Địa Phủ Lâm Thời Công

Chương 278: Hỗn chiến



Nom bộ dạng khúm núm của mấy tay biên đạo, hệt như thật sự có người muốn ép họ uống thuốc trừ sâu vậy.

Lưu Anh Nam từ trên nhìn xuống, bá đạo ngang ngược, dùng lỗ mũi nhìn họ, mang vẻ ngông cuồng tự đại như uống quá nhiều thuốc trừ sâu, khiến họ vô cùng vững tin Lưu Anh Nam chính là ông chủ của công ty DDVP, bộ dạng giống như côn trùng có hại.

Lưu Anh Nam vì mau chóng giải quyết Thực Khí Quỷ, cũng chẳng có thời gian giả bộ nhà giàu mới nổi. Hắn giả bộ trầm tư một hồi, bèn nói với tổ biên đạo:

- Thực ra chương trình của các vị cũng không phải không có chút tâm ý nào, ít nhất đã kết hợp ba nội dung ca hát, vũ đạo, người mẫu với nhau, đây chính là một kiểu sáng tạo và đột phá.

- Nào có nào có. –Biên đạo xấu hổ nói:

- Điều này cũng may mà có đống tiền tài trợ của quý công ty, cho nên trong đài mới đặc biệt quan tâm chúng tôi, bình thường chương trình này chỉ tầm một giờ, mỗi người chỉ có thể hát nửa bài. Song có tiền tài trợ, chương trình diễn ra ba giờ, nếu ngài có thể thêm thêm chút nữa, trong đài nói có thể làm dựa theo thời gian bữa tiệc mừng xuân… Tuy chúng tôi là đài địa phương, nhưng đặc điểm của chúng tôi chính là nhiều thời gian.

- Được rồi, các vị đừng nói vớ vẩn nữa, nếu chương trình khiến tôi hài lòng, thêm ít tiền tài trợ nữa cũng không thành vấn đề. –Lưu Anh Nam ngang ngược bá đạo nói, cảm giác giả mạo người có tiền thật là tốt, có thể mặc sức khai ngân phiếu khống, lại có thể đổi lấy sự sùng bái của mọi người với bạn, còn có thể thỏa mãn lòng hư vinh của mình.

Thảo nào càng lúc càng có nhiều người vì mua bộ quần áo hàng hiệu mà tình nguyện nửa năm không ăn thịt, cảm giác đúng là khác hẳn, thật muốn cao giọng hét to một tiếng:

- Cảm giác giả mạo, sướng!

- Tổng giám đốc Lưu, ngài nói đi, muốn sửa thế nào, chúng tôi hết thảy đều làm theo. –Vì tăng thêm tiền tài trợ, họ bất chấp tất cả.

Lưu Anh Nam bó tay toàn tập, chẳng trách chương trình bây giờ đa số đều làm ẩu, có lúc rõ ràng là một tác phẩm điện ảnh rất hay, tình tiết rối rắm, nhân vật đa dạng, nhưng thường xuyên xuất hiện một vài tình tiết vừa quỷ dị vừa khiên cưỡng cùng một vài người kỳ quái, phá hỏng hiệu quả tổng thể. Mà những tình tiết và nhân vật này đều là nhà tài trợ cưỡng ép xếp vào.

Tường ca vì sao lại ngã trên đường băng? Anh ta biết rõ mình có súng, vì sao không tuyên bố sớm, chữa trị sớm, đó là vì chỉ cần bạn đứng trên đường băng, hợp đồng tài trợ liền có hiệu lực, tiền tài trợ cứ thế mà lĩnh. Một cậu nhóc họ Lương giành quán quân, vì sao bị rất nhiều người nghi ngờ là con trai của Lương Trà? Đều cmn là tiền làm ra, thế giới này cho người ta một cảm giác như chỉ cần có tiền không gì không làm được. Cho nên trong mắt mọi người, bất kỳ việc gì đều có thể nảy sinh quan hệ lợi ích và tiền bạc, do đó, một số người mờ mắt, một số người đen lòng.

May mà Lưu Anh Nam là vì hàng ma trừ yêu, giả mạo nhà giàu cũng an tâm thoải mái. Hắn gọi tổ biên đạo tới bên mình, thấp giọng thì thầm, đám người nghe mà mặt ủ mày chau nhưng vẫn cố nặn ra vẻ tươi cười gật đầu, thoạt nhìn giống như đang nuốt thuốc trừ sâu vào trong bụng vậy. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - http://truyenfull.vn

Không chỉ là tổ biên đạo, bên cạnh Lưu Anh Nam còn có một Diệp Tinh, cô nàng ngay từ đầu đã giả bộ không quen Lưu Anh Nam, nhưng từ khi Lưu Anh Nam ngồi xuống cho tới lúc hắn nhìn chằm chặp không rời mắt đám người đẹp bikini, rồi đến lời nhận xét dâm đãng của hắn, tâm tư của Diệp Tinh luôn biến đổi liên tục, ngay cả bản thân cô cũng khó có thể hình dung. Tóm lại bây giờ cô rất tức giận, cũng rất giật mình, lần trước Lăng Vân dẫn theo cô lôi hắn từ trong một nhà tắm ra, hắn chính là một ông chủ nhà tắm, nghề kiếm tiền duy nhất chính là kỳ cọ cạo lông chân cho người ta, lẽ nào hắn còn lén lút bán thuốc trừ sâu?

Cho dù trong lòng có rất nhiều điều khó hiểu nhưng Diệp Tinh vẫn không nói ra, cô vô ý thức trốn tránh mình quen biết với Lưu Anh Nam, càng không muốn để bất kỳ ai biết cô quen Lưu Anh Nam, như thể vừa nói ra thì mọi chuyện xảy ra trong mộng kia sẽ công bố với mọi người vậy. Cứ mỗi khi nhớ tới hình ảnh trong giấc mơ, cô luôn không nhịn được cảm giác giống như có người đang tóm chặt vòng eo mình, dùng sức đâm đụng, xuyên thủng…

Song lúc này Lưu Anh Nam vô sỉ thương lượng sửa đổi chương trình với tổ biên đạo, nội dung muốn sửa khiến Diệp Tinh nghe mà đỏ cả mặt, thầm mắng Lưu Anh Nam vô sỉ…

Chỉ tiếc rằng, tuy Diệp Tinh là ngôi sao đang hot trong giới, có vô số fans, nhưng lúc này chẳng qua chỉ là một khách mời. Bây giờ cuộc thi sắc đẹp đang hot, rất nhiều ngôi sao thành danh đã lâu nhưng lượng fans giảm xuống đều hy vọng có thể tham dự vào trong đó để nâng cao lượng fans của mình, thuận tiện chỉ điểm tuyển thủ dự thi, đề cao địa vị của mình. Diệp Tinh cũng là như thế, cho nên ở đây cô hoàn toàn không có quyền phát ngôn, cho dù khinh bỉ Lưu Anh Nam hơn chăng nữa thì cũng phải nhịn.

Nhìn qua hai vị nam ca sĩ cùng MC nổi tiếng kia, người ta ngoan cỡ nào chứ, vừa ngồi xuống là hiểu rõ thân phận của mình, chỉ là tới chạy sô, đá lẻ, kiếm tiền, làm tốt công việc của mình, an ổn cầm tiền rồi rời đi.

Lăn lộn giới giải trí là kiếm cơm bằng tuổi thanh xuân, ngắn ngủi vài năm, tuổi xuân không còn, hoa tàn ít bướm tự nhiên sẽ bị đào thải, không bao lâu sẽ bị quên lãng. Người thông minh thật sự, hoặc là nắm chắc thời gian, có thể kiếm thì kiếm, có thể moi thì moi, hoặc là nhân lúc trẻ trung xinh đẹp, tiếp xúc rộng rãi trong giới giải trí, tìm một người có tiền gả làm bồ nhí.

Diệp Tinh còn trẻ, vẫn tưởng rằng tiến vào giới giải trí có thể khai sáng sự nghiệp, khai sáng một truyền kỳ thuộc về mình. Chỉ đáng tiếc, trong giới này, thực sự có thể trở thành truyền kỳ lại có mấy ai…

Bất kể nói thế nào, ai cũng không thể thay đổi quyết định của Lưu Anh Nam, ngay cả tổ biên đạo cũng biết rõ không thể được, nhưng vì khoản tiền tài trợ kếch xù mà vẫn phải thỏa hiệp. Họ bất đắc dĩ tạm ngưng chương trình, đây chỉ là một chương trình dựng trước, chẳng phải trực tiếp, cho nên tính linh hoạt khi quay phim rất lớn. Tuy khán giả hơi bất mãn, nhưng dưới sự trấn an của ba khách mời ngôi sao, nể mặt người đẹp bikini, cho dù hơi có oán thán nhưng vẫn đều ở lại.

Giữa giờ vị nam ca sĩ kia còn lên bục hát tác phẩm kinh điển tiêu biểu của mình, nữ MC cũng có hứng thú biểu diễn gây cười, còn về Diệp Tinh thì chỉ đứng dậy, vẫy tay về phía khán đài, chớp chớp mắt, tặng hôn gió, liền khiến hàng đống fans vui mừng như điên, bầu không khí thoáng cái lại sôi động.

Song khiến hội trường càng điên cuồng chính là, 15 tuyển thủ dự thi không ngờ cùng nhau lên sân khấu, mỗi người đều mặc bikini, xanh đỏ tím vàng đủ mọi sắc màu, thoạt nhìn giống như không có biến hóa gì với lúc khoe dáng ban đầu, nhưng nhìn kỹ lại phát hiện mỗi người đều sửa sang vòng một, lộ ra nửa ngực căng đầy, ép thành khe sâu hun hút, tóm lại mỗi người đều dựa theo đặc điểm của mình mà làm ra sự điều chỉnh với hai ngọn núi của mình. Rất hiển nhiên đều là làm theo lời Lưu Anh Nam.

Đúng lúc này, MC hiện tại báo cho khán giả biết, chương trình này thuộc chương trình dựng trước, vì sửa cũ thành mới, vì cho khán giả thể nghiệm một thứ cảm giác khác lạ và hoàn toàn mới, trải qua tổ biên đạo bàn bạc, quyết định sẽ tạm thời làm ra điều chỉnh với chương trình, từ tuyển thủ dự thi lần lượt lên sân khấu biểu diễn tài năng điều chỉnh thành toàn bộ lên sân hỗn chiến, chỉ cần trổ hết tài năng trong hỗn chiến mới là người thật sự khác biệt với tất cả, trong hoàn cảnh tương đồng ai hấp dẫn ánh mắt mọi người nhất mới là người đặc biệt. Hơn nữa phương thức của cuộc hỗn chiến này còn có một chỗ tốt, đó chính là tránh cho giám khảo mệt mỏi, cũng tránh cho phương thức dự thi của tuyển thủ bị trùng lặp.

Vốn dĩ phải thi ba nội dung ca, múa, hình thể bây giờ liền xóa bỏ nội dung hát. Thi hát thật sự quá tầm thường, đều bị người khác dùng nhàm rồi, vả lại thi hát thực sự không thể đánh giá công bằng công chính, có giám khảo thích nhạc Rock, nhưng khán giả lại thích nhạc trữ tình, có nữ sinh thích ca sĩ đẹp trai, có nam sinh thích ca sĩ váy ngắn. Hơn nữa, bất kể là khán giả hay giám khảo, ấn tượng đầu tiên với tuyển thủ đều rất quan trọng, nếu tuyển thủ có dung mạo ma chê quỷ hờn, mắt nhỏ miệng rộng, hát hò giống như rên rỉ, nếu tuyển thủ như vậy cũng có thể vào vòng trong, chỉ trừ phi thầy hướng dẫn của cô ta bị bà vợ xinh đẹp vứt bỏ…

Cho nên, cuộc thi vì sửa cũ thành mới, muốn sáng tạo, chẳng những áp dụng phương thức nhiều người cùng lên sân hỗn chiến, còn bỏ qua thi ca hát khiêu vũ theo truyền thống, chỉ áp dụng một kiểu phương thức thi đấu, đó chính là "hình".

Một chữ "hình" này thực sự là bao hàm toàn diện, nó vừa bao quát cả ngoại hình, thân hình, còn có thần hình.

Ngoại hình chính là dung mạo, thân hình chính là dáng người, thần hình chính là khí chất. Bất kể thế giới biến đổi thế nào, đa số mọi người vẫn luôn trông mặt mà bắt hình dong, bất kể là chương trình gì, hay là mọi người gặp trong cuộc sống thường ngày, thậm chí tất cả những việc khác, chỉ cần liên quan tới con người, rất nhiều người đều lấy ấn tượng đầu tiên làm chủ. Người xưa nói người dựa áo ngựa dựa yên, vừa nhìn diện mạo là thấy rõ.

Nhất là cuộc thi sắc đẹp như vậy cần ấn tượng đầu tiên nhất, điểm này là tiêu chuẩn chọn sắc đẹp truyền lại từ thời xưa của chúng ta. Quan nhân thời xưa vào lầu xanh chọn con hát, ba tiêu chuẩn cơ bản nhất chính là "chỗ ngồi đẹp, thuận mắt, giọng ngọt".

Cho nên nói, cuộc thi sắc đẹp dưới bất kỳ hình thức nào, thì cơ sở của nó đều là chọn người đẹp. Do đó Xuân ca (một cô gái có ngoại hình như đàn ông) dạo ấy mới gặp phải điều tiếng cực lớn.

Rất hiển nhiên, mười lăm tuyển thủ dự thi tụ tập dưới ánh đèn sân khấu hiểu rõ dụng ý của Lưu Anh Nam, cũng là vì quan tâm họ. Nên biết, ca hát nhảy múa ngoại trừ thiên phú, còn có đa phần là thành quả luyện tập sau này, trình độ mỗi người không đồng đều, nhưng nếu chỉ thi "hình" đơn thuần, vậy thì những cô gái bikini này có thể nói ai cũng không phục ai.

Theo tiếng ra lệnh của đạo diễn, hiệu lệnh của MC, ánh đèn sâu khấu nhất thời bộc phát ra sắc thái rực rỡ, hào quang sáng lạn quét lên mình mỗi người họ, bikini đủ mọi màu sắc thoạt nhìn giống như từng chú bướm hoa màu sắc sặc sỡ, khiến người ta hoa cả mắt, cuộc thi đấu hỗn loạn thực sự đã chính thức bắt đầu…

Sau khi ánh đèn rực rỡ qua đi, cả sân khấu dần tối xuống, những dáng người thướt tha yêu kiều kia dần biến mất. Ngay khi mọi người phát ra tiếng than thở chưa đã đời, bỗng một nhịp trống mạnh mẽ vang lên, nhạc sàn tiết tấu cực mạnh khiến thần kinh mọi người thoáng cái phấn chấn lại, từng chùm đèn follow trên sân khấu từ trên trời giáng xuống, như từng ngôi sao trên trời đối ứng với từng tiên nữ trên đất, muốn kêu gọi họ phi thăng Tiên giới vậy.

Từng người đẹp bikini cũng bộc phát ra lòng tin chưa từng có dưới ánh đèn tiếng nhạc, phụ nữ vĩnh viễn luôn hướng về sân khấu cao không thể với, hưởng thụ cảm giác được vạn người dõi nhìn, muốn phô bày sự thanh xuân tươi đẹp của mình cho cả thế giới, để mọi người đều mê mẩn vì mình.

Nhất là phụ nữ có lòng tin mạnh mẽ càng có thể tăng thêm vẻ đẹp cho mình.

Mười lăm cô gái trên sân khấu mặc bikini các màu, mỗi người chiếm riêng một chùm đèn follow, có thể nói mỗi người đều là nhân vật chính trên sân khấu, ai cũng không quan tâm tới đối thủ bên cạnh, đều nắm chắc cơ hội khó có được này, thỏa sức phô bày sắc đẹp và tuổi xuân của mình, không lưu lại tiếc nuối khi hoa tàn nhụy rữa, nhiều chỗ xệ xuống.

Vốn dĩ nhân viên đài truyền hình cho rằng đây là làm loạn, vì tiền mà thuận theo nhà tài trợ không giới hạn khiến họ rất chán nản vừa có chút tức giận, khán giả cũng dùng tiếng xì xào tỏ vẻ khinh bỉ với hành vi thay đổi lâm thời này, bốn giám khảo ngoại trừ Lưu Anh Nam ra, ba người trong đó đều là cười lạnh, hoàn toàn không đếm xỉa tới. Mà vào giờ phút này, mười lăm cô gái buông bỏ mọi thứ, nào là thành kiến thế tục, nào là lễ giáo trang nghiêm, lúc này trong mắt họ chỉ có một mình Lưu Anh Nam, mà trong lòng chỉ có sắc đẹp của mình, muốn thỏa sức phô bày, không hề giữ lại…

Còn những nhân viên đài thấp thỏm kia, khán giả mang vẻ khinh thường kia, giám khảo không thèm đếm xỉa kia cũng kinh ngạc đến ngây người vì sự tự tin cùng sắc đẹp của họ…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.