Điệu Sáo Mê Hồn

Chương 107: Vào giám thất thầy trò gặp mặt




Trước màn kịch khủng khiếp này, Thượng Quan Kỳ cùng Kim Nguyên Đạo trống ngực đánh thình thình, trái tim dường như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. Bọn người gầy đét này, bao nhiêu huyết nhục bị tiêu hóa hết, chi còn da bọc xương, khó lòng chịu nổi một chưởng hay một quyền cước. Ấy thế mà lúc họ ào ạt tranh nhau chạy vào nhà thì có vẻ dũng mãnh kinh ngườị

Chờ cho lũ người gầy đét chạy vào nhà hết rồi, Kim Nguyên Đạo mới lắc đầu thở dài nói:

– Thật khó mà hiểu được vụ nàỵ

Thượng Quan Kỳ nói:

– Nếu tại hạ đoán không lầm thì trong những căn nhà gỗ này nhất định có thứ thuốc độc tính chất bộc phát rất chậm. Chỉ cần một thời gian lưu lại trong nhà này, chất thuốc dần dần ngấm vào phủ tạng thì con người nhiễm độc tựa hồ như mắc bệnh nghiện.

Kim Nguyên Đạo gật đầu nói:

– Thượng Quan đại hiệp suy xét rất đúng.

Kim Nguyên Đạo quay đầu nhìn lại đại hán mặc áo mới, thấy y vẫn nằm yên liền lật đật chạy tới nơi nói:

– Người này vẫn nằm yên không nhúc nhích, chắc là y trúng độc chưa lâụ

Thượng Quan Kỳ nói:

– Xin Kim huynh thử dùng thủ pháp Thôi Nã xem y có bị điểm huyệt không?

Kim Nguyên Đạo theo lời, cúi xuống ôm đại hán dậy, rồi nắm thân thể ỵ

Thượng Quan Kỳ đếm lại thì dãy nhà gỗ này còn đến hơn ba chục căn, chàng nghĩ thầm trong bụng:

“Nếu trong một căn đều có một người, cộng với mười lăm căn đã phá hủy, thì số người bị cầm tù có đến bốn năm chục ngườị Bọn người này trúng độc lâu ngày, thân thể biến hóa hết rồị Bất luận võ công họ cao cường đến đâu e rằng cũng khó lòng cùng người giao đấụ Có điều tha hết bọn này ra đủ khiến cho Cổn Long Vương bị hoang mang vô cùng.

Chàng ngoảnh đầu trông lại, Kim Nguyên Đạo vẫn chuyển động hai tay nắn bóp khắp mình người đó.

Đại hán vẫn hai mắt nhắm nghiền, cả mí mắt cũng không động đậỵ

Thượng Quan Kỳ từ từ bướt lại, khẽ nói:

– Người này đã bị Cổn Long Vương đánh thuốc mê hay bị thủ pháp đặc biệt của lão điểm huyệt. Hiện giờ ta phải lấy đại cuộc làm trọng, không nên vì cứu một người mà để lỡ mất thời gian.

Kim Nguyên Đạo buông đại hán xuống, lau mồ hôi trán nói:

– Thượng Quan đại hiệp nói phải đó.

Thượng Quan Kỳ tủm tỉm cười nói:

– Phiền Kim huynh lôi những nóc nhà xếp đống lại phóng hỏa đốt đi!

Kim Nguyên Đạo không hỏi gì nữa, thu thập những căn lều ván gỗ vào một đống rồi quệt lửa lên đốt.

Thượng Quan Kỳ đưa mắt nhìn xung quanh một lượt rồi nói:

– Xin Kim huynh lưu tâm, đừng để lửa cháy xém ra đến rừng trúc. Tại hạ đi thả người đâỵ

Nói xong chàng kéo đổ những mái nhà gỗ điểm huyệt người nằm bên trong tới kéo mái nhà quăng vào đống lửạ Chàng vừa kéo đổ nhà vừa điểm huyệt người, hành động rất mau lẹ. Mới trong khoảnh khắc đã kéo đổ hết mấy dãy nhà gỗ. Chỉ còn lại bốn cáị

Thượng Quan Kỳ nhớ rõ ràng sư phụ mình ở căn thứ hai trong bốn căn còn lại này và căn thứ ba là người giống Vân trang chủ. Mấy hôm nay chàng vẫn băn khoăn về chuyện này, bây giờ vào đến nơi định vén màn bí mật, chàng lại đâm ra do dự, Chàng lầm bẩm:

“Phải chăng Cổn Long Vương đã cưỡng chiếm nghĩa tẩu, độc hại nghĩa huynh? Rồi đây lão sẽ bị rớt mặt nạ. Nhưng vụ này mà đồn đại ra chốn giang hồ thì các giới võ lâm khắp thiên hạ càng khinh bỉ và càng căm hận lão thêm một tầng.

Tại sao Vân trang chúa tức Vân Cửu Long và bao nhiêu tay cao thủ Trung Nguyên lại giao đấu với các vị cao tăng Tây Tạng một trận ác chiến trong một tòa chùa cổ hoang vủ Trận ác chiến này đối với Thượng Quan Kỳ là trận đầu tiên hung hiểm nhất, dữ dội nhất”.

Chàng liên tưởng cả đến đêm hôm Ngũ Nghĩa ước hội rồi bị chết chóc trong đó có các vị sư thúc, cùng anh em đồng môn bị thảm tử.

Bao nhiêu chuyện dĩ vãng này vẫn in sâu vào đầu óc chàng. Chỉ vì chàng hằng ngày bị bao nhiêu công việc cấp bách nên chưa có dịp điều trạ Vả lại những việc này tựa hồ lều dính líu đến Cổn Long Vương. Nếu không bắt được lão thì không tài nào tra xét cho ra ngọn ngành được.

Những việc dĩ vãng đầy dẫy sự ngờ vực mà những việc tương lai lại càng mập mờ.

Đường Toàn là một nhân tài tuyệt thế mà mười mấy năm trời cũng chỉ giữ được thế quân bình với Cổn Long Vương, Liên Tuyết Kiều thừa kế chí lớn của Đường Toàn. Vị cân quắc kỳ nữ này tuy tài hoa tuyệt thế, song chưa thể bì được với Đường Toàn. Có điều Đường Toàn vì tính anh nhân hậu phúc đức mà chưa nên việc, còn Liên Tuyết Kiều dám hạ độc thủ, nên nàng lãnh đạo cuộc chống đối Cổn Long Vương có phần khởi sắc hơn Đường Toàn. Nàng làm nhụt nhuệ khí Cổn Long Vương, nhưng cũng làm thiệt hại đến đệ tử Cùng Gia Bang khá nhiềụ

Kim Nguyên Đạo đứng bên thộn mặt ra nhìn Thượng Quan Kỳ. Y thấy chàng có lúc múa tay khoa chân, có lúc lắc đầu ngoẹo cổ không hiểu chàng đang có tâm sự gì, mà không dám kinh động. Nhưng sau y không nhẫn nại được nữa, trầm giọng hỏi:

– Thượng Quan đại hiệp làm sao vậỷ

Thượng Quan Kỳ như người đang ngủ mơ choàng tỉnh giấc quay lại ngó Kim Nguyên Đạo, rồi từ từ mở căn nhà đầụ

Kim Nguyên Đạo thấy chàng mở căn nhà này với vẻ mặt trịnh trọng thì nghĩ thầm:

“Hay là y có người quen bị giam tại đâỷ Nếu quả vậy thì ta phải ngấm ngầm hộ vệ để y đang lúc bi thương xúc động, khỏi bị Cổn Long Vương dùng quỷ kế ám toán”.

Thượng Quan Kỳ từ từ mở nóc nhà ra cúi đầu nhìn vào rồi xuống ngaỵ

Kim Nguyên Đạo lấy làm kỳ hỏi:

– Thượng Quan đại hiệp! Trong căn nhà này không có ngườỉ

Thượng Quan Kỳ khẽ đáp:

– Có! Nhưng chúng ta không được động đến ỵ

Kim Nguyên Đạo hỏi:

– Sao thế? Để tôi vào xem nhé?

Nói xong lật nóc nhà lên toan chui xuống.

Thượng Quan Kỳ đưa tay ra chắn ngang nói:

– Trong này có một vị cô nương. Chúng ta là đàn ông không nên ngó nàng.

Kim Nguyên Đạo tuy không nói gì, nhưng lòng không phục, lẩm bẩm:

“Những người này đều biến thành nhúm da bọc lấy xương sao y lại còn phân biệt được trai với gáị Dù y có trông rõ nữa thì cũng phải nhìn lâu mới thấy, sao y vừa mới mở nóc nhà đã bỏ xuống ngay, làm gì kịp nhìn nhận được rõ.

Tuy Kim nghĩ vậy nhưng cũng không dám hỏị Thượng quan Kỳ từ từ di tới phía trước gian nhà thứ hai nhìn vào nhà cung kính thi lễ nói:

– Đệ tử là Thượng Quan Kỳ xin ra mắt sư phụ.

Kim Nguyên Đạo lại càng kinh ngạc, tự hỏi:

– Sao y lại kêu ai bằng sư phụ ở đâỷ

Thượng Quan Kỳ gọi luôn mấy tiếng, thủy chung trong căn nhà gỗ vẫn chẳng có ai thưạ Chàng cảm thấy trong dạ bồn chồn, giơ tay ra cầm vào mái nhà nói:

– Xin sư phụ tha lỗi cho đệ tử kéo đổ.

Rồi kéo mạnh cho tuột nóc nhà rạ Chàng chú ý nhìn vào thì thấy trong căn nhà gỗ này, dưới đất hãy còn trải một tấm chiếu màu đỏ, tựa hồ người ở trong này cũng mới ra đị

Thượng Quan Kỳ ngẩng mặt nhìn trời, thở dài, từ từ kéo đặt tấm phên trên nóc nhà lại, rồi chạy đến trước căn nhà thứ bạ

Đi tới đây là cùng đường. Nếu trong căn nhà gỗ này ra lại không thấy Vân Cửu Long, thì sự tình đã biến đổi phi thường?

Thượng Quan Kỳ từ từ nhắc tấm ván đậy trên nóc nhà kéo ra một bên, thò đầu vào coi cũng chẳng thấy một ai!

Còn lại bốn tòa nhà gỗ thì đã xem ba tòa rồi mà vẫn chưa tìm thấy quái nhân cùng Vân Cửu Long, Thượng Quan Kỳ thủng thẳng đi tới căn nhà thứ tư.

Dùng sức kéo mạnh tấm phên trên nóc nhà, chàng toan cúi đâu vào xem thì đột nhiên trong căn nhà này có một người đứng lên.

Kim Nguyên Đạo vẫn theo sát Thương Quan Kỳ. Y chưa trông rõ những ai ở phía trước, đã phóng chưởng rạ..

Thượng Quan Kỳ ngăn lại thì đã không kịp nữạ

Người đứng trong nhà tự nhiên vung tay phải ra để đón lấy ngọn chưởng của Kim Nguyên Đạo đánh xuống.

“Binh” một tiếng! Kim Nguyên Đạo không tự chủ được phải lùi lạị

Thượng Quan Kỳ vươn tay phải ra rất lẹ nắm lấy huyệt mạch môn người đó.

Nhưng tay chàng chưa chạm tới nơi, đột nhiên la lên một tiếng:

– Ủa!....

Tiếp theo là tiếng “Huỵch”. Chàng quỳ xuống đất nói:

– Kỳ nhi xin bái kiến sư phụ.

Kim Nguyên Đạo lẩm bẩm:

“Té ra sư phụ chàng ở đây thật”.

Y nghểnh cổ nhìn vào thì thấy người này râu bạc áo xanh, gầy như que củi dường như phải bệnh nặng mới khỏi, bất giác lẩm bẩm:

– Ông này trông quen quá, tựa hồ như Diệp Nhất Bình, một vị đứng đầu trong Ngũ Nghĩa ở Trung Nguyên, đã lừng lẫy tiếng tăm trong võ lâm.

Kim Nguyên Đạo nghĩ vậy rồi không nhịn được, buột miệng hỏi:

– Phải chăng các hạ họ Diệp?

Lão già râu xanh đã cất bước ra khỏi nhà, đưa tay ra nâng Thượng Quan Kỳ dậy nói:

– Đồ đệ! Con dậy đi! Sự tình của con ta đã được nghe quạ

Đoạn lão quay lại nhìn Kim Nguyên Đạo đáp:

– Đệ đúng họ Diệp. Còn huynh đây quý tính là gì?

Kim Nguyên Đạo đáp:

– Tiểu đệ là Kim Nguyên Đạo ở phủ Tế Nam. Diệp huynh có phải mười năm trước đây đã làm thủ lãnh bọn Ngũ Nghĩa ở Trung Nguyên, khét tiếng giang hồ, tên gọi là Diệp Nhất Bình đại ca không?

Lão già râu bạc đáp:

– Đệ chính là Diệp Nhất Bình. Kim huynh ăn mặc thế này nên đệ không nhận ra được.

Kim Nguyên Đạo nói:

– Câu chuyện rất dàị Đệ bị Cổn Long Vương cầm tù trong nhà độc thất để giữ cửa hầm cho lãọ Nếu không được Thượng quan đại hiệp cứu ra thì e rằng suốt đời đệ không còn có ngày được trông thấy ánh mặt trời nữạ

Diệp Nhất Bình tủm tỉm cười nói:

– Kim huynh quá khen y thôi!

Kim Nguyên Đạo quay lại ngó Thượng Quan Kỳ nói:

– Diệp huynh đây đã xa cách tại hạ mấy chục năm trời, nay mới lại được thấy mặt.

Thốt nhiên Kim Nguyên Đạo thấy Thượng Quan Kỳ vẫn còn quỳ mọp dưới đất chưa dậy, nên không nói nữạ

Thượng Quan Kỳ nói:

– Kim lão tiền bối!

Kim Nguyên Đạo vội gạt đi:

– Không được! Chúng ta là bạn với nhau mà!....

Rồi quay sang Diệp Nhất Bình nói:

– Diệp huynh ơi! Lệnh cao đồ tài năng dễ thường chẳng kém gì Diệp huynh và hiện đã thành một nhân vật rất quan trọng trong võ lâm. Đệ đây đã được y cứu mạng mấy lần...

Diệp Nhất Bình nói:

– Kim huynh bất tất phải tán dương y, chẳng qua đệ dạy vỡ lòng cho y mà thôị Nay y được thành tựu đến bậc này là nhờ có cao nhân khác truyền dạy, không phải đệ đủ tài dạy y đến bản lãnh này đâụ

Diệp Nhất Bình đưa mắt nhìn Thượng Quan Kỳ nói tiếp:

– Kỳ nhi! Đứng đậy đi con!

Thượng Quan Kỳ sụp lạy rồi đứng lên hỏi:

– Tại sao sư phụ lại tới đây, ẩn thân vào trong gian nhà gỗ nàỷ

Diệp Nhất Bình nói:

– Câu chuyện dài lắm. Đây không phải là nơi nói chuyện dài dòng được.

Ngươi phá hết những căn nhà này, ta e rằng bọn họ khó lòng sống nổị

Thượng Quan Kỳ nói:

– Đệ tử có ý muốn tha bọn họ làm rối tai mắt Cổn Long Vương, không ngờ lại làm hại đến tính mạng họ.

Diệp Nhất Bình thở dài nói:

– Dù ngươi không phá mấy dãy nhà này, bọn họ cũng chẳng sống được bao lâu nữạ

Thượng Quan Kỳ hỏi:

– Đệ tử tay trót nhúng chàm, bây giờ nên xử trí với bọn họ thế nào cho phảỉ

Diệp Nhất Bình nói:

– Ngươi đã phá nhà thì chỉ còn cách lợi dụng quãng thời gian còn sống ngắn ngủi của họ mà gây rối Cổn Long Vương.

Thượng Quan Kỳ tuy còn không biết bao nhiêu là nghi vấn, nhưng lúc này không tiện vặn hỏị

Chàng quay lại chạy đi điểm huyệt rất mau mấy người gầy đét.

Diệp Nhất Bình khẽ nói:

– Những người này tuy đã đến bước đường cùng, nhưng bản tính cầu sinh chưa mất hết. Sau khi giải huyệt đáo cho họ rồị Chúng ta phải dời nơi này ngay, để khỏi bị bọn họ trong lúc nóng nảy xông vào đánh bừạ

Thượng Quan Kỳ vâng lời, chàng giải huyệt nhanh hơn. Chỉ trong khoảnh khắc là chàng giải khai huyệt đạo xong hết cho bấy nhiêu ngườị

Lúc đó người được giải huyệt đầu tiên đã đứng thẳng dậy hai mắt tròn xoe nhớn nhác nhìn ra bốn phíạ

Diệp Nhất Bình vừa bước chân ra khỏi nhà gỗ, vừa kéo luôn căn nhà đó cho vào đống lửạ

Kim Nguyên Đạo cũng kéo hai căn nhà không có người quăng vàọ

Khu đất này bây giờ thành trống không, chỉ còn trơ lại một căn nhà gỗ.

Thế lửa cháy rất mạnh, bốn mặt là rừng trúc rậm rạp. Nếu lửa trèm tới rừng trúc thì thành một đám cháy ghê ngườị Diệp Nhất Bình đi trước dẫn vào rừng ông lên tiếng gọi to:

– Kỳ nhi! Ra mau đi thôi! Đừng để bọn họ bao vâỵ

Thượng Quan Kỳ đảo mắt nhìn, quả thấy những người khô đét nét mặt ra chiều căm phẫn. Họ đương chuyển động thân thể, dường như để bao vây mình vào giữạ

Chàng thấy bọn họ gầy như que củi thì dù có là những tay cao thủ bậc nhất võ lâm, cũng chẳng đánh được mấy hơị Nhưng chàng lại nghĩ đến một cuộc chém giết kinh hồn, liền cất tiếng gọi:

– Kim huynh! Cõng căn nhà đó mà chạỵ

Nói xong chàng chạy vào rừng.

Kim Nguyên Đạo cũng toan cất bước chạy đi, nhưng nghe Thượng Quan Kỳ gọi ngẩn ngơ một lát rồi vội hai tay nắm lấy căn nhà cuối cùng này nhấn mạnh đặt lên lưng cõng đị Lập tức một cuộc náo loạn nổi lên kịch liệt. Bao nhiêu cái hình nhân gầy khẳng gầy kheo đều nhằm Kim Nguyên Đạo đuổi theọ

Thượng Quan Kỳ vào rừng rồi lại thấy bọn tù nhân đuổi theo Kim Nguyên Đạo rất gấp, liền hấp tấp quay lại đứng chặn của rừng nói:

– Kim huynh men theo đường nhỏ chạy vào rừng đi!

Kim nguyên Đạo né người đi một cái, lách mình vào trong rừng.

Thượng Quan Kỳ phóng chưởng ra ngăn cản bọn tù nhân.

Bọn này đã có một số vào rừng rồị

Thượng Quan Kỳ huy động lưỡi kim đao chém mấy cây trúc lớn để ngăn bọn người đuổi theo chàng và Kim Nguyên Đạọ Hai người đã qua khỏi rừng mà bịn người đuổi theo chưa ra d.

Kim Nguyên Đạo nói:

– Chính chúng ta cần dẫn bọn họ ra khỏi rừng trúc cho họ chạy tán loạn để làm rối tai mắt Cổn Long Vương.

Kim Nguyên Đạo vừa đi vừa cõng cái lều gỗ cảm thấy nhọc nhằn vô cùng.

Kim Nguyên Đạo nhớ rằng trong cái lều này còn một người đàn bà nên không tiện mở coị Y đưa mắt nhìn Thượng Quan Kỳ hỏi:

– Thượng Quan đại hiệp! Chẳng lẽ cả người trong nhà gỗ này cũng đem cả đi hay saỏ

Thượng Quan Kỳ ngẩng đầu nhìn ra thì thấy ngoài mười trượng có một căn nhà tranh, liền bảo:

– Kim huynh! Đem người trong lều gỗ này thả vào trong căn nhà tranh kiạ

Nhưng cần phải mang theo cả cái lều gỗ này khiến cho bọn người gầy đét vẫn theo sát không bỏ. Chúng ta dẫn dụ họ vào phủ Cổn Long Vương. Bọn này đối với người trong vương phủ hoặc là bạn bè thân thích hoặc là đồng môn, chỉ cần một hai người trong vương phủ nhận ra họ sẽ đồn đại khắp nơi cái tin thả người cao thượng và nhất định sẽ làm cho nội bộ Cổn Long Vương phải ly tán.

Kim nguyên Đạo cười nói:

– Thượng Quan đại hiệp đã chỉ giáo, tất nhiên không thể sai lầm.

Nói xong lại cõng lều lên cất bước chạy nhanh.

Thượng Quan Kỳ cầm thanh kim đao đi theo sát Kim Nguyên Đao để bảo vệ. Chàng vừa đi vừa quay lại phía saụ

Hai người đi gần đến căn nhà tranh, mới thấy bọn người áo đen gầy dẹt chạy ra khỏi rừng trúc.

Thượng Quan Kỳ ngấm ngầm thở dài nói:

– Dù là những tay cao thủ bậc nhất trong võ lâm cũng khó lòng chịu nổi hoàn cảnh hiểm độc này hành hạ.

Đột nhiên lại một ý nghĩ khác thoáng qua đầu óc. Chàng lẩm bẩm:

– Hai vị ân sư ta cùng Vân trang chúa đều ở trong những căn lều gỗ này, nhưng dường như đều chưa bị trúng độc. Thế thì cái độc ở trong lều gỗ chưa phải lã hoàn toàn không thể giải cứu được.

Thượng Quan Kỳ còn đang ngẫm nghĩ thì đã đến trước căn nhà tranh. Chàng quay đầu nhìn lại thì thấy bọn người gầy đét đang đuổi theo và còn cánh xa ngoàị

Kim Nguyên Đạo nói:

– Đệ cả gan xin Thượng Quan đại hiệp ưng cho một việc.

Thượng Quan Kỳ khẽ nhíu cặp lông mày hỏi:

– Việc gì?

Kim Nguyên Đạo nói:

– Trước hết hãy đem nàng giấu vào chỗ an toàn rồi hãy đem căn lều gỗ này bỏ vào phủ Cổn Long Vương cũng chưa muộn.

Thượng Quan Kỳ nói:

– Trước tình trạng này và nơi đây không đầy trăm dặm vuông, khó lòng tìm được chỗ an toàn. Chúng ta chỉ tìm đến những chỗ nào vắng người thả nàng rạ

Còn nàng có sống được nữa hay không chúng ta cũng không đủ năng lực giữ cho nàng được.

Lúc ấy tiếng chân người đã vang lên, bọn người gầy đét đã đuổi đến nơị

Thượng Quan Kỳ đảo mắt nhìn bốn phía không biết Diệp Nhất Bình đã chạy đi đâu mất tích, liền khẽ bảo Kim Nguyên Đạo:

– Kim huynh? Chúng ta đi lẹ lên một chút!

Kim Nguyên Đạo vâng lời, tăng gia cước lực đi maụ

Thượng Quan Kỳ thấy y chạy về khu vực Cùng Gia Bang thì không khỏi thở dài nghĩ thầm:

“Y mới trông sơ qua thấy người trong lều gỗ mà không biết tại sao đã đem lòng tiếc ngọc thương hương, hết sức cứu gỡ. Việc nào cũng vậy thôi, Kim huynh bất tất phải nghĩ ngợi nhiềụ

Nói xong đưa tay ra nhấc lấy cái lều gỗ ở trên lưng Kim Nguyên Đạọ

Cái lều này làm rất khéo trông tựa như cái rương.

Kim Nguyên Đạo vội nói:

– Không được! Người nàng trần như nhộng mà cõng đi đường thì còn ra thể thống gì nữả

Thượng Quan Kỳ nói:

– Tại hạ đã nghĩ đến điều đó rồị

Nói xong lấy ra một tấm áo dài nói tiếp:

– Cái áo này tại hạ vừa trút ở một xác chết lấy ra, vết máu hãy còn chưa khô, đành cho cô ta che thân vậỵ

Kim Nguyên Đạo đặt lều gỗ xuống. Thượng Quan Kỳ trùm áo lên, mở nóc lều ra lộn ngược lên cho áo rớt vào trong. Tiếp theo là tiếng cô gái đằng hắng.

Thượng Quan Kỳ nhắc lấy lều gỗ buộc vào vai rồi nói:

– Kim huynh hãy thận trọng!

Đoạn trở gót đi về phía Cổn Long Vương phủ.

Kim Nguyên Đạo túm lấy bốn góc áo dài, đặt cô gái lên lưng rồi chạy như baỵ

Quả nhiên những người gầy đét cũng trở gót đuổi theo cái lều gỗ do Thượng Quan Kỳ cõng đị

Thượng Quan Kỳ cố ý đi thong thả lại, cốt cho bọn người gầy đét đuổi theo gần kịp chỉ còn cách một quãng ngắn.

Thượng Quan Kỳ tay trái nâng cái lều gỗ, tay phải chống thanh kim đao vừa đi vừa chú ý đế phòng. Chàng đã nhìn thấy Vương phủ ở đằng xạ Nhưng lạ thay!

Chẳng thấy một ai ra ngăn trở.

Ít lâu nay Thượng Quan Kỳ trải qua vô số cuộc đại biến, nên trong lòng lúc nào cũng phòng ngừa, mà thường hay gặp những cảnh ngộ ngoài sức tưởng tượng của con ngườị Chàng lại càng cẩn thận đặc biệt.

Chàng dừng bước lại ngầm vận nội công, bao nhiêu chân lực tập trung hết vào bàn tay phảị Tay trái vừa rời khỏi lều gỗ, tay phải đánh ra một chưởng.

Chưởng này chàng đã vận hết nội công vào bàn tay nên phóng ra rất mạnh đánh “bình” một tiếng.

Cái lều gỗ vỡ nát tan tành, rơi ra từng mảnh bay tứ tung rồi rớt xuống đất.

Thượng Quan Kỳ đánh bể lều gỗ rồi lập tức co giò chạy tuốt, chớp mắt đã xa ngoài mười trượng. Chàng quay đầu nhìn lại thấy bọn người khô đét xô tới như đàn ong, chạy theo những mảnh gỗ rơị Chàng âm thầm buông một tiếng thở dài, không nỡ nhìn thảm cảnh đó nữa, đi quanh ra xa để chạy về. Trên cánh đồng bát ngát, tịch mịch này chàng tưởng chừng như bị nghẹt thở. Đây là cái cảnh yên lặng trước khi cơn giông tố nổi lên, cảnh trầm tịch tựa hồ đang bị một làn chiến đấu rùng rợn dòm ngó. Đột nhiên một tiếng sáo vang lên như xé bầu không khí tịch mịch.

Về phía thành Nam ánh đỏ ngất trời khói bốc lên cuồn cuộn.

Thượng Quan Kỳ đã biết rõ lửa cháy từ khu rừng trúc lan rạ Chàng lo rằng khu rừng trúc rộng tới mấy trăm mẫu không chừng sẽ bị lửa thiêu rụị

Tiếng tiêu réo rắt vọng tới, mỗi xúc một thê lương tựa hồ như kiếp người bị chìm đắm vào trong bể lửạ

Thượng Quan Kỳ thộn mặt ra nghe hồi lâu, trong lòng xúc động nghĩ thầm:

Tiếng tiêu này rõ ràng do ân sư ta thổi đâỵ Nếu ta nghe tiếng tiêu tìm đến chắc sẽ được gặp ngườị

Nghĩ vậy, chàng lập tức trông về phía phát ra tiếng tiêu lật đật chạy đị

Thượng Quan Kỳ đi chừng được ba dặm đường, thì tiếng tiêu mỗi lúc một xa, không có cách nào nhận rõ được phương hướng.

Thượng Quan Kỳ cảm thấy trong lòng buồn bã từ từ dừng bước rồi ngồi phệt xuống đất. Khí phách anh hùng cũng dần dần tiêu tan. Chàng cho là đời người đại khái toàn là cảnh thê lương đau khổ. Tiếng tiêu buồn thảm dường như lưỡi kiếm vô hình đến chặt đứt hết những mộng tưởng của con người, khiến cho hùng tâm tráng chí cũng biến thành tro bụi khói tan.

Chỗ chàng ngồi là một lối đi nhỏ hẹp xuyên vùng cỏ rậm. Chàng ngồi tựa vào đám cỏ bên đường, từ từ buông lưỡi kim đao xuống trong lòng đầy dậy những mối uẩn đau thương. Chàng muốn nằm xuống đám cỏ thì bất thình lình nghe tiếng khóc rất rõ ràng vọng lạị

Tiếng khóc này khiến cho Thượng Quan Kỳ mê mẩn tâm thần. Chàng liền đứng phắt dậy, ngoảnh đầu nhìn ra thì thấy một cô gái áo đỏ hai tay che mặt, vừa khóc vừa từ trong bụi cỏ chạy rạ. Nàng khóc bằng một giọng não nùng thê thảm, dường như không nhìn thấy Thượng Quan Kỳ ngồi ở bên đường.

Thượng Quan Kỳ đã bị tiếng tiêu não nuột kìm chế mà tiếng than khóc của cô gái áo đỏ càng làm cho tâm thần xúc động.

Thượng Quan Kỳ đang mê man đột nhiên tỉnh lạị

Tiếng tiêu cũng im bặt. Cô gái áo đỏ cũng ngừng tiếng khóc thở phào một cái rồi ngồi xuống bên đám cỏ móc khăn lụa ra lau nước mắt.

Thượng Quan Kỳ nhìn kỹ lại cặp mắt cô này, chàng nhớ mang máng là đã gặp nàng, nhưng không sao nhớ ra là đã gặp tại đâủ

Cô gái áo đỏ tựa như dần dần khôi phục lại trí linh mẫn đột nhiên đứng phắt dậy quay lại quát hỏi:

– Ngươi là aỉ

Đồng thời nàng phóng chưởng đánh vào trước ngực Thượng Quan Kỳ.

Thượng Quan Kỳ không ngờ nàng đang lau nước mắt lại ra tay nên suýt bị trúng chưởng, chàng vội ngửa người lên lùi lại phía sau xa chừng bảy tám thước mới tránh khỏị

Cô gái áo đỏ như bóng theo hình vừa rượt vừa phóng chưởng liên hồi đánh luôn bốn chưởng.

Thượng Quan Kỳ bây giờ đã đề phòng khi nào còn để nàng đánh trúng.

Chàng cũng phóng cả chưởng lẫn chỉ ra để giải khai bốn chiêu của nàng rồi nói:

– Cô nương! Hãy dừng tay một chút!

Cô gái áo đỏ hỏi:

– Saỏ Người sợ ta rồi à?

Thượng Quan Kỳ tủm tỉm cười, không trả lời nàng, mà hỏi lại:

– Dường như cô nương không phải là thủ hạ Cổn Long Vương?

Cô gái áo đỏ giương cặp mắt tròn xoe nhìn Thượng Quan Kỳ chòng chọc một hồi rồi nói:

– Dường như ta đã gặp ngươỉ

Thượng Quan Kỳ đáp:

– Đúng thế, tại hạ trông cô cũng quen lắm.

Cô gái áo đỏ ngưng thần, nghĩ một lúc rồi hỏi:

– Phải chăng ngươi vừa cứu tả

Thượng Quan Kỳ lắc đầu đáp:

– Không phải!

Cô gái áo đỏ thốt nhiên thở dài nói:

– Ngươi là người Hán, giống nòi xảo trá, ta không muốn nói chuyện với ngươi nữạ

Nói xong trở gót đi ngaỵ

Thượng Quan Kỳ động lòng nhớ lại, cảnh tượng chém giết kinh hồn trong ngôi chùa cổ mấy năm trước lại hiển hiện ra trong trí nhớ. Chàng ngoảnh đầu nhìn theo thì cô gái áo đỏ đã đi xa mấy trượng rồị Bộ quần áo màu hường của nàng sắp mất hút vào trong đám cỏ xanh, chàng cất giọng gọi to:

– Xin cô nương hãy dừng bước?

Rồi tung mình đuổi theọ Cô gái áo đỏ dừng bước quay đầu lại hỏi:

– Ngươi kêu ta làm chỉ

Thượng Quan Kỳ hỏi:

– Cô nương không phải người Trung Nguyên?

Cô gái trầm ngâm một lát rồi nói:

– Không phải! Bọn người Hán các ngươi thâm hiểm gian trá chẳng ra trò gì.

Ta về thôi, và từ đây vĩnh viễn không muốn đặt chân vào đất Trung Nguyên nữạ

Thượng Quan Kỳ trong lòng lóe ra một tia sáng, chàng nói:

– Cô nương tôi nhớ ra rồị Chúng ta đã gặp nhau ở ngôi chùa cổ hoang vụ

Cô gái áo đỏ trố mắt ra nhìn một lúc rồi nói:

– À phải rồi! Còn có một ông già đầu râu tóc bạc, một chú cọp già và một con đại bàng.

Thượng Quan Kỳ ngắt lời:

– Đúng rồị..

Cô gái áo đỏ thở dài một tiếng rồi hỏi:

– Từ khi chúng ta gặp nhau đến bây giờ đã bao lâu rồỉ

Thượng Quan Kỳ nhẩm một lúc rồi đáp:

– Hơn bốn năm naỵ

Cô gái áo đỏ thở dài một tiếng rồi nói:

– Thế ra ta bị bọn chúng cầm tù đã hơn bốn năm trời rồị

Thượng Quan Kỳ nhìn cô gái áo đỏ từ đầu xuống gót chân, trong lòng bỗng sinh ra một mối nghi ngờ, chàng tự hỏi:

– Nếu nàng quả bị Cổn Long Vương cầm tù hơn bốn năm thì tất nhiên nàng đã bị hành hạ khổ sở không còn ra hình người nữa mới phải, sao còn giữ được dung nhan tươi đẹp thế nàỷ

Cô gái áo đỏ hỏi lại:

– Ngươi nhìn gì mà nhìn dữ vậỷ.

Thượng Quan Kỳ tủm tỉm cười đáp:

– Bóng dáng cô nương vẫn chẳng khác gì bốn năm trước đâỵ

Chàng ngừng một lát lại nói tiếp.

– Nơi đây sắp diễn ra một trường quyết chiến để phân rõ hai phe chánh tà.

Cô nương ăn mặc như vậy thì cả hai phe sẽ tưởng cô là địch nhân. Dù cô nương võ công cao cường đến đâu cũng khó lòng chạy thoát.

Cô gái áo đỏ đã trải qua bao phen ma chiết, không chất phác như bốn năm trước kia nữa, nàng nhíu cặp lông mày ngẫm nghĩ rồi nói:

– Bọn ta đến đây đều chết sạch cả rồi, chỉ còn sống sót một mình tạ Hỡi ơi!

Ta đành phải sống để trở về báo cáo lại bọn ta đã...

Nàng từ từ ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn chằm chặp Thượng Quan Kỳ rồi nói tiếp:

– Ngươi có phải bản lĩnh cứu được ta chăng? Thì dẫn ta rời khỏi chổ nguy hiểm này.