Điên Phong Đối Quyết

Chương 38: Thích, thân cận




Chín giờ ba mươi phút, trận đấu chính thức bắt đầu, nhưng Than Bánh vẫn luôn không lộ diện.

Rất nhiều kỳ hữu tò mò đi nhấn mở tư liệu Than Bánh, thời gian cuối cùng Than Bánh đăng nhập biểu hiện chính là đêm qua.

Lý Dịch Chi không biết Than Bánh có chuyện gì, Than Bánh luôn luôn trầm ổn, hơn nữa đối với cờ vây rất si mê, nếu không đến tham gia trận chung kết, nhất định là có chuyện quan trọng.

Đợi ước chừng nửa giờ, trọng tài trận đấu cùng quản lí mạng tuyên bố Than Bánh đã bỏ cuộc vì vượt quá thời gian, trận chung kết không tiến hành, cái áo khoác Phái Thần này trực tiếp đoạt được Quán quân.

Một kết quả này khiến dậy lên sóng to gió lớn, không chỉ Cờ vây online, có mấy người tạp chí cũng tranh nhau đăng nói, công bố Lý Dịch Chi là kỳ thủ may mắn nhất từ trước đến nay trong thi đấu Cờ vây online.

Cũng có báo chí cảm thán, đây là số mệnh, nhìn thấy một đời thiên tài cờ vây sinh ra.

Tuyệt đại đa số người là thất vọng, bọn họ không phải đối với cái áo khoác Than Bánh này thất vọng, địa vị của Than Bánh ở trong Cờ vây online là không thể dao động, tất cả mọi người đoán Đại Đao có đúng hay không gặp chuyện gì khó giải quyết, nhưng ngàn vạn đừng là chuyện gì không tốt.

Trần Cảnh làm một người thương nhân, chú trọng nhất chính là uy tín, trận thi đấu này anh chờ mong đã lâu, có thể cùng Lý Dịch Chi quyết định thắng thua là chuyện anh tha thiết ước mơ.

Tuy rằng hai người đã đấu cờ qua mấy bàn, bất quá trong thi đấu cùng trong ngày thường cảm giác chính là không giống, này mới là thực lực chân chính.

Bất quá lần này hiển nhiên không thể được thoả mãn như nguyện.

Trần Cảnh bị Trần Tùng Diệu sốt ruột gọi trở về Hong Kong, lý do là mẹ Trần Cảnh bị bệnh, chỉ bất quá anh vội vã đuổi về trong nhà, ô tô tới đón máy bay tiến vào đại môn Trần gia, đến tòa nhà chính ngừng xe xuống, trần Cảnh đi qua đó, người hầu vì anh mở cửa, tầm mắt đầu tiên nhìn thấy chính là mẹ đứng ở huyền quan.

Trong lòng Trần Cảnh nhất thời cũng không biết là cái tư vị gì, hiển nhiên đây là cha vì tìm biện pháp để mình trở về.

Trần Tùng Diệu từ lầu hai xuống, nhìn thấy Trần Cảnh, chỉ là thản nhiên nói tốt rồi, “Trở lại.”

“Cha.”

Trần Cảnh đứng ở phòng khách nhìn Trần Tùng Diệu đi xuống, lên tiếng chào hỏi.

Trần Tùng Diệu thực nhàn nhã ngồi ở trên ghế sô pha trong phòng khách, nói: “Con đã bao lâu không về nhà? Cũng nên trở về nhìn một cái, biết con công tác bận bịu, nhưng đừng để mình mệt nhọc quá, một bên công tác còn muốn chơi cờ vây, đôi khi cũng phải ngẫm lại chuyện tương lai của mình.”

Trần Cảnh nghe cha nói, nhất thời nghĩ đến lời Mạt Sùng Viễn trước đó, lại nghe Trần Tùng Diệu tiếp tục nói: “Lần này đem con tìm trở về, là bởi vì có khách nhân của cha ở xa tới, con cũng nhận thức, khi còn bé đã từng cùng nhau chơi đùa qua, con mấy ngày nay tiếp đón cô bé, mang cô bé khắp nơi đi dạo, có cái gì thích thì mua cho người ta.”

“Cha,” Trần Cảnh nghe đến đó rốt cục biết Trần Tùng Diệu là vì chuyện tình gì, đúng là cho mình thân cận, nói: “Nam Kinh và Bắc Kinh còn có khoản cạnh tranh đấu thầu, tiền vốn liên quan rất nhiều, nếu như không có cái việc gấp gì, con trước chạy về lại.”

“Chuyện này còn không gấp?”

Trần Tùng Diệu liếc mắt nhìn anh, nói: “Lòng con ở trên công tác là chuyện tốt, nhưng con cũng không nhỏ…Chẳng lẽ con muốn hồ đồ đến hơn ba mươi tuổi, để cha tùy tay chỉ cho con một thiên kim đại tiểu thư, không quan tâm có nhận thức hay không, kết hôn rồi hãy nói?”

Trần Cảnh không nói chuyện, Trần Tùng Diệu đứng dậy, một mặt hướng đi trên lầu, một mặt nói: “Chuyện này ta đã định, cô bé bên nhà đó tới đây hai ba ngày, ở trong khách phòng phía sau, con hôm nay trở về cũng mệt mỏi, về phòng nghỉ ngơi trước đi, ngày mai dẫn người ta đi dạo.”

Trần Tùng Diệu nói xong liền vào thư phòng, cũng không cho Trần Cảnh cơ hội phản bác.

Mẹ Trần nhìn Trần Cảnh, đi qua vỗ sau lưng Trần Cảnh, nói: “Con không muốn để cho cha con tác hợp cho con, chính mình tìm đến một người, chỉ cần không phải rất không chuẩn mực, cha của con cũng không phải người cổ hủ, hợp nhau quan trọng nhất.”

Trần Cảnh nhìn mẹ sau đó lại bày ra ánh mắt phức tạp, trong lòng anh là có người, chẳng qua người này hiện tại còn chưa phải thời điểm nói ra, anh tuy rằng đã muốn tiếp nhận công ty, nhưng vẫn chưa được hoàn thiện, cũng còn chưa tìm ra được một phen sự nghiệp, nếu lúc này nói ra, ngược lại sẽ làm sự tình hỗn loạn.

Hơn nữa Trần Cảnh còn chưa biết tâm tư chân chính của Lý Dịch Chi, nếu Lý Dịch Chi đối với mình không có tâm tư, anh cũng hết hy vọng.

Trần Cảnh trở về phòng, tuy rằng anh hàng năm không sống ở HongKong, nhưng phòng của anh mỗi ngày đều có người hầu đến quét dọn, thoạt nhìn nghiêm túc trầm ổn, lại không nhiễm một hạt bụi.

Trần Cảnh ngồi ở trên ghế sô pha, đem laptop trên bàn mang qua đặt ở trên đùi, mở ra lên diễn đàn.

Anh mới vừa lên tuyến liền có rất nhiều người xa lạ nhắn tin cho mình.

Trần Cảnh từng phong từng phong chọn mở, không có Lý Dịch Chi.

Trong lòng anh không có dự tính, qua năm phút đồng hồ, mới chọt mở tên Phái Thần, gửi tin nhắn qua đó.

Than Bánh: Ngại quá, tôi thất ước.

Lý Dịch Chi trả lời lại rất nhanh.

Phái Thần: Cậu không sao chứ?

Than Bánh: Chuyện gì?

Phái Thần: Cậu thẳng suốt không có tới, tôi cho rằng xảy ra chuyện gì

Than Bánh: …Không có việc gì

Than Bánh: Tôi bị cha đột nhiên gọi về nhà

Phái Thần: …

Than Bánh: Vừa mới bắt đầu nói mẹ tôi bị bệnh, vô cùng lo lắng chạy về, kết quả là tiệc thân cận.

Phái Thần: …

Phái Thần: Tôi không cười…

Than Bánh:  Bỏ lỡ trận đấu, thật xin lỗi

Phái Thần: Thật đáng tiếc không thể cùng cậu đấu cờ một phen

Than Bánh: Vẫn có cơ hội

Than Bánh: Lập tức sẽ bắt đầu dự tuyển Tân vương

Phái Thần: Tôi sẽ đi

Than Bánh: Ừm, chúng ta rất nhanh sẽ chạm mặt, tôi trước đi đối phó thân cận

Phái Thần: Phụt

Phái Thần: Nếu như là cô gái nhỏ xinh đẹp, cậu hãy thu nhận đi

Than Bánh: …

Than Bánh: Hóa ra anh hài hước như vậy

Phái Thần: Luôn luôn như thế 

Than Bánh: Chỉ là tôi có người thích

Phái Thần: Chúc mừng a, cùng cha mẹ của cậu nói rõ ràng để không phải thành việc

Than Bánh: Nào dễ dàng như vậy

Trần Cảnh gõ chữ, cảm thấy cùng Lý Dịch Chi tán gẫu thì vô cùng thư thái, cảm giác rất thoải mái, hơn nữa Lý Dịch Chi cũng sẽ cùng mình nói đùa, đôi khi thậm chí trêu chọc mình, đó là một điềm báo tốt.

Ngón tay anh đặt trên bàn phím dừng một chút, bỗng nhiên muốn thăm dò một chút khuynh hướng của Lý Dịch Chi.

Than Bánh: Anh thì sao, nghe nói số tuổi của anh cũng không nhỏ, có hay không có người thích?

Trần Cảnh tận lực làm cho mình thăm dò có vẻ rất thuận tiện, không nên mang cho Lý Dịch Chi áp lực gì.

Phái Thần: …

Lý Dịch Chi biết cái áo khoác này của mình lúc cùng Cà Rốt đấu cờ cũng đã ngã ngựa, người không biết Phái Thần chính là Lý Dịch Chi đã ít lại càng ít.

Cho nên không kinh ngạc Than Bánh biết tuổi mình.

Phái Thần: Cậu chọt chỗ đau trên chân tôi

Than Bánh: Là không có người thích à?

Phái Thần: Không phải…

Phái Thần: Là người thích tuổi so với tôi nhỏ hơn rất nhiều

Trần Cảnh nhìn hai hàng chữ gửi đi ngắn ngủn của Lý Dịch Chi, bỗng nhiên chỗ cuống họng căng thẳng, mình hai mươi tuổi, Lý Dịch Chi gần ba mươi tuổi, kém sém sém mười tuổi, nếu chỉ nhìn điểm này, Trần Cảnh cảm thấy cơ hội của mình càng lớn.

Anh còn muốn tiếp tục thăm dò, nhưng lại không biết Lý Dịch Chi có thể hay không cùng mình người nửa xa lạ này nói nhiều hơn nữa.

Than Bánh: Nhìn đoán không ra, anh thích chăm sóc người đó?

Phái Thần: Không…là…

Phái Thần: Tuy rằng người kia tuổi so với tôi nhỏ hơn rất nhiều, bất quá cho tới nay đều là chăm sóc tôi, tôi rõ ràng số tuổi lớn như vậy 

Than Bánh: Tin rằng lúc người kia chăm sóc anh cũng rất vui vẻ

Phái Thần: Có lẽ người kia chỉ đem tôi làm trưởng bối đi, tôi cảm thấy không có khả năng gì

Trần Cảnh dừng vài giây, vẫn là gõ vài chữ.

Than Bánh: Vì sao?

Lý Dịch Chi không có trả lời lại, ngược lại có rất nhiều người xa lạ cho mình tin nhắn, đều là kiểu hỏi mình tại sao, có phải hay không xảy ra chuyện gì, không thì tin tức thi đấu.

Trần Cảnh biết Lý Dịch Chi không muốn nói, anh thăm dò đáp án tựa hồ là bản thân muốn, lại tựa hồ không, nước đôi cái nào cũng được, cuối cùng cũng không thể phán đoán.

Trần Cảnh đem laptop từ trên đùi đặt trên ghế sô pha, cả người dựa về phía sau, cánh tay khoát lên trên lưng sô pha, đầu cũng ngửa về phía sau, có chút lỏng lẻo ngồi dựa vào, thở dài thật sâu.

Qua ước chừng nửa tiếng đồng hồ, nghe được một tiếng ‘Đinh đinh’ trả lời, là một cái tin nhắn tiến vào, nghiêng đầu tùy tiện liếc mắt một cái, vậy mà lại là Lý Dịch Chi đáp lời, gần bảy chữ.

Phái Thần: Bởi vì tôi thích đàn ông

Trần Cảnh ‘Soạt’ một cái ngồi dậy, một tay nâng lên laptop, một tay đi chọt tên Phái Thần, Lý Dịch Chi logout…

Trái tim Trần Cảnh đập đến phi thường nhanh, trong lòng anh có cái đáp án, thăm dò này đó hơn nữa câu nói sau cùng của Lý Dịch Chi, trong lòng anh đáp án cơ hồ hợp lại thành hình, liền muốn bật ra từ cổ họng.

‘Ba’ một tiếng khép lại máy tính, Trần Cảnh đứng dậy ở trong phòng đi lại hai vòng, gần như là có chút không bình tĩnh, khiến anh cái người luôn luôn lãnh tĩnh trần ổn cũng ngồi không yên.

Sau khi chuyển vài vòng, Trần Cảnh đem mình ngã ở trên giường, hình người thành hình chữ đại nằm dang tay dang chân, nhìn chằm chằm trần nhà cao cao, trong đầu hồi tưởng bảy chữ vừa mới xuất hiện trên màn hình, cùng thổ lộ của Lý Dịch Chi mười năm trước ăn khớp nhau.

Sáng sớm hôm sau đứng lên, Trần Cảnh lại login, Lý Dịch Chi đã muốn ở tuyến.

Lý Dịch Chi ngày hôm qua cả đêm ngủ không ngon, anh đây là lần thứ hai hướng người thổ lộ suy nghĩ nguyên sơ của mình, lần đầu tiên là Trần Cảnh nhỏ tuổi, khi đó Lý Dịch Chi là ôm tâm lý may mắn, một là anh tín nhiệm Trần Cảnh, hai là anh cảm thấy Trần Cảnh số tuổi còn rất nhỏ, không nhất định hiểu được.

Kết quả ngày hôm qua anh mặc danh kỳ diệu, đã muốn đối với cái người Than Bánh mặt cũng chưa thấy qua nói lời trong lòng, có thể chính là bởi vì chưa thấy qua, không có gánh nặng tâm lý gì, bất quá Lý Dịch Chi đời trước trải qua khiến cho anh không thể đối với người xa lạ nói cái gì lời nói thật, vì lời nói thật có thể làm viết báo, có thể làm cho mình thân bại danh liệt, mặc người phỉ nhổ…

Khi đó Lý Dịch Chi đối với màn hình sửa sửa để gửi rồi ngốc nửa giờ, trong lòng anh có chút tích tụ, anh thích đàn ông, anh cũng không cảm thấy có cái gì không đúng.

Đời trước lúc Lý Dịch Chi biết mình thích đàn ông, vừa mới bắt đầu anh đã sợ hãi, anh cảm thấy mình là khác người, đi tìm rất nhiều tư liệu đến xem, tư liệu khiến anh thoáng an tâm, nguyên lai mình đây không phải bệnh biến thái, theo thời gian trôi qua, Lý Dịch Chi cũng tiếp nhận chuyện sự thật này.

Chẳng qua không nghĩ tới, vào lúc người khác nghe được, anh chính là bệnh biến thái, chính là biến thái.

Điều này làm cho Lý Dịch Chi có bóng ma tâm lý rất lớn, cuộc đời thứ hai, anh vẫn cứ thích đàn ông, có lẽ anh không đổi được, hơn nữa anh thích chính là đồ đệ nhỏ hơn mình mười tuổi.

Lý Dịch Chi cảm thấy chuyện này nếu không nghĩ, thả mặc kệ, giả vờ câm điếc, có lẽ cảm thấy dễ chịu chút, một khi nhắc tới, tích tụ sẽ không ngừng bành trướng, anh muốn cùng người khác nói, muốn thổ lộ.

Lý Dịch Chi cuối cùng vẫn là gõ bảy chữ…

Anh đánh xong sau đó rất nhanh đã logout, cả một đêm không ngủ ngon, trong lòng không xác định Than Bánh sẽ đối xử mình như thế nào, ngày hôm sau sớm trèo lên, lại không thấy được Than Bánh hồi đáp mình, trong lòng anh chợt lạnh, có lẽ bản thân chung quy sẽ bị người phỉ nhổ, hoàn hảo đời này đi đến không cao, cũng không sợ ngã, cho dù té tàn nhẫn lần nữa, đó cũng là lần thứ hai quay lại, anh có chuẩn bị tâm lý.

Không qua mấy phút đồng hồ, nhắc nhở bạn tốt Than Bánh login.

Than Bánh: Sớm như vậy liền lên?

Lý Dịch Chi nhìn chằm chằm trên màn hình, Than Bánh dường như không có câu hỏi cho chuyện đó, giống như ngày hôm qua bọn họ chỉ là lôi kéo chuyện nhà, nói chuyện buổi tối ăn cái gì như nhau đơn giản.

Phái Thần: …

Than Bánh: Làm sao vậy? Ngủ không ngon?

Phái Thần: Ừ

Than Bánh: Vậy lại đi ngủ một hồi nữa đi

Phái Thần: ……

Than Bánh: Anh hôm nay hình như đặc biệt thích chấm chấm chấm

Phái Thần: Cậu ngày hôm qua nhìn thấy tin nhắn của tôi không, câu cuối cùng kia

Than Bánh: À

Than Bánh: Thấy được

Phái Thần: Cậu rất bình tĩnh, tôi có chút không thích ứng 

Than Bánh: Anh là thật sự thích cậu ta sao

Phái Thần: …Đương nhiên

Than Bánh: Nếu anh xác định phần tình cảm này sẽ không thay đổi cũng sẽ không phai nhạt, liền nói cho cậu ta biết đi

Phái Thần: Có lẽ cậu ta nghe xong sẽ trốn tránh mà né xa cũng nói không chừng

Than Bánh: Người con trai như vậy, cũng không đáng giá anh để bụng

Phái Thần: …

Hai người trầm mặc thời gian rất lâu, Trần Cảnh còn muốn lại nói chút gì đó, đột nhiên nghe được di động mình vang lên, là một cái tin nhắn.

Tin nhắn biểu hiện là Lý Dịch Chi gửi tới, Trần Cảnh có chút kích động, rất không bản lĩnh tay cầm di động đều run lên.

Mở ra chỉ có một câu…

—— Đồ đệ, ngày đó tiền ăn cơm anh còn chưa đưa em sao

Trần Cảnh xem tin nhắn có chút dở khóc dở cười, anh không biết Lý Dịch Chi là làm sao một bên cùng mình nói chuyện phiếm, một bên nghĩ đến loại vấn đề tiền ăn cơm ngày đó.

Lý Dịch Chi cầm di động, thở dài, anh thấy Than Bánh nói, cảm thấy cũng có đạo lý, anh muốn cùng Trần Cảnh nói, bất quá chung quy không có hỏi ra, chỉ là gửi một câu nói râu ria.

Người hầu đến gõ cửa, nói lão gia mời anh xuống lầu ăn điểm tâm.

Trần Cảnh liền cùng Lý Dịch Chi nói một tiếng, đi xuống lầu, Trần gia gia giáo rất nghiêm, ăn điểm tâm không có chút tiếng vang.

Ăn cơm xong, Trần Tùng Diệu nói: “Ta vừa sai người đi mời khách, con thân thiện vào, mặc kệ con có thích hay không, trước ở chung, ở chung nhiều cũng tự nhiên liền có tình cảm, mặc khác, cho dù con thật sự không có cảm giác, cũng không thể cho Trần gia mất mặt, đạo đãi khách vẫn phải có.”

“Con đã biết.”

Trần Cảnh gật đầu, anh cũng hiểu đạo lý này, mặc kệ mình có thích hay không, nhưng không thể chậm trễ khách nhân.

Trần Tùng Diệu cùng Trần Cảnh ngổi ở trên ghế sô pha phòng khách nói chuyện, Trần Tùng Diệu hỏi chuyện công ty, Trần Cảnh đáp rất nhanh, cũng rất thuận lợi, điều này làm cho Trần Tùng Diệu vô cùng vừa lòng, con của ông lần lượt tiếp nhận công ty mấy năm nay cũng xem như không tệ.

Khi nói chuyện có người nói Lâm tiểu thư đến đây, từ cửa huyền quan đi vào một cô gái trẻ, cô tay mang nạng, thế nhưng không ngồi xe lăn, liền như vậy ‘Đi’ tiến vào.

Trần Tùng Diệu vừa thấy, nói: “Nhanh đi đỡ Lâm tiểu thư.”

Trần Cảnh muốn đi qua đỡ Lâm Thư Hồng, Lâm Thư Hồng lại lắc đầu, cười nói: “Chú Trần ngài đừng ngạc nhiên, cháu có thể đi, ăn xong điểm tâm đi một chút, cũng dễ tiêu hóa.”

Cô nói xong đã sắp đi tới, có chút khó khăn ngồi trên ghế sô pha, đem hai cái nạng dựng lên, để ở một bên.

Trần Cảnh đã sớm biết là Lâm Thư Hồng, anh nghe cha nói là đã sớm nhận thức vài năm trước, khi còn bé cùng nhau chơi đùa qua, liền hiểu ngay chính là Lâm Thư Hồng.

Lâm gia cùng Trần gia là có lui tới trên việc làm ăn, bởi vì đều là gia tộc lớn, cho tới nay bàn chuyện cũng tương đối thuận lợi, sớm đã có ý tứ muốn liên hôn.

Lâm gia không có con trai, Lâm Thư Hồng tuy rằng đi đứng không linh hoạt, mặc dù là một cô bé, tuy rằng tuổi không quá lớn, nhưng đầu óc biểu hiện ra trên thương nghiệp, cho dù là con trai cũng không thể so, vì thế nên Lâm gia tính toán để cho con gái kế thừa, quan trọng nhất là cho con gái chọn gia đình tốt, không thể bị ức hiếp.

Lâm gia chỉ sợ ủy khuất con gái, vì thế muốn hiểu tận gốc rễ, Trần Tùng Diệu cùng Lâm gia quan hệ không tồi, hơn nữa Trần Cảnh ở trong giới thương nghiệp danh tiếng rất tốt, mạnh mẽ vang dội lại thủ tín, hơn nữa trẻ tuổi chưa lập gia đình, điều này làm cho Trần Cảnh ở trong giới quyền quý vô cùng bỏng tay.

Lâm Thư Hồng không phải trời sinh là người què, ở trong loại gia tộc này, chuyện gì cũng phải cẩn thận, Lâm Thư Hồng là con gái, mấy năm trước được bảo hộ tốt lắm, tính cách rất sáng sủa, cái gì cũng không cần lo âu, cô là dòng chính, cũng không phải con trai, lại được các trưởng bối xem trọng như vậy, liền có nhiều dòng bên hâm mộ cô.

Người bình thường hâm mộ thì liền hâm mộ, trộm nghiến răng nghiến lợi thì xong đi, nhưng là kẻ có tiền thì không giống, chân Lâm Thư Hồng là bị đánh gãy.

Sau đó Lâm Thư Hồng như cũ vẫn là cởi mở, nhưng như Lý Dịch Chi nói, vẫn chịu không nổi đả kích, cho dù trong nhà có tiền có thế, lại bởi vì một đôi chân mà tự ti.

Trần Cảnh mang theo Lâm Thư Hồng đến một quán cà phê ngồi một chút, nói thật Lâm Thư Hồng đến Hong Kong không phải một hai lần, cô còn đang Đại học, cũng đã bắt đầu tiếp nhận sinh ý, bên Hong Kong này cũng tương đối quen thuộc.

Hơn nữa chân cô không có thuận tiện, hai người liền tính đi ra ngoài ngồi một chút cho bớt phiền toái.

Lâm Thư Hồng dùng muỗng nhỏ tao nhã khuấy cà phê, cười nói: “Trần đại ca luôn ít nói như vậy.”

Trần Cảnh nói: “Để cho Lâm tiểu thư chê cười.”

Lâm Thư Hồng cũng không có để ý loại xưng hô xa lạ này, đột nhiên nói: “Lý Dịch Chi sao rồi.”

Trần Cảnh ngẩng đầu nhìn cô một cái, nói: “Lâm tiểu thư tại sao đột nhiên hỏi cái này?”

“Thẳng thắn mà nói…”

Lâm Thư Hồng dùng đầu ngón tay nhỏ vẫn luôn vuốt ve mép chăn, cũng không uống nước, cười nói: “Thẳng thắn mà nói, em rất thích anh ấy, vì thế muốn hỏi một chút tình hình gần đây của anh ấy.”

Trần Cảnh không nói chuyện, Lâm Thư Hồng còn nói thêm: “Em thưởng thức tài đánh cờ của anh ấy, hâm mộ anh ấy có thể hồi phục thị lực, cũng…vẫn cứ ghen tị vận khí của anh ấy. Qua nhiều năm như vậy, anh ấy là người duy nhất nói đến điểm mấu chốt trong lòng của em, em đích thực là tự ti…Con người thân thiện hiểu suy nghĩ của người khác như thế, nếu anh ấy có thể thích em, em sẽ thật cao hứng.”

Trần Cảnh dứt khoát nâng mắt lên, cùng Lâm Thư Hồng đối diện.

Lâm Thư Hồng nhìn anh vài giây, phốc một tiếng cười rộ lên, “Anh biết không, là một người con gái, em ở trong mắt đã nhìn thấy gì?”

“Cái gì?”

“Địch ý đó, còn có dấm chua.”

Trần Cảnh cũng không có bối rối, lạnh nhạt nói: “Lâm tiểu thư đem tôi trêu ghẹo rồi.”

“Điều đó không sao cả.”

Lâm Thư Hồng nói: “Những người như chúng ta, đàn ông thích phụ nữ đã thấy nhiều, đàn ông chơi đàn ông, phụ nữ chơi phụ nữ cũng đã thấy không ít, cũng không cần ngạc nhiên gì chuyện này. Hơn nữa Trần đại ca anh đối đãi Lý Dịch Chi, chính là đối đãi với những người khác không giống.”

Trần Cảnh cúi đầu nhìn ly của mình, không quá vài giây lại ngẩng đầu lên, vẫn là cái bộ biểu tình lạnh nhạt, lại nói: “Cô nói đúng, cũng không ngạc nhiên, chẳng qua Lâm tiểu thư vẫn là nói sai kiểu cách rồi…Tôi cũng không phải chơi đùa.”