Diệp Thiếu Cục Súc Sủng Vợ

Chương 11




Buổi tối, Diệp Đình Dực ngồi trên ghế sofa trong biệt thự, anh nhận được điện thoại của Quý Toàn Nam.

"Có chuyện gì, mau nói!" Diệp Đình Dực nghe máy, thúc giục.

"Cậu sao thế? Cứ như lửa cháy đến nơi rồi vậy. Người ta lâu lắm rồi không gặp cậu, mà không được gọi điện nghe giọng cậu tý sao?" Quý Toàn Nam cợt nhả trêu đùa.

"Thằng ông cậu. Tắt đây."

"Đừng tắt, đừng tắt. Cậu không muốn biết chuyện của vợ cậu à?" Quý Toàn Nam vội vàng gọi anh.

Diệp Đình Dực thôi không ấn nút tắt nữa, lại đưa điện thoại lên bên tai, nói: "Chuyện của Phi Phi? Cậu nói đi!"

"Đùa chút cũng không được. Người đẹp đại tiểu thư Cố ấy sao đồng ý gả cho cậu vậy?" Quý Toàn Nam oán giận, nói: "Vợ cậu nhờ tôi đi theo dõi một người, báo cáo tình hình của người đó cho cô ấy mọi lúc. Cậu biết người này là ai không?" Giọng nói của anh ta lộ rõ vẻ hài hước: "Là em trai cô ấy, Cố Gia Vũ! Cậu nói xem, chị gái lại đi điều tra em trai làm gì?"

"Sao cậu quản nhiều thế? Bảo cậu làm thì cậu cứ làm đi."

"Đấy là em trai của cô ấy. Cậu không thấy lạ à? Vợ cậu làm như vậy là....ân oán nhà giàu sao?"

"Cậu ít nghe ngóng chuyện vợ tôi đi. Bảo cậu điều tra thì cậu cứ điều tra. Quan tâm giúp cô ấy việc này, đừng lắm chuyện như đàn bà thế."

"Diệp Đình Dực, tôi lo cho cậu đó, sợ cậu không hiểu rõ tình hình nên mới nhắc nhở, cậu lại nói tôi lắm chuyện. Có người anh em nào như thế không hả?"

"Có, tôi đây. Cậu đừng lèm bèm nữa, nhớ bảo vệ vợ tôi an toàn, ít nghe ngóng mấy chuyện khác đi! Tắt máy đây!"

Sáng sớm ngày hôm sau.

Cố Phi diện đồ công sở, trang điểm tinh tế đến tập đoàn Cố thị đúng giờ. Cô đi vào phòng làm việc tổng giám đốc, trợ lý ngượng ngùng đứng ở ngoài cửa, thấy Cố Phi đến thì vội vàng đón tiếp, nhận lấy túi công văn rồi bối rối nói: “Tổng giám đốc Cố, cô hai Cố khăng khăng đòi gặp cô. Cô ấy đang ở trong phòng làm việc.”

“Tôi biết rồi.” Cô Phi phất tay, mở cửa đi vào phòng, liếc mắt liền nhìn thấy Cố Mạn Kỳ.

“Chị!” Ánh mắt Cố Mạn Kỳ sáng lên, đứng dậy thân mật gọi cô. “Em đến làm thư ký cho chị. Sau này mong chị chỉ bảo em nhiều hơn.”

“Chỉ bảo? Ha ha, chỉ bảo cô cái gì? Làm sao lừa mấy em trai rót tiền cho cô à?” Cố Phi liếc nhìn cô ta.

Nụ cười trên mặt Cố Mạn Kỳ cứng đơ, nói: “Chị, cái…cái gì mà lừa tiền mấy em trai chứ? Đấy là hiểu lầm thôi. Hơn nữa, việc riêng không liên quan đến công việc. Bố bảo em đến đây.”

“Bố nói không có tác dụng, tôi nghe bà nội. Chằng phải bà nói, có bà ở đây hai mẹ con cô đừng hòng đánh chủ ý vào Cố thị sao? Lúc đó cô không ở đấy à? Không nghe thấy sao?” Cố Phi phì cười: “Hơn nữa, ai nói việc riêng không liên quan đến công việc? Tôi đang sợ sau khi nhậm chức rồi, cô lại diễn vở kịch chân đạp hai thuyền, sau đó đạp lệch khiến em gái người ta lại tìm đến cửa gây sự!”

“Cô nói xem, tìm lốp xe dự phòng cũng không tìm cho cẩn thận, phải tìm người tiền tiêu như nước ấy, sao lại cứ phải đu bám em trai nhỏ để nhà người ta phải thắt lưng buộc bụng chu cấp cho cô? Em gái người ta sao có thể không đến tìm cô gây rối được chứ? IQ như cô mà cũng đòi làm thư ký cho tôi. Tôi thật không dám dùng cô đâu. Tôi sợ cô phá Cố thị tan hoang bại sản mất.”

Cố Mạn Kỳ bị mỉa mai đến nỗi mặt đỏ hừng hực, không nói được câu nào.

“Đi mau đi. Đừng đứng ở đây cho mất mặt thêm nữa. Cô còn ở đây, tôi sợ em gái người ta lại đến đòi tiền đó.” Cố Phi xua tay như đuổi chó đi vậy.

Cố Mạn Kỳ chảy cả nước mắt, cảm thấy không tiện ở lại, liền quay lưng rời đi như chạy trốn.

Sau khi gây khó dễ cho Cố Mạn Kỳ rời đi, tinh thần Cố Phi vui vẻ kết thúc công việc buổi sáng. Lúc cô chuẩn bị ra ngoài ăn trưa thì tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên. Cô cầm điện thoại lên, màn hình hiện ba chữ “Quý Toàn Nam” không ngừng nhấp nháy.

“Alo!”

“Chị dâu, chị bảo tôi tìm người theo dõi Cố Gia Vũ…có kết quả rồi, đúng là có chuyện! Xảy ra án mạng rồi!”

Quý Toàn Nam la hét, Cố Phi hoảng hốt, lẽ nào vẫn muộn? Sự việc đã xảy ra rồi sao…

“Chị dâu, chuyện này….haizz, chuyện là thế này! Cố Gia Vũ và bạn bè thành lập một trung tâm giải trí, chọn trúng một thôn nuôi cá ở ngoại ô, thôn đó có hơn ba mươi hộ, phần lớn đều đồng ý cho phá dỡ. Nhưng có một người là chủ ao cá tên Bạch Vĩ Đông nhất định không chịu ký.”

“Em trai chị đi tìm mấy tên lưu manh, ngày nào cũng đến ao cá nhà họ Bạch làm loạn, còn bỏ độc chết hết cá. Cuối cùng Bạch Vĩ Đông đối đầu bật lại, hai người xích mích va chạm, Bạch Vĩ Đông bị bọn họ đánh chết rồi. Bây giờ đám người đó đã bị cảnh sát bắt. Đúng là rắc rối lớn…Chị dâu, chị vẫn nghe đấy chứ?” Quý Toàn Nam nói bao nhiêu lâu mà không thấy Cố Phi trả lời nên gọi to.

“Tôi vẫn nghe.” Cố Phi hít một hơi thật sâu, nói: “Toàn Nam, cảm ơn anh, phiền người của anh tiếp tục theo dõi, tôi muốn biết sự việc phát triển bất kỳ lúc nào.”

“Được, việc này cứ giao cho tôi. Nhưng tôi đoán đám người Cố Gia Vũ tìm không chống trụ được, sớm khai ra cậu ta thôi. Chị dâu, chị có dự tính gì thì nhớ chuẩn bị sớm.” Quý Toàn Nam nhắc nhở.

“Tôi biết rồi, cảm ơn anh.” Cố Phi tắt máy, đầu óc rối bời, còn chưa nghĩ ra được gì thì tiếng “tít tít” vang lên, lại có người gọi đến. Cô đưa tay bắt máy thì đầu dây bên kia vang lên tiếng của Cố Chính Đào: “Cố Phi, trong nhà xảy ra chuyện rồi, con mau về đi.”

Đến rồi! Tim Cố Phi đập thình thịch, cô tắt điện thoại, đứng trước cửa sổ phòng làm việc, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời trong veo như được gột rửa.

Cô biết mọi chuyện vẫn xảy ra. Về đến nhà họ Cố, mọi người chờ cô giống hệt như kiếp trước. Cố Chính Đào muốn cô cứu Cố Gia Vũ như một lẽ thường tình. Tô Mỹ Vân lấy tình nghĩa người nhà đe dọa, cầu xin cô giúp đỡ.

Kiếp trước, cô không hề do dự mà đồng ý. Sau khi cứu được Cố Gia Vũ ra thì lại hại Diệp Đình Dực thảm hại. Anh bị bắt ép rời khỏi quê hương, vẻ mặt suy sụp tinh thần đến giờ vẫn khắc sâu trong tâm trí cô. Kiếp này cô thề sẽ không làm điều ngu ngốc như vậy nữa.

Sau khi quyết định, Cố Phi cầm điện thoại trên bàn lên, nói: “Trợ lý Lý, chủ tịch có ở đó không, tôi có việc muốn tìm ông ấy.”