Điệu Thấp Làm Hoàng Đế

Chương 17: Nhân Kiệt Phát Triển




Đang lúc Tần Vương Lý Chính đi cả ngày lẫn đêm, lúc vừa bước vào Yến Châu tiến đến Yến Dương phủ, lúc này Lữ Bố chỉ huy quân đội một ngàn người hắn chiêu mộ đi tới Hoán Dương quận gần đó.

Yến Dương phủ hết thảy có sáu quận, hai mươi bốn thành, mười mấy tiểu trấn. Yến Dương thành tại trung tâm Yến Dương quận, chính là phủ thành Yến Dương phủ đô, nếu muốn tiến vào Yến Dương phủ, tất tiến vào Hoán Dương quận, mà Yến Dương quận ở vị trí trung tâm cảnh nội Yến Dương phủ liền nhau còn có năm quận.

Trong Yến Dương phủ có một phỉ trại lớn gọi là Hắc Phong trại, phía đông Yến Dương quận, tới gần Hoán Dương quận, lại gần quận thành Yến Dương quận Yến Dương thành. Trại này thường xuyên đoạt cướp thương đội lữ khách trên đường chính giao thông giữa Yến Dương quận cùng Hoán Dương quận.

Nơi này dãy núi quay quanh, chỉ có một con đường nhanh chóng thông qua hai thành quận, nếu như đi những con đường khác thì cần hơn nửa tháng lộ trình. Hắc Phong trại này ở trên cùng cao sơn lớn nhất trong nhóm, phía trên Hắc Phong sơn, sau cao sơn là vách núi cheo leo, ba mặt xung quanh đồi cao đất đá, muốn lên núi này chỉ có một con đường uốn lượn.

Dễ thủ khó công, có một người giữ ải vạn người không thể qua. Mà trên Hắc Phong trại có sáu, bảy ngàn giặc núi, Hắc Phong trại có tam đại trại chủ, đại trại chủ xưng Hắc Ma đao Phan Ba, tu vi Tông Sư hậu kỳ. Nhị trại chủ Phan Lân, tu vi Tông Sư sơ kỳ, tam trại chủ Trầm Luân, tu vi Tiên Thiên hậu kỳ, là quân sư của Hắc Phong trại.

Bởi vì lúc Hắc Phong trại xuống núi cướp bóc, chú ý đối phương là thế lực gì, thế lực cường đại bọn họ sẽ không đi đoạt, bởi vì không thể trêu vào, một vài thế lực nhỏ thì không sao, nhưng sẽ không quá mức phận. Lại thêm địa lý vị trí của Hắc Phong trại ban đầu, bởi vậy không có người nào đến vây quét Hắc Phong trại, làm loại chuyện tốn công mà không có kết quả này.

Lúc này Lữ Bố chỉ huy đội ngũ một ngàn nhân mã đến gần Hắc Phong sơn, trong rừng cây một bên tiểu sơn. Cũng có một chiếc xe ngựa nhỏ chạy tới thành Yến Dương, gió nhẹ nhàng thổi lên màn xe, lộ ra chính là khuôn mặt của Trần Cung đang tìm hiểu bốn phía.

Ban đêm, trong núi rừng gần Hắc Phong sơn đó, Lữ Bố cùng mấy người đang quan sát tình huống Hắc Phong trại. Phương Lâm, hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, là người mạnh nhất trong số người Lữ Bố thu phục, tu vi Tiên Thiên hậu kỳ, hơn nữa còn biết một chút binh pháp. Đầu như hắc hổ, một đôi mắt to như chuông đồng, tinh thần mười phần.

Phương Lâm nhìn nam nhân phía trước tản mát ra khí tức khủng bố, hơn một tháng đi theo để Phương Lâm thấy được cái gì gọi là cường đại, cái gì gọi là khủng bố, cái gì gọi là cường giả.

Trước kia mình hơn hai mươi tuổi đã bước vào Tiên Thiên cảnh cho rằng mình là một thiên tài, nhưng gặp phải Lữ Bố, mới biết được cái gì gọi là thiên kiêu. Tuy chưa thấy qua đệ nhất nữ thiên kiêu Đại Hiên hoàng triều Tần Lâm Quân, nhưng có thể khẳng định, Lữ thủ lĩnh không kém hơn nàng, thậm chí càng mạnh. Tuy tu vi ngang nhau, nhưng đánh không đến ba chiêu thì sẽ chết trong tay Lữ Bố. Huống chi cùng nhau giết chóc đi tới để tất cả mọi người đều biết, mặc kệ phía trước là ai đều không ngăn cản được tốc độ của Lữ Bố. Hắc Phong trại có Tông Sư lại như thế nào!

Trước đó cùng nhau đi tới, vị trước mắt này chính là sống sờ sờ chém giết không chỉ một Tông Sư. Lấy tu vi Tiên Thiên đỉnh phong chém giết Tông Sư - thần thoại bực này sống sờ sờ trình diễn ở trước mặt tất cả mọi người, cực kỳ chấn động, nếu như truyền đi, có thể làm cho cả Đại Hiên hoàng triều chấn động, vô số thế lực lôi kéo.

Đi theo người như thế còn không sợ tương lai sao, có thể nói đi theo thủ lĩnh như thế là một loại vinh hạnh, bởi vậy toàn bộ người trong đội quân đều khăng khăng một mực theo Lữ Bố. Sau khi mấy người hiểu rõ tình huống Hắc Phong trại tối nay, trở lại trong núi rừng, tụ tập điểm danh.

Lữ Bố đứng ở phía trước nhìn mọi người phía dưới, bây giờ một đường chém giết tới đây tăng thêm Lữ Bố huấn luyện đã để hơn một ngàn người có khí thế của quân đoàn. Lữ Bố nói khẽ:

"Hắc Phong trại, đại trại chủ Phan Ba cùng Nhị trại chủ Phan Lân giao cho ta, những người khác theo kế hoạch chấp hành.”

Tuy nhiên âm thanh không lớn, nhưng lại tràn đầy bá khí. Đại trại chủ Phan Ba tu vi Tông Sư hậu kỳ, Nhị trại chủ Phan Lân tu vi Tông Sư sơ kỳ, nhưng tính sao, trong lòng Lữ Bố ngoại trừ kích động, còn có toàn bộ nhiệt huyết đều sôi trào, trước đó chém giết Tông Sư không ai có thể làm cho mình đột phá, lần này chiến đấu có thể làm cho mình đột phá Tiên Thiên đỉnh phong, đạt tới tu vi Tông Sư. Như thế lại càng dễ trợ giúp chủ công, để thế lực chủ công càng cường đại.

Mà tất cả mọi người ở đây cũng không có bất kỳ người nào cảm thấy ngoài ý muốn và phản bác. Bởi vì bọn hắn tin tưởng thủ lĩnh của mình, Lữ thủ lĩnh cường đại vô địch. Mà nhiệm vụ của bọn hắn là đối phó sáu, bảy ngàn người ô hợp kia, sau đó lại đi trợ giúp thủ lĩnh của mình.

Nhân số gấp năm sáu so với chúng ta thì tính sao, một đám ô hợp mà thôi! Hơn một ngàn chiến sĩ lộ ra ánh mắt như sói. Mà Phương Lâm nắm chặt trường thương trong tay, nhiệm vụ của hắn là chém giết quân sư kiêm tam trại chủ Hắc Phong trại - Trầm Luân, hoặc là ngăn chặn hắn. Lữ Bố nhìn thấy tất cả mọi người không có lộ ra thần sắc sợ hãi, phi thường hài lòng!

Tiếp tục nói:

"Cả đội nghỉ ngơi, tối nay giờ tý công chiếm Hắc Phong trại, sau này Hắc Phong trại chính là của chúng ta.”

Nói vừa xong, đội ngũ lúc đầu chỉnh tề lặng yên không tiếng động tản mát nghỉ ngơi, chuẩn bị tốt tối nay chém giết.

Giờ tý, trời tối núi cao, mây đen che khuất ánh trăng, động vật trên núi đều bởi vì đêm dài mà nghỉ ngơi. Cửa trại Hắc Phong trại phía trên Hắc Phong sơn, mấy giặc núi thủ trại dựa vào cây cột híp mắt, đã chìm vào giấc ngủ. Dù sao mấy năm qua, lấy uy danh Hắc Phong trại, tránh cũng không kịp, làm sao có người nào dám tới đánh Hắc Phong trại, nhiều năm qua an bình để giặc núi Hắc Phong trại buông lỏng cảnh giới.

Lúc này trước cổng chính sơn trại, Lữ Bố cùng Phương Lâm chỉ huy năm hảo thủ, nhỏ giọng mò tới trước cửa sơn trại. Chỉ thấy Lữ Bố vẫy tay, Phương Lâm cùng năm hảo thủ liếc nhau, ngầm hiểu. Nhẹ giọng leo lên trên lan can sơn trại, tay cầm chủy thủ tản mát ra hàn quang nhẹ nhàng đi tới sau lưng giặc núi thủ trại, che miệng, đột nhiên kéo chủy thủ một phát.

"Ô ô "

Rất nhanh, bảy tám giặc núi thủ trại mất mạng từ trong giấc mộng. Phương Lâm với bọn hắn cấp tốc leo xuống, mở cửa trại ra. Lữ Bố nhìn thấy cửa trại bị mở, vung tay lên. Các chiến sĩ trốn ở trong rừng cây trước cửa trại nối đuôi nhau mà ra, cấp tốc tiến vào trong trại. Sau đó phân binh tản ra tiến về trong trại, người Hắc Phong trại hiện tại vẫn còn ngủ say, mau chóng giết địch, càng nhanh càng tốt.

Mà Lữ Bố tay cầm Phương Thiên Họa Kích chậm rãi đi lên phía trên Hắc Phong trại. Phương hướng kia chính là phòng đại đương gia Hắc Phong trại ở lại. Chiến sĩ còn lại đã tiến vào trong trại bắt đầu chém giết chính giặc núi đang say ngủ.

Trong doanh sơn trại, rất nhiều giặc núi đang say ngủ, thủ hạ chiến sĩ của Lữ Bố cấp tốc ra tay, thủ đoạn thuần thục, nguyên một đám mau lẹ thu gặt sinh mệnh thổ phỉ. Nhưng một tiểu đầu mục giặc núi mông lung nhìn thấy bóng người không ngừng thoáng hiện, đột nhiên ngửi được mùi máu tươi dày đặc. Hắn đột nhiên mở mắt, đứng dậy, sau khi nhìn thấy hình ảnh trước mặt thì không khỏi hoảng sợ, đang muốn há miệng la to, một cánh tay cấp tốc bưng kín miệng của hắn.