Điểm Chí Manhattanhenge

Chương 20




Cảnh như trước mắt Tô Hồi từng mơ tới vô số lần.

Trên thực tế, so với những lần gặp mặt thế này, trong mộng cảnh sẽ càng trực tiếp hơn, đó là một hôn lễ chân chính, có vải sa trắng, có hoa cầm trong tay, còn có cả bánh kem sắp bị ánh đèn thủy tinh quý giá làm tan mất. Ninh Nhất Tiêu trong giấc mơ mời cậu đến, bọn họ ngồi ở đầu và cuối của một cái bàn dài, nghe hắn kể về chuyện gặp được người vợ của mình là một điều trân quý biết bao.

Tô Hồi vốn tưởng rằng, mình cần phải tốn rất nhiều sức mới có thể giữ được sự bình tĩnh ngoài mặt, trong giấc mơ cũng chính là như vậy.

Nhưng khi khoảnh khắc này thật sự xảy ra, Tô Hồi mới phát hiện hóa ra bản thân có thể bình tĩnh đến vậy, giống như một kẻ đứng bên ngoài xứng chức.

Hoặc có thể là những đả kích của những năm nay quá nhiều, quá lớn, từng việc từng chuyện đập dẹp cậu thành một mảnh thép tê dại từ sớm, cậu đã mất đi khả năng cảm nhận.

Huống hồ gì chuyện ở bên nhau với Ninh Nhất Tiêu giống như là chuyện ở kiếp trước rồi.

Lúc chia xa, bọn họ đều là học sinh không có gì trên tay cả, những lúc gặp lại thì Ninh Nhất Tiêu đã sắp thành người chồng của kẻ khác.

Tô Hồi đột nhiên nhận ra, cho dù là quá khứ hay là hiện tại, mỗi một lần gặp gỡ của bọn họ đều ngoài dự liệu. Ngoài dự liệu tốt đẹp, ngoài dự liệu không tốt hay một ngoài dự liệu không chút ý nghĩa và cả ngoài dự liệu không có lập trường và tư cách.

Không, cậu có.

Lập trường bây giờ của cậu là cho Ninh Nhất Tiêu một buổi lễ đính hôn tốt đẹp.

“Chào anh.” Tô Hồi ý định loại bỏ cảm xúc chủ quan của bản thân,, chỉ theo lễ nghĩa mà nắm lại bàn tay quen thuộc này, chỉ một chốc ngắn ngủi rồi lại buông ra.

Ninh Nhất Tiêu không có biểu cảm gì, rời tầm mắt đi, nói với Bella: “Chuyện này chưa từng nghe em nhắc đến.”

Bella nhún vai, “Đó là bởi vì trước đó còn chưa chắc chắn, chuyện mà chưa chắc ăn thì em sẽ không đi nói lung tung đâu.”

Nói xong cô cười một cái với Tô Hồi, “Cùng nhau ăn một bữa với bọn tôi đi, đúng lúc cùng bàn về ý tưởng nữa, cậu thấy được không?”

Tô Hồi rũ mắt xuống, vành mắt cậu đỏ lên, nhìn có vẻ rất mệt mỏi. Trong đầu của cậu như có một âm thành không ngừng cảnh cáo bản thân rằng, mau chạy đi, chạy đi.

Đạo đức và ý nghĩ đang giằng xé lẫn nhau.

Cậu cuối cùng vẫn cúi đầu xuống, lấy một tệp giấy ra từ cái cặp trông có vẻ rất cũ. “Tiểu thư Jones, đây là bản thảo đầu tiên, hôm nay tôi đến đây là để đưa cái này cho cô. Rất xin lỗi, tôi còn chuyện gấp phải làm, có thể là không ở lại được.”

Tốc độ nói của Tô Hồi rất chậm, nhưng lại nói từng câu từng chữ rõ ràng, biểu cảm của cậu trông như không muốn ở lại đây thêm chút nào nữa.

Bella thấy trạng thái của cậu không tốt liền nhận tệp giấy lấy, ôn hòa nói: “Không sao đâu, thật ra cậu cũng có thể nói trước để tôi bảo bọn họ đến chỗ cậu lấy, hôm nay còn phải phiền cậu tự mình đi một chuyến, thật là có lỗi quá. Tài xế của tôi ở ngay dưới lầu, nếu cậu không ngại thì để ông ấy đưa cậu về.”

“Không sao.” Tô Hồi từ chối khéo, “Cảm ơn cô.”

“Đó là điều đương nhiên, thật sự rất cảm ơn cậu có thể suy xét tới lời ủy thác của tôi.”

Trong lúc nói, điện thoại của Bella vang lên, cô nhìn một cái rồi than trách với Ninh Nhất Tiêu, “Lại là bọn họ nữa, em đã nói cứ tùy ý chọn đại là được rồi, đồ ngọt thì có gì to tát đâu chứ, kết hôn phiền phức thật đấy……”

Tô Hồi chỉ muốn rời đi.

“Tiểu thư Jones, vậy tôi đi trước đây.”

Bella đang nhận điện thoại mỉm cười vẫy vẫy tay, nói câu hẹn gặp lại với cậu.

Tô Hồi quay người rời đi.

Ninh Nhất Tiêu nhìn bóng lưng cậu rời đi.

“Đều được cả, không phải lần trước mấy cậu đưa bánh kem anh đào chua đến sao, cái đó ăn cũng được……”

Có thể là do ảo giác, Ninh Nhất Tiêu rõ ràng nhìn thấy bước chân của Tô Hồi khựng lại, dừng lại trong nửa giây. Cuối cùng vẫn đi mất, không quay đầu lại một lần nào.

Vành mắt cậu chua xót, không tiếng động nào quay đầu lại, nhìn ra tuyết ở ngoài cửa sổ. Tuyết rơi rất lớn.

Hình ảnh thật quen thuộc.

Bella cúp điện thoại, dùng khuỷu tay thúc một cái vào cánh tay của Ninh Nhất Tiêu, “Nè, phải đẹp lắm không?”

Ninh Nhất Tiêu trông rất lạnh nhạt, chỉ nhìn cô một cái, thậm chí còn không mở miệng.

“Tôi nói đến Eddy.”

Bella nắm hai tay lại, dáng vẻ biểu cảm như một cô gái nhỏ, “Trông đẹp thật luôn ấy, giọng nói cũng rất dễ nghe, nhẹ nhàng dịu dàng, lâu lắm rồi không gặp một người nào khiến người khác mê muội như vậy, không hổ là nghệ thuật gia. Anh nói xem, yêu đương với người thế này sẽ có cảm giác gì?”

Ninh Nhất Tiêu không có cho cô một lời đánh giá nào, chỉ có sự im lặng rất đè nén.

Bella chỉ đan tự hỏi tự đáp, “Chắc là cả đời khó quên nhỉ.”

Thật sự không cách nào nhịn được, Ninh Nhất Tiêu cuối cùng cũng mở miệng, “Hôm nay cô nói nhiều thật đấy, chuyển tính rồi à? Lại thích đàn ông rồi à?”

“Gì mà ăn nói năng hung dữ vậy?” Bella dẩu môi, lấy cái gương trong túi ra son lại môi, “Chỉ cảm thán thôi mà, ngược lại là anh đấy, sao cứ lộ ra cái biểu cảm khiến người ta rợn da gà lên thế? Làm ơn đi, tuy chỉ có một tháng thôi, tốt xấu gì thì cũng giả vờ chút đi, đừng có đối phó quá.”

Sắc mặt của Ninh Nhất Tiêu vẫn lạnh nhạt như cũ: “Sao trước khi tìm người không nói với tôi một tiếng?”

“Tôi sao phải nói với anh chứ?” Bella “cạch” một tiếng gập cái gương lại, “Cái này quan trọng lắm à? Đính hôn vốn chỉ là làm cho có thôi, anh không phải không quan tâm gì cả à……”

“Cô tìm cậu ấy làm gì?” Ninh Nhất Tiêu hỏi.

“Tìm nhà trang trí nghệ thuật còn để làm gì nữa, đương nhiên là để trang trí nghệ thuật rồi.” Bella cảm thấy hắn cứ là lạ, nhưng bởi vì trước mặt bọn họ vẫn là quan hệ “cùng thuyền”, cô chỉ đành nói hết ra, “Bởi vì cô ấy từng nói với tôi rằng trước đó đi xem triển lãm nhìn thấy tác phẩm của Eddy, cô ấy rất thích, còn muốn gặp mặt một lần xem sao những mãi vẫn không có cơ hội, vốn là tôi định tạo cơ hội cho cô ấy……”

Bella nói xong thì thở dài một hơi, “Chuyện sau đó thì anh cũng biết rồi. Tóm lại là tôi chỉ định chọc Chloe một phen thôi, để cô ấy thấy tôi kết hôn với người khác, hơn nữa trong tiệc đính hôn còn xuất hiện tác phẩm của nhà nghệ thuật mà cô ấy xem trọng. Vốn trước đây cũng không có cảm thấy gì nhưng hôm nay thấy Eddy trông đẹp trai như vậy thì trong lòng lại cảm thấy hơi không thoải mái……”

Ninh Nhất Tiêu chưa từng hiểu nổi cách nghĩ của vị đại tiểu thư này, huống chi là vào thời gian thế này hắn không thể nào suy nghĩ nổi.

Xuất phát từ tư tâm, hắn không hề muốn cho Tô Hồi xuất hiện trong buổi đính hôn làm trò này, cho dù là bản thân cậu hay là tác phẩm của cậu.

“Tôi không đồng ý, không cần cái này.” Hắn thậm chí còn không muốn dùng cái từ lễ đính hôn này.

Bella trợn mắt trắng với Ninh Nhất Tiêu một cái, “Tại sao chứ? Tôi không biết đâu, tiền trả cũng trả rồi, hợp đồng cũng kí rồi.”

“Vậy thì hủy hợp đồng, tôi trả tiền bồi thường.”

“Tôi không cần bồi thường.” Bella cảm thấy đầu óc của hắn không được bình thường, “Chuyện của tôi không đến lượt anh quản.” Cô cúi đầu tự mình lo phần mình, cô mở tệp giấy Tô Hồi vừa nãy đưa cho cô, bên trong đúng thật là bản phác tay của cậu.

“Vẽ đẹp thật đấy, chữ cũng đẹp nữa.” Bella thưởng thức tỉ mỉ.

Ninh Nhất Tiêu không nói gì, chỉ nhìn thấy chữ của cậu thôi đã cảm thấy thở không được.

Bella cất tệp giấy lại, đắc ý nghiêng đầu một cái, “Tôi đi lấy một cái khung trưng lên cho Chloe tức chơi.”

Sự kiêu ngạo của Bella Jones và tác phong như đại tiểu thư của cô đều có nguyên nhân cả, khác với kiểu người lăn lộn từ dưới đáy xã hội đi lên như Ninh Nhất Tiêu, cô là một thiên chi kiêu nữ sinh ra đã ở vạch đích.

Cha là Stephen Jones là một nhân tài trong giới thương nghiệp, công ty holding trong tay đếm không xuể, đế quốc thương nghiệp phủ khắp toàn cầu, trước mắt còn đang tiến hành mở rộng bản đồ lĩnh vực kĩ thuật, cũng là một trong những cổ đông của công ty Ninh Nhất Tiêu.

(Công ty holding hay tổng công ty là một công ty làm chủ cổ phần của các công ty khác. Bản thân công ty đó không sản xuất hàng hóa hay cung cấp các dịch vụ. Mục đích của nó giữ cổ phần nhiều công ty là để thành lập một tập đoàn, kiểm soát nhiều công ty khác nhau, làm giảm rủi ro cho những người giữ cổ phần.)

Mẹ của cô thì lại là một nhà thiết kế trang phục nổi tiếng, đồng thời còn đảm nhiệm chức tổng biên tập của tạp chí thời trang, đề bạt lên biết bao ngôi sao mới cho ngành này, trong đó cũng bao gồm bạn gái cũ của Bella – Chloe Chen trước mắt đang là nhà nhiếp ảnh bỏng tay ở New York.

Bella là con gái út nhà họ Jones, kế thừa phẩm vị hà khắc của người mẹ, không hứng thú gì với chuyện tiếp quản công ty, phía trên còn có bốn người anh chị, cũng gần như là không đến lượt cô, cho nên cô kế nghiệp của mẹ trở thành một nhà thiết kế tự lập ra nhãn hiệu cùng tên của chính mình.

Bởi vì lần đầu tiến hành quay chụp tuyên truyền cho những sản phẩm đầu của nhãn hiệu mình gặp được Chloe cũng là một người mới nên từ đó mới bắt đầu một cuộc tình không ai biết.

Bởi vì chênh lệch xuất thân, lại thêm Stephen quản lí khống chế quá nghiêm khắc, thậm chí còn hạn chế quyền kế thừa di sản của Bella, trừ khi cô đồng ý kết hôn với người mà cha cô chọn trúng, Ninh Nhất Tiêu một mình dọn ra một con đường bước vào thung lung Silicon chính là một trong số những người được chọn đó.

Bella tính cách phản nghịch căn bản không màng đến di sản, cho dù có đóng băng hết tiền của cô thì cô vẫn muốn ở cùng với người mình thích, nhưng mà Chloe lại từ chối, cho rằng cái giá mà Bella bỏ cha rời đi quá lớn, không thể gánh vác nổi nên nói lời chia tay.

Vào một ngày mùa thu, Bella tự mình đến công ty của Ninh Nhất Tiêu, đi thẳng vào vấn đề đưa ra giao dịch, cô biết Ninh Nhất Tiêu cần một vòng vốn mới để chống lại sự thu mua lại của những doanh nghiệp lớn, mà cô cũng cần Ninh Nhất Tiêu trở thành một chìa khóa để cô nhận được niềm tin và di sản.

Đồng thời, cô cũng muốn một lễ đính hôn hoành tráng lớn tiếng để chọc tức Chloe một phen.

Lúc đó Ninh Nhất Tiêu thậm chí còn hỏi: “Cô không sợ cô ấy căn bản chằng thèm quan tâm à?”

Bella nói một cách tự tin, “Tôi sợ cô ấy đột nhiên tới cướp hôn cho nên tôi quyết định hôm ấy chỉ mang giày đế bình thôi.”

Ninh Nhất Tiêu mãi vẫn không thể hiểu được, Bella sao có thể chắc chắn được như vậy, chắc chắn có người thật sự yêu mình đến vậy.

Ít nhất là hắn không làm được, có thể vĩnh viễn không thể nào làm được.

Cùng Bella đến khu tổ chức tiệc ở khách sạn không hề xuất hiện trong hành trình ngày hôm nay của hắn, đến Carl cũng cảm thấy hoài nghi, sao hắn có thể bằng lòng ngồi chuyến bay hao phí sáu tiếng đồng hồ đột nhiên từ Los Angeles đến New York.

Chẳng qua là bởi vì một hôm trước đó, Ninh Nhất Tiêu thức thâu đêm chuyển bị đàm phán chuyện thu mua với Oxchar nghe thấy được tiếng bàn tán của cấp dưới ở phòng uống trà của công ty.

“Trước đi hình như nói là bị từ chối cả mấy lần cơ mà?”

“Đúng vậy, nhưng tối qua đột nhiên lâm thời gọi điện tới, Jackson nói với tôi, cậu ấy bảo đối phương gấp đòi tiền.”

“Xem ra nghệ thuật gia cũng không thể nào rời khỏi đồng tiền, một khoản tiền lớn như vậy ai nhìn mà chẳng động lòng?”

Những lời trào phúng thế nào ào một lúc nào đó khơi dậy sự chú ý của Ninh Nhất Tiêu, đột nhiên một ý nghĩ sinh ra khiến hắn đứng tại chỗ suy nghĩ.

“Shaw…… có uống cà phê không?”

Ninh Nhất Tiêu hỏi, “Mọi người đang nói tới ai vậy?”

Nhân viên cẩn thận trả lời, “Chính là nghệ thuật gia mà Bella cứ sai người đi tìm, hình như tên là Eddy.”

“Họ gì.” Ninh Nhất Tiêu lạnh mặt.

“Tô, là một người Hoa.”

Cảm giác khi mà dự cảm thành sự thật không tốt chút nào. Chứng rối loạn cưỡng chế lại tái phát, trong chuyến bay dài suốt sau tiếng đồng hồ, hắn không ngừng cưỡng ép bản thân đếm đi đếm lại số ghế ngồi trên khoang thương vụ, hết lần này tới lần khác cứ đến nhà vệ sinh rửa tay, rửa đến khi hai tay đỏ lên không thể không đeo bao tay vào.

Ninh Nhất Tiêu cảm thấy rối lòng, cái sự bối rối này cứ tiếp diễn mãi cho đến khi hắn tự mình đi tới nơi mà Bella gặp mặt Tô Hồi, kéo dài cho tới khi nhìn thấy Tô Hồi lại hóa thành sự phẫn nộ không chỗ ph4t tiết.

Hắn rất muốn biết, Tô Hồi có phải đã biết chuyện ngay từ đầu rồi không, thậm chí trong sự cố ở Seattle, lúc mặt đối mặt nói chuyện với mình thì cậu đã được biết rồi, người trước mắt chính là đối tượng đính hôn của quyền quý thượng lưu ở New York.

Mà vị quyền quý phản nghịch đó từ sớm đã mời được cậu trở thành người ủy thác của cậu.

Người duy nhất không biết gì cả chỉ có hắn thôi.

Tô Hồi không nói gì cả, cho dù bản thân có ngồi trước mặt hắn, cậu vẫn duy trì sự im lặng như cũ, im lặng nghe bản thân hắn đang cứ dùng những hồi ức xưa cũ ấy thử khơi dậy một vài kí ức của cậu đối với đoạn cảm tình đó, cuối cùng lại không chút động lòng mà rời đi.

Cho dù Tô Hồi đứng trước mặt hắn, giao bản phác tay ngay trước mặt hắn cũng không có một lần cau mày.

Ninh Nhất Tiêu về lại căn nhà ở New York, một cuộc họp hội nghị online cả một ngày gần như không ăn gì cả.

Carl mấy lần muốn gọi đồ ăn cho cấp trên nhưng có đưa đến cũng lãng phí, hắn cơ bản không động gì đến, anh ta chỉ đành ăn lấy.

Tuy là có chút may mắn bởi vì những món ăn cao quý này anh ta bình thường sẽ không gọi cho bản thân mình, hôm nay lại có thể một lúc ăn ba bữa, nhưng Carl vẫn rất lo lắng, sợ rằng Ninh Nhất Tiêu sẽ xảy ra chuyện gì.

Anh ta chỉ đành len lén liên lạc với người bạn thân duy nhất của cấp trên đồng thời là người đầu tư của công ty – Cảnh Minh, đối phương cũng đúng lúc đang ở New York, anh nhanh chóng lái chiếc Pagani cực kì bắt mắt của anh ta đến, Carl cũng vì thế mà được nghỉ ngơi một tiếng.

Ninh Nhất Tiêu ngồi trên ghế phòng làm việc xem luận văn mà nhân viên nghiên cứu gửi đến, Cảnh Minh đến rất đột nhiên, không một ai báo với hắn cả, đến cả trợ lí của hắn cũng không nói tiếng nào.

Vừa bước vào phòng, Cảnh Minh đã bị mùi cồn khử khuẩn k1ch thích hắt xì một cái.

Nhìn thấy khuôn mặt Ninh Nhất Tiêu rõ ràng xị xuống, anh hi hi ha ha cười sấn tới, “Tôi đem tới cho cậu một chai rượu ngon, đây là rượu tôi tự tay ủ ở trang trại của ba tôi lúc nhỏ đó.”

“Căn nhà này của cậu trống quá đi, người không biết còn tưởng là mua để làm phòng làm việc đấy.” Anh ta ngựa quen đường cũ, lấy bình tỉnh rượu ở ngăn dưới tủ kính trưng bày, cái này là chính anh trước đó đã bỏ ở đây. Mở chai rượu ra lấy một bình để tỉnh rượu, Cảnh Minh hài lòng ngồi xuống sô pha của Ninh Nhất Tiêu, chờ để uống rươu.

“May là tôi còn tìm người dọn sô pha tới chứ không đến chỗ ngồi cũng không có.”

Ninh Nhất Tiêu không ngẩng đầu lên một lần, “Có ghế.”

“Nhạt nhẽo quá đấy, chỗ này lớn như vậy, lớn đến nỗi làm cả một sân chơi bóng cũng được.” Cảnh Minh bắt đầu cười, “Câu xem bãi cỏ ở bên ngoài đẹp biết bao, không thì để tôi làm một khu vui chơi trẻ em cho cậu nhỉ? Tìm kí giả đến chụp lại để xây dựng hình tượng một người bố tốt trong tương lai.”

Ninh Nhất Tiêu không nhịn nổi cái mồm như cái loa bíp bíp không ngừng của anh, “Cậu tới đây chỉ để uống rượu?”

Cảnh Minh ăn chơi không lo sự đời cười một cái, “Đúng vậy đấy, tôi không đến đây tìm cậu xem báo chí tài vụ đâu, chỉ để uống rượu thôi.” Nói xong, anh rót một ly rượu, lắc một cái, “Thử xem không? Rượu này không phải người nào cũng uống được đâu.”

Anh đưa sang cách một cái bàn cho Ninh Nhất Tiêu. Ninh Nhất Tiêu nhận lấy, uống một ngụm.

“Sao nào?” Cảnh Minh lập tức hỏi.

Ninh Nhất Tiêu bỏ ly rượu xuống, “Bình thường.”

“Sao lại bình thường? Cậu không biết thưởng rượu gì hết!”

“Tôi không phải nhà phẩm rượu.”

Tâm trạng của Ninh Nhất Tiêu tệ đi mắt thường cũng thấy được, Cảnh Minh cũng nhìn ra, dựa vào trước bàn, hạ thấp giọng hỏi, “Không phải chứ? Cậu đừng nói với tôi là cậu không vui vì lễ đính hôn đấy nha, đây là lúc nào rồi, cung phản xạ của cậu có phải hơi dài quá không, bình thường trông đầu óc hoạt động tốt mà?”

Anh ta nói chuyện quá thẳng thắn, không một câu nào Ninh Nhất Tiêu thích nghe cả, hắn cũng không nhìn mặt Cảnh Minh, “Không phải là vì chuyện này.”

“Chậc, tôi không tin, vậy chứ còn vì chuyện gì được?”

Cảnh Minh chê bai không chút khách sáo, nhưng mà cũng an ủi được vài câu, “Mẹ của Bella chắc chắn đã sắp xếp một lượng lớn bên phía truyền thông, bây giờ còn giấu lại là để tích lại thành một tin tức nóng hổi. Liên hôn giữa mới và cũ, con rể nhà Jones là CEO kì lân* của khu thung lũng Silicon, nghe hút tai làm sao. Đến lúc đó những người đầu tư vốn đã ai mà không muốn xen vào chứ, vòng vốn C của chúng ta cũng có lẽ cũng hoàn thành.”

(Kỳ lân là thuật ngữ trong tài chính chỉ về một công ty khởi nghiệp tư nhân có giá trị hơn 1 tỉ USD. Thuật ngữ này được đặt ra vào năm 2013 bởi nhà đầu tư mạo hiểm Aileen Lee, chọn con vật thần thoại để đại diện cho sự hiếm có về mặt thống kê của các dự án thành công như vậy.)

Anh nói ra điều lo lắng duy nhất của mình: “Chuyện này mà, nói sao đi chăng nữa cũng là lợi nhiều hơn hại, chỉ là sau này hai người tan ra, lão Jones bên đó lại không dễ nói được, ông nhất định sẽ biết được hai người hợp tác để qua mắt ông, nếu mà lấy cậu ra chút giận thì phiền lắm.”

Ninh Nhất Tiêu uống hết rượu vang đỏ còn lại trong ly.

“Cờ đi tới nước này rồi, Jones tiên sinh trong lòng cũng rất rõ, bọn tôi đều là quan hệ giúp ích lẫn nhau. Nếu thật sự tới bước đó, điều chọc tức ông cũng không nhất định tới lượt tôi, chỉ có thể là con gái nhỏ của ông ta.”

“Nhưng người ta là cha con ruột thịt.” Cảnh Minh nhắc nhở hắn.

Ninh Nhất Tiêu nhìn lên Cảnh Minh, “Bọn tôi cũng là quan hệ đầu tư hàng thật giá thật, con kiến cùng một dây.”

“Cậu cũng biết rõ rồi mà.” Cảnh Minh không hiểu nổi, “Vậy cậu còn phiền điều gì?”

Ninh Nhất Tiêu không nói gì. Một lúc sau, hắn đứng dậy đi đến bên cửa sổ, “Tôi hôm nay gặp lại em ấy rồi.”

Nói một cách chính xác thì là hắn chủ động đi tìm khó chịu.

“Em ấy?” Cảnh Minh mới bắt đầu còn không hiểu nhưng thấy dáng vẻ thế này cũng Ninh Nhất Tiêu, đột nhiên cũng nhận ra đang nói đến ai, miệng anh cũng trở nên không lưu loát, “Chính là cái, cái……người yêu cũ mà cậu vì cậu ta suýt nữa bỏ học ấy hả?”

Anh cảm thấy không ổn rồi, lập tức nhớ lại chuyện Ninh Nhất Tiêu chạy với Iceland suýt nữa chết cóng.

Kẻ si tình thường sẽ không có kết cục tốt, anh nhanh chóng khuyên ngắn, “Cậu chắc sẽ không muốn cháy lại tình cũ đâu chứ nhỉ? Vào thời gian thế này có hơi không thích hợp, hơn nữa cũng bao nhiêu năm vậy rồi.”

Ninh Nhất Tiêu im lặng một lúc mới mở miệng, giọng nói trở nên nhẹ bẫng, có hơi thiếu sức.

“Tôi chỉ là không hiểu được.”

Không hiểu được vì sao hắn thật sự có một chút không nỡ.

Không hiểu được Tô Hồi có từng yêu hắn không.

Thấy dáng vẻ này của hắn, Cảnh Minh không khỏi lo lắng, dù gì thì tính cách của Ninh Nhất Tiêu là muốn là phải có được, muốn cái gì thì không tiếc mọi cái giá cũng phải có được.

“Tôi nói này có thể cậu đã quên, sau năm đấy, không phải là sáu tháng hay là sau ngày, mà là cả tròn sáu năm, nếu cậu ấy đã có thể đá cậu đi, đá cậu dứt khoát không một lần liên lạc đã đủ chứng minh vấn đề rồi.”

“Nói không chừng người ta cũng đã kết hôn sinh con luôn rồi, có thể nửa kia đã đổi không biết bao nhiêu người. Cậu có gì mà không hiểu được chứ, trên thế giới này không có tình cảm nào mãi mãi không thay đổi, cậu thông minh đến vậy, sao lại bước không ra đó được chứ?”

Cảnh Minh lấy công việc mà hắn để tâm nhất ra, “Bây giờ chuyện thu mua và vòng vốn đầu tư C cũng xém mày rồi, đừng làm chuyện ngu ngốc.”

Nhìn thấy sắc mặt quá kém của Ninh Nhất Tiêu, anh lại nhịn không được mà thở dài, đau lòng thay hắn.

Anh tận mắt nhìn thấy giai đoạn mà Ninh Nhất Tiêu tiêu cực trầm lắng nhất, nghiện rượu, hút thuốc, chứng rối loạn cưỡng chế nặng thêm, cả ngày cả đêm làm việc, không ăn không uống cũng không ngủ nghỉ.

Lại thêm một lần nữa, đừng nói là bản thân hắn, đến cả người đứng cạnh như anh cũng không chịu nổi.

Cảnh Minh thu lại dáng vẻ cười đùa của mình, nghiêm túc nói với hắn, “Ninh Nhất Tiêu, cậu không thể trải qua một đời chỉ với một con mèo nhỏ bằng bông được.”

Câu nói này như là một con dao sắc bén vô hình, cứa mạnh lên tim hắn. Hắn không có phản ứng, đầu mày nhăn lại, đó là dáng vẻ xa cách người sống sau khi bị nói thấu.

Cảnh Minh nói không hề sai, hắn cũng rất rõ, bản thân hắn bây giờ không có lập trường gì cả.

Đồ chơi không thay đổi nhưng con người thì có thể.

Ninh Nhất Tiêu của sáu năm sau càng vững lòng tin trên thế giới này không có thứ gì vĩnh viễn không thay đổi.

Nhưng chỉ càn vừa gặp lại Tô Hồi hắn liền không cách nào lừa người dối mình.

Nhìn thấy Tô Hồi sống không tốt, người đau lòng vẫn là bản thân hắn.

Carl hiếm khi có thời gian rảnh rỗi, anh ta đi trộn salad ở dưới lầu một, lần này không chỉ một mình anh mà còn dẫn cả thư kí trợ lí Emi đến, cuối cùng cũng không nhàm chán đến vậy nữa.

Anh bắt đầu nhớ lại quá khứ lập nghiệp nói với Emi: “Cô biết không? Shaw vì để công ty hoạt động có thể ba ngày chỉ ngủ một giấc, cơm không ăn, sau khi thức xuyên hôm hôm sau còn có thể tràn đầy tinh thần đi triển thị sản phẩm với người đầu tư, vừa bàn là bàn cả mấy tiếng đồng hồ, không biết là thứ gì chống đỡ cho cậu ấy làm vậy được nữa.”

“Không có bạn gái luôn à?” Điểm hiếu kì của Emi thì lại lệch trọng tâm nghiêm trọng.

Carl cảm thấy câu chuyện của mình bị cô phá hoại, nhưng vẫn giải thích nói: “Không có, ít nhất là trong mấy năm tôi đi theo cậu ấy, cậu ấy chưa từng có cuộc sống riêng tư.”

“Vậy……Tiểu thư Jones……”

Carl quan sát xung quanh, nhỏ tiếng nói: “Đây có thể thật sự là liên hôn thương nghiệp, cậu ấy thậm chí còn chưa từng bảo tôi đặt một bữa cơm tối riêng tư, cho dù là đi xem mắt thì cũng phải có một hai lần chứ.’

Đột nhiên, Ninh Nhất Tiêu bước từ trên lầu xuống, hội hai người bát quái giờ mới dừng tám chuyện, giả vờ như đang nghiêm túc ăn salad.

“Carl, cậu tới đây một lát,,”

Ninh Nhất Tiêu lại sắp xếp cậu những công việc kì kì lạ lạ, bảo anh đi tra nhà nghệ thuật trang trí mà tiểu thư Jones tìm đến.

Nhưng lúc anh vừa nhìn vào tấm ảnh của đối phương thì đột nhiên phát hiện, đây không phải là người đàn ông trẻ tuổi lần trước uống cà phê với ông chủ mình sao? Anh trước giờ đều rất ấn tượng với những người đẹp đẽ.

Một tới hai đi, Carl tự nhận mình rất tinh tế cũng phát hiện thấy chuyện không đúng. Ông chủ quan tâm người này đến vậy, nhưng mà lúc nhắc đến thì sắc mặt lại rất kém……

Bọn họ đều tới Trung Quốc, trông cũng đều rất anh tuấn, có lẽ nào……

Tối hôm đó, trong nhà ăn của nhân viên, Carl híp mắt nói với Emi ngồi ở bàn bên cái ý nghĩ điên rồ của mình: “Cô nói xem……có khi nào Shaw có người anh em thất lạc nhiều năm không?”

Tô Hồi từ Manhattan quay về bệnh viện của thành phố Brooklyn rồi lại ngồi tàu điện ngầm trở về trường học. Lúc ra khỏi trạm thì tuyết cuối cùng cũng dừng.

Cậu mỏi mệt đến mức ở tàu điện ngầm đã đứng không vững, đeo tai nghe lên nghe giảng, cố chống đỡ, đi đến vị trí trợ giảng của ngành nghệ thuật như mọi ngày, trong phòng làm việc không một người, Tô Hồi lấy giấy thảo ra tiếp tục làm việc.

Không bao lâu sau, giáo sư White gọi một cuộc tới, cắt ngang sự đau đớn lặp lại của Tô Hồi. Ông yêu cầu Tô Hồi đến phòng làm việc của ông, đều này cho Tô Hồi một dự cảm không lành.

Lúc bước vào, Tô Hồi nhìn thấy hàng mày cau chặt của giáo sư White, cậu nghĩ trong lòng rằng tin tức của ông linh thông đến vậy, sợ rằng Bella Jones trước đó tìm ôm không chỉ một lần.

“Eddy, cháu không phải là không đồng ý sao?” Giáo sư không lòng vòng, “Lần này lại là vì sao? Ông không tin cháu thật sự bởi vì đồng tiền.”

Tô Hồi thế mà lại cười một cái, “Đúng thật là bởi vì đồng tiền.”

Giáo sư nhìn chăm chú mặt cậu, cuối cùng thở dài một hơi, “Xảy ra chuyện gì thế?”

Tô Hồi nhìn thấy vết cà phê cũ tàn lưu trên bàn của ông, mãi mới có thể mở miệng được, “Bà của cháu bị bệnh rồi, ung thư gan.” Cậu lược đi rất nhiều chi tiết, cố gắng trần thuật hết mọi thứ một cách rõ ràng và đơn giản, mục đích là hi vọng giáo sư đừng lo lắng cho cậu.

Nhưng hoàn toàn không có tác dụng gì, nghe xong thì giáo sư White đã đứng dậy, bước tới trước mặt cậu, “Vì sao không nói với ông? Ông có thể giúp cháu được.”

“Ông đã giúp cháu quá nhiều.” Tô Hồi rũ mắt xuống, “Cháu không trả hết được.”

Không khí trầm lặng, tay của giáo sư White ấn trên vai cậu, vỗ một cái, chỉ nói một câu, “Cháu biết mà, ông coi cháu như là đứa con của mình vậy.”

Lần đầu gặp ông đã từng nói. Trước đó ông và vợ từng có một đứa con cũng lớn như Tô Hồi, nhưng bất hạnh là mắc bệnh hiểm nghèo, không thể sống qua mười tám tuổi.

Vừa nhìn thấy Tô Hồi ở con phố lạnh lẽo ở Chicago ông đã cảm thấy rất quen thân, cũng cảm thấy rất đau lòng.

“Cháu không nguyện ý nhận lấy tiền của ông, ông hiểu, nhưng mà tiền viện phí không phải là một con số nhỏ, bất kể thế nào, sức khỏe của bà ngoại cháu quan trọng hơn, cháu phải học được cách thỏa hiệp.” White nói với cậu, “Trước đó ông cũng từng nghĩ tới sẽ bàn với Eton, nó nói nó cũng muốn giúp cháu, cùng làm hoạt động bán hàng gây quỹ.”

Thời gian ăn trưa, Tô Hồi bị dẫn tới nhà giáo sư White, phu nhân White vừa thấy cậu đã cho cậu một cái ôm.

Bà thương tiếc mà nói: “Thượng đế sẽ phù hộ con.”

Tô Hồi không quá tin tưởng vào sự tồn tại của Thượng đế, nhưng ngày nào đó chết đi thật sự gặp được Thượng đế thì cậu cũng khó có thể nói hết những khổ nạn và bất công mình gặp phải.

Lúc rời đi, cậu phát hiện thấy tài khoản của mình nhiều thêm một khoản tiền, ba mươi ngàn đô la, ghi chú là tiền thưởng trợ giảng, người chuyển khoản là giáo sư White.

Cậu gửi tin nhắn đi muốn từ chối nhưng mà giáo sư không cho, hơn nữa còn bảo cậu là Eton đang đợi cậu ở cửa kí túc xá trường. Tô Hồi chỉ đành viết một tờ giấy nợ để lại ở phòng làm việc của giáo sư.

Eton là một người rất nhiệt tình, có một sự tỏa sáng và sảng khoái của chàng trai trẻ tuổi người Mexico.

Lúc biết được căn bệnh của bà ngoại Tô Hồi, cậu ta cực kì buồn, ôm hết phần tổ chức hoạt động bàn hàng gây quỹ, kiên quyết không để cho Tô Hồi phải bận lòng, muốn để cậu yên lòng chăm sóc bà ngoài, cậu còn kết hợp với mấy học sinh học nghiên cứu của giáo sư White, mọi người cùng nhau làm bánh cupcake và donut dùng để bán gây quỹ.

Tô Hồi rất cảm kích bọn họ, bạn ngày thì ở bệnh viện chăm sóc bà ngoại, đến tối cậu về lại nhà thuê, lấy hoành thánh bà ngoại trước đây làm trong tủ lạnh ra nấu cho các bạn ăn.

Hoạt động bán hàng gây quỹ chọn vào ngày cuối tuần ở cửa hí viện của trường học.

Trong ngày đông tiêu điều, người trên đường ít hơn ngày thường rất nhiều, nhưng bán hàng gây quỹ của bọn họ vẫn tổ chức rất thuận lời. Eton có ý thiết kế một cái poster lớn đặt ở ngay bên cạnh, không ít người hảo tâm bước tới, đọc kĩ xong thì mua bánh donut và cupcake của bọn họ, còn thậm chí người cho rất nhiều tiền bỏ trong hộp cupcake của bọn họ.

Trên thực tế, đứng ở đây để mỗi người đi đường ngang quá ngắm nhìn vết thương của bản thân không phải là chuyện gì dễ dàng, sự lương thiện của bọn họ càng khiến Tô Hồi cảm thấy vô lực hơn.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, trong lúc chờ đợi bố thí thì cậu không nhịn được mà nghĩ, nếu như cậu có năng lực thêm một chút nữa thì có lẽ nào bà ngoài sẽ không cực khổ đến thế?

“Bọn tôi kiếm được nhiều lắm này.” Sara ở bên cạnh rất vui vẻ, cupcake mà cô làm được rất nhiều người yêu thích, “Thật không rồi, sắp mở được một cái tiệm bánh cupcake rồi.”

Tô Hồi cũng cười, nụ cười nhàn nhạt, “Vậy thì tôi mỗi ngày đều sẽ đến mua.”

Một bạn học nữ khác là học sinh du học từ Nhật Bản tên là Aoi, Aoi nhìn vành mắt đỏ lên của cậu không nhịn được mà có chút đau lòng, bước lên ôm cậu một cái, “Đừng buồn mà, bọn tôi đều ủng hộ cậu hết.”

Eton gật đầu, “Đúng vậy, mọi thứ rồi sẽ tốt lên thôi.”

Cậu chỉnh soạn lại những cái bánh donut còn lại, xoa xoa tay tràn đây mong chờ với người hảo tâm tiếp theo đến ghé thăm.

Nhưng bọn họ lại chờ được một vị khách không mời mà đến.

“Ai cho các ngươi tổ chức gây quỹ ở đây thế hả?”

Mấy người đàn ông trẻ tuổi cao lớn bước tới, cầm đầu là một tên đàn ông tóc vàng kim Mike và học sinh của học viện nhiếp ảnh, trước đây từng xảy ra một vài xung đột với bọn vẽ ở phòng vẽ, nguyên nhân của mâu thuẫn là bởi vì phân biệt chủng tốc, bọn họ chĩa mũi nhọn vào Tô Hồi và Aoi thân làm người gốc Á, cũng sỉ nhục với Eton là người Mexico.

Lần này Mike lại lần nữa không khỏi khiến người khác nghĩ rằng là cố ý.

“Bọn tôi đã báo lên trên trước.” I dun nói chuyện lịch sự chừng mực, “Nếu như cậu chỉ là đơn thuần đến đây để gây chuyện với bọn tôi, tôi sẽ đi tìm bảo vệ của trường học.”

Dòng xe cộ trên đường không ngừng nghỉ, Mike phì cười, “Ngon thì cứ tìm đi, những thứ chỉ biết ra đường ăn xin như tụi mày đáng phải rời đi từ sớm, nơi đây không thuộc về tụi mày, xem cái làn da dơ dáy của bọn mày kia! Đám da vàng đáng chết!”

“Mày tốt nhất là chú ý lại những gì mày vừa nói!” Sara thân cũng làm người da trắng không thể nhẫn nhịn nổi.

Trải qua chuyện lần trước, Tô Hồi đại khái đã hiểu được tính cách của đối phương, cậu muốn chuyện lớn hóa nhỏ vậy nên kéo lại cánh tay của Eton, Eton chỉ trả lời một câu, “Vậy sao? Vậy mấy người da trắng các ngươi từ đầu đã sinh sống trên mảnh đất này sao?”

Không ngờ tới câu nói này chọc giận Mike, gã xông lên phía trước đá mạnh một cú vào bụng Eton, Tô Hồi nhìn thấy thì theo bản năng đẩy gã ra, mấy người đi theo Mike thấy hình hình cũng đều xông lên kéo cậu lại, nắm đấm rơi xuống, Tô Hồi không chỗ tránh thoát, bị đánh ngã xuống đất.

Poster mà Eton vất vả làm ra cũng bị phá hỏng rớt xuống đất.

Thấy chuyện bị làm loạn lên, đám người xoắn một cục lại với nhau, Aoi lập tức chạy đi tìm bảo vệ của trường để kéo bọn họ ra, nhưng sự việc nghiêm trọng nên cũng vang tới các vị lãnh đạo của trường.

Bố của Mike là chủ doanh nghiệp, quyên rất nhiều tiền cho trường học, vì thế nên những sai lầm của gã đều bị xóa mờ hết cỡ, chuyện cứ như vậy cho qua.

Tô Hồi bị gọi riêng ra nói chuyện.

Chủ nhiệm ngồi trước bàn làm việc, khuôn mặt bị bóng tối phủ lên, “Cậu có biết rằng thân phận của cậu rất khó xử không, vừa không thuộc về học sinh, cũng không thuộc về giảng viên. Ban đầu giáo sư White cực lực đề cử cậu với chung tôi mới có thể phá vỡ quy tắc giữ cậu lại làm trợ giảng.”

Những lời này Tô Hồi không phải lần đầu nghe, cũng hiểu rõ được ý ngoài câu chữ của ông.

“Tôi biết.”

“Những lời này nói ra có chút mạo phạm nhưng sự thật là vậy, chúng tôi có rất nhiều lí do để khiến cậu rời khỏi cái trường này, nhưng mà vẫn quyết định giữ lại cậu, Eddy, đây là một quyết định rất gian nan.”

Gây quỹ kết quả được bốn ngàn đô la, có thể trả tối đa viện phí bốn ngày cho một phòng bệnh phổ thông.  Tô Hồi tính thêm tiền lương trợ giảng nhưng cũng như sông đổ biển.

Như trong dự liệu, cậu không hề cảm thấy quá thất vọng, mua chai nước để uống thuốc, quay trở lại lầu dạy học. Tô Hồi có một cuốn sổ tính thu chi. Ghi chép lại chi tiêu trở thành thói quen mấy năm nay của cậu. Cậu ghi hết lại mỗi một khoản tiền nhận được vào trong sổ, rồi lại gạch đi phần chi phí ở bệnh viện.

Góc bên trái phía trên của tờ giấy trong sổ này trước đây là để cậu ghi chú lại để nhắc nhở bản thân, cuối tuần này phải đến phòng khám để trị liệu bằng sốc điện, mỗi lần càn cả một đô la không bao gồm tiền gây tê.

Tô Hồi nhìn chăm chú suy nghĩ một chút, cuối cùng lại gạch đi lời nhắc nhở chữa trị đi.

Cả buổi chiều cậu đều ở trong phòng làm việc học sinh, đang thảo luận ý tưởng với học sinh khoa này để chuẩn bị cho kì thi.

Nói là thảo luận nhưng thực tế đại đa số thời gian đều là đối phương đang diễn giải, vẽ hình trình bày, Tô Hồi ngồi một bên dùng laptop để sửa lại lối nghĩ, đợi đối phương nói xong mới đưa từng kiến nghị của mình, lúc thật sự không còn sức nữa thì cậu vẫy vẫy tay bảo học sinh tới gần xem màn hình laptop của cậu.

“Điệu chính cơ sở của cậu là lập thể hóa phong cách dầu họa, màu sắc nếu như mạnh hơn chút nữa, chất liệu thì có thể thay vải sa mỏng đổi thành vải có vân dày hơn, đương nhiên đây chỉ là kiến nghị của tôi……”

Học sinh nhìn thấy những tư liệu và hình ảnh trên màn hình của Tô Hồi cung cấp, cảm thấy như được thông não, “Cảm ơn anh Eddy, em nghĩ là em có ý tưởng mới rồi, thật sự rất cảm ơn anh!”

Trong học viện mỹ thuật này ở New York, căn bệnh này của Tô Hồi được đối đãi một cách khoan dung, cậu không cần phải che giấu, có thể nhìn thẳng vào bản thân. Lúc bình thường những học sinh tiếp xúc với cậu nhiều cũng biết được trạng thái phập phồng của cậu, nhưng cho dù là vào lúc tệ nhất, cậu bỏ nhiều thời gian ở lại trường, chưa từng có hành vi không tốt nào.

Cho dù là giai đoạn trầm cảm, chỉ cần uống thuốc vào là có thể khống chế được, chỉ cần khi nào Tô Hồi còn nói chuyện được thì cậu đều sẽ cố hết sức giúp đỡ bọn họ.

Học sinh ngành nghệ thuật đều cực kì thích trợ giảng là cậu đây.

“Em có thể mời anh ăn pizza không?” Học sinh nhiệt mời mời cậu, “Hoặc là há cảo, nghe nói người Hoa đều thích ăn cái này!”

Tô Hồi mỉm cười từ chối, “Đừng khách sao, hôm nay anh còn chuyện phải làm, để lần sau được không?”

Buổi chiều sáu giờ, cậu rời khỏi trường, nhìn thấy một cái xe quen thuộc trên con đường dưới lầu.

“Trời lạnh thật đấy.” Lương Ôn bước tới, đưa đồ trong tay mình cho Tô Hồi, “Chocolate nóng, uống chút đi khôi phục tinh thần.”

Tô Hồi nhận lấy nhưng không có uống. Mấy ngày nay cậu lúc có lúc không liên lạc với Lương Ôn, nói bệnh của bà ngoại cho anh ta nghe. Tô Hồi biết, Lương Ôn bây giờ rất lo cho trạng thái của cậu, nhưng cậu cũng thật sự không thể giả vờ được ra dáng vẻ trông tốt hơn.

“Đừng lo lắng.” Lương Ôn mở cửa xe ra cho cậu, “Để tôi đưa cậu đến bệnh viện.”

Tô Hồi không trả lời, im lặng lên xe ngồi vào vị trí phó lái.

Vừa mới thắt dây an toàn xong thì Lương Ôn đua một miếng băng cá nhân đến.

“Khóe miệng xước rồi, bà ngoại cậu nhìn thấy sẽ đau lòng.” Anh nói xong còn kéo kính hậu xuống cho cậu.

Đây là lần đầu nhìn vào gương suốt mấy ngày nay của Tô Hồi, bản thân ở trong gương nhìn không có chút sắc máu nào, vết thương bên khóe miệng đã kết vảy và bầm tím.

Tô Hồi xé băng cá nhận ra dán vào khóe miệng mình che lại chút vết thương.

Trong phòng tư vấn của Lương Ôn, cậu từng lộ ra rất nhiều trạng thái xấu tệ, bất ổn thế nào cũng có, im lặng đã thành một cách thức ở chung thể diện nhất rồi.

Nhưng trên đường Lương Ôn rất quan tâm nói chuyện với cậu, dùng những lời dẫn dắt mà bác sĩ tâm lí quen dùng, trộn lẫn với ngày thường của anh, ý định khơi dậy một chút phản ứng của Tô Hồi nhưng đến tận lúc tới bệnh viện Tô Hồi cũng không nói chuyện.

Cậu nhìn có vẻ rất tiều tụy, giống như trong một ngày đã trở về lại ngày đầu tiên Lương Ôn gặp được cậu.

“Tôi đã tìm giúp cậu một hộ sĩ nữ. “ Lương Ôn nói, “Trước đây cô ấy từng chăm sóc cho mẹ tôi, là một cô hộ sĩ rất tinh tế. Cậu tự mình làm cũng có lúc không tiền, để cô ấy làm thì chuyên nghiệp hơn.”

Tô Hồi gật gật đầu, cuối cùng cũng mở lời, “Cảm ơn. Tiền phí…….”

“Tiền phí dùng cậu không cần quan tâm.” Lương Ôn cười một cái, đi theo cậu tới bệnh viện, “Tôi đã trả trước ba tháng rồi.”

Tô Hồi không hề muốn anh như thế này, “Tôi bây giờ vẫn còn tiền.”

“Nghe lời của tôi, tôi là bác sĩ.” Lương Ôn giọng điệu ôn hòa, thái độ rõ ràng, đi theo Tô Hồi đến phòng bệnh. Hộ sĩ mà anh mời tới đã bắt đầu công việc, đang lau người cho bà người. Thấy thế, hai người cũng bước ra ngoài.

“Tôi muốn đi hỏi tư vấn xem khi nào có thể sắp xếp phẫu thuật được cho bọn tôi.” Lúc trong lối hành lang, Tô Hồi thấp giọng nói.

Lương Ôn nhìn đồng hồ trên tay một cái, “Bây giờ chắc là còn kịp, đi đợi bác sĩ xem.”

Nhìn thấy khuôn mặt trắng tái của bà ngoài, Tô Hồi rất đau lòng, lời nói của bác sĩ lần trước còn vọng lại trong tai, tốc độ phát tán của tế bào ung thư này cậu căn bản không thể đợi nổi, phẫu thuật được sớm một ngày thì hi vọng nhiều hơn một ít.

Đợi suốt hai tiếng đồng hồ, bác sĩ chữa trị trước đây cuối cùng cũng bước từ phòng phẫu thuật ra, thái độ của đối phương nặng nề, đi thằng vào nói với cậu tình hình, “Sáng hôm nay triệu chứng thực thế của bà ngoại cậu lại xảy ra dao động lớn, chúng tôi mới làm kiểm tra lại, tình hình đã trở ác hơn nữa còn xuất hiện biến chứng mới, hình hình lúc này còn khó khăn hơn trước đó.”

Cùng là bác sĩ Lương Ôn ở bên cạnh hiểu được từ ngữ chuyên môn của bác sĩ, “Ý của ngài là bây giờ cần phải bỏ đi phương án trị liệu trước đó? Phẫu thuật còn làm được không?”

Bác sĩ nhìn anh, sau đó nhìn Tô Hồi, “Điều kiện của phẫu thuật này rất nghiêm khắc, tôi chưa từng làm qua trường hợp tương tự, cho nên kiến nghị của tôi là lập tức chuyển viện, nhưng trước mắt chúng tôi đã liên hệ với những bệnh viện có điều kiện ở phương diện này, bên bọn họ lúc này không còn giường, tư nguyên còn căng thẳng hơn đây.”

Tốc độ bệnh tình trở xấu không khỏi khiến cho Tô Hồi thở d0c, như là một cục đá lớn đè lên người cậu, càng ngày càng lớn.

“Nếu như giữ lại chữa trị ở bệnh viện đây thì an toàn nhất vẫn là chữa trị bảo tồn, nhưng hiệu quả chữa trị……”

Tô Hồi hiểu được ý của bác sĩ, đây là một lựa chọn khó cả hai đường.

Cậu gượng dậy cùng với Lương Ôn liên lạc với những bệnh viện khác, Lương Ôn cũng gọi điện cho giáo viên trước đây của mình nhờ giúp đỡ, nhưng bận rộn cả tiếng đồng hồ vẫn không có kết quả, nói cho cùng thì bác sĩ tâm lí và bác sĩ ngoại khoa chuyên chữa trị bệnh ung thư gan cũng cách một đường phân cách hàng nghiệp không nhỏ.

“Bây giờ đến cả giường bệnh trú viện cũng rất khó khăn, sắp xếp cho phẫu thuật lâm sàng cũng rất khó.”

Lương Ôn nhìn thấy trạng thái tệ đi của cậu, vỗ vỗ vai cậu, “Bây giờ cũng không còn sớm nữa rồi, đi ăn cái gì trước đã.”

Tô Hồi lắc lắc đầu, cậu không có tâm trạng ăn.

“Chuyện quan trọng nhất bây giờ của cậu là phải tự chống đỡ bản thân dậy, nếu mà cậu cũng ngã xuống thì bà ngoại cậu bây giờ phải làm sao?”

Nghe thấy câu này, biểu cảm nặng nề của Tô Hồi cuối cùng mới thả lỏng một chút.

“Tôi muốn ra ngoài hút điếu thuốc.”

Kéo lấy đôi chân trầm trọng, Tô Hồi đi từ khu trú viện đến vườn hoa bên ngoài tầng môt. Nói là vườn hoa nhưng một mảng cỏ lớn ở đây đã hoàn toàn khô héo, bị tuyết vùi lấp, cây hồng sam ở bên cạnh cũng chỉ còn xác cây.

Lương Ôn cùng cậu đi tới bên ghế dài, nghe thấy Tô Hồi nói cảm ơn.

“Cảm ơn tôi làm gì?” Lương Ôn cười nói, “Không phải cậu cũng đã giúp tôi rất nhiều sao? Không cần khách sáo với tôi.”

Tô Hồi lắc đầu, “Tôi có tác dụng gì đâu, toàn là cậu đang giúp tôi.”

“Chúng ta là bạn mà, không phải sao? Cậu giúp tôi, tôi cũng giúp cậu, đây là chuyện thường tình.” Lương Ôn mở rộng cánh tay ra cho cậu một cái ôm rồi lùi ra cười nói, “Lời trước đây tôi nói, cậu đừng có gánh nặng nó, bây giờ có quá nhiều tình hình khẩn cấp, tôi đều hiểu hết, có thể hoãn lại rồi suy nghĩ sau.”

Tô Hồi nhớ đến lời tỏ tình trước đó không lâu của anh, trong lòng lại không nổi chút gợn sóng.

“Tôi cẩn thận lắm ồi.” Lương Ôn treo nụ cười trên mặt, “Thật ra ngay từ ban đầu gặp được câu, tôi đã có tư tâm. Nếu không có thể đã kéo cậu làm bệnh nhân của tôi. Nhưng tôi cũng cần phải tuân thủ theo đạo đức nghề nghiệp, sau khi tinh toán tôi mới giới thiệu những bác sĩ khác cho cậu, bởi vì ngay từ lần đầu gặp được cậu tôi đã sinh ra hảo cảm với cậu rồi. Nhưng đây không có nghĩ là chúng ta nhất định phải có sau này, cho dù tạm thời không chấp nhận được thì tôi cũng có thể đợi được, tôi đã đợi hai năm rồi, không để ý chuyện phải đợi thêm lâu nữa.”

Sự bỏ ra của Lương Ôn, Tô Hồi đều rõ cả. Sự phân tích của anh, mỗi một sự giúp đỡ mà anh cho, Tô Hồi đều vô cùng cảm  kích, vĩnh viễn không thể quên.

“Tôi biết, bây giờ……”

Nhưng cậu cũng không lừa được trái tim của mình.

“Bỏ đi, đừng nói mấy này nữa.” Lương Ôn cười nói, quay đầu nhìn thấy cửa hàng ở cách đó không xa, anh nói với Tô Hồi, “Đợi ở đây nhé, tôi đi mua đồ ăn cho cậu.”

Tô Hồi không hề đói, nhưng cũng không cản được anh.

Sau khi Lương Ôn rời đi, cậu cảm thấy mệt mỏi, một mình ngồi trên ghế dài, lấy thuốc lá và bật lửa ra.

Gió không hề lớn, nhưng lửa thế nào cũng không chịu cháy, một lần, hai lần, cho dù thử bao nhiêu lần đi nữa đều thất bại.

Bàn tay run run lấy thuốc lá xuống, Tô Hồi chôn đầu đột nhiên khóc ra.

Hình ảnh Ninh Nhất Tiêu đứng cùng với Bella như một bộ phim điện ảnh chiếu lộn, trì hoãn lại còn lặp đi lặp lại trong đầu cậu, cậu không cách nào ngừng lại công việc trong tay, không cách nào dừng lại vào một lúc nào đó được, chỉ cần vừa ngừng lại thì lại nhớ tới hắn.

Giống như là bị ép nuốt xuống một cục đá vừa đáng vừa cứng, nuốt không xuống, nhổ không ra, nghẹn đến nổi trên mặt, kẽ tay toàn là nước mắt.

Tô Hồi cúi đầu, khóc không phát ra âm thanh như tự buông bỏ bản thân, đau khổ lại bị đè nén xuống, cả người cậu run lẩy bẩy, đến cả điếu thuốc lá cũng không cầm được.

Không lâu sau, trong tuyết vang lên tiếng bước chân đến gần.

Tô Hồi nhặt lại úy thức của mình, định khôi phục lại bản thân, cũng dùng bàn tay lau loạn xạ nước mắt trên mặt mình, hắng giọng một cái, không ngẩng đầu lên, giả vờ như mình chưa từng khóc.

“Sao trở lại nhanh thế.”

Đối phương không có trả lời.

Tô Hồi cau mày nhìn lên, tầm nhìn rơi vào đôi giày da danh giá, vạt áo măng tô bằng lông nhung dê, nút áo màu bạc, đôi tay đeo găng tay da.

Gió nổi lên cắt ngang qua mặt như dao, gió thổi qua đến mức đau đớn.

Trong tầm nhìn mơ hồ, người không thể nào xuất hiện lại xuất hiện nhìn từ nhìn cao xuống, khuôn mặt cậu quen thuộc nhất, biểu cảm cậu xa lạ nhất, vào một lúc bất kham nhất, một thứ như tổ hợp lại thành điểm cao trào của cơn ác mộng.

Nhưng Tô Hồi thậm chí còn không muốn tỉnh lại.