Điềm Mật Anh Túc

Chương 13: Phần đặc biệt




Hôm nay là ngày giỗ người vợ đã mất của Hạ Mặc Lâm.

Hàng năm cứ đến ngày này, anh ta đều rất phiền não.

“Thụy Thụy, mau rời giường, không còn sớm nữa, ăn sáng xong còn đi này.” Hạ Mặc Lâm ngồi bên giường, lay nhẹ cục cưng đang nằm ườn.

“Con không đi có được không?” Hạ Vũ Thụy mở to mắt trừng người kia.

“Thụy Thụy ngoan, nói thế nào đó cũng là mẹ con mà.” Hạ Mặc Lâm cũng không hy vọng đứa nhỏ này ngày sau sẽ bị bêu danh là bất hiếu đâu.

“Mẹ?” Hạ Vũ Thụy cười khẩy, “Trong từ điển của Hạ Vũ Thụy không có hai từ này!”

“Thụy Thụy…” Hạ Mặc Lâm thở dài, “Nghe dượng nói này, một năm chỉ có một lần, mặc kệ cô ấy khi còn sống có nhiều điều không phải, nhưng người đã chết thì mọi chuyện cho qua hết. Còn nữa, dượng chưa từng làm cho cô ấy được hạnh phúc, là dượng có lỗi với cô ấy.”

“Là bà ta bỏ dượng trước để theo gã kia ra nước ngoài du lịch, dượng sao có lỗi được?” Hạ Vũ Thụy ghét nhất nghe thấy cha dượng nói lời áy náy với người đàn bà kia.

“Cô ấy ra ngoài tìm đàn ông, cũng là do dượng.” Hạ Mặc Lâm cười khổ.

Từ sau khi kết hôn với người vợ đã mất, anh ta dường như tâm tư đều chỉ dành cho đứa con, còn người kia thì dù không đến mức không quan tâm, nhưng cũng rất hờ hững, sao nhãng, điều đó không thể phủ nhận.

Bởi vì hai người dường như không hề quan hệ.

Người ấy vì thế đã nghi ngờ anh ta có người khác, còn cãi vã rất nhiều.

Giờ nghĩ lại, có lẽ chính mình là kẻ xấu xa, đê tiện nhất.

Lúc trước đồng ý kết hôn, bởi muốn tiếp cận với cậu trai chỉ một lần gặp mà lại không thể quên ấy.

Hạ Mặc Lâm tự trách mình, gục đầu xuống rầu rĩ, “Mẹ con chết nơi đất khách, dượng phải nhận hết trách nhiệm.”

“Hừ, buồn cười! Bà ta rõ ràng là cắn thuốc mà chơi 3P đến đau tim mà chết, dượng nhận trách nhiệm gì chứ?”

“Thụy Thụy…” Hạ Mặc Lâm ôm lấy cậu, hôn lên môi, “Là dượng xin con, con đi một lúc, cho tâm lý dượng khá lên một chút, nhé?”

Nhìn anh ta làm mặt khẩn cầu, Hạ Vũ Thụy căn bản không bướng bỉnh được. “Rồi rồi rồi, con đi! Hừ, dượng năm nào cũng dùng khổ nhục kế này, đáng ghét!”

Hạ Vũ Thụy hận không thể nhào lên cắn cho người kia một miếng, nhưng ngẫm lại thấy không nên, bởi vì cuối cùng không phải mình cũng đau lòng sao?

Nhưng Hạ Mặc Lâm dùng khổ nhục kế tất cũng không nhẹ dạ, anh ta ôm cục cưng vào lòng, hung hăng hôn hai cái, “Chỉ cần có thủ đoạn, nhất định không cũ được!”

Gió lạnh tê tái, mưa rơi rả rích.

Mưa trên núi dày đặc, làm cho lòng người cũng trầm xuống.

Đứng bên nhìn tấm bia có tấm hình người phụ nữ xinh đẹp, Hạ Vũ Thụy ngực không hiểu sao thấy đau.

Đáng ghét! Chính vì thế mà mình mới không muốn tới!

Cậu nghĩ tới ngừơi đàn bà vô trách nhiệm, *** đãng mà thấy đau lòng!

Bà ta chưa có một ngày làm người mẹ tốt, cũng chưa bao giờ cho cậu thấy được tình thương.

Nhưng vì cái gì… Vì cái gì cậu vẫn không có cách nào thờ ơ với bà ta?

Giận vì phút mềm lòng đó của mình, Hạ Vũ Thụy bất giác nắm chặt tay.

Nhìn thấy tất cả, người kia trong lòng tê tái.

Hạ Mặc Lâm dịu dàng nắm tay cậu ta, mở từng ngón tay đang nắm, đưa lên miệng hôn nhẹ. “Thụy Thụy, con biết không? Kì thực lòng dượng vẫn rất biết ơn mẹ con.”

“Biết ơn? Biết ơn bà ta mỗi ngày đều khiến dượng thành người bị mọc sừng sao?” Hạ Vũ Thụy châm chọc.

“Chuyện đó dượng không trách cô ấy, dù sao cũng là dượng phụ cô ấy trước. Dượng biết ơn vì, cô ấy đã sinh ra con!” Hạ Mặc Lâm dịu dàng vuốt ve khuôn mặt cục cưng, “Thụy Thụy, nếu không có cô ấy, thì đã không có con! Dượng không thể tưởng tượng được việc không có Thụy Thụy trên thế giới này, đó quả là chuyện tuyệt vọng nhất của đời người… Vì công của cô ấy, con mới sinh ra trên đời, để cho hai chúng ta gặp nhau… Cưng à, vì thế, con không nên hận cô ấy.”

“Dượng…” Hạ Vũ Thụy nghe đến đó, trong lòng đau xót, “Con biết dượng đều vì con… Con sẽ cố..”

“Đây mới là cục cưng ngoan của dượng chứ.” Hạ Mặc Lâm hôn lên trán cậu ta.

“Ta đi thôi, dượng, mưa càng lúc càng to rồi.” Hạ Vũ Thụy ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám.

“Ừ.”

Hai người ngồi vào xe, mưa quả nhiên ồ ạt tới.

Hạ Mặc Lâm cẩn thận đi xuống núi, không ngờ xe mới tới giữa đường đột nhiên dừng lại.

“Kì lạ, sao thế nhỉ? Để con xem.” Hạ Vũ Thụy tháo dây an toàn, chuẩn bị mở cửa xe.

“Đừng, mưa lớn thế, thời tiết lại lạnh, Thụy Thụy cảm mất, để dượng xem.” Hạ Mặc Lâm nói xong cũng không đợi cậu ta phản đối, tự xuống xe.

“Dượng, con giúp dượng.” Hạ Vũ Thụy đâu thể để dượng yêu dấu bị mắc mưa, vội vàng cầm ô ra che.

Hai người kiểm tra nửa ngày cũng không tìm ra chỗ hỏng.

“Thôi, chúng ta gọi xe rơ-moóc tới vậy.” Hạ Mặc Lâm nhíu mày.

“Vậy lâu lắm, dượng, xe thì gọi người ta mang đi sau, còn hai chúng ta…” Hạ Vũ Thụy cười tươi hơn ngọc, “Phía trước có trạm xe bus, chúng ta đi xe bus.”

Hạ Mặc Lâm không biết vì cái gì nhìn thấy nét mặt tươi tắn của cục cưng, trong lòng bỗng thấy sợ.

“Dượng, sao lại đần ra thế, đi mau, xe bus tới rồi.” Hạ Vũ Thụy tủm tỉm kéo người kia chạy.

Sau khi lên xe thì thấy hành khách quả không ít, hai người lách xuống dưới, Hạ Vũ Thụy đột nhiên khăng khăng đòi đứng sau anh ta.

“Sao thế?” Hạ Mặc Lâm khó hiểu ghé tai hỏi nhỏ. Anh ta rõ ràng cao hơn Thụy Thụy, đứng sau mới đúng chứ.

“Ai chà, con thế này gây chú ý lắm, mọi người đều nhìn con kìa.” Hạ Vũ Thụy thuận miệng nói láo.

“A, sao dượng không nghĩ tới kìa. Thụy Thụy nói rất đúng!” Anh ta không muốn cục cưng bị người ta ngắm, nên gật gật đầu, “Thế Thụy Thụy nhanh ra sau lưng dượng đi, dượng che cho con.”

“Dạ, cảm ơn dượng.”

Một tay nắm lấy vòng treo, một tay ôm eo người kia, Hạ Vũ Thụy dán mặt lên lưng cha dượng, cười như con mèo nhỏ.

Đường núi xóc vô cùng, xe đi rung lắc, Hạ Mặc Lâm mở rộng chân, cố gắng giữ thăng bằng, muốn bảo vệ cục cưng phía sau. Nhưng anh ta lại không biết bụng dạ khó lường của “La Hán si tình”, anh ta đã sớm bị nhắm làm món ngon rồi.

Ngón tay tà ác luồn từ vạt áo anh ta, lặng lẽ sờ mông.

Hạ Mặc Lâm phút chốc cứng đờ người…

Táo tợn chậm chạp mân mê mông anh ta, giày vò một hồi thì luồn vào quần lót, bắt chính xác phần bên dưới của Hạ Mặc Lâm…

Hạ Mặc Lâm hít một hơi.

Vị “La Hán si tình” này giống như biết rõ nhược điểm, kéo khoá quần của anh ta, thành thạo lôi phân thân hơi mềm ra, bắt đầu dùng ngón cái ve vuốt ở đầu đỉnh, còn dùng móng tay chọc chọc lỗ nhỏ.

Hạ Mặc Lâm bị kích thích muốn gào to lên, phân thân cương cứng không ngừng tiết chất dịch trong suốt, làm cho tay cậu trai trở nên dính dấp, khi cọ xát lại phát ra tiếng nước phòm phọp…

Lấy áo gió che bên dưới, mọi người đều không biết rằng đang có những hành vi *** đãng đáng xấu hổ diễn ra.

Bên dưới của Hạ Mặc Lâm bị “La Hán si tình” tuỳ tiện đùa bỡn, giày vò, vài lần đã muốn xuất tinh, lại bị bóp chặt, làm anh ta đau khổ mà rên nhẹ…

“Nhỏ thôi, bằng không bị phát hiện à.”

“La Hán si tình” ghé tai anh ta cười, tiếng cười mê đắm làm cho Hạ Mặc Lâm nghe xong tâm thần rung động, muốn bắn.

“Đường đường là giáo sư đại học, lại có thể thủ *** nhờ người đàn ông khác, ngang nhiên ở trên xe bus bắn tinh sao?” “La Hán si tình” tà ác lấy tay bóp chặt gốc phân thân, ghé tai cười cười.

Rõ ràng thấy rất xấu hổ nhưng cũng hạnh phúc, khoái cảm không hiểu từ đâu len vào người Hạ Mặc Lâm, ngập tràn từng tế bào, làm cho anh ta căng thẳng tột cùng.

“La Hán si tình” lại còn tiếp tục đưa tay giày vò, “Nếu con nói, con hôm nay căn bản không muốn dượng bắn, dượng tính sao?”

Người kia muốn bắn tinh đến điên rồi, giờ nghe thấy cậu trai đáng ghét uy hiếp, tia lí trí cuối cùng đột nhiên như dây đàn vặn chặt mà bật lên!

Hạ Mặc Lâm tức giận xoay người lại, túm lấy bàn tay “tiểu La Hán si tình” đáng ghét, ghé tai cậu ta mà nghiến răng nghiến lợi nói, “Xuống xe!”

Nhờ áo gió che khuất, anh ta còn không thèm cho phân thân vào trong quần, thở phì phò mà kéo cậu xuống xe. Anh ta chọn chỗ xuống là một nơi vô cùng hẻo lánh, rừng cây rậm rạp, xa xa mới có vài nóc nhà.

Mưa vốn đã tạnh đột nhiên lại tầm tã trút, hai người một thoáng đã ướt nhẹp.

“Đáng chết!” Hạ Mặc Lâm mắng một tiếng.

“La Hán si tình” bị người kia nắm tay lại vui vẻ huýt sáo, ha ha cười, “Hii, ô đâu? Quên trên xe rồi sao?”

“Câm miệng!” Hạ Mặc Lâm kéo cái tên “La Hán si tình” vào trong rừng cây, áp lên thân cây, cúi đầu hung hăng cắn vào cổ cậu ta, “Kiểu người ở trên xe bus quấy rối *** đàn ông như con hẳn là phải đưa đến cục cảnh sát!”

“Ư, đừng, con nhát gan lắm, rất sợ tới cục cảnh sát, tiên sinh tốt bụng có thể đừng dùng cách này trừng phạt con không?” Tiểu “La Hán si tình” đáng yêu dùng ánh mắt đáng thương nhìn người kia cầu xin.

“Con mà nhát gan?” Hạ Mặc Lâm nắm lấy bên dưới cậu ta, “Ở trên xe bus quấy rối người ta mà mình còn thích đến cương lên, con là tiểu biến thái!”

“Ư…” Bị người kia nắm lấy ngọn nguồn khoái cảm của mình, tiểu “La Hán si tình” rên rỉ thỏa mãn, “Thoải mái quá… Dùng sức vuốt con đi…”

“Nằm mơ!” Hạ Mặc Lâm buông tay, lấy khăn trong túi ra, tại gốc phân thân mịn màng mà buộc chặt.

“Aaa! Dượng ơi, đừng!” Hạ Vũ Thụy thấy thế kêu thất thanh, rốt cuộc chịu không nổi nữa.

“Đừng? Hừ,” Hạ Mặc Lâm nâng cằm cậu ta, hừ lạnh, “Không kịp rồi, dượng hôm nay sẽ thay trời hành đạo, giáo huấn tử tế đứa nhỏ biến thái này!”

Biết người yêu dấu hôm nay sẽ không dễ dàng cho cậu xuất tinh, Hạ Vũ Thụy lo lắng cầu xin, “Ô… Dượng à, Thụy Thụy biết sai rồi, lần sau không dám bậy nữa, dượng tạm tha cho con đi.”

“Hừ. Tha con? Không đem tiểu biến thái này tặng cho cục cảnh sát là tốt lắm rồi, Nói nhiều, xoay người ôm cây đi, nâng mông lên cao cho dượng!”

“Dượng à…”

“Cởi quần, tách mông ra, lộ cái động *** đãng của con ra!” Người kia truyền lệnh nghe thô tục đến cực điểm.

Ô… Thảm rồi. Xem ra hôm nay đùa quá hoá cháy rồi, dượng nhất định tra tấn mình đến chết, không cho mình vui vẻ mà bắn tinh đâu.

Biết tính người kia mỗi lần bốc hoả đều để lại hậu quả đáng sợ, Hạ Vũ Thụy rưng rưng cởi quần, đưa tay ra sau tách mông ra…

Dưới cơn mưa to, những giọt mưa lạnh như băng như tưới vào cái huyệt nóng bỏng.

Vừa lạnh vừa nóng tạo cảm giác kì lạ khiến Hạ Vũ Thụy run rẩy kịch liệt!

“Tiểu *** phụ!” Nhìn bông anh túc đỏ tươi kia nhạy cảm gặp mưa mà khép kín, rồi lại nở rộ, Hạ Mặc Lâm tim đập bình bịch, nhịn không được mà cúi người, vươn lưỡi liếm…

“Aaaa…”

Đầu lưỡi anh ta ở cửa huyệt đùa giỡn từng nếp nhăn, lại tiến vào sâu làm cho của mình nóng dần lên, mỗi lần quét lại giày vò từng tấc niêm mạc *** đãng, vừa điên cuồng vừa tục tĩu làm Hạ Vũ Thụy lắc mái tóc ướt kêu to, khổ sở vặn vẹo mông…

“Aa… Thích quá… Thích quá… Ô… Dượng à, van dượng, làm cho con bắn một lần, chỉ bắn một lần thôi mà… Van dượng!”

Nghe được “La Hán si tình” đáng ghét xin tha thứ, Hạ Mặc Lâm cười đắc ý, đột nhiên không báo trước mà đưa đầu lưỡi rời ra ngay lúc cậu ta sắp lên cao trào.

“Aaa… Đừng… Dượng đừng bỏ ra!” Hạ Vũ Thụy kinh hoàng kêu to, muốn xoay lại ôm anh ta cầu xin, lại bị nắm chặt eo, không thể động đậy.

“Ô… Dượng, van dượng lại cho vào đi, trong mông con ngứa muốn chết, ô… Van dượng, dượng à…” Hạ Vũ Thụy cố tách mông, làm cho huyệt nhỏ *** đãng mê người hé ra, khép lại trước mắt người kia.

Hạ Mặc Lâm thấy thế hít sâu, vốn cương cứng như sắt lại cứng hơn nữa!

Đem phân thân lớn, nóng như lửa để ở cửa *** huyệt của phạm nhân, anh ta rống lên một tiếng, mạnh mẽ đâm vào….

“Yaaaaa…” Huyệt ngứa đến muốn chết bỗng bị vật lạ hung hăng đâm chọc, Hạ Vũ Thụy sung sướng hét lên, toàn thân co quắp…

“Ư… Kẹp chặt quá! Thích chết mất…” Hạ Mặc Lâm vừa đong đưa thắt lưng, điên cuồng ra vào, đâm *** huyệt vừa nhỏ vừa nóng, vừa hưởng thụ cảm giác bị tràng huyệt co rút mút chặt làm cho khoan khoái cực kì!

“Aaa… Dượng giết con đi! Ô… Muốn bắn… Dượng… Con chết mất… Van dượng, Thụy Thụy lần sau không dám nữa… Van dượng tha Thụy Thụy đi… Dượng à.” Dưới háng đã muốn bắn tinh gần chết, Hạ Vũ Thụy đau khổ cầu xin.

Hạ Mặc Lâm xem “La Hán si tình” đáng thương rất hối lỗi, lúc này mới thoả mãn mà nắm chặt eo cậu ta, hung hăng đâm đến chỗ sâu nhất, bắn tinh…

“Ư… Dượng phải bắn… Cưng à…”

Cảm giác dịch thể nóng bỏng của cha dượng tưới đầy mông mình, Hạ Vũ Thụy run rẩy không ngừng, kêu to “Aaa… Con muốn… Con muốn dịch thể của dượng bắn chết con…”

Muốn cục cưng của mình cực khoái, Hạ Mặc Lâm nhanh nhẹn mở khăn đang buộc phân thân cậu ta, làm cho cậu ta vui vẻ bắn tinh…

“Ô aaaa… Sướng chết…” dương v*t rốt cuộc cũng được tự do mà run rẩy, không ngừng bắn tinh, rồi lại bắn tinh…

Máu toàn thân giống như dồn hết cho cao trào khiến Hạ Vũ Thụy hai mắt trắng dã, thoáng chốc đã ngất trong lòng cha dượng.

Hạ Mặc Lâm yêu thương, cười cười, đưa “La Hán si tình ngọt ngào” áp lên thân, lại đâm vào thật sâu…

Mưa vẫn rơi…

Màn mưa bàng bạc cũng không dập được lửa tình nồng đậm nơi đây, hai cha con lúc đó đã bùng cháy mãi mãi…

Hoàn