Đồ Heo, Cô Chết Với Tôi!!!

Chương 1: Chương 1





Mở đầu
Tại phòng bếp thân yêu
- Mẹ ới ời , có gì cho con ăn không ?
Tôi vừa đi học về , chưa thay áo quần , vất cái cặp sách lên ghế rồi chạy đến đến cái tủ lạnh , vừa mở tủ xem có gì ăn không vừa hỏi mẹ tôi đang đứng nấu ăn .
- Ú !!! lên thay áo quần , cất sách vở nhanh .
Mẹ tôi quay lại hét lên làm tôi hết hồn mà cái hồn còn nguyên . Gì chứ chuyện mẹ suốt ngày hét lên với tôi là chuyện thường ở huyện . Cái tai tôi đã quen thuộc với tần suất volume lớn đến thủng màng nhĩ của mẹ , hơn nữa cái độ chai mặt của tôi cũng gọi là pro rồi nên tất cả đối với tôi chỉ bằng hai chứ “bình thường ” .
- Có gì ăn không mẹ .
Tôi vừa nói vừa mở hộp kem Merino ra ăn một cách ngon lành , xem như chưa có chuyện gì xảy ra .
- Có nghe mẹ nói không hả ?
Mẹ tôi có vẻ bực tức , có lẽ là giận cá chém thớt rồi .
- Chờ con ăn xong hộp kem đã .
Tôi nài nỉ mẹ .
- Không được , vào thay áo quần rồi lại đây mẹ nói chuyện .
Mẹ tôi làm ra vẻ nghiêm trọng

- Chuyện gì vậy mẹ ?
Tôi bỏ hộp kem đang ăn dở và hỏi mẹ một cách tò mò
- Nghe lời mẹ rồi mẹ nói
Thế đấy , mẹ lại dùng chiêu câu hàng rồi .
- Mẹ lại chơi đểu con phải không ???
Tôi lăm le nhìn mẹ .
- Có đi không thì bảo ?
Mẹ tôi lại hét lên , nhưng lần này là với cái tần suất volume rất chi là lớn .
- Vâng vâng ! con đi liền .
Tôi đành phải bỏ hộp kem vào thùng rác nhưng không phải là do mẹ tôi nói mà thành ra ăn mất ngon mà chỉ vì tôi ăn xong rồi . Vất xong thì vội vội vàng vàng cầm cặp sách và chạy vào phòng chứ không mà ở lại thì cũng phải vào nhà thương vì thủng màng nhĩ mất thôi .
***
Sau khi thay xong bộ đồ đi học thì tôi đi ra phòng bếp một cách ngạo nghễ mà nếu theo từ ngữ diễn tả thì là cái thế : “không sợ trời , không sợ đất ”
- Ú , lại đây ngồi . Mẹ có chuyện nói với con

Mẹ tôi gọi tôi lại ghế ngồi trong khi tôi đang đi xăm xoi thử các món ăn của buổi tối .
- Chuyện gì hả mẹ ? Món canh chua của mẹ con quá
Tôi vừa chép miệng vừa nói . Rồi đi lại ghế ngồi ẹ yên tâm .
- Dì Hoa tuần sau sẽ sang Mĩ ở với chồng .
- Thật hả mẹ ? thế thì vui cho dì quá .
- Đấy ! chuyện đó . Mai nhà mình ra Hà Nội để tiễn dì .
- Yeah !!! Sướng quá . Một cảm giác thật yomost .
Tôi đứng dậy hét lên một cách thích thú nhất có thể
- Nhưng lần này ..
Mẹ tôi nói một cách ấp úng
- Lần này sao hả mẹ ?
Tôi hỏi mẹ với sự phấn khích .
- Con sẽ ra ở đó luôn .
- Mẹ nói gì ?
Tôi hoảng hốt hỏi mẹ .
- Thì là vì dì sang Mĩ , mà cái nhà dì thì lại là nhà thờ tổ tiên nữa . Dì đi thì không có ai hương khói cho ông bà cả . Trong nhà chỉ có con là đủ lớn để sống tự lập chứ mấy con bé toàn mới lớp 5 6 thì không ở được . Nên bố mẹ quyết định cho con ra ở ngoài nhà dì luôn , vừa tập cho con tự lập , lại giúp cho con hiểu được cuộc sống bên ngoài .
Mẹ tôi nói 1 tràng thật dài ơi là dài và vô cùng nhẹ nhàng , tôi đảm bảo 16 năm nay chưa bao giờ mẹ nói một cách dễ nghe như thế nhưng mà sao tôi lại nghe thì như sét đánh bên tai .