Đỉnh Cấp Thần Hào

Chương 149




Chương 149

Một bạn học nữ ngồi sau Như Tuyết lúc này cũng nhao nhao: “Lâm Vân, Tuệ Tuệ nói đúng, cậu chỉ là một đứa con nhà nghèo bình thường, cậu thật sự không xứng với Như Tuyết của chúng tôi đâu.” “Ừ.

Cóc ghẻ lại muốn ăn thịt thiên nga.” Cách đó không xa truyền đến một giọng nói vô cùng khó nghe.

Một lúc sau, mấy sinh viên xung quanh bắt đầu bàn Nội dung thảo luận đương nhiên đều cho rằng Lâm tán.

Thiên không xứng với Như Tuyết hay đại loại vậy, vài câu thậm chí còn tệ hơn.

Dưới con mắt của học sinh.

Lớp trưởng Như tuyết học rất giỏi, tính tình tốt, nhưng Lâm Vân lại chỉ là một cậu bé con nhà nghèo.

Sau khi Lâm Vân nghe những lời này, sắc mặt lại càng thêm ảm đạm.

Bạn tốt của Lâm Vân là Hoàng Luân cuối cùng cũng không thể chịu đựng được nữa.

Hoàng Luân trực tiếp đứng dậy khỏi chỗ ngồi và nói lớn: “Nói bậy bạ gì đó! Mấy người có biết anh Thiên đây là ai không? Người nặc danh quyên góp 10 triệu nhân dân tệ cho trường lúc trước là anh Lâm Vân đó! Đồ có mắt như mù mấy người, cũng dám cười anh Thiên sao?” “Cái gì? Cậu ta là người giàu có quyền góp cho trường 10 triệu nhân dân tệ sao? Haha!”

Ngay khi lời nói của Hoàng Luân vừa nói ra, không những không giải quyết được gì cho Lâm Vân mà ngược lại còn khiến cả lớp phá lên cười lớn.

“Haha, Hoàng Luân, thôi mau im đi, Lâm Vân có thể lấy ra được 10 triệu trên người sao? Bảo cậu ta ra một nghìn tệ cũng khó khăn lắm đó.

“Nếu Lâm Vân có thể quyên góp được 10 triệu, tên của tôi nhất định sẽ viết ngược!” “Đúng đó!”

Các bạn cùng lớp chế nhạo.

Không ai tin rằng Lâm Vân chính là người giàu có nặc danh quyên góp cho trường 10 triệu nhân dân tệ.

“Mày …!mày…

Hoàng Luân thấy mọi người không tin thì cười dữ dội hơn, tức giận giậm chân nhưng không biết phải làm sao.

Trương Huệ cũng kỳ quái nói: “Hoàng Luân, cho dù là bạn của Lâm Vân, cậu cũng không cần nói dối giúp cậu ta.” “Tôi không nói dối!” Hoàng Luân đỏ mặt. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Cậu không nói dối? Cậu nghĩ là chúng tôi tin điều đó sao?” Trương Huệ chế nhạo.

“Hoàng Luân, đừng nói lung tung.” Lâm Vân quay lại nháy mắt với Hoàng Luân, ra hiệu cho hắn đừng nói nữa.

Hoàng Luân chỉ có thể gật đầu.

Như Tuyết thấy nhiều bạn học chỉ trích Lâm Vân, cô cũng có vẻ sốt ruột.

Ngay lúc này, trong lòng Như Tuyết cũng lóe lên sự tức giận đối với Trương Huệ.

“Lâm Vân, chuyện này…!đều là lỗi của tôi nên cậu mới bị mọi người chỉ trích.” Như Tuyết lộ vẻ tội lỗi.

Như Tuyết muốn nói thay cho Lâm Vân, nhưng cô không biết phải nói gì để dẹp bỏ được sự chỉ trích của mọi người đối với Lâm Vân..

“Như Tuyết, không phải lỗi của cậu.” Lâm Vân cười với cô để cô không phải lo lắng.

Sau lúc này, Lâm Vân ngước nhìn Trương Huệ.

“Bạn Trương Huệ, những gì cậu biết chưa chắc đã là sự thật.

Nề mặt Như Tuyết, lần này tôi không tính toán với cậu, nhưng cậu hãy nhớ cho.