Diện Than Nam Đích Thải Sắc Nhân Sinh (Cuộc Sống Cùng Nam Nhân Mặt Than)

Chương 19: Phòng bếp play




Lý Tôn bữa cơm này so với bình thường ăn nhiều hơn rất nhiều. Cơm nước xong, Trần Sắc đứng lên chuẩn bị thu thập bát đĩa, nhưng Lý Tôn nhìn đến miệng vết thương trên tay cậu, nói cái gì cũng không để cho cậu làm nữa.Đối với chuyện Trần Sắc chủ động giúp mình nấu cơm, tuy rằng ngoài mặt Lý Tôn không có biểu hiện kích động gì nhưng trong lòng lại cảm động muốn đòi mạng. Lý Tôn vì bản thân năm năm trước đối Trần Sắc nhất kiến chung tình mà cảm thấy vô cùng may mắn.Tiểu Sắc thật tốt! Nhu thuận, nghe lời, còn biết chủ động quan tâm săn sóc mình........ Lý Tôn thật sự là càng ngày càng thích Trần Sắc, trong lòng chỉ cần nghĩ đến cái tên Trần Sắc liền sẽ trở nên mềm mại mà ấm áp.

Buổi tối, thời điểm hai người hoan ái, động tác Lý Tôn cũng phá lệ ôn nhu, hầu hạ Trần Sắc ở trong miệng mình bắn ra một lần, lại đi liếm lộng hậu huyệt của cậu. Thân mình Trần Sắc vốn dị thường mẫn cảm, bị đầu lưỡi ướt mềm ở sau huyệt động chuyển vòng đông xát tây cọ, cảm giác tê ngứa sảng khoái thiếu chút nữa làm cậu bị liếm đến bắn. Đợi cho côn th*t thô dài cắm vào, Trần Sắc lại khóc kêu làm cho Lý Tôn thao chính mình......

Từ ngày đó, Trần Sắc liền giống như người vợ ngoan hiền, mỗi ngày vui vui vẻ vẻ làm cơm chờ Lý Tôn về nhà. Mà Lý Tôn mặc dù ngoài miệng chưa từng nói lời ngon tiếng ngọt cảm ơn Trần Sắc, nhưng trong cuộc sống thực tế lại đối với cậu càng thêm tốt. Hai người anh chiếu cố em, em quan tâm anh, cảm tình tự nhiên cũng càng ngày càng tốt, vừa có tình phúc ngọt ngào của đôi phu phu mới cưới, vừa có tình cảm mặn nồng của tình nhân lâu năm giúp đỡ tương trợ nhau.

Lý Tôn tan tầm về nhà, lấy chìa khóa mở cửa, đổi giày xong lặng yên không một tiếng động bước vào phòng bếp.

Trần Sắc đang ở trong phòng bếp bận rộn, miệng còn ngâm nga một tiểu khúc, cũng không phát hiện Lý Tôn đã về.

Lý Tôn tựa vào cửa phòng bếp, nhìn bóng dáng bận rộn của Trần Sắc, cảm giác hạnh phúc trong lòng đang dâng đầy đến mức sắp trào ra.

"Tiểu Sắc." Lý Tôn nhìn chằm chằm Trần Sắc một hồi lâu, cuối cùng ức chế không được nội tâm rung động, đi lên ôm lấy cậu từ phía sau.

"A!" Trần Sắc bất ngờ không kịp phòng bị bị Lý Tôn ôm lấy, giật mình kinh hô một tiếng, may mắn lúc này tay không cầm dao, bằng không nhất định sẽ cắt vào tay.

"Thực xin lỗi, dọa đến em." Lý Tôn hối lỗi, ở trên cần cổ dài nhỏ của Trần Sắc hạ xuống một nụ hôn nhẹ nhàng.

"Không có việc gì, lão công, hôm nay sao lại về sớm như vậy?" Trần Sắc lắc đầu, an tâm tựa vào trong lòng Lý Tôn, trên tay tiếp tục bận rộn.

"Công ty không bận." Lý Tôn ngắn gọn trả lời, môi dán trên gáy Trần Sắc tinh tế hôn, lưu lại một dấu nước bọt ẩm ướt. Công ty Lý thị lớn như vậy sao có khả năng không bận, chẳng qua Lý Tôn cả ngày đều làm liên tục, cơm trưa cũng chỉ ăn mấy miếng rồi lại lao đầu vào làm việc, chỉ để có thể về nhà sớm một chút gặp cậu. Hơn nữa so với sơn hào hải vị bên ngoài, Lý Tôn cảm thấy bữa tối tình yêu của Trần Sắc mới là bữa ăn mỹ vị nhất thế giới.

"Lão công.... ngứa....." Trần Sắc bị Lý Tôn hôn có chút ngứa, cười cười rụt cổ muốn tránh né.

Lý Tôn lại nhân cơ hội ngậm lấy vành tai mềm mại, đầu tiên là vươn lưỡi liếm, rồi mới lại ngậm lấy nhẹ nhàng mút.

"Lão công.... không cần....còn... cơm tối...." Lỗ tai Trần Sắc vốn mẫn cảm, bị Lý Tôn ngậm lấy thanh âm lập tức liền thay đổi, bên trong mềm nhuyễn lại dẫn theo chút khàn khàn cầu Lý Tôn.

Bộ dáng dục cự hoàn nghênh của Trần Sắc câu dẫn Lý Tôn ngứa ngáy khó nhịn, chẳng những không buông ra, ngược lại còn thẳng đầu lưỡi chui vào trong lỗ tai.

"Lão công........ Ngứa.... ngứa......." Hơi thở nóng hầm hập của Lý Tôn phun vào lỗ tai, Trần Sắc vặn vạo thân thể né tránh, mông không ngừng cọ sát hạ thân Lý Tôn đứng đằng sau, không quá hai cái liền làm thứ gì đó của Lý Tôn cứng lên.

"Tiểu Sắc........" Lý Tôn buông tha lỗ tai Trần Sắc, dùng một bàn tay giữ lại đầu cậu, tiến lên ngậm lấy đôi môi cánh hoa mềm mại.

Lý Tôn miệng hôn sâu, tay cũng không nhàn rỗi. Trần Sắc chỉ mặc một bộ quần áo ở nhà rộng thùng thình, quần dây thun làm cho Lý Tôn nhẹ tay gạt ra liền có thể tiến vào. Tay Lý Tôn trực tiếp sờ vào bên trong quần lót Trần Sắc, cầm lấy côn th*t đã muốn đứng lên.

"Ngô ngô......" Miệng bị bịt kín, Trần Sắc phát ra thanh âm nức nở mơ hồ không rõ.

Lý Tôn nhìn đến Trần Sắc vẫn xoay đầu liền khó chịu, buông lỏng bờ môi của cậu, ôm lấy Trần Sắc từ phía sau, một bàn tay giữ lấy hông, tay kia vẫn như trước ở trong quần cậu nắm lấy côn th*t hết chà xát lại nhu niết. Lý Tôn còn đem côn th*t của mình dán lên mông Trần Sắc, ở giữa khe mông cao thấp cọ xát.

"A a.... Lão công....... Cơm tối......" Trần Sắc đã muốn ý loạn tình mê, hai mắt thất thần liếc qua đồ ăn mới làm xong một nửa.

"Anh không đói." Lý Tôn vì tránh cho Trần Sắc phân tâm, nhanh chóng mở miệng trả lời một câu. Đùa bỡn côn th*t Trần Sắc đã không còn đủ, Lý Tôn buông tay, đem cả quần lẫn quần lót của cậu kéo xuống đầu gối, lộ ra hai cánh mông trắng nõn rất tròn, lại cởi bỏ đai lưng chính mình, kéo nhẹ quần lót một cái, côn th*t đã cứng ngắc liền bật ra.