Dị Thế Tà Quân

Chương 1196: Trùng tiêu nhất nộ chiến thánh quân!




Dịch giả: Tiểu Mạc Tà

Biên Dịch: Tiểu Mạc Tà

- Ta vốn không muốn nói nhiều lời vô nghĩa với các ngươi như vậy, nhưng dường như... không nói ta sẽ thấy khó chịu! Ta nói ta thấy thoải mái, các ngươi không thoải mái, đây mới thực sự là sảng khoái. Chỉ có như thế huynh đệ ta dưới cửu tuyền mới an tâm ra đi, an tâm lên đường!

Quân Mạc Tà cười to, cuồng tiếu, rống lên một tiếng:

- Hoặc đây chính là báo ứng xoay vần, báo ứng sảng khoái!

Sắc mặt Hạ Trường Thiên đã khó coi, dữ tợn đến cực điểm. Không hi vọng! Hết thảy đều đã ngã ngũ! Tà quân chi chủ này tuyệt đối không thỏa hiệp! Tất cả lời cần nói đã nói, vị Tà quân này vẫn thờ ơ. Không, hắn căn bản không phải thờ ơ. Căn bản là hắn muốn đi đến cực hạn của khoái cảm trả thù, nhìn mình khó chịu, nhìn mình lòng đau như cắt, hưởng thụ nổi thống khổ của mình!

Hố to dù sâu, nhưng hỗn độn hỏa đã rơi xuống, dù chậm thì cũng có lúc tới. Những huynh đệ kia, coi như xong rồi.

- Quân Mạc Tà! Ngươi có từng nghĩ qua, một khi những huynh đệ của ta chết rồi, ngươi sẽ trả giá đắt như thế nào?

Cơ mặt Hạ Trường Thiên run lên, trong mắt lóe ra sự tàn nhẫn, cơ hồ như không thể khống chế được.

- Trả giá đắt? Ta còn chưa nghĩ tới!

Đồng tử Quân Mạc Tà chậm rãi co lại:

- Ngươi cho rằng chỉ bằng mấy người các ngươi, có thể làm ta trả giá đắt kiểu gì?

- Nếu huynh đệ của ta đều chết hết, như vậy toàn bộ liên quân thiên phạt ở đây, lão phu cam đoan!

Trong thanh âm của Hạ Trường Thiên ẩn chứa đậm sát khí: "Một tên cũng không còn."

Đồng tử Quân Mạc Tà co lại, hắn nhìn chằm chằm vào Hạ Trường Thiên, chậm rãi nói:

- Chỉ cần ngươi dám làm, ta cũng sẽ phụng bồi!

Hắn chậm rãi ngước mắt lên, ánh mắt sắc bén, ngang tàng nói:

- Hạ Trường Thiên, hôm nay ngươi dám giết một người của ta, ta sẽ giết trăm người của ngươi! Ngươi giết ba người của ta, ta sẽ khiến tam đại thánh địa hoàn toàn tuyệt diệt! Ta chờ ngươi, Hạ Trường Thiên, chỉ cần ngươi có dũng khí động thủ, Quân Mạc Tà ta cũng tuyệt không thiện lương.

Hai người nhìn nhau dữ tợn, bốn mắt đối chiến như muốn phát lửa! Ánh mắt Hạ Trường Thiên bi phẫn tuyệt vọng, trong mắt còn mang theo tia máu! Mà ánh mắt Quân Mạc Tà cũng đã bị câu kích thích của Hạ Trường Thiên cũng đã trở trên điên cuồng, hoàn toàn điên cuồng. Chẳng qua, ánh mắt Hạ Trường Thiên vẫn còn mang theo một chút boăn khoăn. Đúng vậy, hắn còn băn khoăn về Đoạt Thiên chi chiến! Boăn khoăn cho an nguy thiên hạ. Nhưng nếu chỉ là trận chiến của hắn cùng Quân Mạc Tà, thì không liên lụy đại cục.

Mà đây cũng chính là nguyên nhân Quân Mạc Tà tự mình đối chiến với bốn mươi bảy người bọn họ. Bởi vì một khi đám người Mai Tuyết Yên ra tay, thì liên mình Tam Đại Thánh Địa cùng Thiên Phạt và Tà Quân phủ hoàn toàn tan vỡ! Trách nhiệm đó, Quân Mạc Tà cũng không gánh vác nổi. Quân Mạc Tà có một ý nghĩ: nếu như huynh đệ của mình không tránh được cái chết, thì thà chết trong cuộc chiến chống cự dị tộc xâm lược, hơn là chết trong tay Tam Đại Thánh Địa! Bởi vì như vậy không đáng!

Boăn khoăn của Hạ Trường Thiên thì còn phức tạp hơn Quân Mạc Tà nhiều lắm. Nếu hôm nay hắn thật sự cũng Quân Mạc Tà ra tay, thậm chí dính dánh đến Tam Đại Thánh Địa cùng Thiên Phạt sâm lâm, như vậy trận chiến với dị tộc lần này không cần đánh nữa! Nhất định thua! Như vậy Hạ Trường Thiên hắn chính là đắc tội với toàn bộ nhân loại.

Hạ Trường Thiên thủ hộ đại lục đã ba ngàn năm, trách nhiệm này đã sớm ăn sâu vào linh hồn hắn! Phần vinh quang này đã thấm sâu vào huyết mạch của hắn! Hắn coi trọng danh dự nặng hơn hết thảy, làm sao hắn có thể tự dưng đeo cái danh tội nhân đại lục được. Hạ Trường Thiên có điều cố kỵ, nhưng Quân Mạc Tà thì không có!

Đại lục hủy diệt? Hủy diệt thì hủy diệt thôi, dù sao cũng là do Tam Đại Thánh Địa các ngươi gây nên mâu thuẫn, khoanh tay làm ngơ. Coi như đại lục bị hủy diệt vì trận chiến này của ta và ngươi, ta cũng không thể khoanh tay nhìn thủ hạ ta chịu chết. Cùng lắm là cùng nhau chết hết, người chết thì chết thôi? Chẳng có gì đáng ngại. Ngươi không muốn sống, ta có thể hiểu được! Người thiên hạ cũng chỉ có một cái đầu, có ai ngu dốt hơn ai! Hù dọa ta? Uy hiếp ta? Ông ngươi chấp...

- Hạ Trường Thiên, không phải ngươi kiên quyết lắm sao? Tại sao còn chưa động thủ? Ta đang đợi ngươi động thủ!

Quân Mạc Tà lạnh lùng nhìn hắn:

- Không phải ngươi chỉ nói mạnh miệng đó chứ! Ngươi có dám phát thệ hay không? À, giết hơn một vạn huynh đệ của ta? Ngươi cho ngươi là ai, ngươi có bổn sự này sao? Ngươi có đảm lượng này sao?

Rốt cuộc, Hạ Trường Thiên hoàn toàn cuồng loạn, thét dài một tiếng, bất chấp tất cả nói:

- Quân Mạc Tà, đây là ngươi bức ta!

Vừa nói ánh mắt hắn vừa xoay qua nhìn chằm chằm về phía đám người Mai Tuyết Yên, Hùng Khai Sơn, hung quang lấp lóe. Rõ ràng hắn đã muốn ra tay!

Quân Mạc Tà thét dài, thân ảnh đột nhiên biến mất, trong nháy mắt lần thứ hai xuất hiện. Nhưng lần xuất hiện này, hơi thở của hắn đã biến đổi long trời lở đất! Khí thế mạnh mẽ, như quân vương đứng trên cao nhìn xuống thiên hạ. Trong mắt mọi người lúc này, Quân Tạc Tà đầu đội trời, chân đạp đất, thân hình chính là vạn vật thế gian. Quân Mạc Tà chẫm rãi tiến lên, từng bước, từng bước mà thôi.

Ầm!

Phiến không gian như xuất hiện từng đợt gợn sóng, giờ phút này trong mắt mọi người cũng nhìn ra núi cao dường như cũng bị bóp méo đi, biến thành hình dạng dị thường. Không gian chấn động, bất ổn, nháy mặt bị vặn vẹo làm cho người ta sinh ra cảm giác có cái nhìn sai lệch như vậy. Mà bậc cao thủ như Cổ Hàn, Hạ Trường Thiên, Quý Bác Văn cũng không ngoại lên, chỉnh kim thiên địa cũng run lên một cái. Cổ Hàn biến sắc kinh sợ ngẩng đầu, nhìn thấy Quân Mạc Tà đang bước về phía Hạ Trường Thiên, trong lòng tràn ngập cảm giác không thể tin được.

Hạ Trường Thiên cùng Quý Bác Văn, hai vị thánh quân cũng đồng thời biến sắc, hai người cảm thấy áp lực của thiên địa đang mạnh mẽ, theo mỗi bước chân của Quân Mạc Tà hướng về phía mình. Lực lượng thiên địa đang tụ lại, điên cuồng uy áp! Bọn họ chống cự lại uy áp khủng bố bất thình lình này cũng đã gần như điều động tất cả huyền lực. Một bước tưởng chừng hờ hừng của Quân Mạc Tà, thế nhưng oanh một tiến, mặt đất đã thành một cái động thật sâu.

Quân Mạc Tà lạnh lẽo cười:

- Hạ Trường Thiên, nói cho ngươi biết, cho dù vừa rồi ngươi không uy hiếp, hôm nay ngươi cũng không sống sót được! Ngươi mới chính là tên đầu sỏ lớn nhất hại chết huynh đệ ta. Sở dĩ ta nói nhiều với ngơi như vậy, để ngươi sống lâu hơn như vậy là để ngươi nhấm nháp mùi vị huynh đệ mình bị giết! Đúng rồi, hung thủ hại chết huynh đệ ngươi không phải là bổn công tử mà chính là ngươi! Cũng là nói bởi vì quyết định của ngươi mà hôm nay bọn họ mới chết. Hiện tại ta nghĩ ngươi cũng nếm đủ mùi vị đau khổ này rồi, để bổn công tử tiễn ngươi một đoạn đường. Trên đường xuống cửu tuyền, ngàn vạn lần hãy nhớ kỹ, kiếp sau đừng để bổn công tử mất hứng.

Dung hợp cùng Hồng Quân Tháp sau khi xuất thủ, sự cắn trả thật nghiêm trọng, nhất là mới phóng ra hỗn độn hỏa bực đó, hậu quả không thể đoán trước được. Nhưng mà thân thể cùng linh hồn bị thương, đó là chuyện ván đã đóng thuyền. Hiện tại, dị tộc cũng sắp đên, Quân Mạc Tà cũng không tính toán đoạn tuyệt như vậy, hắn không phải vì mình, mà vì bảo hộ những huynh đệ của mình. Bọn họ vì mệnh lệnh mà đến, Quân Mạc Tà há không chịu trách nhiệm, há không có tâm trạng nặng nề?

Nhưng mà Hạ Trường Thiên uy hiếp, làm cho tâm tình hắn bộc phát. Lại dám lấy huynh đệ ra uy hiếp hắn! Không giết kẻ này, xin lỗi, thực không đúng với lương tâm, với huynh đệ mình. Vậy thì làm thịt thôi.

Trong mắt hắn, sự điên cuồng đã lên cực điểm, Quân Mạc Tà hét lớn:

- Nếu đã vậy, thiên địa cũng nhau diệt đi!

- Kiếm!

Quân Mạc Tà rống to. Viêm Hoàng Chi Huyết kêu lên một tiếng, nháy mắt biến mất rồi đột ngột xuất hiện trước mặt Quý Bác Văn, kiếm quang dày đặc xuất nhập, ngạo nghễ nhất thế. Chỉ một thanh kiếm, đã phong tỏa mọi hướng của Quý Bác Văn. Một người một kiếm mạnh mẽ đem hai vị thánh quân vây lại, người kiếm, kiếm người ngạo nghễ như nhau, hoàn toàn mang phong mang tuyệt thế,

Hạ Trường Thiên cười lạnh một tiếng:

Quân Mạc Tà, ngươi ỷ vào kỹ xảo quỷ dị, bổn quân quả thật không thèm đếm xỉa, nhưng ngươi lại cuồng vọng lấy một chọi hai người chúng ta? Ngươi tự cao tự đại, không biết lượng sức mình? Quân Mạc Tà, ngươi cũng quá đắc ý? Kỹ xảo Quỷ vực chỉ có thể sử dụng để đánh lén, còn quyết đấu trực diện ư, còn phải xem vào thực lực.

- Ngu ngốc!

Quân Mạc Tà hoàn toàn không muốn trả lời, tâm niệm vừa động, một thanh Cửu U Hàn Nhận bỗng nhiên xuất hiện ở tay, trong chớp mắt, Cửu U Hàn Nhận đen kịt bừng sáng, ánh sáng của hắc ám chói rọi. Trong không trung bốc lên từng ngọn lửa màu đen! Ánh sáng của địa ngục!

Hạ Trường Thiên, vừa rồi ta nói rồi, kẻ gây ra cái chết cho huynh đệ ngươi chính là ngươi, vì thế ta mới tốn công để ngươi nếm nỗi đau mất huynh đệ, hiện tại đã hết, ngươi có thể đi xuống hoàng tuyền tạ tội với họ.

Nói xong, Cửu U Hàn Nhận trong tay phát dẫn, tức thì hắc quang bao phủ, toàn bộ không gian như bị chẻ làm đôi bởi một vết chém sắc bén, đến trước mặt cường giả thánh quân ngang nhiên ra tay.

Phía khác tuyệt thế thần phong Viêm Hoàng Chi Huyết cũng phát ra một tiếng kêu thê lương đến cực điểm, quang mang đại thịnh, như tử điện từ không gian, mang theo theo hàn quang đâm thẳng đến Quý Bác Văn!

Nhìn vào tình cảnh này, thật sự là hai trận quyết đấu, Quân Mạc Tà cùng Viêm Hoàng Chi Huyết là hai thân thể độc lập, từng người tự chiến, không liên hệ. Nhưng người xem bên ngoài như thấy một người một tay cầm kiếm, một tay cầm u nhận chiến với cả hai thánh quân. Tất cả đều hít một hơi lạnh, ngay cả liên quân Thiên Phạt cũng không ngoại lệ.

Dị Thế Tà Quân

Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quyển 5: Đoạt Thiên Chi Chiến.