Đỉnh Cao Quyền Lực

Chương 560: Đánh cờ




Lý Hoành Quý ngạo nghễ bước ra khỏi văn phòng Giám đốc đài truyền hình huyện.

Chờ sau khi y rời khỏi, Đường Duệ Minh vẻ mặt lo lắng nói với Liễu Kình Vũ:

– Bí thư Liễu, công ty điện lực huyện này là đơn vị khá đặc biệt, bọn họ không giống những đơn vị chức năng dưới quyền chúng ta, chúng ta rất khó gây ảnh hưởng đối với họ. Tôi thấy chuyện này ngài cũng nên suy nghĩ kỹ một chút, không cần phải vì chuyện của một đài truyền hình nhỏ mà gây ảnh hưởng đến mối quan hệ với công ty điện lực huyện. Dù sao thì kinh tế của huyện chúng ta nếu muốn phát triển, cũng không thể không dựa vào sự ủng hộ mạnh mẽ của công ty điện lực huyện, nếu đắc tội với Lý Hoành Quý, chỉ sợ là sẽ vô cùng bất lợi với huyện Thuỵ Nguyên chúng ta thôi.

Nói đến đây, Đường Duệ Minh ngừng một chút:

– Tôi nghe nói Lý Hoành Quý này là em ruột của Phó tổng giám đốc công ty điện lực thành phố Lý Hoành Vũ, mà mạng lưới quan hệ của Lý Hoành Vũ ở thành phố Nam Hoa bên kia thì lại vô cùng rộng lớn.

Đường Duệ Minh chỉ nói đến đây, sau đó còn phải do Liễu Kình Vũ cân nhắc.

Theo Đường Duệ Minh, Liễu Kình Vũ làm như bây giờ là cực kỳ không khôn ngoan, hơn nữa đài truyền hình huyện là phòng ban trực thuộc sự quản lý của ông ta, ông ta làm sao cũng cố gắng hết sức để không hao tốn sức lực, cho nên mới nhắc nhở như vậy. Đường Duệ Minh cho rằng khi ông ra nói ra những lời này, Liễu Kình Vũ sẽ bớt cứng rắn lại, dù sao thì nếu chẳng may văn phòng Uỷ ban nhân dân huyện và Huyện uỷ thật sự bị cúp điện, thì chuyện này sẽ gây ra những ảnh hưởng không tốt.

Nhưng mà Đường Duệ Minh lại không ngờ được sau khi Liễu Kình Vũ nghe xong lời ông ta nói chỉ thản nhiên cười:

– Liên quan đến mạng lưới quan hệ thì ai mà chẳng có, nhưng nếu như bản thân ở trong quan trường và chỗ làm việc, nhất định phải chú ý đến những quy định liên quan. Nếu chuyện gì cũng dùng đến quyền lực nắm trong tay để đi ngăn cản người khác, không có chút ý thức xã hội và cảm xúc nào, người như vậy chính là không thích hợp ngồi ở cương vị công tác đó.

Liễu Kình Vũ nói xong liền trực tiếp nói với Quyền giám đốc đài truyền hình Từ Truyền Thắng:

– Giám đốc Từ, lập tức phái người đến khu tập thể công nhân viên của công ty điện lực huyện, dán quảng cáo tương ứng dưới các lầu của khu tập thể, tuyên truyền một chút về việc thu phí và những việc liên quan. Ngay tại chỗ thiết lập một điểm thu phí, yêu cầu các công nhân viên chức trước 2h chiều phải hoàn thành đóng phí, nếu như quá hạn mà không đóng phí sẽ trực tiếp đình chỉ cung cấp tín hiệu truyền hình.

Từ Truyền Thắng lập tức gật đầu:

– Được, tôi sẽ đi làm ngay.

Nói đến đây, Liễu Kình Vũ quay đầu lại nhìn về phía người đứng đầu của các phòng ban nói:

– Trước kia chúng ta không đi quản lý xem công việc của công ty điện lực huyện là cái khỉ gió gì, theo tôi được biết, các phòng ban khác của các ông cũng có vấn đề về nợ phí tín hiệu truyền hình của đài truyền hình huyện, cũng có cả vấn đề khất nợ tiền nước, thậm chí có người còn liên quan đến vấn đề nợ tam giác, còn có người liên quan đến việc dùng quyền lực của để kiếm lợi cho chính mình hoặc phòng ban của mình. Tính tới tính lui như vậy thì mọi người tất cả đều không có lợi.

Cho nên hôm nay tôi muốn nhờ mọi người phối hợp một chút, đề nghị của tôi là muốn truy ngược lại một năm trước. Trong vòng một năm này, mọi người ai khất nợ ai phí gì, ngay lập tức liền thanh toán cho nhau trước mặt tôi đi. Nên trả phí thì trả phí, nên tính tiền thì tính tiền. Sau khi quyết toán xong, từ hôm nay trở đi, có hai ngày thong thả, hai ngày này là để công nhân viên chức của các phòng ban đi nộp phí. Sau hai ngày đó, tất cả các loại phí phải được nộp xong theo đúng quy trình, bất kỳ đơn vị nào vẫn chưa nộp đủ phí thì có thể trực tiếp áp dụng phương pháp đình chỉ công việc và quyền hạn đang nắm giữ.

Nếu như một vài bộ môn, ví dụ như Phòng Giáo dục hoặc một số đơn vị khác, vì lí do muốn báo thù đài truyền hình huyện hoặc công ty cung cấp nước mà dùng phương thức bóp chẹt phương diện giáo dục, chỉ cần tôi nhận được khiếu nại liên quan, vậy thì rất xin lỗi, tôi sẽ cách chức nhân vật đứng đầu ngay tại chỗ. Mặc kệ cho ông có bất kỳ lí do gì, nếu như ngay cả làm việc công bằng mà cũng không làm được, như vậy thì người cán bộ lãnh đạo này còn có thể sử dụng được hay sao?

Nói đến đây, Liễu Kình Vũ khoát tay:

– Được rồi, hiện giờ tôi cho mọi người nửa giờ để gọi điện thoại cho phòng tài vụ và phòng thống kê, mang số liệu tổng kết lại, sau đó tiến hành thanh toán cho nhau đi.

Nghe xong câu này của Liễu Kình Vũ, tất cả mọi người có mặt ở đó đều trợn tròn mắt.

Nhất là Trưởng phòng Giáo dục Vương Thiệu Quốc, lão ngây người ra. Lão cũng không ngờ, Liễu Kình Vũ lại mạnh mẽ, kiên quyết áp dụng loại thủ đoạn này, điều này khiến lão cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu. Bởi vì cho đến tận bây giờ, uy tín của lão trong Phòng Giáo dục vẫn tương đối cao, nguyên nhân rất đơn giản, lão đích thực là đã giành được ích lợi về cho công nhân viên chức của Phòng Giáo dục. Khu tập thể công nhân viên của Phòng Giáo dục không chỉ không tốn tiền nước, không tốn tiền điện, cả tiền tín hiệu truyền hình cũng không hề tốn. Các vị trưởng phòng trước đó đều vẫn làm như vậy, nếu đến lượt lão đột nhiên thay đổi lợi ích như vậy, chỉ sợ rằng uy tín của lão trong Phòng cũng sẽ giảm bớt đi trất nhiều, công nhân viên chức trong Phòng chắc chắn sẽ sinh ra bất mãn đối với lão.

Cho nên trong khi một số lãnh đạo của các phòng ban đã tiến hành làm việc, lão vẫn còn đứng nguyên tại chỗ mà chau mày do dự.

Nhìn thấy Vương Thiệu Quốc vẫn án binh bất động, Liễu Kình Vũ liền cười nói:

– Đồng chí Vương Thiệu Quốc, có khó khăn gì sao?

Vương Thiệu Quốc cười khổ nói:

– Bí thư Liễu, ngài cũng phải biết rằng, Phòng Giáo dục chúng tôi chính là bộ môn trong sạch, phúc lợi tương đối thiếu thốn, một ít biện pháp miễn phí là do lãnh đạo chúng tôi tranh thủ vì các công nhân viên, mấy Trưởng phòng trước đều làm vô cùng tốt, vô cùng được lòng dân, nếu như từ tôi đây mà bắt đầu thay đổi chính sách, tôi lo là khi tôi trở về sẽ bị ngàn người chỉ trích mất.

Vương Thiệu Quốc biết rõ tính tình của Liễu Kình Vũ cho nên cũng không cần phải giấu diếm suy nghĩ của lão, trực tiếp liền nói thẳng ra.

Vương Thiệu Quốc vừa nói xong, một số vị lãnh đạo khác cũng tạm thời ngừng việc liên lạc, tất cả đều nói với Liễu Kình Vũ:

– Bí thư Liễu, Vương Thiệu Quốc quả thật nói không sai. Nếu cứ làm theo ý ngài, chúng tôi sợ rằng khi trở về sẽ phải gánh lấy ô danh mất.

Liễu Kình Vũ thản nhiên cười nói:

– Tôi hiểu sự lo lắng của các ông, nhưng điều tôi muốn nói với mọi người chính là, dù cho làm bất cứ chuyện gì đều phải chú ý đến việc công bằng chính trực, dựa vào cái gì mà công nhân viên Phòng Giáo dục các ông dùng điện, dùng nước, dùng tín hiệu truyền hình không cần tốn tiền, chẳng lẽ chỉ là do họ là nhân viên Phòng Giáo dục các ông thôi sao? Chẳng lẽ là vì các ông nắm trong tay tài nguyên giáo dục thôi sao? Nếu quả thật là như vậy, thì vấn đề này có tính chất vô cùng nghiêm trọng, nếu như các ông đã có thể dùng quyền lực đang nắm trong tay dùng ở phương diện này, chẳng lẽ các ông lại không thể sử dụng ở phương diện khác? Nói theo cách nghiêm trọng, hành vi đó của các ông đã liên quan đến việc dùng quyền lực để giành lấy ích lợi.

Nói đến đây, Liễu Kình Vũ sa sầm mặt nói:

– Các ông khi trở về có thể nói lại cho nhân viên biết, mệnh lệnh này là do chính Liễu Kình Vũ tôi đưa ra đó. Nếu bọn họ muốn mắng chửi, có thể đến tìm Liễu Kình Vũ tôi mà mắng chửi, nhưng nợ nần giữa các ông nhất định vẫn phải tiến hành kiểm tra, tất cả đều phải đưa về trạng thái hoạt động bình thường, tuyệt đối không thể dựa vào quyền lực để giành lấy lợi ích được.

Vương Thiệu Quốc vừa nghe xong, trên mặt lập tức lộ ra vẻ buồn bực.

Vào giờ phút này, Đường Duệ Minh đứng bên cạnh, đối với quyết định mà Liễu Kình Vũ đưa ra trong lòng tràn đầy ngờ vực. Phải biết rằng, Liễu Kình Vũ làm như vậy không có tí lợi ích nào đối với chính hắn, hắn làm như vậy, chỉ khiến cho công nhân viên chức của các đơn vị đối với hắn càng thêm căm ghét hơn thôi.

Giờ phút này, Đường Duệ Minh phát hiện ra mình vẫn chưa hiểu rõ lắm về con người của Liễu Kình Vũ này rồi.

Nếu như nói ngay từ đầu Liễu Kình Vũ tới đài truyền hình huyện kiểm tra, bắt được Giám đốc tiền nhiệm Ngô Trung Khải là một loại trả thù thì mục đích thì vẫn có thể lý giải được. Dù sao cũng là vì Ngô Trung Khải không nể mặt Liễu Kình Vũ, làm chậm trễ công việc của Liễu Kình Vũ, Liễu Kình Vũ thu thập y cũng là có nguyên nhân. Nhưng Liễu Kình Vũ bây giờ lại giúp cho đài truyền hình huyện giải quyết nhiều vấn đề, do vậy mà đắc tội với nhiều vị lãnh đạo như vậy, làm như vậy có cần thiết không?

Đường Duệ Minh không hiểu, mấy vị lãnh đạo khác cũng không hiểu, nhưng giờ phút này, Giám đốc đài truyền hình mới được bổ nhiện Từ Truyền Thắng và Phó giám đốc Cổ Thế Bảo trong lòng lại tràn đầy sự biết ơn đối với Liễu Kình Vũ. Bất kể thế nào mà nói, Liễu Kình Vũ đã chấp nhận phiêu lưu mạo hiểm lớn như vậy vì đài truyền hình huyện mà ra tay, người lãnh đạo như vậy, tuyệt đối có giá trị để dựa vào, rất đáng để tin tưởng.

Giờ phút này, Vương Thiệu Quốc cũng vẫn không có ý muốn gọi điện thoại, lão vẫn đang do dự. Mấy vị Trưởng phòng khác thấy Vương Thiệu Quốc không có hành động gì, bọn họ cũng ngừng lại, không khí ở hiện trường lập tức lại trở nên kỳ lạ.

Tuy rằng mọi người không phản đối đề nghị của Liễu Kình Vũ, nhưng không làm gì chính là sự kháng nghị to lớn nhất.

Liễu Kình Vũ nhìn thấy thái độ của mọi người, sắc mặt liền trầm xuống.

Hắn rất hiểu tâm trạng hiện tại của đám người Vương Thiệu Quốc, theo bọn họ, tranh thủ một ít phúc lợi cho nhân viên của mình củng chính là cách cũng cố vững chắc thêm địa vị. Dù sao không phải tốn tiền mà có thể giành được cảm tình của quần chúng thì ai cũng sẽ nguyện ý làm thôi.

Liễu Kình Vũ lạnh lùng nhìn lướt qua mọi người, nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói:

– Hiện giờ đã qua 5 phút, thời gian 30 phút còn lại khoảng 25 phút nữa.

Liễu Kình Vũ nói xong liền dựa vào ghế bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Thời gian cứ từng giây từng phút trôi qua, mọi người vẫn cứ im lặng như cũ, Liễu Kình Vũ cơ bản cũng không để ý đến, hắn cứ im lặng như vậy cùng chờ đợi.

Thời gian cứ từng giây từng phút trôi qua, không khí lại càng ngày càng cứng ngắc hơn.

Vừa lúc đó, cửa văn phòng liền mở ra, Tống Hiểu Quân từ bên ngoài bước vào, trên mặt anh ta vẫn mang theo vài phần giận dữ, nhìn thấy không khí trong phòng đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó mới nói với Liễu Kình Vũ:

– Bí thư Liễu, vừa rồi nhân viên của Ủy ban Kỷ luật thông qua cuộc nói chuyện với Trưởng phòng kế toán của đài truyền hình, kết hợp với phòng kiểm toán, hiện tại đã bước đầu xác định được, đám người Giám đốc đài truyền hình huyện Ngô Trung Khải cùng với một số phòng ban khác đã lợi dụng chức quyền để tiến hành một ít giao dịch về phí tín hiệu truyền hình, làm việc mờ ám, bỏ túi riêng số tiền không nhỏ, liên quan đến việc vi phạm kỷ luật vô cùng nghiêm trọng. Hiện giờ đang làm thủ tục xác minh thêm chứng cớ, nếu không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, Ngô Trung Khải và hai vị Phó giám đốc, một vị chủ nhiệm phòng kế toán chắc chắn sẽ bị khởi tố.

Sau khi Tống Hiểu Quân nói xong, mấy vị lãnh đạo của một số phòng ban khác chợt thấy run rẩy trong lòng

Lúc này, Liễu Kình Vũ mới trầm giọng nói:

– Nói với Ủy ban Kỷ luật, nhất định phải xem xét cẩn thận tất cả các loại quan hệ của Đài truyền hình huyện, không được bỏ qua dù chỉ một chút manh mối nào. Bất kể là giao dịch quyền lực nào cũng phải nghiêm khắc xét xử, cùng nhau phát hiện, cùng nhau xét xử, tuyệt đối không thể nương tay.

Tổng giám đốc công ty cung cấp nước Phạm Nguyên Cao là một người vô cùng sáng suốt, thấy tình hình trước mắt không ổn, lập tức liền lấy điện thoại ra bắt đầu liên hệ.

Những người khác nghe thấy việc Giám đốc đài truyền hình không ngờ lại bị khởi tố, ngay lập tức, vội vàng tất cả đều lấy điện thoại ra bắt đầu liên hệ.

Mà vừa lúc này, người vừa mới rời khỏi đài truyền hình huyện là Tổng giám đốc công ty điện lực Lý Hoành Quý cũng trực tiếp gọi điện thoại cho cấp dưới, hạ một ngón tay xuống nói:

– Chiều hôm nay đúng 2 giờ, tiến hành kiểm tra đường dây của Đài truyền hình huyện.