Đỉnh Cấp Lưu Manh

Chương 670: Sẽ không lâu đâu




"Chỉ cần động tới ta. Dịch gia sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi"

Thấy Hướng Nhật nghe tên Dịch Trung Hào thì ngây người ra, gã trung niên cho rằng hắn kiêng kị cái tên này, tuy rằng ngực vẫn bị túm chặt nhưng vẻ mặt đã khôi phục lại vài phần ngạo mạn.

"Dịch gia? Ta nhớ là ngươi họ Liễu mà?"

Hướng Nhật dẫm lên ngực gã trung niên, ánh mắt hiện lên vẻ khinh thường và thương hại, vừa rồi thực ra khi hắn nghe Liêu cục trưởng nói ra cái tên đó. Nếu như là một kẻ họ Dịch thì có lẽ hắn sẽ cho chút thể diện, nhưng chỉ là con chó giữ nhà Dịch gia thì cũng chẳng phải giữ thể diện cho chủ nó.

"Thế nào thế nào?" gã trung niên hoàn toàn không nghĩ Hướng Nhật dám làm thế, hiển nhiên hắn đã nghĩ rằng Hướng Nhật không dám làm gì hắn.

"Từ giờ trở đi, ngươi đã bị xóa tên khỏi Dịch gia"

Hướng Nhật cười lạnh, đối phó với loại người này không thể nghi ngờ bi thảm nhất là việc làm mất đi quyền lợi của hắn.

"Ngươi tưởng ngươi là ai, mau thả ta ra…"

Gã trung niên giãy dụa, hiển nhiên coi lời Hướng Nhật là trò đùa.

Hướng Nhật thả đối phương ra, hắn cảm thấy đánh kẻ như thế thực bẩn tay, móc điện thoại ra bấm một dãy số.Nếu đã thả chó ra thì có lẽ tìm chủ nhân nó là việc sáng suốt nhất.

Rất nhanh có người nghe điện, người bên kia giọng nói có chút mất kiên nhẫn:

"Lại có việc gì?"

"Biết CLB Kim Long không?"

Hướng Nhật chậm rãi hỏi, xem ra oán niệm của bà dì út này với mình cũng không phải bình thường.

"Hỏi cái này làm gì, không phải ngươi ở đó chứ?"

Âm thanh cảnh giác truyền tới, dường như lo lắng có chuyện bất thường xảy ra.

"Có một kẻ họ Liễu đắc tội tôi"

Hướng Nhật hờ hững nói, dường như đang nói một chuyện không mấy đặc biệt.

"Ngươi…Đã làm gì hắn rồi?"

Dịch Tiểu Quân hiểu rõ tính thằng cháu ngoại, nếu đã đắc tội với hắn thì có lẽ sẽ xảy ra đánh nhau. Tuy rằng có thể bỏ qua họ Liễu, nhưng gã thuộc hạ bên cạnh tên này lại là một con át chủ bài của Dịch gia.

"Đã dọn dẹp xong, hơn nữa ta đã tuyên bố, hắn bị xóa tên khỏi Dịch gia"

Nói đến đây, Hướng Nhật liếc gã trung niên, sắc mặt đối phương xám ngoét, chẳng qua vẫn nửa tin nửa ngờ.

"Chết tiệt! Việc như thế mà không bàn bạc với ta một chút, ngươi nói liền sút hắn đi, ngươi cho rằng ngươi là ai chứ!"

Bà dì út nghiến răng nghiến lợi, chẳng qua nàng quan tâm đến vấn đề khác hơn:

"Ngươi! Có thấy một gã con lai bên cạnh hắn không?"

"Jones à, cũng đã dọn xong"

Giọng Hướng Nhật vẫn hời hợt giống như đang nói về một việc chẳng đáng bận tâm.

"Thằng nhóc chết toi, cái…"

Chưa đợi Dịch Tiểu Quân nói tiếp, Hướng Nhật liền cắt lời nàng:

"Loại rác rưởi này tới một ngàn tên, tôi búng tay cũng chết!"

"Ngươi…chờ một chút, ngươi nói là hắn đã bị ngươi thu thập xong?"

Vốn đang nổi giận nhưng liền hiểu ra vấn đề, giọng nói dịu đi. Sự lợi hại của Jones Dịch Tiểu Quân đã thấy một lần, cho dù là hộ vệ ở bên ông già ra tay cũng không kém là bao, tuy rằng mình đã tận mắt thấy thực lực của thằng cháu ngoại này, nhưng nhẹ nhàng nói búng ngón tay là giải quyết xong đối phương, xem ra cần tỉ mỉ đánh giá kĩ thực lực thằng nhóc này một lần nữa.

"Không phải"

"Vậy là ai?" Dịch Tiểu Quân có chút tức điên lên nói.

"Là đàn em của tôi, đang chuẩn bị giới thiệu cho cô, nhưng hình như cô không hứng thú thì phải?"

Hướng Nhật nói giọng trêu chọc, hắn sớm đã hiểu tâm tư Dịch gia, biết cái gì có thể hấp dẫn họ.

"Ai nói ta không có hứng chứ!"

Quả nhiên giọng Dịch Tiểu Quân kích động, kẻ có thể dạy bảo tên Jones kia, vậy thực lực tuyệt đối không kém Jones

"Đem hắn giới thiệu cho ta, chuyện này ta coi như chưa từng xảy ra"

"Giới thiệu cho cô? Cô đói khát lắm à?"

"Thằng nhóc chết tiệt, ngươi mà nói nhảm nữa cẩn thận ta nói cho mẹ ngươi biết, có thể hiện tại mẹ ngươi đang ở Bắc Hải đấy"

Biết được với thân phận dì út thì khó mà đòi hỏi thằng nhóc không biết tôn trọng trưởng bối này, đương nhiên Dịch Tiểu Quân rất biết nắm bắt cơ hội.

"Được rồi, ít nói nhảm đi, khi nào cần thì gọi cho tôi, tôi sẽ đem người đến cho cô. Trước tiên giải quyết việc của tôi đi đã"

Hướng Nhật không để cho bà dì kịp ý kiến liền tắt luôn điện thoại. Về phần có giới thiệu Ulster cho nàng hay không vậy còn phải chờ biểu hiện của nàng ra sao đã.(Cái gì anh cũng không thiếu, vấn đề em phải ngoan: 88)

Vừa cúp điện thoại vài giây, điện thoại trên người gã trung niên mặt xám ngoét vang lên, nghe xong sắc mặt tím tái, di động rớt xuống đất. Khỏi cần phải nói, hiển nhiên bà dì út đã ra tay.

Hướng Nhật không thèm nhìn hắn, liếc qua Liêu cục trưởng ở bên nói:

"Liêu cục trưởng, chỗ này giao cho ông, chúng tôi đi trước"

"Vâng,vâng…"

Liêu Quốc Trung vô cùng xấu hổ nhìn vẻ mặt gã trung niên hắn đã xác định được một việc, đã biết mình chọn nhầm mục tiêu rồi. May là dường như Hướng tiên sinh cũng không so đo nếu không hậu quả thực khó lường. Trong lòng càng thêm kinh sợ Hướng Nhật, không thể ngờ Hướng tiên sinh lại còn có quan hệ với Dịch gia, hơn nữa giọng điệu khi gọi điện hiển nhiên không phải là quan hệ bình thường.

Tầng 47 tòa nhà Trung Thiên Đại, vẫn là căn phòng phía nam, hai người một nam một nữ đang nói chuyện ở trong.

"Ông già nói sao?"

Dịch Tiểu Quân nhàn nhã tựa vào ghế salon, tuy rằng bỏ đi một kẻ nhiều năm tận tân vì Dịch gia, nhưng việc nhỏ nhặt này không ảnh hưởng đến tâm tình của nàng, huống chi việc này cũng đã báo cáo xong.

"Cho chúng ta tự quyết"

Dịch Trung Hào hút điếu xì gà, do hơi khói nên khuôn mặt trở nên mơ hồ cũng như tâm tình hắn vậy.

"Chịu thua thằng nhóc này, ông già càng ngày càng dung túng nó"

"Chẳng còn cách nào khác, ai bảo thằng nhóc đó có thực lực chứ"

Dịch Tiểu Quân gật đầu, vẻ mặt như người mất hồn, dường như trong lòng đang suy nghĩ gì đó.

"Đúng rồi, hắn nói kẻ kia thực sự lợi hại như vậy à?"

Hiển nhiên Dịch Trung Hào rất quan tâm vấn đề này, bởi thực lực dị năng giả là dấu hiệu quan trọng liên quan mật thiết đến việc gia tộc có thể tiếp tục huy hoàng hay sẽ xuống dốc.

"Em tin việc như vậy nó không dám nói dối, hơn nữa…"

Bỗng nhiên Dịch Tiểu Quân ngừng một chút rồi nói:

"Coi như tên đó không lợi hại như vậy, không phải còn bản thân thằng nhóc sao?"

"Chỉ sợ thằng nhóc này không dễ mắc mưu"

Dịch Trung Hào cũng không lạc quan như thế, nhớ tới cái lần đầu gặp thằng nhóc thì đã biết thằng cháu ngoại này không phải loại dễ dàng bị kẻ khác lợi dụng.

"Đáng tiếc anh không có con gái xinh đẹp, nếu không muốn hắn mắc mưu thực sự quá dễ dàng"

Giọng Dịch Tiểu Quân có chút mỉa mai, hiển nhiên nàng tự nhân là sở thích của thằng nhóc nàng nắm rõ trong lòng bàn tay.

"Ông già có nói khi nào đưa thằng nhóc lên kinh thành mở mang kiến thức không?"

"Cái này thì không, chẳng qua cũng không lâu đâu"

Dịch Trung Hào đem nửa điếu xì gà ném vào gạt tàn thuốc, đứng dậy bước tới cửa sổ sát bàn, nhìn dòng xe cộ đi lại ở dưới mà suy ngầm có chút xuất thần.