lỗ Tư đã chờ ở cổng bộ lạc, Tắc Vạn và Gia Á từ phía xa đi tới, hai thân ảnh vô cùng đối lập, Gia Á cao 1m9 nhìn lại có vẻ nhỏ xinh, nhưng đối với khảm đặc bình thường mà nói, Gia Á đã rất cao lớn.

“Nhìn rất có phong cách nha!” Á Sắt nhìn Gia Á bận quần áo nhịn không được trêu chọc một câu, ai lại để Gia Á mặc quần áo lỗ đạt cơ chứ.

Gia Á bất đắc dĩ trừng mắt liếc Á Sắt, không có biện pháp, ai bảo quần áo khảm đặc cứ bó sát như vậy, căn bản không thích hợp để chiến đấu, cuối cùng Bill phải mang quần áo cùa Tắc Vạn trước đây cho Gia Á thay, không ngờ lại rất hợp. Tưởng tượng Tắc Vạn cao lớn uy vũ bây giờ lại có lúc nhỏ xinh như vậy, khóe miệng Gia Á lại vô thức nhếch lên.

“Xuất phát thôi.” Tắc Vạn hóa thành hình thú, một lão hổ đen ngòm hiện ra, Á Sắt cùng Phổ Lỗ Tư bên cạnh cũng nhanh chóng hóa thân thành cửu vĩ hồ và gấu ngựa, lập tức phóng như bay ra ngoài, tốc độ cực nhanh.

Tắc Vạn để Gia Á ngồi trên lưng mình, chạy lấy đà vài bước bắt đầu vỗ cánh bay lên. Nhìn ngàn dặm giang sơn dưới chân, Á Sắt cùng Phổ Lỗ Tư lúc ẩn lúc hiện giữa đám cây cối. Lúc này Gia Á mới cảm nhận được mùi vị yếu ớt, sự chênh lệch to lớn giữa thú nhân và phi thú nhân—— loại thiên phú này hắn có bỏ ra cả đời cũng không thể đuổi tới được.

Tắc Vạn quan sát từ trên không, hai thú nhân kia thì phân chia nhau dưới đất, nhìn thấy lỗ hổng sẽ kiểm tra.

“Tắc Vạn, bình thường thực nhân thử xây tổ ở đâu?”

“Trong những lổ hổng trong rừng rậm, rất dễ tìm thấy, mặt đất sẽ bị lõm xuống.” Tắc Vạn trả lời.

“Tắc Vạn, ta thấy có chút không đúng, có lẽ bọn nó đã thay đổi phương thức xây tổ.” Tiến hóa suy nghĩ sẽ dẫn tới sự thay đổi toàn diện về thói quen và hành động. Giống như một số loài cá trước kia sống trong nước, sau khi tiến hóa sẽ cư ngụ trên đất liền.

“Thay đổi phương thức xây tổ?”

“Đúng vậy, nếu mẫu trung tiến hóa có thể suy nghĩ, nó sẽ cần nhiều protein hơn——ân, chính là thực vật, những sinh vật trong lòng đất không thể thỏa mãn được nhu cầu sinh lý của nó vì thế nó đại khái sẽ đời tổ lên trên mặt đất.”

“Nhưng mà tổ thực nhân thử thường có kích thước rất lớn, nếu xây trên mặt đất nhất định sẽ rất bắt mắt.” Tắc Vạn đưa ra nghi vấn.

Đúng vậy, Gia Á suy nghĩ, số lượng chuột đông như vậy nếu cùng nhau hoạt động trên mặt đất nhất định rất dễ thu hút sự chú ý.

“Cây!” Gia Á đột nghiên nghĩ tới. Đúng vậy! Tinh cầu này cây cối đặc biệt xum xuê, trong rừng mưa có nhiều cây cao tới mấy trượng, kích thước khổng lồ tới hơn trăm người ôm mới xuể.

“Nếu nó đục rỗng thân cây, xây sào huyệt bên trong thì sao?”

Tắc Vạn cảm thấy ý kiến này rất có lý, nhưng nếu thực sự như vậy càng khó tìm hơn.

“Nếu nó thật sự xây tổ trong cây, chúng ta làm cách nào để nhận ra?” Rừng mưa có tới hàng ngàn, hàng vạn cây, đâu thể kiểm tra từng gốc được.

Gia Á suy nghĩ, hiện tại trời đã vào cuối thu nhưng rừng mưa vẫn tươi tốt như trước, dễ dàng nhận thấy cây cối nơi này không bị ảnh hưởng theo mùa.

“Chúng nó đào rỗng cây, nhất định sẽ phá hư sinh trưởng của cây, tìm những cây có nhiều lá vàng.”

Tắc Vạn mỉm cười, đem theo Gia Á đúng là quyết định sáng suốt!

Tắc Vạn từ trên không trung nhìn xuống mặt đất, toàn cảnh khu rừng ánh vào mi mắt. Chú ý những đặc điểm Gia Á nói, quả nhiên phát hiện một tảng lớn cây cối ở phía bắc đang héo úa, uể oải không phát triển, bộ dáng rất giống bị bệnh. Tắc Vạn liền bay tới khoảng không bên trên đám cây này.

“Gia Á, là nó phải không?”

Gia Á đánh giá, muốn xác định có đúng hay không cần phải kiểm tra một chút, hiện tại cũng chưa biết chắc rằng chúng nó thực sự chọn cách xây ổ trong cây hay không.

“Chúng ta xuống dưới kiểm tra một chút.”

Đáp xuống mặt đất, Gia Á nhanh nhẹn leo xuống khỏi lưng Tắc Vạn. Xung quanh là một đám cây cối vỏ xù xì nức nẻ, lá rụng đầy mặt đất cao gần tới đầu gối Gia Á. Gia Á đi tới một trong những thân cây đó, lấy tay gõ gõ vỏ cây, nghe thấy có tiếng vọng.

“Những cây này rỗng bên trong.” Gia Á nói xong, từ sau lưng rút ra đao thép, lưu loát chém một đường làm tét một mảnh võ cây, lộ ra sự thật bên trong lớp vỏ.

“Tắc Vạn đây là cái gì vậy?” Gia Á ghê tởm nhìn những viên thịt hồng nhạt xếp tầng tầng lớp lớp bên trong, đại khái to cỡ nắm tay chi chít dán vào nhau, bốn phía là chất nhầy trắng đục, những cục thịt kia còn lúc nhúc không ngừng.

Tắc Vạn nhìn những khối thịt kia bộ dáng vô cùng vui sướng.

“Gia Á! Ngươi giỏi thật! Đây là ấu trứng của thực nhân thử.”

“Xem ra chúng ta tìm đúng rồi.”

Bên này đang nói thì Á Sắt cũng Phổ Lỗ Tư cũng đang chạy tới.

“Sao chúng nó có thể xây tổ trong cây được nhỉ?” Á Sắt thầm nghĩ, hèn chi tìm mãi không thấy được.

“Đây là kết quả tiến hóa, rất thần kỳ, đúng không ——” Gia Á nói, cho dù là sinh vật đơn giản thế này, trải qua quá trình tiến hóa liền có thể sinh ra nguy hiểm như vậy, huống chi là sự tiến hóa của nhân loại, lúc trước kế hoặch này đáng ra không nên tồn tại——hắn và Sophie rất khó xử, có nhà nhưng không quay về được chỉ có thể lơ đãng giữa vũ trụ. Thông qua tiến hóa mà sinh mạng kéo dài vô hạn, nhìn không thấy được ngày kết thúc——

“Gia Á?” Tắc Vạn nhìn thấy sắc mặt Gia Á đột nhiên trở nên đau buồn, rất lo lắng.

“Ta không sao——Bill nói phải dùng hỏa thiêu hủy tổ của nó đúng không?” Gia Á trấn định lại tinh thần, một lần nữa quay lại vấn đề đám chuột.

“Đúng vậy, nhưng mà——” Á Sắt có chút buồn rầu.

“Một tảng rừng lớn như thế sao có thể đốt được? Nếu làm không khéo sẽ phát hỏa tràn lan.”

Đối với Gia Á mà nói, vấn đề này không có gì là khó.

“Mở một cái tường phòng cháy là được rồi.”

“Tường phòng cháy?” Á Sắt chưa bao giờ nghe thấy phương pháp này.

“Chặt bỏ một tầng cây cối xung quanh đám cây này, chỉ cần không có vật bén lửa tự nhiên nó sẽ tắt.” Kỳ thật Gia Á còn có phương pháp tốt hơn, hắn có thể điều khiển toàn bộ mỏ vàng trong lòng đất tập trung lại làm thành một mái che, làm lửa chỉ có thể cháy trong đó, tốc độ nhanh, độ an toàn cũng cao. Nhưng mà cơ thể sẽ vô cùng mệt mỏi, hắn không muốn làm như vậy chút nào nên đề nghị phương pháp mở tường phòng cháy vẫn tốt hơn.

“Chúng ta thử xem.” Tắc Vạn nói.

“Chúng ta?” Gia Á kinh ngạc, một công trình lớn như vậy, xác định chỉ ‘chúng ta’ có thể làm được sao?

“Có cần quay về gọi thêm nhiều người tới không, một khu vực lớn như vậy, đám cháy nhất định không nhỏ, phải mở một tức tường rất dài.”

“Giao cho Á Sắt và Phổ Lỗ Tư là được rồi.”

Tắc Vạn cõng Gia Á trên lưng, một lần nữa bay lên không trung, vạch ra phạm vi công trình. Á Sắt và Phổ Lỗ Tư một người hệ phong, một người hệ thổ. Chỉ thấy Phổ Lỗ Tư tùy tiện phủi hai cái, một loạt đại thụ liền bật gốc nhảy dựng lên, sau đó bị một trận cuồng phong thổi đi mất.

“Thật sự——rất tiện lợi a.” Gia Á cảm thấy năng lực của lỗ đạt rất giống thế hệ người biến chủng thứ 3. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

“Nếu như vậy, sao không bảo bọn Phổ Lỗ Tư trực tiếp xới đám cây có lũ thực nhân thử không phải nhanh hơn sao——”

“Ngươi muốn đối mặt với toàn bộ công kích của lũ thực nhân thử sao?” Tắc Vạn cười cười.

Có lẽ bên ngoài quá ồn ào nên có một bộ phận thực nhân thử chui ra khỏi cây, đi thám thính.

“Xem ra mẫu thử phát hiện chúng ta rồi.” Gia Á nói, ngay cả nhạy cảm cũng được tiến hóa không ít a.

“Không được để nó đi báo tin với mẫu thử.” Tắc Vạn phi thân xuống, phun ra một cục hỏa cầu thui rụi toàn bộ đám thực nhân thử trên mặt đất.

“Phải nhanh lên một chút, mẫu thử không có được hồi đáp nhất định sẽ phái thêm đám thực nhân thử lên.” Tắc Vạn nói.

“Chúng ta tới hỗ trợ đi——” Gia Á cảm thấy tội lỗi khi sống rất an nhàn ở đây, ăn thức ăn nhà người ta, ở nhà người ta, tóm lại mình cũng nên làm chút gì đi.

Gia Á xuất ra đao thép, biến thành dạng chiếc lá hình tròn, xung quanh bao đầy răng cưa, xoay tròn bay tới cắt ngã một gốc cây. Tắc Vạn phối hợp rất ăn ý, gốc cây vừa ngã xuống liền chụp một phát bay tới chân trời.

Cứ như vậy, một bức tường phòng cháy nhanh chóng được mở ra.

“Bây giờ có thể đốt rồi.” Á Sắt vui vẻ vỗ móng vuốt.

Gia Á nhìn Tắc Vạn phun hỏa, từng nhìn thấy y phun ra một quả cầu lửa, nhưng trực tiếp phóng hỏa như vậy vẫn là lần đầu. Bắt đầu từ dưới chân Tắc Vạn, ngọn lửa với diện tích khổng lồ giống như chui ra từ mặt đất, khí thế mãnh liệt, ào ạt, quang cảnh đồ sộ như vậy làm Gia Á không thể không tán thưởng, năng lực hỏa khi sự dụng đúng là mỹ quan a.

Nhiệt độ cao làm đám thực nhân thử trong tổ cây đều chui ra ngoài, đón nhận đại hỏa thiêu đốt, từ trong một cây đại thụ cực lớn ở trung tâm đột nhiên phát ra dị trạng, thân cây lắc lư, giống như đang giãy dụa. Sau một lúc lâu, cây đại thụ kia chợt nức ra một cái lỗ lớn, ngay sau đó một con chuột to mọng lúc nhúc chui ra.

Là mẫu thử, nó đi ra, nhìn xung quanh một chút, bộ dạng tựa hồ không hề sợ hỏa ngược lại trong bão lửa nhanh chóng tiến tới tấn công bọn họ. Bốn người không hề chuẩn bị tâm lý né tránh luồng công kích khổng lồ có chút chật vật. Mẫu thử quay đầu lại, lựa chọn Tắc Vạn làm mục tiêu tấn công chủ yếu.

“Sao lại như vậy?” Phổ Lỗ Tư kinh ngạc.

“Chẳng lẽ mẫu thử tiến hóa thành chuột bất tử?” Á Sắt cũng không giải thích được.

Trong tình huống khẩn cấp, Gia Á lập tức sử dụng dị năng, dưới chân là một mảnh kim loại trong suốt chống đỡ cơ thể hắn trên không trung, chậm rãi hạ xuống đất.

“Lớp vỏ bên ngoài trở nên rất cứng, hơn nữa cũng không sợ lửa.” Gia Á chú ý mẫu thử đang công kích Tắc Vạn, những quả cầu lửa liên tục phóng tới nó nhưng mẫu thử không có phản ứng gì, chỉ có thể lý giải là lớp vỏ nó trở nên rất cứng rắn thơ ráp, hỏa thiêu không tới được bên trong.

“Ngươi vừa mới——?” Á Sắt cảm thấy mình đang hoa mắt, hình như trong nháy mắt anh nhìn thấy Gia Á bay lên không sau đó chậm rãi rơi xuống.

“Tắc Vạn như vậy rất nguy hiểm, các ngươi không đi hỗ trợ sao?” Gia Á nhíu mi nhìn 2 vị lỗ đạt đang thanh nhàn bình phẩm người khác.

“Nga ——” Á Sắt cùng Phổ Lỗ Tư bị trừng như vậy, lập tức lẽn bẽn chạy tới hỗ trợ Tắc Vạn.

Khóe miệng Gia Á cong lên, hắn nghĩ mũi khoan có lẽ sẽ xử lý được lớp vỏ của con chuột này. Phiến kim loại lúc nãy dùng để cưa cây một lần nữa xoay tròn thừa dịp nó không để ý bay về phía mẫu thử, cắt xuyên lớp vỏ cứng xâm nhập vào phần thịt mềm bên trong, bên ngoài chỉ để lại một vết hằn nhợt nhạt.

Tắc Vạn nhìn mẫu thử đột ngột vùng vẫy vô cùng đau đớn, y bước tới gần xác định, nhìn thấy nó đang quay cuồng, cái đầu nhỏ điên cuồng lao vào bốn phía. Á Sắt và Phổ Lỗ Tư cũng ngừng lại, đứng bên cạnh Tắc Vạn, khó hiểu nhìn một màn trước mắt.

Mẫu thử vật lộn một hồi lâu, cuối cùng run rẩy một vài cái không nhúc nhích nữa. Phần bụng xác mẫu thử giống như có thứ gì đó đang rục rịch muốn chui ra.

Bất ngờ một phiến quạt kim loại xé rách lớp da bụng mẫu thử bay ra. Phiến quạt trên không trung hóa thành đao thép rồi tự động bay tới sau lưng Gia Á, thu vào vỏ.

“Nhìn cái gì, chưa bao giờ thấy năng lực hệ kim sao.” Gia Á nói.

Á Sắt hồi phục lại tinh thần, hung hăng vỗ vai Phổ Lỗ Tư vẫn còn đang khiếp sợ.

“Sao, chưa thấy bao giờ à!”

“Chưa thấy qua——” Phổ Lỗ Tư thành thật trả lời, anh quả thực chưa bao giờ thấy một khảm đặc biết sử dụng năng lượng!

“Tắc Vạn, ta nghĩ ngươi nên phóng một hỏa cầu vào bụng nó đi, cho đảm bảo.” Gia Á biết khả năng tái sinh của loài chuột rất cao, không thể xác định được mớ thịt đó có thể lại trở thành một con mẫu thử hay không.

“Ân.” Tắc Vạn dễ dàng điều khiển một ngọn lửa bùng cháy từ vết thương ở bụng mẫu thử, trong chốc lát nó chỉ còn là một khoảng đất cháy đen.

Giải quyết xong đám chuột, bốn người bắt đầu hành trình trở về. Á Sắt dùng khuỷu tay huých Tắc Vạn.

“Tắc Vạn, ngươi đã sớm biết phải không!” Á Sắt đang nói tới năng lực đặc biệt của Gia Á, là năng lực hệ kim, chẳng lẽ tới từ nơi đó?

“Đúng vậy.” Tắc Vạn cũng không cảm thấy vì vậy mà nên cảnh giác, vì người đó chính là Gia Á.

“Hắn rất mạnh.” Tắc Vạn vẫn luôn nói như vậy.

“Thông minh, bình tĩnh, một quyền có thể đánh bay một con thực nhân thử, lại là một khảm đặc có kim năng lực, tuyệt thật! Ta thích!” Á Sắt cười gian sờ sờ cằm.

Tắc Vạn nghe vậy thoáng nhíu mày, bình tĩnh khuyên nhủ một tiếng.

“Ngươi muộn rồi, hắn là của ta.” ——

“Sao lại thế chứ!”

Tắc Vạn nhếch môi, chiến lược săn mồi của các loài chim hoang dã đòi hỏi kiên nhẫn rất cao, người chiến thắng cuối cùng nhất định là y.