Đỉnh Cấp Lưu Manh

Chương 1107: Gã pháp sư bị lãng quên (fix lỗi)




Đi theo Nhã Lan một đoạn, vượt qua đám cỏ thấp lè tè cao không quá gót chân, rồi đến đám cỏ lau rực rỡ hoa tím, từng bông cỏ dịu dàng tạt ngang qua bụng họ. Thật bất ngờ, sườn núi này chiếm đa phần là cỏ lau, cỏ lau mọc ngút ngàn, nhìn đâu đâu cũng thấy những bông hoa tím dài khoảng gang tay đung đưa trước gió. Cuối tháng mười, loài cỏ dễ thương được dịp nở rộ hoa. Đây là loài cỏ có thể sống ở bất cứ đâu, và dù sống ở vùng đất ẩm ướt hay khô cằn thì hoa cỏ lau vẫn mãi mang theo vẻ đẹp dịu dàng, hoang sơ, mong manh và duyên dáng khiến người ta mê mẩn, nhìn như ngắm nhìn một cô gái xinh đẹp, mong manh cần được che chở.

Nhã Lan dừng chân trước một cửa hang rộng hơn một thước, bị phủ lấp bởi dây leo chằng chịt, dường như cả năm trời chưa từng có người bước vào. Những sợi dây leo to như ngón cái, nàng nắm lấy và lôi ra nhưng chúng cứ ở lì một chỗ không xê xịch. Thở mạnh một hơi hồi sức nàng nhìn sang Tú Linh, Tú Linh hiểu ý liền vạch áo khoác và rút từ bên trong ra một cây kiếm, chém tới tấp vào, chỉ sau vài đường kiếm tinh diệu cửa hang đã bay sạch không còn một cây cỏ.

- Đây là căn cứ khoa học của Ravens sao?

Lúc theo Nhã Lan bước vào cửa hang, Hướng Nhật quan sát thấy xung quanh tối đen, nếu không nhờ ánh đèn flash của smartphone Nhã Lan cầm trên tay thì chẳng thể nhìn thấy được gì. Đây là một cái hang động bình thường, toàn đá và đá, ngoài ra không thấy gì khác.

Nhã Lan cười với hắn và dịu dàng nàng nói:

- Cái hang này là lối vào nhằm che mắt thiên hạ, căn cứ thật sự đang nằm bên dưới cái hang này.

Đi đến đường cụt, trước cặp mắt tò mò của Hướng Nhật, Nhã Lan bấm vài cái lên màn hình điện thoại, bất ngờ tảng đá trước mắt tách làm đôi, thì ra là một thang máy ngụy trang. Cả ba người đồng loạt bước vào, cửa thang máy đóng và cứ thế chạy xuống, sau một hồi thì dừng lại.

Khi cửa thang máy mở, Hướng Nhật không khỏi cảm thán trong lòng. Đây là một thế giới khoa học viễn tưởng chứ ai nghĩ nó ở trong lòng núi lửa. Một không gian rộng bao la, có nhiều phòng và phòng Hướng Nhật đang đứng là rộng nhất, có 8 cái màn hình trong suốt vây quanh một cái màn hình to nhất ở giữa. Trên bàn chữ U đặt vài chồng sách, vài cái laptop, giấy A4, thước, bút, dụng cụ văn phòng phẩm các loại, cùng với nhiều chai lọ với đủ loại màu sắc, điều kỳ lạ là chúng không hề có bụi trên bề mặt. Ở chỗ cái ghế bọc da màu hồng chính giữa, trên bàn đặt một tấm ảnh bên cạnh nó là một chậu hoa tươi. Người trong ảnh chính là Nhã Lan. Hướng Nhật còn chưa hiểu chuyện gì thì ở hành lang có tiếng bước chân đi tới, một cô gái trong trang phục công sở, vóc người cao, đầy đặn, tóc dài, trên tay cầm một cái tablet cũng trong suốt. Cô nhìn ba người Hướng Nhật cười thân thiện.

- Chào hai vị tiểu thư, chào Hướng tiên sinh.

- Cô biết tôi sao? - Hướng Nhật kinh ngạc.

Cô gái cười nhã nhặn:

- Vâng, dĩ nhiên. Tôi là một AI, tôi có thể nhận diện khuôn mặt của anh và tra ra tất tần tật ngọn ngành, nguồn gốc gia phả nhà anh. Các vị dùng trà nhé!

Hướng Nhật toát mồ hôi lạnh, không biết phải nói gì. Đây là một đẳng cấp điều tra gia phả khác với hiện thực mà hắn biết. Chợt một ý tưởng lóe lên trong đầu hắn, hắn lấy điện thoại ra định đưa tấm ảnh kẻ bắt cóc cho cô gái xem có thể tìm được manh mối gì không. Nhưng thấy Nhã Lan tủm tỉm cười làm hắn ngưng ngay hành động này lại.

- Hi hi... Cô ấy không giúp được anh đâu. Cô ấy là một người máy sử dụng trí thông minh nhân tạo, đồng thời cũng là trợ lý đắc lực của em. - Nhã Lan vừa nói vừa đi tới ghế ngồi, đặt bàn tay lên mặt kính có ánh đèn les xanh dương, cả chín cái màn hình đang trình chiếu mấy hình ảnh khoa học thì bỗng tối thui và bất ngờ xuất hiện dòng chữ nhận diện vân tay thành công, sau đó đồng loạt chuyển thành hình ảnh một cô gái rất dễ thương và tất nhiên là xinh đẹp.

- Xin chào Tiến sĩ Nhã Lan. Trông cô thật xinh đẹp và đáng yêu.

- À, tôi lúc nào cũng đẹp mà Bảo Bảo.

Nhã Lan nói với Bảo Bảo rồi quay sang nói với Hướng Nhật:

- Đầu năm 2014, người của chúng ta đã tìm ra căn cứ này, khi ấy nó chỉ là một đống đổ nát, chôn vùi dưới lớp đất đá là vô số máy móc, thiết bị còn sử dụng ngon. Tôi đã yêu cầu cha trùng tu lại căn cứ và cùng với một đội ngũ kỹ sư do tôi đứng đầu nghiên cứu và tạo ra phần lớn thiết bị có mặt tại đây, dĩ nhiên nó sẽ không thành công nếu không nhờ nền tảng của Ravens. Bảo Bảo là một kiệt tác tuyệt vời nhất mà chúng tôi có. Chỉ dựa trên mười phần trăm sáng tạo của Ravens và còn lại là do tôi nghiên cứu mà có được, tin chắc trên thế giới không có một siêu AI nào vượt qua được.

Nhã Lan điệu bộ đầy vẻ tự hào và kiêu hãnh, chỉ tiếc rằng Bảo Bảo không thể đem khoe với thiên hạ, nếu không chắc chắn tên của nàng sẽ được ghi vào lịch sử, nhưng đây là một bí mật có thể dẫn đến chiến tranh, đó là lý do vì sao Bảo Bảo phải ở đây, và căn cứ này không phải ai cũng được phép vào.

Cô người máy pha trà rất điêu luyện, động tác nhịp nhàng và thành thục. Cô vừa pha vừa mời Hướng Nhật với Tú Linh ngồi xuống bên bàn làm việc, cạnh Nhã Lan.

- Bảo Bảo, hãy tra giúp tôi hồ sơ của người này.

Nhã Lan chỉ vào tấm hình trong điện thoại, ngay lập tức hình ảnh ấy hiện lên màn hình lớn.

- Đã xác nhận yêu cầu, đang phân tích, xin tiến sĩ Nhã Lan vui lòng chờ trong giây lát.

Giọng của Bảo Bảo nghe vang và trong, giọng chuẩn tiếng phổ thông, rất dễ nghe.

Ngay lập tức trên chín cái màn hình đều hiện những thông tin khác nhau, chúng chỉ nháy qua trong vài giây, bao gồm cả tiểu sử, nghề nghiệp, các mối quan hệ của đối tượng.

Giọng của Bảo Bảo lần nữa vang lên:

- Thông tin được lấy từ cơ sở dữ liệu của CIA, người trong ảnh là Zetsu Lied, mang quốc tịch Đức, 30 tuổi, sinh ra trong một gia đình có truyền thống là pháp sư. Zetsu từng là thành viên chính thức của Hiệp Hội Pháp Sư, sau này vì mâu thuẫn và bất đồng quan điểm về ma thuật học, hắn rời bỏ hội và lập nên Hắc Lôi Tam Thánh. Một hội gồm ba thành viên dẫn đầu, và hàng trăm pháp sư dị giáo, hầu hết đều là ác nhân cuồng sức mạnh. Tuy toàn là ác nhân nhưng khi quy tụ thành hội thì không có báo cáo nào về những việc phạm pháp mà chúng gây ra. Sau này CIA quyết định hợp tác với Zetsu và Hắc Lôi Tam Thánh, vì mục đích đôi bên cùng có lợi. CIA sẽ khóa chặt mọi thông tin về Hắc Lôi Tam Thánh, đổi lại Hắc Lôi Tam Thánh sẽ phải cung cấp thông tin tội phạm và tiến hành truy bắt hoặc tiêu diệt tội phạm mà CIA yêu cầu.

- Thì ra có liên kết với cơ quan tình báo của Mỹ. Vậy làm sao để tìm được hắn?

Hướng Nhật hỏi và âm thầm tính toán, cuộc chiến này xem ra không dễ ăn. Nhất định phải cảnh giác, biết người biết ta mới có thể thắng, chỉ là về phép thuật hắn hoàn toàn mù tịt.

- Thưa Hướng tiên sinh. Bên dưới lâu đài Charlottenburg là căn cứ của Hắc Lôi Tam Thánh. Lối vào bị che dấu bởi ma thuật, người thường không cách nào nhìn thấy cũng không cách nào qua được. Hãy tìm một pháp sư chân chính, chỉ có họ mới giúp được các vị.

- Phải đi đâu tìm, làm sao để tìm?

Nhã Lan hỏi, kèm theo chút phấn khích, đây chẳng phải là cơ hội để nàng tận mắt nhìn thấy phép thuật hay sao.

Thưa tiến sĩ Nhã Lan, cách nhanh nhất để tìm pháp sư là đến căn cứ của họ ở ngay bên dưới bảo tàng Anh. Đương nhiên lối vào cũng bị che dấu bởi ma thuật và người không biết ma thuật sẽ không thể nhìn thấy và cũng không cách nào vào được. Hãy tìm những người canh gác, họ ở bất cứ đâu trong thành phố Luân Đôn, và tập trung nhiều nhất ở xung quanh bảo tàng Anh. Họ có thể là người đi đường, kẻ ăn xin, người bán hàng dong, hoặc một gã điên khùng ngồi trên ghế đá, hay một gã say xỉn lảo đảo trên phố... Có lẽ còn phải dựa vào vận may của các vị.

Hướng Nhật nghe xong mà thở một hơi dài chưa từng có. Sao Phương Nghi lại vướng vào mớ rắc rối này? Liệu có phải liên quan gì đến Âu Dương lão quái không? Ma thuật là gì, có liên quan gì đến dị năng không? Cũng có thể liên quan gì đó đến những chìa khóa Phượng Hoàng. Hướng Nhật tự giam mình trong những câu hỏi, thế giới diệu kỳ hơn hắn tưởng tượng, những bí ẩn càng thôi thúc hắn mau chóng tìm ra đáp án. Biết nhiều hơn sẽ tốt cho hắn và tốt cho người thân của hắn.

- Được, chúng ta đi bảo tàng Anh tìm pháp sư nào.

Tú Linh nãy giờ im lặng bỗng tuyên bố. Nhã Lan đương nhiên không phản đối, còn Hướng Nhật lại càng không. Giờ phút này hắn rất nóng lòng muốn cứu Phương Nghi.

- Tất cả đứng lại!

Cả ba người khựng lại, đồng loạt nhìn theo chỗ tiếng nói phát ra, liền thấy một người đàn ông trung niên đang đi tới, anh ta cao, vóc người châu Âu, khoác áo choàng màu trắng, tóc trắng, mắt xanh, da trắng tuyết.

- Ai cho phép các cô cậu vào đây?

Alan cẩn thận quan sát ba kẻ lạ mặt, hai người rất có thực lực, còn cô gái không có năng lực gì đặc biệt. Lúc tỉnh dậy từ trong khối băng phong ấn, hình ảnh cuối cùng anh nhớ là dung nham đã lọt vào trong căn cứ, một mình anh đã dùng ma thuật để cản lại nhằm giúp đồng đội thoát ra ngoài. Nhưng bây giờ mọi thứ dường như chưa có gì xảy ra.

- Tôi nhớ căn cứ này đã bị sụp đổ rồi kia mà, tại sao còn y chang như chưa có gì xảy ra? Các cô cậu là ai? Những thiết bị này phải được chuyển đi rồi chứ?

Alan trở nên lúng túng, đi tới đi lui quan sát xung quanh, trước sự ngơ ngác của ba người Hướng Nhật. Cũng khó tránh khỏi, bởi vì Alan đã ngủ yên dưới lớp đất đá, bên trong lớp băng hơn hai năm, mãi đến bây giờ phong ấn mới tự động phá bỏ thì mọi thứ đã hoàn toàn xa lạ.

- Hiện tại là năm bao nhiêu? Quạ Đen có ở đây không?

Alan nóng lòng hỏi ba người Hướng Nhật. Mà tâm trạng họ lúc này quá mức ngạc nhiên, không biết nên tưởng tượng thế nào. Người này rốt cuộc là ai, làm sao vào đây? Đi đường nào? Không nhịn được, Tú Linh lên tiếng hỏi:

- Ông là ai, làm sao vào được đây? Hiện tại là tháng 10, ngày 31, năm 2015. Ông bị mất trí à? Hay có vấn đề về thần kinh?

Nhã Lan không hỏi mà nàng dùng điện thoại đã liên kết với AI Bảo Bảo bí mật đọc hồ sơ của người trước mắt. Bỗng một vẻ lo lắng hiện ra trên khuôn mặt hồn nhiên tươi trẻ của nàng.

Hướng Nhật từ đầu đến cuối không có nhiều biểu hiện lộ liễu ngoài cái bản mặt bình thản. Hắn đã nhìn rất kỹ và chỉ thấy người trước mắt là một người bình thường. Nhưng có cái gì đó, một chút linh cảm hao hao giống với cảm nhận lúc hắn gặp cô nàng sát thủ Laura khiến hắn đề cao cảnh giác.