Địa Hạ Phách Mại Sở

Quyển 1 - Chương 9




“A! A a!” Niếp Nghi hoảng sợ nhảy lui về phía sau, bất đắc dĩ thân thể đã tại trên tường, không còn chỗ để lui nữa, chỉ có thể tượn tròn mắt, hai mắt chậm rãi thấm ra giọt nước mắt.

Niếp Tiềm cũng nhìn không được nữa, lôi cánh tay Niếp Nghi, kéo hắn đến bên người Lăng Việt, sau đó nặng nề cho Niếp Nghi một cái tát.

Bị đánh Niếp Nghi làm bộ đáng thương nhìn cha mình, giọt nước mắt thoáng cái lăn ra.

“Bộ dáng còn ra gì nữa.” Niếp Tiềm kéo qua mặt hộp giấy nhét vào trong ngực hắn, “Lau khô cho ta.”

Niếp Nghi sỉ sỉ sách sách nghe theo, khóc thút thít nghẹn nhưng không có để cho nước mắt chạy ra ngoài.

Niếp Tiềm ánh mắt ở trên người Niếp Nghi và Lăng Việt thay phiên vòng vo mấy lần, hai tay đặt ở bên hông của mình.

“…” Lăng Việt nghẹn lời trân trân nhìn Niếp Tiềm tháo thắt lưng, không biết là muốn làm cái gì?!

Làm trò trước mặt Niếp Nghi?

Niếp Nghi cũng trơ mắt nhìn Niếp Tiềm rút dây lưng, không rõ nguyên do.

Niếp Tiềm rất nhanh cho ra đáp án.

“A!” Lăng Việt thất thanh kêu thành tiếng, Niếp Tiềm tay cầm dây lưng như roi quất vào cánh tay hắn, còn đối với hắn né tránh theo bản năng bất mãn.

“Không cho phép tránh.”

Lả tả! Dây lưng vũ động, Lăng Việt lại bị đánh hai cái. Cánh tay hiện giờ là chết lặng, sau đó là nóng hừng hực đau đớn.

Niếp Nghi choáng váng nhìn đứng tại chỗ, thẳng đến khi Niếp Tiềm đem dây lưng đặt ở trên tay hắn, mới sững người nói, “Làm cái gì?”

Niếp Tiềm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, tức giận nói, “Đánh, đánh tới khi ngươi thoả mãn, đánh tới khi ngươi nguôi giận, không muốn chết không sống mới thôi.” Cầm lấy tay Niếp Nghi, đưa lên, hướng thân thể Lăng Việt vừa lui một chút.

Niếp Nghi nhìn Lăng Việt dáng vẻ chật vật, ngực có chút dị dạng, người này hảo đáng trách, chính mình cầu hắn, muốn tiền muốn cái gì đều có thể, chỉ cần phóng mình đi, thế nhưng, Lăng Việt vẫn như cũ đem hắn thành hàng hóa như nhau…

Niếp Nghi ánh mắt nao núng từ từ đỏ lên, nắm dây lưng càng ngày càng gấp, sau đó Niếp Tiềm buông tay, dây lưng cũng như trước vững vàng nắm chặt ở lòng bàn tay.

Lăng Việt ôm cánh tay, không ngừng run rẩy, thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người, huống chi là người, Niếp Tiềm lại bảo hắn như thế, thiếu niên nhất định sẽ không để cho hắn sống khá giả, lộng bất hảo không có chết ở trong tay Niếp Tiềm, ngược lại sẽ thua bởi trên tay một đứa bé.

Quả nhiên, Niếp Nghi giơ thắt lưng lên thật cao.

Lăng Việt nhắm mắt lại…

“Ta đến.” Niếp Tiềm bỗng nhiên bắt được cổ tay Niếp Nghi, bắt lấy thắt lưng trên tay hắn, “Ngươi chút khí lực này, đánh ra cũng không đau nhức, nhìn kĩ cho ta!” Nói, liền một cái tiếp một cái đem thắt lưng quất vào người Lăng Việt.

Lăng Việt cứng rắn chống lại bị đánh hơn mười lần, thực sự đau nhức cực kỳ, vừa ra mồ hôi lạnh, vừa run rẩy bắt đầu tránh, nhưng mà Niếp Tiềm có dự kiến trước đem cửa phòng khóa lại, gian phòng mặc dù lớn, nhưng hắn bị Niếp Tiềm ép ở góc, không gian có thể tránh thực sự hữu hạn, sau đó một chút cũng không tránh thoát, toàn bộ rơi vào trên người.

Lại qua mấy phút ——

Quỳ rạp trên mặt đất, Lăng Việt ngay cả khí lực tránh né cũng không có, miệng hút khí, “Tha ta, tha ta…” Trên người trường bào thụy y bị đánh đến rách nát, lộ ra vết thương xanh tím bên trong, có nhiều chỗ thậm chí là mang theo máu, toàn bộ lưng bị đánh đến da tróc thịt bong.

Niếp Nghi đã chậm rãi tỉnh táo lại, nhìn Lăng Việt bộ dạng thê thảm, không thể không nói, đối sợ hãi của hắn đã biến mất không sai biệt lắm. Còn hơn Lăng Việt lúc điều giáo người roi da tình thú, đây quả thực là trần truồng ngược đãi.

Niếp Tiềm nhìn Niếp Nghi liếc mắt, lại một lần nữa giơ tay lên.

“Được rồi.” Niếp Nghi thở ra một hơi dài, “Ba ba, ta hết giận liễu, đừng ô uế chỗ của ta, ta không muốn thấy hắn.”

Niếp Tiềm gật đầu, “Gọi Lý mụ bắt đầu dọn dẹp một chút.” Nhưng thấy trên sàn nhà dính một ít vết máu.

Lăng Việt bị Niếp Tiềm ôm về tới phòng, ở trên đường, Lăng Việt hầu như mất đi ý thức, mơ hồ nghe Niếp Tiềm gọi tên hắn, lúc đặt lên giường, triệt để hôn mê bất tỉnh.

Lưu Ngụ Tề, là nhi tử của Lưu mụ, năm nay 32 tuổi, cũng là bác sĩ gia đình trong nhà này, lúc này, hắn chính mạo hiểm mồ hôi hột xử lý vết thương cho Lăng Việt, sau bốn mươi phút, hắn gở bao tay, khẩu trang, cau mày nói, “Ngươi cũng quá độc ác.” Trên giường người này bị đánh đến thương tích đầy mình, nhất là trên lưng, hầu như không có một khối hảo thịt.

“Ta khống chế rất tốt.” Niếp Tiềm nhàn nhạt liếc hắn.

Lưu Ngụ Tề thu thập hòm thuốc, “Dạ dạ dạ, dù nhìn có cút dọa người, bất quá đều là bị thương ngoài da, chậm rãi sẽ tốt, ta sẽ tận lực không cho hắn lưu lại sẹo.”

“Ừ.” Niếp Tiềm gật đầu, “Khổ cực ngươi, tháng này tiền lương gấp bội.”

Lưu Ngụ Tề như có như không nhìn Niếp Tiềm, nói thầm, “Đây chính là một chuyện phiền toái, phải thường bôi thuốc.”

“…” Niếp Tiềm dừng một chút, “Nửa năm.”

Lưu Ngụ Tề mỉm cười, “Quá khách khí, bất quá hảo ý của ngươi ta còn từ chối thì bất kính, thụ hạ.”

“…”

Niếp Tiềm dừng ở người trên giường, xem ra đúng là đau quá, đang ngủ say vẫn cau mày như cũ, bôi thuốc thì hắn bị đau tỉnh, sau đó lại hôn mê ngủ mất, gối đầu bị nước mắt trượt khỏi khóe mắt thấm ướt một khối.

Niếp Tiềm vừa muốn đi ——

“Đau… Đau quá…”

Niếp Tiềm liền đi trở về, nhìn ánh mắt hắn vẫn nhắm như cũ, như là vô ý thức nỉ non.

“Không nên đánh ta… Đừng đánh ta… Ô ô…” Nói mê giống nhau.

Niếp Tiềm không tự chủ được ở trước mặt hắn ngồi xổm xuống, thanh âm cứng rắn nói: “Không tiền đồ.”

Đáng tiếc Lăng Việt không có nghe lọt, như cũ không ngừng kêu đau, khóe mắt cũng bắt đầu tràn ra nước mắt.

Thế nào hắn cũng là một bạn giường tốt, Niếp Tiềm ở bên cạnh đứng một hồi lâu, trong lòng mềm nhũn, liền rút ra khăn tay lau cho hắn.

Nào ngờ Lăng Việt đã có chút kích động, thoáng cái bắt được tay hắn. Niếp Tiềm cứng đờ.

Lăng Việt như cầm lấy nhánh rơm cứu mạng nắm không tha, “Đừng đánh ta… Ta không có chạy trốn… Đừng đánh ta…”

“…” Niếp Tiềm thử rút tay ra, thế nhưng Lăng Việt tuy rằng chưa tỉnh, khí lực lại xuất ra rất lớn, mà lúc Niếp Tiềm trong lòng có chút rung động, cũng không quyết tâm mạnh bạo, cuối cùng chỉ có thể để hắn cầm lấy.

Qua không bao lâu, Niếp Tiềm cảm giác mình chân đã tê rần, giường thấp, hắn lại cao, vẫn duy trì tư thế bán ngồi chồm hổm, mặc Lăng Việt nắm tay hắn.

Niếp Tiềm cúi đầu suy tư, nghĩ không đúng lắm, lúc đang muốn rút tay ra lần thứ hai ——

Lăng Việt cầm lấy tay hắn đặt ở bên mặt mình nhẹ nhàng ma sát, “Ta đau quá…”

“…” Niếp Tiềm mặc thán một tiếng, quên đi, coi như một loại thể nghiệm mới mà thôi.

Thể nghiệm này liền một đêm, Niếp Tiềm mình cũng quỳ rạp trên mặt đất đang ngủ.

Niếp Văn tìm không được Niếp Tiềm, cho là hắn đến công ty trước, khi hắn ở trong phòng Lăng Việt thấy Niếp Tiềm, giật mình cười toe tóe, dùng sức trừng mắt nhìn, liền nhéo nhéo đùi, mới xác định mình không phải là nằm mơ, Niếp Tiềm cư nhiên canh giữ ở trước giường Lăng Việt, còn là cái loại tư thế này…

Sau khi kinh ngạc, Niếp Văn không vui méo miệng, ghê tởm Lăng Việt, bất quá bị đánh chút, lại muốn chủ nhân nằm như thế, xoay người muốn đánh thức Niếp Tiềm, để hắn trở về phòng nghỉ ngơi thật tốt, đi hai bước, liền nhanh dừng lại, do dự nửa giờ, vẫn là lặng lẽ rời khỏi phòng.

Lúc Niếp Tiềm mở mắt, đập vào mắt là khuôn mặt trắng nõn tuấn tú, cằm đầy đặn, mắt mũi miệng môi không gì không tinh xảo ưu mỹ, nhất là hắn hiện tại một bộ mang vẻ thần sắc có bệnh nhiều đau đớn. Xem ra chính mình đem hắn đánh đến ngoan, Niếp Tiềm nghĩ như vậy, cư nhiên cảm giác mình ủy khuất một đêm cũng không phải khó khan chịu đựng như vậy.

Nhưng khi Lăng Việt khi tỉnh lại, không còn nữa yếu đuối lúc ngủ, liền khôi phục tức giận, như tiểu lão hổ tức giận trừng Niếp Tiềm, “Ta còn sống, ngươi rất thất vọng đi?”

Loại giọng chất vấn này, Niếp Tiềm lại không có tức giận, có lẽ là bởi vì giọng Lăng Việt có điểm dỗi, lại có một chút ủy khuất, lại trước sau như một không chịu thua, tuy rằng bình thường xin khoan dung, lại căn bản không có thật tình hối cải.

Niếp Tiềm đứng nghiêm, nửa điểm cũng nhìn không ra tiều tụy một đêm không có nghỉ ngơi tốt, Lăng Việt cũng không biết hai tay hắn bởi vì thời gian dài bất động, kỳ thật là tê dại.

“Ngươi sẽ khá hơn.” Niếp Tiềm vừa nói vừa đi ra ngoài.

Sau nửa tháng ngoại trừ bác sĩ Lưu Ngụ Tề, quản gia Niếp Văn, Lăng Việt không nhìn thấy những người khác, bao gồm Niếp Tiềm, thế nhưng Lăng Việt cũng rất bình tĩnh, tựa như cái gì cũng không có xảy ra, bao gồm vết thương trên người.

Niếp Tiềm sở dĩ mọi việc đều thuận lợi, ngoại trừ tự thân thiên phú, cũng nguyên vu hắn tự hạn chế đặc tính tĩnh táo, nửa tháng trước buổi tối phát sinh việc, bây giờ nghĩ lại, vốn không nên phát sinh, thế nhưng nó thật là đã xảy ra.

Hắn cảnh giác muốn rời xa Lăng Việt, người kia khiến hắn chú ý, đây là nguyên nhân lưu cho hắn một mạng, nhưng, này rất nguy hiểm, với hắn mà nói, thú vị cũng là một loại uy hiếp, nhất là “Người” thú vị đã ảnh hưởng hành động của hắn, hiện tại xem ra, lúc đầu chính mình cố chấp muốn phản ứng của hắn, đã sớm nên dừng ——

“Cà phê.” Niếp Văn đứng ở trước bàn, nhắc nhở, “Ngài đã uống đệ ngũ chén.”

Niếp Tiềm vẻ mặt nghiêm túc, nhưng hắn đưa ra văn kiện cũng đã gác lại từ lâu, chí ít trong vòng một năm sẽ không đụng văn bản, Niếp Văn lần đầu tiên thấy hắn thất thố như vậy, rồi lại làm bộ làm tịch, nhưng hắn cũng không tiện đâm chọt chủ nhân, vì bận tâm mặt mũi của chủ nhân, hắn sẽ rất thức thời, bằng không một ngày cũng sẽ không chỉ là lui ra ngoài mà thôi.

Đây là cái quản gia tốt phải làm được.

Niếp Văn trong lòng báo cho chính không nên phỏng đoán việc tư của chủ nhân, lại không chống cự nổi mê hoặc suy nghĩ miên man, bất quá hắn luôn luôn không biểu tình gì, Niếp Tiềm đang một mình quấn quýt, tự nhiên không biết ở trong đầu Niếp Văn đã xuất hiện trăm nghìn loại tưởng tượng loạn thất bát tao liên quan đến mình.

Đến buổi tối, Niếp Tiềm gọi sủng vật ngày trước rất thương yêu đến làm ấm giường, trời sanh mặt con nít, còn hơn Lăng Việt, càng chính mình một thân da thịt hoạt nộn, dù sao tuổi không lớn lắm. Bởi vì phải hầu hạ Niếp Tiềm, cố ý ăn mặc tỉ mỉ một phen, thoạt nhìn ngây thơ lại kiều mị.

“Tiềm, ngươi hảo lâu không có nhìn ta.” Dán tại trên người Niếp Tiềm, nũng nịu nói như nữ sinh đang yêu, tay lại hướng ngực Niếp Tiềm dò xét, vuốt ve cơ thịt rắn chắc của hắn.

Chú ý tới Niếp Tiềm bất vi sở động, hắn ở trong lòng ác độc nguyền rủa cái hồ ly tinh chiếm đoạt Niếp Tiềm lâu như vậy, nhất định là hắn, mới khiến Niếp Tiềm không yên lòng như thế, ghê tởm.

Ở trước người Niếp Tiềm chậm rãi quỳ xuống, kéo khóa quần của hắn, trực tiếp nâng nam căn không có phản ứng tiến vào trong miệng, một bên liếm lộng một bên dùng đầu ngón tay ở trên túi tinh vẽ vòng vòng, hai mắt càng mang theo xuân ý, ngập nước nhìn Niếp Tiềm.

Bị liếm lộng như vậy, Niếp Tiềm thân thể dần dần nóng lên, nhưng mà hắn chỉ nhìn thiếu niên liếc mắt, liền ngửa người hai mắt nhắm nghiền.

Thiếu niên cho là hắn đang hưởng thụ, càng thêm ra sức.

Thế nhưng sau một khắc, thiếu niên ngã ngồi trên mặt đất, ngơ ngác nhìn Niếp Tiềm, không biết mình đã làm sai điều gì mới bị đẩy ra.

Niếp Tiềm biểu tình rất quỷ dị, nhưng thiếu niên nhìn ra sắc mặt đó không phải là cái gì tốt, nơm nớp lo sợ ngồi ở tại chỗ, không dám nhúc nhích.

Niếp Tiềm từ mép giường đứng lên, “Cút ra ngoài.”

Thiếu niên như được xá lệnh, lúc này đứng lên, ngay khi hắn gần lao ra cửa, chỉ nghe Niếp Tiềm thanh âm trầm thấp lại nói: “Trở về, nằm úp sấp lên giường.”

Tuy rằng không rõ ràng lắm Niếp Tiềm ngày hôm nay rốt cuộc làm sao, thiếu niên vẫn là ngoan ngoan tuân mệnh, cởi y phục vốn ít ỏi trong suốt nằm úp sấp hảo ở trên giường…

Cái mông mượt mà vung cao, eo thon, chân cân xứng, không phải không thừa nhận thân thể này rất đẹp, cũng đúng là như vậy, thiếu niên bị Niếp Tiềm rất là sủng ái qua một vài ngày, thẳng đến Niếp Nghi mất tích, tinh lực của hắn đều chuyển đến Niếp Nghi trong chuyện này.

Nhưng là bây giờ xem ra, lại đần độn vô vị, Niếp Tiềm tâm phiền khí loạn, thế nhưng lại tìm không được quản đạo phát tiết ra ngoài, vì vậy lửa thật sự là nghẹn.

Cất bước lên giường, vuốt hông của thiếu niên, Niếp Tiềm lần thứ hai nhắm mắt lại, nâng mông thiếu niên lên, trực tiếp đâm vào.

“A…” Thiếu niên kêu lên, cũng đau, trước đó hắn từ lâu đã chuẩn bị sẵn sàng, bao gồm bôi trơn.

“A a… Ừ… A…” Thiếu niên thanh tuyến còn chưa nảy nở, rên rỉ non nớt uyển chuyển, thế nhưng Niếp Tiềm lại không nhịn được xé y phục nhét vào trong miệng của hắn, không cho phép hắn tiết ra một chút thanh âm.

“Ô ô…”

Thiếu niên lắc đầu, tuy rằng hắn đã làm khuếch trương đơn giản và bôi trơn, nhưng là ở đâu vốn không phải nơi dung nạp tính khí, Niếp Tiềm trước nay chưa có thô bạo, phía sau của hắn như bị thiết bổng hung ác cọ sát đau đớn, Niếp Tiềm lại không để cho hắn cơ hội xuất ra, thiếu niên chỉ có thể khóc chờ Niếp Tiềm dừng lại.

Cũng may Niếp Tiềm cũng chỉ làm một lần, tuy rằng quá trình rất bạo lực, thời gian cũng không dài, bất quá ứng phó tệ vậy bắn ra, sau đó kết thúc.

Tình hình qua đi, Niếp Tiềm không có ngủ, tựa trên giường hút thuốc, một điếu lại một điếu…

Sáng sớm, lúc Niếp Văn thu thập phòng, quay qua gạt tàn đầy tàn thuốc, mi tâm càng nhăn càng sâu, Niếp Tiềm tuy rằng hút thuốc, nghiện thuốc lá cũng không lớn, thông thường một ngày mấy điểu, tâm tình tốt hoặc tệ, liền tăng mấy điếu, nhưng chẳng bao giờ nhiều như vậy.

Hơn nữa phòng Niếp Tiềm đèn sáng một đêm, nhưng thái dương còn không có từ đường chân trời mọc lên, Niếp Tiềm lại đi ra ngoài. Một đêm không ngủ, còn thổi ra nhiều khói như vậy… Đủ thấy Niếp Tiềm tâm tình có bao nhiêu phức tạp. Thế nhưng, tại sao vậy chứ?

Niếp Văn căn bản quan tâm tâm tư của chủ nhân, bấm gọi số của người nào đó.

Trò chuyện xong, Niếp Văn càng không hiểu, công sự cũng không có gì đáng chú ý, vẫn là hiện tại đang thu mua Lâm thị, Niếp Tiềm nhất định sẽ thả tâm tư ở phía trên, bất quá tuyệt đối sẽ không lo lắng đến trình độ thức trắng đêm.

Mặc cho Niếp Văn vắt hết óc cũng không được chút manh mối, duy nhất dị thường, gần đây Niếp Tiềm cũng không có triệu Lăng Việt đến, chẳng lẽ đã chán ghét, muốn xử lý? Không đúng không đúng, loại tiểu ngoạn vật này càng không thể nào dao động Niếp Tiềm.

“Ngươi gần đây làm cái gì?” Niếp Văn không có vòng vo thăm dò, đi thằng vào vấn đề hỏi, nhãn thần cahwm chú dừng ở Lăng Việt, không buông tha cho bất kì biểu tình gì của hắn.

Nhưng Lăng Việt hiển nhiên khiến hắn thất vọng rồi, hắn đầu tiên là đối câu hỏi đột ngột của Niếp Văn biểu thị nghi hoặc, sau đó vẫn là nghi hoặc.

Lăng Việt biểu tình tựa hồ so với Niếp Văn càng mờ mịt, hắn làm chuyện gì không nên làm sao?!

Từ Lăng Việt tìm không được đầu mối, Niếp Văn rất là khổ não một chút.

Niếp Tiềm là cùng ngày ban đêm trở về. Lúc kim đồng hồ hướng một điểm.

Niếp Văn một mực chờ hắn trở về.

Niếp Tiềm uống rất nhiều rượu, cả người tản mát ra mùi rượu dày đặc, áo mở rộng, mơ hồ có thể thấy vết hôn. Nhưng Niếp Tiềm thần tình lại lạnh thấu xương tựa trời đông giá rét, Niếp Văn vì hắn pha trà giải rượu, săn sóc nhắc nhở hắn chú ý thân thể.

Đối mặt với Niếp Văn cùng nhau lớn lên, còn hơn quan hệ người làm, giữa bọn họ gần hơn tựa như bằng hữu, hiếm có thể tin cậy một người. Niếp Tiềm cũng không có giấu diếm ý tứ của hắn, nhưng là chuyện này hắn lại xấu hổ kể ra.

Tại Lăng Việt có liên quan trong chuyện này, Niếp Văn vẫn phản đối hắn ngoạn bóp Lăng Việt, kiên trì tốc chiến tốc thắng không để lại hậu hoạn, trên thực tế cái này cũng vẫn là quan điểm của Niếp Tiềm, bất quá, chính là bởi vì Lăng Việt rất nhỏ bé, hắn không quá để ý cho rằng vui đùa một chút làm sao.

Thế nhưng…

“Ngươi đi đi.” Không để cho Niếp Văn cơ hội thử dò xét, Niếp Tiềm hướng hắn khoát khoát tay.

Niếp Văn nhìn hắn liếc mắt, không nói thêm gì.

Niếp Tiềm tựa trên ghế sa lon, ngẩng đầu nhìn chằm chằm đèn treo trên trần, lẳng lặng nhìn không ra ý tưởng gì.

Lăng Việt đứng ở trên lầu, mắt nhìn xuống dưới lầu, vẫn không nhúc nhích, nhìn một hồi, mới xoay người trở về phòng.

Ngày kế, Niếp Văn trở lại đến phòng Niếp Tiềm. Hắn nhàn nhạt nở nụ cười.

Không có gì đáng giá làm Niếp Tiềm phức tạp.

Gian phòng ngăn nắp sạch sẽ như trước.

Tuy rằng đêm qua uống say không còn biết gì, ngày thứ hai Niếp Tiềm nhưng không thấy sa sút tinh thần, tinh thần tốt đến công ty, hoàn thành công tác, như bình thường giống nhau về nhà.

Trên bàn, Lăng Việt mặc không lên tiếng ăn cơm. Niếp Tiềm cũng không có ý tứ mở miệng nói chuyện.

Tất cả thoạt nhìn bình tĩnh cực kỳ, tựa như Niếp Tiềm không có đột nhiên động kinh như trước, ở Niếp Văn nhìn đến.

Mà lúc Niếp Văn ngực yên lặng vui mừng, bộ đàm vang lên. Niếp Văn nhíu mày một cái, lúc cùng ăn, hắn thông tin đầu cuối là thiết định vì từ chối không tiếp, nhưng có một dãy số đặc biệt. Vì vậy hắn đi tới một bên, nhấn nút trò chuyện.

Lăng Việt hạ mí mắt, đĩa rau thì rất tự nhiên nhìn vài lần, Niếp Văn bất động thanh sắc nghe, thỉnh thoảng gật đầu, nhưng biểu tình lại trầm trọng, sau đó, điện thoại được đưa tới tay Niếp Tiềm.

Niếp Tiềm tựa như sớm có dự cảm, đã buông đũa xuống, đem điện thoại để bên tai, “Nói đi.”

Nội dung trò chuyện Lăng Việt không nghe được, nhưng cũng biết nhất định là chuyện rất trọng yếu.

Cùng lúc trò chuyện, Niếp Tiềm bén nhạy với ánh mắt Lăng Việt, hắn nhìn Lăng Việt.

Lăng Việt thình lình bị bắt vừa vặn, trên mặt vẫn duy trì trấn định, ngực lại thình thịch đập, Niếp Tiềm có một loại lực uy hiếp trời sinh,khiến người không khỏi thần phục, nếu là ngực có quỷ, vậy thì càng làm cho không người nào che giấu hiệu quả.

“Tiếp tục tìm, có đào ba thước cũng phải đem người tìm ra.” Niếp Tiềm giao phó xong, không chút dông dài nhấn kết thúc.

Sau khi xong, Niếp Tiềm như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục ăn, biểu tình không có một tia mất tự nhiên, tựa hồ việc trong điện thoại cũng không trọng yếu. Thế nhưng, nhất định là chuyện trọng yếu.

Lăng Việt thực chẳng có khẩu vị, là đang tìm Tề Hi sao?

Nhưng mà, qua mấy phút, điện thoại vang lên lần nữa. Lần này, phát ra âm thanh chính là của Niếp Tiềm.

Hắn cũng là ngẩn ra, số của hắn người biết không có mấy, hắn không có đêm thông tin cá nhân nói cho người khác biết.

Hơi do dự, Niếp Tiềm tiếp nhận cuộc gọi, chưa nói vài câu, hắn liền từ chỗ ngồi đứng lên, hướng hoa viên đi đến.

Chờ hắn trở về, đã là mười phút sau. Mà sau khi trở lại, Niếp Tiềm cũng không phải tiếp tục dùng cơm, mà là trực tiếp đi thư phòng, cũng gọi Niếp Văn.

Đến buổi chiều, Niếp gia đón một vị khách ngoài ý muốn.

Lão nhân hơn sáu mươi tuổi, lưng lại so với thanh nhiên đương thời còn muốn thẳng hơn, sợi tóc đã trắng, hai mắt lại quýnh nhiên hữu thần, chắp tay sau lưng thưởng thức bức tranh trên tường.

Niếp Tiềm nhìn thấy bóng lưng của hắn, trên mặt biểu tình đã nghiêm túc, nghiêm mặt nói: “Hà lão, buổi trưa nhận được tin tức của ngài đã thật bất ngờ, ngià cư nhiên đích thân đến, thực sự là có lỗi, ta buổi chiều còn có cuộc họp, sở dĩ từ chối lời mời của ngài, không nghĩ tới ngài sẽ quang lâm hàn xá, nếu sớm biết là chuyện trọng yếu như vậy, vãn bối nên sớm chuẩn bị. Niếp Văn, đem hội nghị buổi chiều chuyển, thuận tiện đem trà lần trước lấy ra nữa.”

Hà lão xoay người, lộ ra mỉm cười nhàn nhạt, “Không cần khách khí, là lão nhân gia ta quấy rầy.”

Niếp Tiềm nói lời khách khí, thỉnh hắn ngồi xuống.

Hà lão, người có thể được Niếp Tiềm cung kính đối đãi có thể đếm được trên đầu ngón tay, Hà Kính Hiên là một trong số đó.

Xuất thân quân nhân, về thủ đoạn buôn bán hành sự cũng mạnh mẽ, cứng rắn như quân doanh vậy, một tay sáng lập đế quốc của mình, cùng nam nhân sau khi phát đạt trêu hoa ghẹo nguyệt bất đồng, Hà Kính Hiên yêu thê tử của mình, tiếc nuối duy nhất là thê tử của hắn mất sớm, chỉ lưu lại một nữ nhi.

Hết lần này tới lần khác nữ nhi đối tài chính lại không có hứng thú, chỉ thích hội họa, nhưng Hà Kính Hiên đối ái nữ cũng không quá nghiêm khắc, để cho nàng đắm chìm trong nghệ thuật trong thế giới, gả cho một người tuy rằng không thành thật nhưng lại phải trung thành, liền nam nhân dụ được nàng vui vẻ, Hà Kính Hiên chỉ hy vọng nữ nhi có thể vẫn vui sướng, bởi vì hắn biết người nam nhân kia sẽ không cũng không dám đối với nàng bất hảo!

Hắn đem tất cả kì vọng đối nữ nhi đều ký thác vào trên người tôn tử, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép a…

Nhìn Niếp Tiềm, vì sao cái này không là người thừa kế của hắn, loại ý nghĩ này vô pháp kiềm chế du nhiên nhi sinh, nhưng mà hắn cũng rõ ràng, người kế thừa gia nghiệp của mình phải có dòng máu của hắn.

Hắn tuy rằng già, nhưng còn chưa đủ già, Tề Hi, còn có điều giáo dư địa (dư địa = đường sống). Hắn người cháu này, đều không phải ngu dốt, chỉ là bị tiền nuông chiều phá hủy, nữ nhi thương yêu nhi tử, tôn tử ở nơi hắn chịu khổ, nữ nhi mà bắt đầu làm nũng, bắt đầu cầu tình, kết quả nuôi ra nhất đứa con phá của.

Thán ra một hơi thật dài, Hà Kính Hiên nói, “Hiền chất a, phụ thân ngươi gần nhất khỏe?”

“Phụ thân thân thể không sai, Thụy Sĩ hoàn cảnh rất thích hợp hắn tĩnh dưỡng, lần trước trở lại hắn còn nhắc tới ngài, mong ngài vẫn như cũ hùng phong vị lão.” Niếp Tiềm hàn huyên.

Hà Kính Hiên lắc đầu, cảm thán nói, “Già rồi già rồi, chúng ta những lão nhân này duy nhất trông cậy vào, cũng bất quá là phúc của con cháu mà thôi.”

Niếp Tiềm khẽ cười một cái, cũng không tiếp lời.

Hà Kính Hiên cũng không quan tâm hắn nói như thế nào, hắn nếu tới, chuyện phát triển trong lòng hắn cũng đã ở có định số, “Hiền chất sợ rằng đã đoán ra ý đồ ta đến.”

“Có vài phần.” Niếp Tiềm nói.

Niếp Văn hợp thời bưng trà nóng tới, Hà Kính Hiên nhận lấy ở trong tay, chậm rãi nói: “Lần này, là Tề Hi nhà ta làm được việc không đúng, hài tử không nên thân, cũng nên quản vào, cho một giáo huấn cũng tốt.”

Hà Kính Hiên mang phụ thân hắn ra, chắc là đã cùng hắn thông qua. Niếp Tiềm lộ ra dáng tươi cười, “Hà lão, ngài thái khách khí, ta minh bạch, giao cho ta đi.”

Điểm đến đó thì ngừng, Hà Kính Hiên hài lòng gật đầu.

Ghê tởm lão nhân, Niếp Tiềm nhắm mắt lại, “Niếp Văn.”

“Vâng.”

“Trước thu tay lại, đem những người đó triệt hạ, thảo nào vẫn không có tin tức của Tề Hi, bằng năng lực của hắn làm sao có thể trốn lâu như vậy, nguyên lai đã kinh động Hà Kính Hiên.”

“Cứ như vậy mà thôi?”

Niếp Tiềm cười nhạt, “Mục tiêu của ta vẫn là Tề Hi. Oan có đầu nợ có chủ, người thừa kế duy nhất của ta bị hủy, dạy dỗ một chút cũng không cho hắn, ta không phải là Niếp Tiềm…”

Niếp Văn: “Thế nhưng…”

Niếp Tiềm cắt đứt sự lo lắng của hắn, “Chúng ta đã thu tay lại, Tề Hi lại xảy ra chuyện gì, cùng Niếp Tiềm ta có quan hệ gì.”

Niếp Văn sửng sốt, lập tức gật đầu, “Đúng vậy, chủ nhân.”

Vài ngày Lăng Việt không có nhìn thấy Niếp Tiềm, tạm thời thở dài một hơi, tuy rằng không tự do, nhưng tốt xấu không cần thấy bộ mặt khó chịu buổi tối. Niếp Tiềm thoạt nhìn vô cùng bận rộn, hầu như không có nhìn tới hắn.

Nhưng yên bình chỉ duy trì một tuần.

Đó là một buổi chiều, Niếp Tiềm từ bên ngoài trở về, tâm tình không tệ, mặt không giống như ngày thường căng chặt.

Đã lâu thật là tâm tình tốt, Niếp Tiềm không chút do dự gọi Lăng Việt buổi tối tiếp khách.

Ghé vào trên giường màu đen, thân thể trắng nõn như là bạch ngọc ngưng tụ thành, mồ hôi hột tụ chỗ lõm xuống ở đường cong lưng ưu mỹ, hấp dẫn ánh mắt Niếp Tiềm, ngón tay để lên, càng phát ra tỷ lệ thân thể phía dưới có bao nhiêu trắng.

Lăng Việt một bộ không thở nổi, nhợt nhạt thở hổn hển, tiếp cận cái mông bị Niếp Tiềm sờ một cái, nhất thời khẩn trương cơ thể căng chặt, ngay cả chỗ kín hạ thể cũng là căng thẳng, vừa bắn ra bạch dịch, từ bắp đùi nhỏ xuống giường.

Niếp Tiềm từ tiếng nói tràn ra vài tiếng cười nhẹ, bàn tay khi hắn trơn tuột qua lại trên thân thể.

Lúc đầu ngón tay Niếp Tiềm một lần nữa tham nhập hậu huyệt của Lăng Việt, Lăng Việt run một cái, cầm lấy sàng đan vung tay lên, đem ly trên mặt bàn đánh rớt.

Niếp Tiềm theo bản năng nghiêng người sang nhìn.

Phanh! Trước giường trên mặt tường sinh ra nhất cái lổ thủng.

Niếp Tiềm hai tròng mắt chợt co rụt lại, lưu loát lật nghiêng từ trên giường ngã nhào xuống thảm, ngón tay mở ngăn kéo.

Khó khăn lắm đem ngăn kéo mở ra, ngón tay còn chưa kịp cầm súng, liền bén nhạy cảm thấy không ổn, phần eo lắc một cái hướng dưới giường lăn đi, cùng lúc đó, vai phải một trận đau nhức.

Nhưng hắn vẫn là không có buông tay, nắm thật chặc lấy vết thương ở tay phải.

Lăng Việt hầu như cùng lúc Niếp Tiềm xoay người xuống giường đồng thời cũng phản ứng kịp, khởi động thân thể lăn xuống giường.

Sát thủ mục tiêu chỉ là Niếp Tiềm, lúc kinh động Niếp Tiềm, tinh thần của hắn đều tập trung ở bắn chết Niếp Tiềm phía trên, đối Lăng Việt bạn giường này thái độ nhìn như không thấy, bằng không với tốc độ phản ứng của Lăng Việt, thêm một phát lập tức là có thể muốn mạng của hắn.

Niếp Tiềm mở chốt an toàn, quay mặt tường mặt bắn một phát. Không có trang bị ống hãm thanh sau khi đạn bắn ra tiếng xạ kích lập tức kinh động phòng hệ thống an ninh, còi báo động chói tai thoáng chốc vang lên.

Một sát thủ thân hắc y, không khỏi nắm chặc súng trên tay, sát ý nộ phồng, nheo mắt lại giơ súng lên, nhắm ngay dưới giường bắn ra…

Chăn mềm mại bị đục lỗ, sơi bông nhẹ nhàng bay ra không trung, vì để tránh cho bị bắn trúng, Niếp Tiềm dưới giường cũng không lăn ra bên ngoài, đồng thời nhìn qua vết đạn hướng phía ngoài bắn.

Chỉ cần kéo dài vài giây là tốt rồi, lập tức sẽ có nhân cứu viện.

Niếp Tiềm ôm loại ý niệm này, không có đi bận tâm vai bị thương, chật vật gạt chăn đơn ném một cái, chạy ra cửa.

Lăng Việt trốn ở góc tường cũng hướng cửa lẻn đi.

Tiếng bước chân đã mơ hồ có thể nghe, sát thủ khẽ gắt một tiếng, trong sung băng đạn đã bắn cô ích, một bên hướng bên cửa sổ chạy đi, một bên móc ra một khẩu súng sau thắt lưng hướng cửa vọt tới.

Nhất phát sượt qua hông Niếp Tiềm đem cửa xuyên thủng, Niếp Tiềm cước bộ nhoáng lên, thầm kêu bất hảo. Bỗng dưng, trên lưng đặt lên một vật nặng! Lăng Việt từ phía sau té nhào vào trên người hắn.

Trước sau bất quá hơn mười giây, Niếp Văn đã mang người chạy tới.

Ngẩng đầu nhìn thấy Niếp Văn, Niếp Tiềm nhất thời thở phào nhẹ nhõm, kế tiếp trên cơ bản kết cục đã định.

Sát thủ áo đen biết đại thế đã mất, bị bắt nói là sống cũng chỉ sẽ bị khổ, tra tấn nếu không nói ra điều bọn họ mong muốn, Niếp Tiềm sẽ không bỏ qua cho mình, nếu là nói, tổ chức cũng không tha cho hắn. Tâm đưa ngang một cái, thẳng thắn cắn đầu lưỡi.

Niếp Tiềm xoay người đẩy Lăng Việt che ở trên người mình ra, để Niếp Văn cầm máu cho hắn.

“Xử lý tốt.” Niếp Tiềm âm trầm nói.

“Vâng! Phải đi bệnh viện sao?”

“Không cần, đừng cho tin tức truyền đi, gọi Ngụ Tề đến.” Niếp Tiềm nói xong cúi đầu, phát hiện Lăng Việt còn duy trì tư thế quỳ rạp lúc bị hắn đẩy ra trên mặt đất, không khỏi nhíu, đầu ngón chân điểm xuống cánh tay của hắn, “Còn chưa đứng lên.”

Một gã bảo tiêu ngồi chồm hổm xuống kiểm tra Lăng Việt, đối Niếp Tiềm nói, “Lão bản, hắn trúng đạn rồi.”

Niếp Tiềm sửng sốt, trúng đạn? Sẽ không phải là…

Lúc này, súng vang ở phía sau bị chặt đứt đèn mới một lần nữa sáng lên, thảo nào mới vừa rồi không có phát hiện Lăng Việt dị dạng.

Lăng Việt hôn mê bất tỉnh, lưng đỏ một mảnh, bảo tiêu lấy tay đè vết thương của hắn lại, từ trong quần áo lấy ra băng gạc ngăn lại.

Ở tại một biệt thự khác Lưu Ngụ Tề ngay cả y phục cũng chưa kịp mặc, khoác áo ngủ tóc vểnh, mang theo rương y dược một lát sau thở phì phò chạy tới.

Kiểm tra thương thế của Lăng Việt thương, Lưu Ngụ Tề nhìn Niếp Tiềm, “Hai vết thương, trong đó nhất thương ở phổi, cần lập tức phẫu thuật.”

Niếp Tiềm ánh mắt trầm xuống, nhưng nhớ tới Lăng Việt bổ người tới, “Tống hắn đi bệnh viện.” Dừng một chút liền bổ sung, “Trên đường ngươi theo, đừng làm cho hắn đã chết.”

Nằm ngửa ở sô pha, Niếp Văn vì hắn xử lý vết thương trên người, trên lưng và trên vai cũng chỉ là trầy da, Niếp Văn vì hắn cầm máu, hỏi: “Ngụ Tề tạm thời cũng chưa về, muốn gọi bác sĩ khác sao?”

Niếp Tiềm trầm ngâm một chút, lắc đầu, “Không cần, chuẩn bị xe, đi bệnh viện.” Lăng Việt là từ Niếp gia bị đưa vào bệnh viện, lừa gạt nữa cũng không dùng.