Đồ Đầu Gấu! Tôi Yêu Em

Chương 25




- Thì thằng Cường chăm sóc còn thằng Duy nó chơi, tính nó cũng trẻ con lắm mà.

- Vâng. Vậy con nhờ thầy gửi lời cảm ơn đến 2 anh em nhà họ. Giờ con xin phép con đi học ạ.

- Ừ. Đi học đi.

Mọi chuyện trên trường cũng không có gì thay đổi, hôm nay hắn nghỉ học, chỉ có Long và hoàng đi, tuy nói là không để ý, nhưng thỉnh thoảng thấy lạh lạh trống trống sau lưng nên nó cũng hơi quay đầu về sau nhìn, rồi lắc nhẹ đầu quay lên.

Thực ra thì hôm nay là ngày dỗ của mẹ hắn. Hắn đã một mình mang bó hoa ly trắng ra mộ, chỉ ngồi đó hàng giờ đồng hộ để nhìn lên tấm bia và bức ảnh của người phụ nụ đẹp, một nét đẹp quý phái dịu dàng ấm áp như những tia nắng bắt đầu cho một ngày mới. Hắn cười, nụ cười không ai hiểu được:

- mẹ ơi giờ ông ta hạnh phúc lắm, con cũng đã tách khỏi nhà rồi. con không thể sống khi nhìn thấy họ hạnh phúc mẹ à. Có phải là con ích kỉ không mẹ. Con nhớ mẹ lắm, con nhớ món trứng cuộn của mẹ quá, nhớ cả món mì ốp trứg của mẹ nữa… mẹ à. Cho con được mền yếu chỉ khi ở cạnh mẹ thôi mẹ nhé.

Hắn cứ ngồi quỳ trước mộ mẹ cho đến khi có tiếng nói:

- Tôi biết là ông ở đây mà _ Giọng hoàng ấm áp

- Hai ông _ hắn ngạc nhiên.

- Cứ ngày này là ông mất tích, với tư cách là một người bạn tôi phải làm điều gì đó chứ _ log đặt tay nên vai Hoàng.

- Quỳ từ sáng giờ đủ rồi đó, khóc sưng mắt rồi, giờ đi về cùng chúng tôi thôi _ Hoàng đưa tay ra nhìn hắn

- Cảm ơn nhiều lắm _ hắn nắm lấy tay Hoàng đứng dậy.

- Ông khùng hả, cảm ơn cái gì chứ, ông nói thế là không coi tụi tôi là bạn rồi nha. _ Long khoắc vai hắn.

- Long nói đúng đó, bạn bè mà, phải hiểu nhau chứ. _ Hoàng nháy mắt

- Được rồi, hôm nay tôi muốn đi đâu đó khuây khoả một chút, 2 ông giúp tôi nha.

- Bar. _ Long hí hửng.

- Không được, hôm nay tôi không được uống đồ có cồn.

- À À À. _ Long và Hoàng kéo dài.

- Vậy một trận bóng rổ đường phố không. _ Hoàng cười khoắc vai 2 thằng bạn.

- Ý kiến hay. hehe

- Mẹ à, bên cạnh con luôn có những người bạn tốt như thế này đó. họ sẽ luôn ở cạnh con, hiểu và bảo vệ con như mẹ vậy. Mẹ vui chứ, con cũng vui lắm. Vì con biết rằng trên đời này con sẽ không cô đơn dù con đã mất mẹ _ hắn nhìn nên trời, mỉm cười, một nụ cười thể hiện niềm hạnh phúc thực sự

Rồi 3 người hộ về CLUB bóng rổ của trường để trơi một trận bóng rổ với tất cả niềm đam mê. Một lúc lâu khi tất cả đã mệt nhoài họ nằm ra sân:

- thoải mái không _ Long hỏi vu vơ

- Cũng ổn, nhưng tôi muốn đấu một trận với ai đó để thể hiện khả năng, và tinh thần đoàn kết của 3 đứa mình.

- Nếu như đâu chính thức thì giờ chắc là rất khó phải trong mùa giải cơ. _ Hoàng nói

- À. Bóng rổ đường phố thì sao. _ Long bật dậy

- Gì, sao ông biết hay vậy _ hắn cười.

- Tôi chưa chơi bao giờ nhưng biết khá rõ và muốn thử nó rồi. _ Hoàng cũng ngồi dậy

- Vậy thì tối nay nha. ĐỂ tôi gọi cho thằng em hẹn trước vậy _ Long rút điện thoại ra bấm bấm. Một lúc sau _ ok. 10h tại sân bóng sau khi công trình đang xây dựng giữa thành phố đó.

- Được thôi, giờ đi ăn cái gì đã, tối lấy tinh thần _ hắn đứg dậy.

- Dĩ nhiên là đc rồi. _ Hoàng kéo tay Long lên.

- Đi thôi _ 3 người họ cùng đông thành ( trẻ con).

Nó về nhà thì thầy gọi điện cho Cườn sang dọn đồ để chuyển về nhà mới luôn còn Duy có nhiệm vụ ngồi chơi với Huy. Cường giúp nó xong xuôi và về nhà thầy theo sự chỉ dẫn của ông. Thực sự thì cả 2 đều ngạc nhiên trước ngồi nhà của thầy và không ai nghĩ tới là nó sẽ như thế, thực sự nó rất đẹp và rộng, đúng như thầy nói là thầy vườn rất rộng và ngôi nhà được đặt ở giữa vườn. đang phải khuân đồ vất vả thì có người gọi điện cho nó là người tổ chức những cuộc thi bóng rổ đường phố mà nó thường tham gia, nhưng nó không hề mang mic đổi giọng ở đây đành đưa mấy cho Cường nghe( bất loa ngoài):

- Có chuyện gì thế ạ.

- Bóng quỷ hả, tối nay rảnh không

Cường nhìn nó, nó gật đầu:

- Dạ rảnh có gì không ạ.

- 10h tối nay giao lưu một trận đấu với một đội bóng 3 người mới nhá, nhưng có lẽ họ cũng rất mạh, tự chọn người đi nha.

- Vâng.

Rồi Cường quay sang nhìn nó, nó nhún vai tỏ vẻ bó tay. Mọi chuyện xong xuôi thì thầy đến, nó và cường hỏi ý kiến thầy, thầy cười:

- các con có cơ hội được thể hiện tài năng của mình rồi.

- Là sao ạ. _ Cường thắc mắc

- Con, Hân và Duy sẽ là đội 3 người.

- Hân. Nhưng hân là con gái _ Cường chỉ chỉ

- Con gái nào. _ Hần gõ đầu Cườg

- Đúng mà.

- Thế lần đầu tiên anh gặp em em là con gì, ở sân bóng đó.

- À ừ. Anh quên _ cương nghĩ nghĩ một lúc rồi cười trả lời.

- Liên lạc với Duy đi, rồi cứ theo kế hoặch đã địh mà làm, được chứ.

- Dạ được. _ nó và cường cùng cười.