Đỉnh Cao Phú Quý

Chương 164




“Tôi muốn cậu mất hết danh dự!”

Nghe thấy tiếng gào ầm ï của Bạch Vĩnh Minh, tất cả mọi
người đều ngẩn ra.

Đám lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Tuấn Phong cũng
không kiềm được tức giận nói: “Anh còn định giở mánh
khóe gì nữa?”

Mà trái tim Vương Từ Yên cũng chìm xuống.

Cô ta đã từng nhìn thấy những tấm ảnh chụp kia, đương
nhiên biết rõ nhược điểm trong lời Bạch Vĩnh Minh là cái
gì, vì vậy cô ta cực kỳ lo lắng.

Tập đoàn Tuấn Phong là doanh nghiệp đứng đầu thành
phố Tân Dương, Trình Uyên thân là Chủ tịch của Tuấn
Phong, một khi có scandal lộ ra ngoài, ảnh hưởng sẽ
cực kỳ tồi tệ, không chỉ có gia đình Trình Uyên xảy ra vấn
đề, toàn bộ tập đoàn đều sẽ phải chịu ảnh hưởng rất to
lớn.

Cho nên, cô ta lại nhìn về phía Trình Uyên lần nữa, phát
hiện Trình Uyên dường như không hề để ý đến chuyện
này chút nào.

“Bạch Vĩnh Minh, tôi khuyên anh tốt nhất đừng xúc động,
làm người nên để lại một con đường sau này còn nhìn
mặt nhau” Trình Uyên thản nhiên nói.

Bạch Vĩnh Minh nghe nói như vậy còn tưởng rằng Trình
Uyên sợ rồi, không kiềm được nhe răng cười ác độc:
“Nhìn mặt nhau sao? Mẹ nó ai còn muốn nhìn mặt cậu
chứ? Không phải cậu thông minh lám sao? Được, chúng

 

†a cá chết lưới rách, cậu dám thu nhận trắng trợn công ty
của tôi, tôi sẽ cho cậu mất hết danh dự!”

Trình Uyên thở dài: “Anh đừng hối hận”

“Hối hận sao? Ha ha…” Bạch Vĩnh Minh cười ha ha hói:
“Ông đây từ nhỏ đã không biết hai chữ hối hận viết như
thế nào rồi!”

Người của nhà họ Bạch đều cho rằng Bạch Vĩnh Minh
vẫn còn để lại chiêu sau nào đó, nghe thấy Trình Uyên và

Bạch Vĩnh Minh trò chuyện, bọn họ đều tin tưởng, cả
đám lộ ra vẻ mặt sảng khoái.

Bạch Vĩnh Minh chỉ vào màn hình lớn trong phòng họp
nói: “Các vị, sau đây tôi mời các vị xem một vở kịch vui”

Tất cả mọi người đều tò mò nhìn về phía màn hình lớn.
Lúc này, không biết ai mở màn hình lên.

Vương Tử Yên đột nhiên kinh hãi, vội vàng muốn chạy
lên ngăn lại, nhưng lại bị Trình Uyên vươn tay chặn lại.

Cô ta không hiểu nhìn về phía Trình Uyên, lại phát hiện
Trình Uyên thế mà lắc đầu với cô ta.
Màn hình sáng lên, bên trong hiện lên từng tấm ảnh khó

coi.

Cả đám lãnh đạo cao cấp của Tập đoàn Tuấn Phong
đều lộ gương mặt nghiêm túc, người của nhà họ Bạch
cũng quay sang nhìn nhau.

Mọi người hai bên không ngờ được, trên màn hình lại
phát ra những tấm ảnh như vậy.

Sau đó, tấm ảnh chuyển đi, lộ ra gương mặt của Trình
Uyên.

“A ha ha… Trình Uyên, cậu cũng thật ghê gớm, thích chơi
năm người sao?” Bạch Vĩnh Minh cười nham hiểm nói.

 

“Chuyện này.
“Sao có thể như vậy được?”

“Chủ tịch anh…!”

“Ôit”

Toàn bộ đám lãnh đạo cấp cao của Tuấn Phong đều
trợn tròn mắt, bọn họ cũng hiểu rõ nếu video này lan
†ruyền ra ngoài, sẽ mang đến hậu quả xấu đến mức nào.
Bạch Vĩnh Minh cười lạnh lùng: “Trình Uyên, đừng nói tôi
không cho cậu cơ hội, trả lại Công ty Trang trí nội thất
Bạch Thị cho tôi, tôi trả lại bản gốc của video này cho.
cậu, cậu yên tâm, tôi cam đoan không lan truyền chuyện
này ra ngoài.”

Nghe qua thấy đây cũng là một giao dịch rất tốt, hơn
nữa cũng chỉ Tuấn Phong có lợi, dù sao một công ty.
trang trí vẫn không thể lọt vào mắt Tuấn Phong được.

Cho nên, tất cả mọi người đều cho rằng Trình Uyên sẽ
đồng ý.

Nhưng mà, giờ phút này, Trình Uyên lại lắc đầu, vượt
ngoài dự đoán của mọi người: “Anh nghĩ nhiều quá rồi”

“.” Bạch Vĩnh Minh ngạc nhiên.
“Cái gì? Không đồng ý sao?”
“Chủ tịch cân nhắc lại!”

Mọi người nóng nảy cũng bắt đầu khuyên nhủ Trình Uyên.

Bạch Vĩnh Minh cũng không dám tin nói: “Cậu thật sự
không cần đến danh tiếng của mình nữa sao? Không
cần đến tương lai của Tuấn Phong sao? Không quan
tâm đến Bạch An Tương sao?”

‘Vương Tử Yên cũng rất khó hiểu, cô ta nhìn về phía Trình
Uyên lần nữa.

“Tôi quan tâm” Trình Uyên nói.

Bạch Vĩnh Minh tức giận nói: “Quan tâm mà cậu còn
dám cãi ngang với tôi sao?”

Trình Uyên lại lắc đầu nói: “Tôi muốn nói, loại video rác
rưởi kia của anh hoàn toàn không đe dọa được tôi”

“Ha ha..” Bạch Vĩnh Minh cười điên cuồng: “Cậu là trẻ
con ba tuổi sao? Chẳng lẽ cậu không hiểu được video.
này sẽ mang đến ảnh hưởng như thế nào cho cậu?”

Trình Uyên đành chịu thở dài: “Ngu dốt thật là đáng sợ”

“Cậu nói cái gì?” Trong mắt Bạch Vĩnh Minh lộ ra vẻ nghi
ngờ. Trình Uyên nói như vậy, dường như không sợ hãi
chút nào, khiến trong lòng Bạch Vĩnh Minh lập tức sinh
ra cảm giác xấu.

Quả nhiên.

Trình Uyên chỉ vào màn hình lớn nói với mọi người:
“Đoạn anh ta chiếu lên không hoàn chỉnh, tôi chiếu cho.
mọi người xem một đoàn hoàn chỉnh”

Lúc này, sắc mặt Bạch Vĩnh Minh thay đổi.
Sắc mặt người nhà họ Bạch cũng cực kỳ khó coi.

Video này chiếu xong, ngay sau đó lại bắt đầu chiếu một
video khác, mà đoạn video này gần như giống hệt đoạn
trước, chẳng qua góc quay khác nhau.

Trong đoạn video này, nhìn thấy bóng lưng một cô gái,
cô gái kia gọi mấy cô gái giang hồ đến, ra lệnh cho bọn
họ cởi quần áo ra, thân thiết với Trình Uyên nằm trên
giường không hề hay biết gì.

Những cô gái giang hồ kia cũng chỉ tiến hành chụp theo
sắp xếp với Trình Uyên, sau đó đã bị cô gái chỉ thấy bóng
lưng kia đuổi đi, sau đó cô gái kia cũng rời đi.

Một lát sau, Trình Uyên ngồi dậy, cười lạnh với ống kính
nói: “Tuy rằng không biết cô là ai, cũng không biết cô
đến gần tôi có mục đích gì, có điều tất cả những thứ cô.
làm đều nằm trong lòng bàn tay tôi, có ngạc nhiên
không, có bất ngờ không?”

Trong đây còn có một đoạn đối thoại của Trình Uyên và
Thời Sách, có điều sau này đã được xử lý xong, cho nên
chiếu lên có cảm giác tiếp nối không chút khe hở nào.
“Hóa ra là như vậy!”

“Bạch Vĩnh Minh này thế mà lại dùng thủ đoạn như vậy!”

“Không thể để anh ta đi được, nhất định phải báo cảnh sát!”

Đám lãnh đạo cấp cao Tuấn Phong bắt đầu kêu gào ầm
T, thậm chí có người còn gọi bảo vệ chuẩn bị đóng cửa
đánh chó luôn.

Người của nhà họ Bạch cũng luống cuống.

Chân Kiến lúng túng hỏi Bạch Vĩnh Minh: “Anh Vĩnh
Minh, bây giờ làm thế nào bây giờ?”

Bạch Vĩnh Minh nào biết bây giờ phải làm thế nào, bây
giờ mặt anh ta cũng trắng bệch rồi.

Tình huống này xoay chuyển quá đột ngột, anh ta không
ngờ được video này mà Trình Uyên cũng để lại chiêu Sau.

Anh ta tuyệt vọng rồi.

Cười thảm nói: “Trình Uyên, coi như cậu ghê gớm, hãy
đợi đấy!”

Nói xong, vẫy tay gọi người của nhà họ Bạch định rời đi.

“Chủ tịch, không thể để bọn họ rời đi được!” Lúc này Kim
Kiệt tỏ vẻ “tức giận” đứng dậy nói.

“Đúng, không thể để bọn họ rời đi như vậy!”

Trình Uyên lại không có hành động gì, im lặng nhìn đám
người Bạch Vĩnh Minh sắp đi ra khỏi phòng họp.

Nhưng mà, trong giây phút khi cánh cửa mở ra, có mấy
người cảnh sát mặc đồng phục bước vào.

Người đi đầu không phải ai khác, chính là Lý Nguy.
Bọn họ gặp đám người Bạch Vĩnh Minh ngay giây phút
cửa mở.

Nhìn thấy những cảnh sát này, tận sâu trong lòng Bạch
Vĩnh Minh cảm thấy chột dạ.

Lý Nguy nói: “E rằng các anh không thể rời đi được.”

“Tại sao? Chúng tôi cũng không vi phạm pháp luật mà?”
Bạch Vĩnh Minh tức giận nói.

Lý Nguy chỉ video đã chiếu xong: “Anh nói sao? Các anh
không vi phạm pháp luật à? Dùng thủ đoạn không hợp.
pháp bắt người ta quay loại video như thế này, còn nói là
không vi phạm pháp luật sao?”

“Còn dùng loại video này đe dọa người ta chuyển
nhượng cổ phần ở tập đoàn cho anh, như vậy còn không
vi phạm pháp luật sao?”

“Cái này gọi là tống tiền có hiểu không?”

Lời nói của Lý Nguy lập tức khiến Bạch Vĩnh Minh sửng sốt.

Tất cả mọi người nhà họ Bạch đều lộ ra vẻ mặt như ăn phân.

Lần này hay rồi, tiền mất tật mang xem ra vẫn còn nhẹ,
mẹ nó trước mắt có khi còn phải ngồi tù kìa.

Bạch Vĩnh Minh sợ hãi đến mức chân cũng bắt đầu run rẩy.

“Chú cảnh sát, chúng tôi chỉ đùa với Trình Uyên thôi, cậu
†a là con rể của nhà họ Bạch chúng tôi, chúng tôi là
người nhà, làm phiền ông châm chước dàn xếp cho”

 

Lý Nguy lắc đầu, lạnh lùng nói: “Bây giờ mới biết các
người là người một nhà sao? Lúc trước đã làm những gì?
Mặt Bạch Vĩnh Minh đầy hoảng sợ, anh ta vội vàng quay.
đầu cầu xin Trình Uyên: “Trình Uyên, cậu mau nói một
câu đi, chúng ta là người thân mà, cầu xin cậu giúp tôi
nói một câu, tôi không muốn ngồi tù đâu!”