Đỉnh Cấp Tông Sư

Chương 90: Bản Thân Hiểu Rõ Gốc Rễ






Tô Minh trong thoáng chốc bị cảm động.

Quả thực, muốn tiêu diệt nhà họ Lam không chỉ thể dựa vào võ lực.

Cũng phải cần sự trợ giúp từ những phương diện khác.

Mộ Cẩn có lòng rồi.


"Hừm, với tài lực và thực lực này của anh Minh, so sánh với tên khốn Công Tôn Thần kia đúng là bỏ xa ngàn dặm", bỗng nhiên, Vương Đồng, người trẻ nhất có mặt tại hiện trường, mới 18 tuổi dường như đã uống say mở miệng nói: "Tên tiện nhân đó ngày ngày vẫn tuyên bố với bên ngoài mình là vị hôn phu của chị Mộ Cấn, tôi đã nói rồi, ch Mộ Cẩn sao có thể gả cho tên đó cơ chứ".

"Công Tôn Thần?", Tô Minh thích thú quét mắt nhìn Vương Đồng một cái: "Người của nhà Công Tôn, một trong tám gia tộc
lớn của Đế Thành?"
Tô Minh cũng biết tới tám gia tộc lớn kia của Đế Thành, dù gì họ cũng đã quá nổi tiếng rồi.

Mà Công Tôn Thị của Đế Thành cũng là tiếng tăm lừng lẫy.

"Không sai", Vương Đồng gật đầu.

"Hi hi, anh đẹp trai, anh đừng hiểu lầm, chị Cẩn Mộ nhà chúng tôi và Công Tôn Thần gì đó không có quan hệ gì cả, đó chỉ là mong muốn đơn phương của Công Tôn Thần kia.

Hừ, muốn theo đuổi chị Mộ Cẩn, còn
khắp nơi nói lung tung chị ấy là vị hôn thê của hắn ta, đúng là đáng ghét", Văn Bối Bối một hơi cạn sạch ly rượu, nói tiếp: "Anh đẹp trai, anh ưu tú hơn tên Công Tôn Thần đó nhiều".

"Chỉ sợ sau khi hắn ta nhận được tin tức, sẽ tìm anh Minh gây phiền phức", Ngô Yên khẽ cau mày.


"Sợ cái gì? Hắn chắc chắn không phải là đối thủ của anh Minh, nếu Công Tôn Thần dám sử dụng sức mạnh của nhà Công Tôn, chúng ta cũng không phải là ăn chay, tuy rằng gia tộc của chúng ta không bằng Công Tôn Thần, nhưng nếu liên kết lại
cũng đủ đế nhà Công Tôn chịu thiệt", Diêu Chân nói lớn.

"Đúng, làm là xong rồi",
Triệu Dương cười to: "Rót rượu, rót rượu, nhanh rót rượu đi.

Anh Minh, chúng ta lại uống một chai nữa".

"Mộ Cẩn, nhóm chị em này của cô cũng không tồi”, Tô Minh thấp giọng nói với Diệp Mộ Cẩn.

ít ra, nhóm người này rất chân thành, trước đó họ không tiếp nhận anh, đủ các loại ngờ vực, gây rắc rối, nhưng sau khi bị chinh phục, liền lập tức trở thành người của mình rồi.

"Nếu nhân phẩm không tốt, cũng sẽ không thể trà trộn vào nhóm chơi chung này", Diệp Mộ Cẩn cười xinh đẹp đáp: "Nhưng anh vẫn phải cẩn thận với Công Tôn Thần bên kia một chút, tên đó tâm kế sâu xa khó lường".

Liên quan gì đến tôi? Tôi cũng đâu chọc tới hắn", Tô Minh trêu đùa một câu.


"Không chọc ghẹo? Hừ, chỉ dựa vào việc tối nay tôi khoác tay anh tham dự yến tiệc, Công Tôn Thần cũng đã hận không thể nghiền anh thành tro bụi rồi", Diệp Mộ Cẩn chớp đôi mắt đẹp.

Sau đó không khí của bữa tiệc càng thêm náo nhiệt.

Khoảng nửa giờ sau, ngay cả rượu cũng đã uống hơn mười chai.

"Em đi toilet một chút", Văn Bối Bối đứng dậy,
"Cần chị đi cùng em không?", Ngô Yên gặng hỏi.

"Không cần, em còn chưa say", Văn Bối Bối lắc đầu, cô ta thực sự chưa say, xuất thân từ gia đình thư hương, trên thực tế cô rất ít uống rượu, ngay cả trong bữa tiệc cùng những người bản thân hiểu rõ gốc rễ nhau như tối nay, cô ta mới chỉ uống một chút, đương nhiên, cũng chỉ một chút, sẽ không thể uống say.