Địa Hạ Phách Mại Sở

Quyển 1 - Chương 7




A Kiệu muốn nói rồi lại thôi, tựa hồ nghĩ còn muốn hỏi quan hệ của nhân ngư và Lăng Việt, thế nhưng Lăng Việt nhìn thấu ý nghĩ của hắn, nhưng cũng không đưa lời giải đáp. Chỉ là vẫn lộ ra vẻ cười khổ bất đắc dĩ, khiến A Kiệu cũng nghiêm chỉnh mở miệng.

Lúc này khoảng cách Lăng Việt từ chủ trạch đi ra đã gần một giờ, thế là hắn hướng A Kiệu cáo biệt.

Đi qua đường nhỏ, trong lòng Lăng Việt có chút thấp thỏm, hành vi của mình nhất định là không lừa được, chỉ là không hiểu được Niếp Tiềm sẽ có phản ứng gì.

Một bước vào phòng khách, thì có người đối Lăng Việt nói, “Niếp tiên sinh ở trên lầu chờ ngươi.”

Tựa như là những gì Lăng Việt lo lắng mà gọi đến. Lăng Việt ngừng thở, mặt không thay đổi lên lầu.

“Đêm nay có một yến hội.” Niếp Tiềm bỗng nhiên nói.

Lăng Việt nghiêng đầu, không rõ Niếp Tiềm đây là ý tứ gì.

Niếp Tiềm chỉnh y phục, “Cùng đi.”

Lăng Việt thốt ra, “Ngươi khẳng định để ta đi ra ngoài?” Nói xong, ảo não cắn môi.

Niếp Tiềm đánh giá hắn, cười nói, “Ngươi nghĩ đi không?”

Có thể đi ra ngoài, có lẽ chỉ có cơ hội rời đi. Thế nhưng…

Lăng Việt đi lên trước, đưa tay sờ lên cổ áo của Niếp Tiềm, cẩn thận thay hắn chỉnh lý, “Không được, người của ta không thích hợp…”

“…” Niếp Tiềm gật đầu, “Cũng tốt, trái lại đợi ở trong phòng.”

Dùng qua cơm chiều, Lăng Việt vùi ở sô pha trầm tư, ngắm nhìn bốn phía, phát hiện những người hầu sau khi thu thập xong đều đã rời đi, mang giầy chạy vào hoa viên, vào tòa nhà.

“Là ngươi sao? Ngươi đã đến rồi… Lăng.” Phong Diệp hô hoán.

Bởi vì hắn vẫn quỳ rạp trên mặt đất, cho nên đối với thanh âm truyền đến rất mẫn cảm, Lăng Việt vẫn chưa đến, hắn cũng đã nghe được tiếng bước chân.

“Là ta.” Lăng Việt đi bước một đến gần, lại không chịu đi tới cái ao bên cạnh Phong Diệp.

Phong Diệp từ trong nước ngoi lên, thương tâm nói, “Ngươi sợ ta thương tổn ngươi sao?”

Lăng Việt hỏi ngược lại, “Ngươi biết sao?”

“Ta sẽ không, ta sẽ không làm thương tổn của ngươi, Lăng, chủ nhân, ta hướng ngươi phát thệ, ta là vô tình, buổi chiều ta… Ta chỉ là quá nhớ ngươi…” Lấy mu tay lau đi nước mắt, Phong Diệp bắt đầu phát thệ.

Lăng Việt trong mắt không mang theo cảm tình, “Ngươi biết ta từ không tin lời thề.”

Phong Diệp khuấy ngón tay, bức rức bất an thì thào: “Ta…”

“Ngươi phải vui vẻ.”

Phong Diệp nhìn Lăng Việt, nhãn thần như là đang hỏi tại sao.

“Biết ta tại sao ở chỗ này sao?” Lăng Việt tự tiếu phi tiếu nhìn lại Phong Diệp, “Niếp Tiềm bắt ta.”

“…” Phong Diệp trừng lớn hai mắt, con ngươi chuyển động vòng vòng, bỗng nhiên cúi đầu, sau đó ngẩng lên, “Tại sao!”

“…”

Lăng Việt cái gì cũng không có nói, Phong Diệp lại kích động nói, “Lăng, hắn không thể đối với ngươi như thế, không thể đợi ở chỗ này. Hắn không thể như thế đối với ngươi… Không thể…”

Cũng không biết là nghĩ tới cái gì, Phong Diệp đỏ mắt, thì thào lập lại.

“Sao lại khóc, ngươi phải vui vẻ, đều không phải hận ta bán ngươi sao? Không cần ngươi động thủ, Niếp Tiềm sẽ thay ngươi đạt thành, chờ hắn chán, ta chỉ có một con đường chết.” Lăng Việt nói lại nói cuối cùng nở nụ cười.

“Sẽ không!” Phong Diệp cắt đứt lời Lăng Việt, “Lăng, ngươi sẽ không chết.”

“Ta sẽ!” Lăng Việt chắc chắc nói, tựa hồ đang nói cũng không phải là nói mình.

“…” Phong Diệp đối sự kiên trì của Lăng Việt rất khó chịu, trong mắt hắn, Lăng Việt là trời tồn tại, tuyệt đối sẽ không sập xuống. Loại cảm giác này cho dù ở Lăng Việt đem hắn thành hàng hóa bán ra cũng không có thay đổi.

Hắn là Lăng Việt ở trong đống rác bẩn thỉu nhặt được, suýt chết đói, người đầy vết sẹo hắn muốn sống.

Thỉnh thoảng lúc Lăng Việt đối với hắn mỉm cười, hắn liền cảm giác chết cũng đáng giá. Cái mạng này vốn chính là Lăng Việt cho.

Nghĩ như thế, Phong Diệp chợt vì ngày hôm qua đối Lăng Việt nổi lên sát khí cảm thấy vạn phần hổ thẹn và hối hận.

Lúc Phong Diệp trầm tư, Lăng Việt cuối cùng cũng đi tới bên cạnh hắn, ôn nhu nâng lên mặt của hắn, “Ta chết, ngươi còn hận ta sao?”

Phong Diệp hoảng hốt trả lời, “Sẽ không, ta yêu ngài… Nha!” Trong chốc lát nói ra lời trong lòng, Phong Diệp xấu hổ đỏ mặt, muốn chắc chắn, lại bị Lăng Việt ngăn cản.

Len lén quan sát Lăng Việt, Phong Diệp da mặt sung huyết trong nháy mắt vừa liếc xuống tới, hắn mất hứng, hắn sinh khí!

“Ngươi không nên yêu ta. Cũng không có thể yêu ta.” Lăng Việt dứt khoát nói.

Quả nhiên… Phong Diệp thanh âm nghẹn ngào, “Ta chỉ là yên lặng yêu ngươi cũng không được sao?”

“Ta không cần ngươi yêu, nó là không có kết quả.” Nói ra những lời này, Lăng Việt gọn gàn đứng dậy muốn chạy, lại bị Phong Diệp bắt được ống quần.

“…” Lăng Việt bình tĩnh nhìn Phong Diệp, thẳng đến khi hắn buông tay.

Lăng Việt chỉ ly khai chủ trạch không được một giờ, khi hắn thấy Niếp Tiềm ngồi ở phòng khách, trong lòng thấp thỏm lo âu.

Niếp Văn đang đứng ở phía sau Niếp Tiềm hướng hắn nói gì đó, Niếp Tiềm lắng nghe, thỉnh thoảng chen vào vài câu.

Ở Lăng Việt đứng vững nửa phút sau, Niếp Tiềm mới nói, “Đã trở về? Bên ngoài chơi thật khá sao?” Tựa hồ như mới phát hiện Lăng Việt. Rồi lại tự nhiên hôn đến tựa như hai người là tình nhân.

“Ta, ăn nhiều, đi ra ngoài một chút.” Lăng Việt suy nghĩ một chút, lại nói, “Ta đi…”

“Được rồi. Lên tắm đi.” Niếp Tiềm nhìn xuống đồng hồ, chưa tới tám giờ. Lúc Lăng Việt gần tiêu thất ở cầu thang, lại thêm nhất câu, “Một hồi cùng ta đi ra ngoài.”

Niếp Tiềm phải đi tửu hội, nhưng rất nhanh thì nghĩ tẻ nhạt vô vị, tuy rằng mỗi người đều mang mặt nạ tên là nụ cười, nhưng ẩn dưới nó bất quá là lợi ích che dấu. Còn hơn phu nhân và tiểu thư cười một cách tự nhiên, còn là tiểu mèo hoang canh có ý tứ trong nhà.

“Đây là!?” Lăng Việt trừng mắt tây trang, cà- vạt trên giường.

Niếp Văn chỉ vào hai bên treo đầy các loại tây trang màu sắc đậm nhạt không đồng nhất, “Nếu như không hài lòng, cũng có thể từ nơi này chọn một bộ, bất quá ta nghĩ ngươi tương đối thích hợp với một bộ này.”

“Ta đã biết, ngươi đi ra ngoài trước đi.” Lăng Việt nói.

“… Không cần ta hỗ trợ sao?”

Lăng Việt cười lạnh một tiếng, “Ta ngay cả y phục cũng sẽ không biết mặc sao?” Đặt mông ngồi ở trên giường, dùng hai ngón tay cầm lấy y phục, “Còn là sợ ta đem hàng cao cấp mặc đến hư sao?”

Niếp Văn bị sặc, đang muốn giải thích.

“Ha hả… Vật nhỏ miệng lưỡi bén nhọn.” Niếp Tiềm từ cửa đến gần, “Ngươi đi ra ngoài trước, ta đến.”

“Vâng.” Niếp Văn đi tới bên người Niếp Tiềm, hướnng hắn chào một cái, đóng cửa phòng.

Niếp Tiềm nâng cầm Lăng Việt, “Mau một chút, chúng ta đã trễ rồi.”

Niếp Tiềm nói xong cũng đứng ở một bên, tựa hồ muốn yên tĩnh chờ Lăng Việt. Lăng Việt nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn, chậm rãi cởi nút buộc.

Cổ trắng nõn, xương bả vai duyên dáng dừng lại ở trên lưng trắng nõn. Một phần gầy đơn bạc, một phần ung thũng, cân đối, vừa đúng.

Niếp Tiềm trong long thầm khen, nháy mắt một cái.

Trong không khí tràn ngập như có như không vị đạo tình sắc… Thân thể xích lõa chỉ ở trong tầm mắt Niếp Tiềm dừng lại. Lăng Việt nhanh chóng mặc quần áo. Y phục rất vừa người, bao vây lấy thân thể mê người.

Niếp Tiềm không khỏi bưng lên chén trà trên bàn, nhấp miệng nước trà đã lạnh thấu.

“Được rồi.” Lăng Việt thắt cà- vạt nói.

Niếp Tiềm ngắm Lăng Việt, “Qua đây.” Ngón tay lộ ra, kéo cà- vạt Lăng Việt mới thắt chặt, một lần thắt lại.

Từ trong ngực Lăng Việt vuốt ve, Niếp Tiềm nói: “Đi.”

Phi thuyền hình giọt nước màu đỏ? Khoa trương không phong cách Niếp Tiềm sẽ thích.

Nhìn”Tọa giá” trước mắt, Lăng Việt dùng ngón tay ở vỏ ngoài nhẹ nhàng lướt qua.

“Thích?” Niếp Tiềm mở cửa, ý bảo Lăng Việt ngồi lên.

“Không. Chỉ là không nghĩ tới ngươi sẽ khai loại này.”

Niếp Tiềm cười cười, nhấn xuống chốt khởi động kiện.

Trên sân khấu đang diễn cái gì, Lăng Việt tuyệt không cảm thấy hứng thú.

Hắn chỉ là nghe theo Niếp Tiềm phân phó, ngoan ngoãn ngồi ở bên người của hắn mà thôi.

Niếp Tiềm tựa hồ là cảm thấy Lăng Việt không yên lòng, nghiêng đầu quan sát Lăng Việt một chút, đoán Lăng Việt cũng đang nhàm chán nhìn trộm Niếp Tiềm, trong bóng tối, hai người đường nhìn giáp nhau.

Có lẽ là hoàn cảnh mờ mịt làm nhạt đi ánh mắt sắc bén, Niếp Tiềm nhìn biểu tình Lăng Việt, lại khiến Lăng Việt sinh ra ảo giác mãnh liệt, tựa như bọn họ là một đôi tình nhân?

Lạc!

Lòng Lăng Việt bỗng nhiên cảnh giác. Thu hồi tầm mắt của mình, như vô sự nhìn về phía trước.

Niếp Tiềm như có như không mỉm cười, thẳng đến kịch mã kết thúc.

Vừa mới bước ra của rạp hát, một giọng nói từ sau vang lên, “Lăng lão bản, biệt lai vô dạng a.”

Lăng Việt lên tiếng trả lời xoay người, trong lòng cười nhạt, mặt không thay đổi lại vòng trở lại, nhìn về phía Niếp Tiềm, tựa hồ muốn nói đi thôi.

Nam nhân trung niên phúc hậu, đối Lăng Việt không nhìn, khuôn mặt trong nhá mắt vặn vẹo, nhưng rất nhanh liền thu lại biểu tình, tiếp tục cười nói, “Lăng lão bản đều không phải đã quên lão khách hàng ta đây đi?”

Lăng Việt lạnh đạm dưới mặt nạ, gương mặt thậm chí là cứng ngắc. Hắn tuyệt không muốn đối mặt với “Lão khách hàng” của mình.

“…” Một chữ cũng không nguyện nhiều lời, Lăng Việt lặng yên.

Nam nhân trung niên như là lúc này mới phát hiện người bên cạnh Lăng Việt là ai, kinh ngạc nói: “Đây không phải là Niếp tiên sinh sao? Trăm bận cũng có nhã hứng tới nghe ca kịch?” Trên mặt lại mang theo dáng tươi cười thảo hảo.

Lăng Việt liếc hắn, bất quá là muốn tìm Niếp Tiềm bắt chuyện, liền tìm không được lý do tới gần, mới đem hắn làm lý do đi.

Niếp Tiềm xa cách mà khách sáo đáp lại, “Cùng Tiểu Việt giết thời gian mà thôi.” Ở cái thành phố này, mọi người đều biết, thời gian của Niếp Tiềm đáng giá ngàn vàng.

Tiểu Nguyệt? Tiểu Việt? Lăng Việt cau mày, sẽ không phải là nói ta đi?

Nam nhân trung niên cười nhất thời ngưng trệ, lập tức càng thêm khoa trương, Lăng Việt nghĩ thực buồn nôn, xoay người không nhìn nữa.

Niếp Tiềm liếc Lăng Việt, như không có chuyện gì xảy ra nắm chặt tay hắn, cử động mập mờ làm như chiêu cáo thế nhân quan hệ của hai người không tầm thường.

Lăng Việt phất một chút không có ra, lại sợ phật ý Niếp Tiềm chính mình muốn ăn đắng, đành phải thôi.

Nhìn đồng hồ một chút, nam nhân trung niên rất tự nhiên nói, “Thời gian còn sớm, nghe nói Phong Hoa Lộ mở một quán không tệ, hai vị có hứng thú hay không ngồi một chút?”

Lăng Việt ở trong lòng liếc hắn một cái, Niếp Tiềm sẽ phản ứng với loại nhân tài kỳ quái này.

“Muốn đi sao?”

“…” Lăng Việt mạnh mẽ ngẩng đầu, Niếp Tiềm đây là, đang hỏi hắn sao?

“Muốn đi sao?” Niếp Tiềm lại hỏi một lần.

Khẳng định chính mình có nghe lầm hay không, Lăng Việt trái lại không biết nên trả lời như thế nào. Phong Hoa Lộ, nơi xa hoa đồi trụy, các loại tiêu khiển hoặc hắc hoặc bạch. Hắn Lan gia, liền ngụ lại ở đó.

Lăng Việt nhãn thần lóe ra, nếu như ta nói đi, Niếp Tiềm thực sự sẽ mang ta đi sao? Ngay cả tài xế cũng không có theo, chỉ có Niếp Tiềm một người, hay là mình có thể có cơ hội trở lại Lan gia, không, nơi đó đã không an toàn, chỉ cần có thể ly khai Niếp Tiềm, trước ra ngoại quốc trốn một năm rưỡi, đợi Niếp Tiềm hứng thú qua đi…

Bánh ngọt lớn đặt trước mắt, Lăng Việt cũng không dám đưa tay, hắn sợ bên trong thật ra là giấu độc dược.

Nhìn Niếp Tiềm đem vấn đề vứt cho Lăng Việt, nam nhân trung niên cười meo meo hướng Lăng Việt hỏi, “Lăng lão bản?”

“Vậy không khách khí.” Giãy dụa một lúc lâu, Lăng Việt vẫn là quyết định đánh cuộc.

Trên mặt Niếp Tiềm nhìn không ra một tia ngoài ý muốn, cũng không có bất luận cái gì không muốn, tựa hồ rất thích ý hoặc là bộ dạng không quan tâm.

『 Duệ Sắc? 』

Lăng Việt nghe nói qua, khi hắn còn ở Lan gia, chợt nghe nhân viên nói qua cách hai con đường mới mở một quán “Duệ Sắc”, mà sở dĩ sẽ đi xem nó, là bởi vì từ một khía cạnh khác mà nói, hai người tồn tại quan hệ cạnh tranh, đều là thỏa mãn mọi người “tâm lý tìm kiếm cái lạ”.

Lan gia ngoại trừ điều giáo nghiệp vụ, nhiều hơn chính là thu thập, thu thập các loại vật hiếm có, nhân loại bất quá là một phần trong đó Duệ Sắc càng thêm xích lỏa lỏa một chút, màu sắc nhục dục dày đặc.

Lăng Việt lúc đó cũng không có đem nó để vào mắt, dục vọng, sẽ không bởi vì hoàn toàn xảy ra trước mặt mà thỏa mãn, có đôi khi nửa che nửa hở sẽ thêm hừng hực. Loại này cùng loại “Mại xuân” ***, cho dù lại thay đổi bao trang xinh đẹp, luôn sẽ có một ngày ngoạn chán, trên cái thế giới này, độc nhất vô nhị mới coi là trân quý, mà mỗi một độc nhất vô nhị, chỉ có Lan gia mới có thể lấy được.

Nhìn chiêu bài nghê hồng tử lam giao nhau, Lăng Việt nhếch khóe miệng, chỉ có đi vào khu phố tràn ngập hủ bại mi lạn này, hắn mới có cảm giác về nhà. Nắm cánh tay mình, Lăng Việt hít một hơi thật sâu.

Nam nhân trung niên dẫn đầu hạ phi thuyền, sau đó đi tới phi thuyền của Niếp Tiềm, ân cần thay hắn mở cửa, cúi người, làm ra tư thế mời, chỉ là Niếp Tiềm cũng không cảm kích, không có một câu cảm tạ, thậm chí chưa từng nhìn tới hắn, trái lại đến dẫn Lăng Việt đi tới.

Nhìn mặt nam nhân cứng ngắc, Lăng Việt trong lòng không nói ra được vui sướng, người đàn ông này bởi vì bình thường đến Lan gia, sở dĩ hắn có chút ấn tượng, luôn luôn lỗ mũi hướng lên trời, bộ dạng tài đại khí thô, trong miệng ầm ĩ yêu cầu tính nô thế này thế kia, bởi vì nhìn không được diện mạo của hắn, Lăng Việt căn bản là để trợ thủ đến cùng hắn can thiệp.

Vừa vào cửa thì có hai người phục vụ chào đón, một nam một nữ, đều là mỹ nhân.

“Nhĩ hảo, hoan nghênh quang lâm 『Duệ Sắc.” Thanh âm ngọt như mật.

Nam nhân trung niên ho khan một tiếng, đối với bọn họ nói, “Ta vừa đặt bao sương ni? Đừng chậm trễ thời gian của Niếp tiên sinh.”

“Vâng, mời đi theo ta.” Giơ tay lên làm ra tư thế mời, hai người đi ở phía trước dẫn đường.

Lăng Việt tựa hồ không yên lòng đi ở bên cạnh Niếp Tiềm.

Mà Niếp Tiềm dọc theo đường đi cũng không có cùng Lăng Việt tiếp lời, chỉ là thỉnh thoảng ghé mắt liếc hắn một cái.

Nhóm ba người bị đưa đến một bao sương trên lầu, gian phòng rộng lớn mà đầy thiết bị tiêu khiển, nghiễm nhiên một loại phòng tiêu khiển nhỏ.

Niếp Tiềm tự nhiên ở giữa ghế dài ngồi xuống, vỗ vỗ chỗ bên cạnh, Lăng Việt lĩnh hội ngồi xuống theo.

Nam nhân lại ngồi ở trên ghế sa lon nhỏ, cười meo meo hỏi, “Muốn uống chút gì?”

“Tùy tiện đi.” Niếp Tiềm thuận miệng nói, nhìn thần tình đại khái là thực sự không thèm để ý, cho dù rượu tốt nhất ở đây bưng tới, hắn cũng sẽ không để ở trong lòng.

“Lăng lão bản?” Thái độ của Niếp Tiềm đối Lăng Việt, khiến nam nhân phải lấy lòng hắn.

“Một ly Lafite.” Lăng Việt cúi đầu, lười biếng nói. (Lafite là một loại rượu)

Nam nhân thần sắc buông lỏng, vốn tưởng rằng Lăng Việt sẽ làm khó dễ hắn. Lafite tuy rằng không tiện nghi, nhưng hoàn không tính là nhiều rất thưa thớt.

Chà xát tay, nam nhân tựa hồ nghĩ đến làm sao mở miệng cùng Niếp Tiềm tiếp lời.

Lăng Việt bỗng nhiên nói, “Buồn chán chết…”

Niếp Tiềm xoay đầu lại liếc Lăng Việt, sau đó nhìn về phía nam nhân.

Hứa Thất Huy thấy Niếp Tiềm nhìn chăm chú vào hắn, nhanh chóng thưởng đạo, “Ở đây tuy rằng không tính là thiên đường của nhân gian, thế nhưng hơn ở tân kỳ (mới lạ)…” Thần sắc càng nói càng tối, “Niếp tổng có phần thích gì…” Ngôn ngữ dừng lại.

Niếp Tiềm ngón tay đặt ở trên đùi khẽ búng một chút, “Ngươi làm chủ đi.”

Hứa Thất Huy đã sớm muốn cùng Niếp Tiềm đặt quan hệ, chỉ là hắn mặc dù có tiền, nhưng cùng Niếp gia vẫn có chênh lệch khá lớn, hôm nay lần này vô tình gặp được thực sự khiến hắn mừng rỡ, bất quá hắn cũng không tùy tiện tiếp cận, lúc phát hiện người bên cạnh Niếp Tiềm chính là Lăng Việt, nhất thời trong lòng khẽ động.

Lúc này hắn đương nhiên muốn biểu hiện tốt một chút.

Rất nhanh, gian phòng đã tới bốn tuấn nam mỹ nữ, hai xử nữ tử cười tươi, quyến rũ diễm lệ, mà nam tử chính là thiếu niên tầm hai mươi tuổi, một hơi cao chút, thần tình trong trẻo nhưng lạnh lùng, lẳng lặng đứng bên phải hơi lùn chút có mắt căng tròn, luôn luôn len lén dòm ngó Niếp Tiềm, như là con mèo khả ái.

Lăng Việt dựa vào sô pha, thầm nghĩ không gì hơn cái này! Mỹ sắc, cái này thật có thể đả động Niếp Tiềm? Buồn cười. Nhịn không được xem thường Hứa Thất Huy liếc mắt. Bất quá sắc mặt đối Niếp Tiềm tuy là tiêu khiển, nhưng nếu có thể làm hắn cười, biết đâu mục đích cũng liền đạt tới… Chỉ là…

Ngu ngốc! Lăng Việt nhắm mắt lại.

“Đi ra ngoài!”

Niếp Tiềm lên tiếng, thanh âm không có bất kỳ tâm tình gì, thế nhưng Hứa Thất Huy biết hắn thất bại.

“Ta là cho ngươi cho hắn tìm chút việc vui.” Niếp Tiềm chỉ vào Lăng Việt.

Hứa Thất Huy nuốt nước miếng, hắn làm được rất đúng, tìm cách cũng không sai, Lăng Việt chỉ là đồ chơi cảu Niếp Tiềm. Chỉ là, lúc Niếp Tiềm đối một người cảm giác hứng thú, người nọ có thể là “Vương tử”, tuy rằng thực tế đóng cửa phòng bất quá là hắn nam sủng.

Lăng Việt hơi nheo mắt lại, “Không cần quản ta.”

Một phòng nhân tản ra sạch sẽ, bầu không khí ngưng trệ khiến người hít thở không thông. Lúc Hứa Thất Huy không có phát đạt cũng tưng phí hết tâm tư khiến người vui, để cầu sinh tồn, nhưng sau bốn mươi tuổi, như là vì bù đắp lúc trước, hắn tận tình hưởng lạc, cũng ngạo mạn cuồng vọng đứng lên. Ngày hôm nay, hắn lại không vắt hết óc phỏng đoán tâm tư của hậu bối này.

Móng tay bóp vào trong thịt, Hứa Thất Huy vẻ mặt tươi cười nói, “Nơi này túc dục không sai, kỹ sư đều là từ nước ngoài mời về, có muốn hay không buông lỏng một chút?”

“Lười động…” Lăng Việt chậm rãi nói.

“Không cần không cần, để bọn họ đi tới là tốt rồi.”

Lăng Việt nhếch khóe miệng, tự tiếu phi tiếu, “Tốt. Thử nhìn một chút.” Đối diện nam nhân mập dáng tươi cười khả cúc, nếu là lần đầu tiên thấy, thực sẽ cho rằng người này hiền lành dễ thân, hắc, ở tiền tài lợi ích trước mặt, có cái gì không thể thay đổi?!

Niếp Tiềm thờ ơ lạnh nhạt nhìn Hứa Thất Huy nhiệt tình gọi tới người phục vụ, sau đó tuyệt nhiên bất đồng dùng thái độ chỉ cao khí ngang đưa ra một chuỗi phân phó.

Khách nhân là trên hết, cho dù yêu cầu vô lý cũng có thể được thỏa mãn. Rất nhanh, thì có nhân bưng tới bồn gỗ ngâm dược liệu. Năm túc liệu sư mặc đồng phục đứng ở trước mặt bọn họ, đợi khách nhân chọn. (túc dục giống như là spa, túc liệ sư là chuyên viên làm trong spa ấy!!)

Lăng Việt vô sở vị chỉ một người trong đó, Niếp Tiềm một tay chuyển chén rượu, một tay kia tùy ý chỉ, rốt cuộc cũng lưu lại một, Hứa Thất Huy tuyển một gã vóc người tướng mạo tốt nữ túc liệu sư.

Còn dư lại hai người lui ra ngoài, còn lại ba người đều tự ở trước mặt khách nhân ngồi xổm xuống.

Lăng Việt cắn môi dưới, ánh mắt dư quang quét qua người hầu hạ rút đi vớ của Niếp Tiềm, tựa như bị người phụng dưỡng theo lý thường là chuyện đương nhiên.

Hứa Thất Huy cũng là hào phóng lộ ra chân mập mạp, thế nhưng, bất đồng, tựa như nhà giàu mới nổi và quý tộc chân chính, chỉ sợ bọn họ mặc hoa phục vậy, ăn mỹ thực vậy, xuất ra khí chất và ngôn hành cử chỉ vẫn như cũ có thể để người liếc mắt phân biệt ra được. Chính mình, cũng giống vậy…

Lăng Việt yêu tiền, nhưng cũng hận kẻ có tiền. Hắn đem mình bao trong vỏ ngoài cứng rắn, lại không lấn át được nội tâm hèn mọn, tiểu hạng tử bẩn thỉu, phòng đơn sơ, thức ăn cằn cỗi tạo thành toàn bộ hắn lúc nhỏ, sau đó, mặc dù là áo cơm không lo lại làm cho hắn cũng không thể không hồi tưởng thời thiếu niên…

“Theo ta trở lại, ngươi sẽ dục hỏa trùng sinh.” Cái khuôn mặt nam nhân kia mơ hồ đối với hắn nói.

Mà hắn là trả lời sao ———

“Có thể ăn no sao? Có y phục mặc sao?”

“Y phục đại khái không thể thỏa mãn ngươi, bất quá sẽ không bị lạnh, cơm co thể tùy ngươi ăn, còn có gian phòng ấm áp và giường…”

“Ta đi.” Nói còn chưa dứt lời, Lăng Việt liền bắt lấy ống quần của hắn.

Nguyện vọng đơn giản, khiến hắn vào Lan gia tiền thân ——— Lưu Nguyệt. Lưu Nguyệt, mười hai năm trước chỗ ngồi này đế quốc nhục dục số một, cuối cùng vẫn bị lật đổ, một khắc kia, Lăng Việt mặc vào y phục nhiều năm trước do chính mình cỡi ra, cầm tài chính của Lưu Nguyệt, hắn xây nên Lan gia.

Hắn cái gì cũng sẽ không, bảy tuổi đến mười lăm tuổi, tròn tám năm, hắn chỉ học làm sao sinh tồn, nhìn sắc mặt người, tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, lấy lòng người nam nhân kia, khiến hắn không đem chính mình bán đi, từng bước một từ một hàng hóa biến thành đứng người ở bên cạnh nam nhân.

Thao túng thân thể, có thể khống chế mình, là có thể cải tạo người khác, hắn làm rất xuất sắc, cho nên mới có Lan gia, Lan gia, là tất cả của hắn… Tuyệt vô cận hữu…

Lăng Việt tựa trên ghế sa lon, nhắm mắt lại, sợ tiết lộ tâm tình trong mắt.

Mà Niếp Tiềm, thiên chi kiêu tử, hai người cơ hồ là quang cùng ảnh dứt khoát đối lập.

“Sao vậy? Hợp ý sao?” Hứa Thất Huy cười meo meo hỏi.

Xem ngữ khí của hắn tuy rằng lấy lòng lại không có bao nhiêu coi trọng, nói là đối Lăng Việt nói, có thể Lăng Việt lười trợn mắt, nhẹ nhàng mà “Ừ” một tiếng.

Niếp Tiềm khẽ đưa chân lên một chút, ý bảo được rồi, để người ta vì hắn mang vớ.

Hứa Thất Huy có chút khẩn trương, hắn cân nhắc nhiều lần, nói rằng: “Những người này, đương nhiên là không vào được mắt ngài…”

“Đó cũng không phải, chỉ là ta đột nhiên tẻ nhạt mà thôi.” Nói đến phân nửa, Niếp Tiềm cũng không biết nghĩ tới cái gì, lại cười nói, “Bất quá, đích xác có người kỹ thuật so với bọn hắn cao hơn.”

Lăng Việt mở mắt.

Hứa Thất Huy thấy thế lập tức tiếp lời: “Đáng tiếc ta không có cái phúc khí kia, không gặp phải a…!”

Niếp Tiềm dương hạ mi, cười mà không nói.

Niếp Tiềm cười như cây gai đâm vào trong lòng Lăng Việt, nụ cười ở trong mắt Lăng Việt do ái muội trở nên nhăn nhó, hắn tựa như đang cười phía sau lại thấy nhục nhã cùng cười nhạo.

“Sao vậy? Khó chịu?” Tay Niếp Tiềm nâng cầm Lăng Việt, hỏi.

Lăng Việt thân thể lúc này cứng đờ, thần sắc ngây ra như phỗng.

“Mắt đỏ như thế, nhãn thần hung ác giống như con mèo nhỏ, đang suy nghĩ cái gì?” Niếp Tiềm thấp giọng hỏi.

Hứa Thất Huy chuyển chuyển con ngươi, bảo trì lặng yên.

Lăng Việt khẽ mở môi, nghĩ không ra lý do tốt nói cho Niếp Tiềm, không thể làm gì khác hơn là dằng dặc nhìn chuyên viên đứng ở một bên, sau đó rũ xuống khóe mắt, thần tình vẫn như cũ bất mãn lại sinh ra một chút ủy khuất.

Niếp Tiềm cười nhẹ nói bọn họ đi, sau đó trấn an nói, “Đây không phải là pha trò, là khen ngươi ni!”

Ngón tay Lăng Việt phóng ở trên ghế sa lon, đầu ngón tay run rẩy, mới ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy Hứa Thất Huy nhìn trộm, không khỏi nổi giận quay đầu đi.

Ánh mắt chạm đến ngọn đèn ngũ quang thập sắc sang lạn ngoài cửa sổ, không khỏi bi thương để ý, chính mình cũng bị Niếp Tiềm ngoạn bao lâu? Nếu là muốn hắn chết cũng nên cho hắn một kỳ hạn.

Niếp Tiềm con ngươi chuyển thâm, dẫn hắn tới nơi này quả nhiên là chính xác, loại hoàn cảnh quen thuộc này mới có thể dẫn phát phản ứng của hắn, hai tay đặt ở trên đùi, Niếp Tiềm ở trên ghế sa lon giãn ra thân thể, “Ta mệt mỏi.”

Nhìn hắn nhắm lại mắt, Hứa Thất Huy biết ngày hôm nay đã dừng lại, không có khả năng lại có nhiều thu hoạch hơn, toại nguyện thức thời đứng lên cáo từ, cũng biểu thị Niếp Tiềm có thể ở đây nghỉ ngơi một chút mới rời đi.

“Đừng làm nũng, đến ngồi.” Niếp Tiềm mạn bất kinh tâm mở miệng.

Làm nũng?

Lăng Việt hít một hơi thật sâu, hung hăng trợn mắt nhìn góc tường, mới thu lại tâm tình hướng Niếp Tiềm đi đến. Khi hắn đang muốn ngồi xuống, lại bị Niếp Tiềm kéo tới, cả người nhất thời mất thăng bằng, ngồi trên đùi Niếp Tiềm.

Lăng Việt tim đập loạn.

Niếp Tiềm lại rất tự nhiên giữ hông hắn, đem cằm Lăng Việt đặt trên vai.

Lăng Việt không dám làm bừa, bởi vì hắn không biết Niếp Tiềm muốn làm cái gì, hắn đoán không ra hành động của Niếp Tiềm.

Niếp Tiềm thở dài, hình như rất thoải mái, thậm chí phát sinh thanh âm “Ừ…”, tựa hồ thân thể buông lỏng rất nhiều.

Giọng nam trầm, khí tức dày, gần trong gang tấc, Lăng Việt nhãn thần lui về phía sau, lại sao cũng không có cách nào thấy tình hình sau đầu.

Lăng Việt đã qua tuổi để cho người ta ôm vào trong ngực thương yêu, vóc dáng rất cao, khung xương cũng không nhỏ, nhưng vòng eo ôm cũng rất vừa tay, không mập không ốm, có sự dẻo dai, hơn nữa trên người vị đạo rất sạch sẽ, rõ ràng hay vui giữa sân người, lại cực lực để cho mình không hiện xuất sắc dục, lần đầu tiên mắt thấy hắn, Niếp Tiềm có một tia hiếu kỳ, tính cách ngạo mạn lại lạnh như băng, rốt cuộc là như thế nào dưỡng thành?

Điều tra một chút, quả thật thú vị, dựa vào bán mình thượng vị không ít, sau khi thành công hắn có thể làm dứt khoát như thế hoàn toàn cũng rất ít thấy được, Lưu Nguyệt bị hắn cướp đoạt không còn, người của Lưu Nguyệt hầu như đều bị hắn bán ra nước ngoài, đến nỗi khách nhân của Lưu Nguyệt, đích xác cũng không nhận ra hai người.

Ngay cả Niếp Tiềm cũng đối khuôn mặt diễm lệ tươi cười trong hình kinh ngạc không ngớt, cùng cái người Lan gia lạnh như băng kia Lăng Việt tuyệt nhiên bất đồng, tựa như hai người giống nhau.

Bởi vì Lăng Việt làm rất sạch sẽ, người của hắn tra được cũng chậm rất nhiều, thẳng đến khi có kết quả, là lúc đến biệt thự ———

Nhìn tư liệu, Niếp Tiềm phản phúc đảo những hình kia, nhìn một chút, việt phát hiện sủng vật này không có ý tứ gì, ngay cả “Lăng Việt” cũng không có ý tứ gì.

Thế là mới có quyết định hoãn lại “xử phạt” Lăng Việt.

Nhân sinh có nhiều lắm, lạc thú sẽ càng ít, đối Niếp Tiềm mà nói, có lẽ như vậy, không có cái gì là đáng giá làm hắn để ý, thế là một ngày khiến hắn hứng thú, hắn sẽ theo đuổi không ngừng, thẳng đến khi thỏa mãn.

Ngón tay sờ lên cổ áo Lăng Việt chỗ lộ da thịt ra ngoài, trắng mịn, Niếp Tiềm không khỏi lật hàm dưới của hắn khiến hắn nghiêng mặt qua, môi tiến tới hôn lên gò má của hắn, “Ngươi muốn cái gì?”