Điều Em Cần Chỉ Là Một Vòng Tay Ôm

Chương 6: Lời tác giả




Chúng tôi hồi đó đền rất ổn.

Chúng tôi hồi đó đều rất ổn.

Chúng tôi hồi đó đều rất ổn, thường thì là ba người, có lúc bốn người, thỉnh thoảng có thể lànăm người, tụ tập đông đủ phải lên đến tám người, còn một lần, chỉ có hai người với nhau. Không có mấy chuyện linh tinh kiểu trên tình bạn dưới tình yêu, nên có thể một mình ra rạp xem Cape No.7, nghe Phạm Dật Thần gằn giọng: Mẹ kiếp, đi Đài Bắc. Hoặc nữ chính gào khóc: Sao anh lại bắt nạt em? Cũng có thể một mình nhai dưa góp, gặm cơm nắm bên sân bóng chày, vẫy cờ cổ vũ cho đội Trung Hoa, vỗ tay hoan hô cùng toàn thể đồng bào xa lạ phía trên phía dưới bên trái bên phải. Sau khi trận đấu kết thúc, tim đau tan nát vẫn không quên hỏi: Hình quốc kỳ in trên má chỉ cần lấy sữa rửa mặt rửa là sạch phải không ? 

Bởi vì chúng tôi hồi đó đều rất ổn, chúng tôi hồi đó đều có ai đó trong lòng, đến nay những người đã từng đặt trong lòng chúng tôi, người thì làm mẹ, người thì làm bố, người vẫn độc thân, người tình cảm ổn định nhưng lần lữa mãi không bước vào hôn nhân.

Người đàn ông trong câu chuyện vòng tay ôm này, chính là người đã được đặt trong lòng người khác rất lâu như thế.

Một ánh mắt, một đoạn trò chuyện, câu chuyện Vòng tay ôm bắt đầu thành hình vào mộtđêm năm 2007.

Đó là quãng thời gian lũ chúng tôi vẫn còn đi bar uống rượu, đó là một đêm theo thông lệ tìm một quán cà phê nào đó, chủ đề không biết vòng vèo thế nào mà cô ấy nhắc đến người đàn ông đã ở trong lòng mình rất lâu rồi, những điều cô nói khi ấy không phải là tình cảm cô dành cho anh ta, khi ấy cô chỉ thuật lại một đoạn, đoạn trần thuật này sau đó biến thành hình ảnh nhân vật nam chính trong Vòng tay ôm và thầy giám thị phóng xe đuổi nhau. Còn ánh mắt cô ấy nhìn ra ngoài cửa sổ quán cà phê khi ấy đã chạm đến thứ gì đó tận đáy lòng tôi, cuối cùng, từ một câu chuyện hư cấu hình thành trong đầu tôi, Vòng tay ôm rốt cuộc thật sự đã biến thành một cuốn tiểu thuyết, đến giờ nó vẫn là tác phẩm tôi dành nhiều thời gian, sức lực nhất để viết ra, tôi đã tra cứu tài liệu, gọi điện thoại, sắp xếp thứ tự thời gian, tôi đến Đài Loan, đến Chương Hoá, thậm chí còn điên rồ chạy đến cả Cao Hùng, chỉ để nhìn ánh chiều tà trên dòng Ái Hà.

Và chúng tôi hồi đó, đều rất ổn.

Tôi đã bị hỏi không biết bao nhiêu lần câu "linh cảm từ đâu mà có", lần nào thật ra tôi cũng thấy rất khó trả lời, không sao đưa ra được một đáp án hay, cuối cùng tôi chẳng bao giờ trả lời những câu hỏi mang tính máy móc như thế nữa, bởi thực sự là tôi cũng không suy nghĩ nhiều đến vấn đề này, linh cảm cứ đến vậy thôi, không cần dụng công đi tìm, cũng chẳng thể dụng công đi tìm, bởi không phải muốn là tìm được. Có điều, liên quan đến cuốn tiểu thuyết này, vấn đề này, một đoạn trần thuật, một đêm chờ tỉnh rượu, và, một người đàn ông được giữ trong lòng thầm yêu rất lâu: người từng là nhân vật tiếng tăm trong trường, sau này dần lớn lên, trở thành một đấng nam nhi cao to, đeo thêm đôi kính, diện mạo nho nhã, ăn nói thú vị, mỗi tội không được nghiêm chỉnh cho lắm, và, đây chính là ấn tượng đầu tiên của tôi về anh ấy, tính cách rất thực dụng, nhưng lại muốn kiếm nhiều tiền, là nhân viên môi giới bảo hiểm vô cùng chuối, lái xe SUV mà trong ngoài xe sạch không nói vào đâu được, có thể đi vòng một đoạn đường dài tìm siêu thị Pxmart mua đồ cho tiết kiệm được chút tiền...Tôi không tài nào tưởng tượng thời trẻ anh ấy từng là một thiếu niên bất hảo khiến người lớn phải đau đầu, tôi nhớ ra mình cũng từng gặp một cậu trai như vậy.

Hai cậu trai có quá trình trưởng thành giống nhau, hòa làm một biến thành nhân vật chính trong truyện Vòng tay ôm, sau này tôi cũng không phân biệt được đâu là những ký ức chân thực về họ, đâu là những tình tiết tôi tự hư cấu ra để câu chuyện được tiếp tục, tôi thậm chí không nhớ rõ có phải ngay từ đầu mình đã định viết tập tiếp theo hay không? Hay bắt đầu từ bức thư nào đó nên mới có ý định viết tập sau? Có điều, về tương lai của hai nhân vật này, tôi nhớ rất rõ là: một người cứ như vậy từ Chương Hóa tới Đài Bắc, dù cho thay đổi công việc, vòng vèo một hồi rồi lại trở về vị trí ban đầu, nhưng từ đầu đến cuối đều ở Đài Bắc. người còn lại thì từng mất phương hướng, từng sợ hãi, cuối cùng từ bỏ tất cả để rời Đài Bắc sang Nhật Bản, cuối cùng lại trở về Cao Hùng làm công việc liên quan đến âm nhạc mà anh ấy yêu thích, cũng chính là nguyên mẫu bức thư trong lời mở đầu cuốn Điều em cần chỉlà anh hối hận thôi sao? mà Tào Chính Ngạn đã gửi đi.

Sau khi cuốn Điều em cần chỉ là một vòng tay ôm xuất bản, trước khi cuốn Điều em cần chỉlà anh hối hận thôi sao? khởi động, tôi từng nhận được một bức thư của độc giả gửi đến, trong thư, anh/chị ấy hỏi tôi: Tào Chính Ngạn sau này, sống như thế nào ? 

Đây là bức thư của độc giả gửi đến mà tôi ấn tượng nhất trong hơn chục năm viết lách.