Định Mệnh Anh Và Em - Quai Quai Băng

Chương 213: Từ trước đến nay anh chưa bao giờ thua




Sau khi vệ sĩ đi khỏi, Hạ Tử Du sửng sốt tại chỗ một hồi lâu, mãi sau thật lâu mới lên tiếng: "Ông xã, em muốn cầu xin anh một chuyện!"

Đàm Dịch Khiêm ôm Hạ Tử Du vào lòng, dịu dàng nói, "Ngoại trừ việc bỏ qua cho Kim Trạch Húc, bất kể em yêu cầu việc gì anh cũng đều đồng ý với em!”

Hạ Tử Du chậm rãi nói, "Em muốn gặp Kim Trạch Húc một lần.”

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày, "Tại sao?"

Hạ Tử Du nhìn kỹ Đàm Dịch Khiêm, sau đó nói, "Bởi vì —— Em muốn nhắc nhở anh ấy rằng anh muốn đối phó với anh ấy.”

Đàm Dịch Khiêm ôm sát Hạ Tử Du, "Em bảo vệ hắn ta là vì bí mật trong lòng em sao?”

Hạ Tử Du gật đầu, "Ông xã, tha lỗi cho em không thể nói cho anh biết bí mật trong lòng em, nhưng em có lý do của em.”

Đàm Dịch Khiêm trầm ngâm một lúc rồi nói, "Anh tôn trọng quyết định của em!"

Hạ Tử Du đưa tay vòng qua cổ Đàm Dịch Khiêm, nghẹn ngào nói, "Cám ơn anh."

Đàm Dịch Khiêm ôm Hạ Tử Du ngồi trên đùi, nhẹ giọng hỏi, "Tại sao hôm nay em muốn đi gặp hắn ta?”

Hạ Tử Du gật đầu, "Em cần nói chút chuyện riêng với anh ấy.”

Đàm Dịch Khiêm gác đầu xuống đôi vai mỏng manh của Hạ Tử Du, nhỏ giọng nói, "Em không sợ anh cho người đi theo em sao?”

Hạ Tử Du nói, "Nếu như anh muốn làm như vậy, anh sẽ không cho em đi gặp anh ấy, huống chi, anh cũng biết Kim Trạch Húc tuyệt đối sẽ không làm tổn thương em.”

Đàm Dịch Khiêm chỉ cười nhẹ, "Bà xã, hứa với anh, phải về sớm, anh chờ em về cùng ăn tối.”

Hạ Tử Du quay mặt sang hôn lên gò má Đàm Dịch Khiêm, "Cám ơn ông xã."

....

Ra khỏi Đàm thị, Hạ Tử Du lấy điện thoại di động ra gọi cho Kim Trạch Húc.

Từ sau chuyện vì Kim Trạch Húc khiến hai người cãi nhau rồi lại hòa thuận, Đàm Dịch Khiêm để cho Hạ Tử Du sử dụng điện thoại di động tự do như trước.... Điều này nói rõ Đàm Dịch Khiêm đang từng bước thay đổi tính cách của anh, anh không ngang ngược nữa, hơn nữa còn thấu hiểu và tin tưởng Hạ Tử Du.

Điện thoại di động rất nhanh được nhận, giọng nói Kim Trạch Húc truyền đến: “Xin chào!”

"Là em."

"Tử Du?" Khi vừa nhìn thấy cuộc gọi đến là số của Hạ Tử Du, Kim Trạch Húc vô cùng kinh ngạc, "Là em sao?"

Hạ Tử Du lạnh nhạt nói, "Em muốn gặp anh….. Em biết anh đang ở Los Angeles, bây giờ anh ở đâu?”

Kim Trạch Húc khó kiềm chế được vui sướng, "Anh còn tưởng rằng em sẽ không gọi điện cho anh nữa……….”

Hạ Tử Du không muốn nhiều lời với Kim Trạch Húc, cô lạnh lùng nói, "Bây giờ anh ở đâu, em tới tìm anh!”

Kim Trạch Húc nói, "Không cần, em nói địa điểm đi, anh sẽ đến tìm em."

"Được, bên cạnh Đàm Thị có quán cà phê Địch Âu, em chờ anh ở đó!”

"Được."

------

Quán cà phê "Địch Âu".

Hạ Tử Du ngồi gần cửa sổ, yên lặng chờ đợi.

Lúc Hạ Tử Du ngồi trong quán cà phê khoảng chừng 20 phút, dáng vẻ phong trần mệt mỏi của Kim Trạch Húc xuất hiện trong tầm mắt Hạ Tử Du.

Ngồi xuống đối diện với Hạ Tử Du, Kim Trạch Húc nói xin lỗi, "Thật xin lỗi, trên đường bị kẹt xe nên anh tới muộn.”

"Không sao, anh uống gì?"

Kim Trạch Húc quay đầu nói với người bồi bàn, "Latte, cám ơn."

Hạ Tử Du rũ mắt xuống, "Nhiều năm như vậy, sở thích của anh vẫn không thay đổi.”

Kim Trạch Húc cười khẽ, "Một khi đã trở thành thói quen thì rất khó đổi.”

Hạ Tử Du lại ngước mắt lên, nghiêm túc nhìn Kim Trạch Húc, chậm rãi nói, "Trạch Húc, anh nói cho em biết, tại sao anh muốn hại Dịch Khiêm?”

Kim Trạch Húc nhíu mày, "Anh không hiểu em định nói gì.”

Hạ Tử Du thất vọng nói, "Chẳng lẽ trước mặt em anh còn ra vẻ vô tội được sao?”

Lúc này Kim Trạch Húc thở dài một hơi, "Em biết hết rồi à?"

Nghe được lời thừa nhận từ chính miệng Kim Trạch Húc, Hạ Tử Du khó có thể tin được mà lắc đầu, "Trạch Húc, em chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày anh sẽ dùng phương pháp ngu ngốc như vậy để hại người khác."

Kim Trạch Húc không vui cau mày nói, "Vì thế, hôm nay em tìm anh chính là muốn nhắc nhở anh không nên đối đầu với Đàm Dịch Khiêm?”

Hạ Tử Du nặng nề nói, "Dịch Khiêm đã tra được chủ nhân chiếc của chiếc xe gây chuyện rồi, cũng biết người đứng sau là anh, Dịch Khiêm không có ý định bỏ qua cho anh!"

Kim Trạch Húc lạnh giọng cười một tiếng, "Vậy thì sao? Hắn ta từ trước tới nay không hề có ý muốn bỏ qua cho anh, giữa anh và hắn nhất định phải phân thắng bại.”

Hạ Tử Du không thể hiểu nổi, "Thắng bại thật sự quan trọng như vậy sao?"

Kim Trạch Húc gật đầu, "Đối với anh mà nói, đúng là như vậy."

Hạ Tử Du dịu giọng nói, "Trạch Húc, nghe em nói, đừng đấu với Dịch Khiêm nữa, được không?"

Kim Trạch Húc nghe vậy lại càng không vui, "Em sợ anh bại dưới tay Đàm Dịch Khiêm sao?"

Hạ Tử Du lập tức lắc đầu, "Em không thèm quan tâm đến thắng bại giữa hai người, em quan tâm chính là các người........ Em vẫn mong các người có thể vì em và sống hòa bình.”

Kim Trạch Húc lạnh lùng nói, "Chẳng lẽ cho tới hôm nay em còn cho rằng anh và Đàm Dịch Khiêm có thể trở thành bạn sao?

Hạ Tử Du khó chịu nói, "Tại sao anh nhất định không chịu buông tay? Anh có biết là vì anh mà em đã cùng Dịch Khiêm cãi nhau rất nhiều lần không, đến bây giờ em đã không thể nào nói giúp thêm cho anh được nữa.......”

Sắc mặt Kim Trạch Húc tái xanh, "Tử Du, đừng có nói cái kiểu thương hại ấy với anh, thắng bại giữa anh và Đàm Dịch Khiêm còn chưa có định đâu!”

Hạ Tử Du không ngừng lắc đầu, lẩm bẩm nói, "Rốt cuộc anh muốn có được cái gì?”

Kim Trạch Húc nghiêm mặt nói, "Chờ đến ngày em quay về bên anh rồi anh sẽ nói cho em biết.”

Hạ Tử Du chợt ngước mắt, thốt lên, "Em và anh không thể ở bên nhau!”

Kim Trạch Húc bình tĩnh nói, "Mặc dù bây giờ em vẫn còn là vợ của Đàm Dịch Khiêm, nhưng anh cũng không cho đó là quan trọng.”

"Trạch Húc.... Em và anh.... Em và anh vĩnh viễn không thể, xin anh hãy bỏ cái suy nghĩ ấy đi.” Thiếu chút nữa Hạ Tử Du đã thốt lên mấy lời từ đáy lòng mình, nhưng sau cùng cũng bị lý trí ngăn lại.

Kim Trạch Húc kiên định nói, "Anh vĩnh viễn sẽ không buông tay!"

Hạ Tử Du cuối cùng không thể chịu đựng được nữa, lớn tiếng nói, "Nếu như em cho anh một lý do để anh buông tha em, anh có thể đừng chống đối với Dịch Khiêm nữa được không?”

Hạ Tử Du đột nhiên cất cao giọng khiến cho Kim Trạch Húc ngẩn ra.

Hạ Tử Du nhìn chằm chằm Kim Trạch Húc, chậm rãi nói, "Chỉ cần anh hứa với em đừng đối đầu với Dịch Khiêm, em sẽ thuyết phục Dịch Khiêm để anh đi...."

Trầm mặc một lúc, Kim Trạch Húc bình tĩnh nói, "Trên đời này không có lý do để anh buông tha em!” Thật ra thì giờ phút này Kim Trạch Húc biết rõ hơn ai hết điều Hạ Tử Du muốn nói với anh, nhưng anh vẫn giả bộ ngu ngốc.

"Anh sai lầm rồi, có...."

------

Sau khi gặp Kim Trạch Húc, Hạ Tử Du hoảng hốt trở về nhà.

Hạ Tử Du vừa bước vào cửa nhà, người giúp việc đã thân thiện nói, "Cô chủ, ông chủ đã về rồi."

Hạ Tử Du đang còn hoảng hốt cũng hoàn hồn lại, "À, Dịch Khiêm ở trên lầu sao?"

"Đúng vậy."

Hạ Tử Du lập tức đi lên lầu hai.

Hít một hơi thật sâu, Hạ Tử Du mở ra cửa phòng

Đập vào mắt duy nhất hình ảnh Đàm Dịch Khiêm đang ngồi trên ghế sofa trong phòng, trong tay cầm một bản kết quả báo cáo, vẫn đang chìm trong suy nghĩ sâu xa.

Hạ Tử Du đi tới, liếc thấy phần báo cáo kiểm tra trong tay Đàm Dịch Khiêm, cô nhỏ giọng giải thích, "Em vẫn không yên tâm, cho nên đến bệnh viện kiểm tra lại....... Bác sĩ nói cơ thể em hoàn toàn bình thường.”

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy, cầm lên hai tay lạnh như băng của Hạ Tử Du, nhẹ giọng trách nói, "Em ngốc quá, làm gì có ai mỗi ngày chỉ quan tâm đến chuyện sinh con vậy chứ?”

Hạ Tử Du lầu bầu nói, "Em chỉ là lo lắng.... Ngày nào cũng uống ít nhất một viên thuốc an thần.”

Đàm Dịch Khiêm không nỡ trách cô nữa, dịu giọng nói, "Được rồi, sau này không cho phép gạt anh tới bệnh viện nữa, một mình em đi anh không yên tâm.......”

Hạ Tử Du ngoan ngoãn gật đầu, "Dạ."

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy ôm vòng eo mảnh mai của Hạ Tử Du, "Chúng ta xuống dùng cơm đi!"

"Ông xã...." Hạ Tử Du đột nhiên cất tiếng gọi.

Đàm Dịch Khiêm dừng chân lại, "Ừ?"

Hạ Tử Du hỏi, "Em đi gặp Kim Trạch Húc, chẳng lẽ anh không muốn hỏi em điều gì sao?”

Đàm Dịch Khiêm hờ hững nói, "Khi nào em muốn nói thì tự em sẽ nói với anh..... Chúng ta đi xuống đi!"

Bước chân Hạ Tử Du dừng lại, bỗng thốt lên, "Ông xã, thật ra em gặp Kim Trạch Húc chỉ gần mười phút thôi, em về muộn như vậy là vì........Em vừa đưa Kim Trạch Húc lên máy bay."

Đàm Dịch Khiêm nheo mắt lại.

Hạ Tử Du nhỏ giọng nói, "Chuyện ngày hôm qua, Kim Trạch Húc đã thừa nhận rồi...."

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nói, "Quả nhiên, thủ đoạn của hắn cũng chẳng hay ho chút nào."

Hạ Tử Du bước đến bên cạnh Đàm Dịch Khiêm, vịn lấy cánh tay Đàm Dịch Khiêm, nhẹ giọng nói, "Ông xã, em biết anh rất giận nhưng mà em có thể cầu xin anh một lần cuối cùng được không?”

Khuôn mặt Đàm Dịch Khiêm chợt lạnh lẽo, "Cho tới bây giờ em vẫn muốn anh bỏ qua cho Kim Trạch Húc?"

Cảm thấy toàn thân Đàm Dịch Khiêm tản ra sự lạnh lẽo, Hạ Tử Du cắn môi nói, "Một lần cuối cùng...."

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nói, "Không thể."

"Ông xã, em thề đây là lần cuối cùng em cầu xin anh...." Hạ Tử Du nắm chặt cánh tay Đàm Dịch Khiêm, khẩn cầu nói, "Em đã thuyết phục Kim Trạch Húc rời khỏi Los Angeles, em tin rằng từ nay về sau anh ấy sẽ không xuất hiện trước mặt chúng ta nữa!”

Đàm Dịch Khiêm đưa lưng về phía Hạ Tử Du, lạnh nhạt nói, "Anh nói rồi, hắn đã không còn cơ hội.”

Dứt lời, Đàm Dịch Khiêm lập tức mở của đi ra ngoài.