Đồ Heo, Cô Chết Với Tôi!!!

Chương 12: Chương 12





Chỉ là nhầm thôi mà.
-Mày nói sao ?
Cả lũ đồng thanh chạy đến .
-Hình như cô ấy tự tử , nhìn kìa .
Rồi tất cả cùng dành nhau chạy vào phòng để xem .
-Ú ơi ú .
Minh gọi trong lo lắng .
Nhưng đáp lại là sự im lặng vô cùng .
-Mày có cút ra khỏi phòng chị không hả thằng kia , mày muốn chị bằm thành thịt ẹ chị nấu canh hả . Đấm ột phát mà xuống hố bây giờ , nói mẹ chị không ăn sang , chị mệt , chị muốn ngủ . Hiểu chưa ???? Còn nữa , mày mà gọi tên chị trống như thế là chị ày ra ngòai ở luôn đó nghe chưa thằng kia ??
Nó đang trong trạng thái không một lời nói thì lại ngồi dậy hét lớn , không những thế sau khi nói xong thì lại nằm xuống ngủ một cách ngon lành .
-Hú hồn với chị trẻ , con gái 16 17 tuổi rồi mà còn nhí nhảnh hồn nhiên quá đi mất . Thật là không thể thấy đuợc vẻ đẹp thùy mị hay nết na gì ở con người như vậy .
Việt nói rồi lắc đầu cười .
-Ai có thuốc trợ tim làm ơn cho em xin một viên với . Tim em rớt cả ra ngoài luôn rồi .
Hải vừa nói vừa vuốt ngực .
-Ú ơi ú à , dậy đi nào .
Minh vừa gọi vừa lay nó .

-Thôi mà mẹ , cho con ngủ một tí nữa đi . Con hứa là 15 phút nữa là con sẽ dậy mà .
Nó trùm chăn cả người rồi nói vọng ra .
-Tình yêu ơi dậy đi nào .
Hoàng gọi .
-Mày đi học trước đi , lát tau đi sau .
Nó tiếp tục nói trong mơ màng .
-Thật là hình như cô ấy có thói quen ngủ nướng hay sao ý . Khi sang anh gọi dậy cũng nói như thế . Thật là sinh năm heo có khác .
Hoàng lắc đầu ngao ngán .
------
Âm mưu cả .
Và tình hình là mọi người vẫn đứng như Từ Hải chết đứng , còn nó thì vẫn ngủ ngon như bình thường mà không hề biết có chuyên gì đang xảy ra .
-Ú , dậy nhanh đi con . Hôm nay nhà ta đi ăn tiệc , nhớ chuẩn bị áo quần đàng hoàng nha .
Duy nhá giọng phụ nữ rồi lay lay người nó .
-Thật hả mẹ ? con dậy , con dậy liền .
Tôi đang nằm thì bật dậy như có lò xo gắn sau lưng . Dù gằng là mắt vẫn đang còn nhắm nguyên mà không hề mở ra .
-Ha ha ha .
Tiếng cười vang khắp cả phòng
-Mẹ vừa vừa phải phải thôi chứ , mẹ có biết hôm qua con thức đến 3 giờ sang để học bài không ? mẹ phải giữ ý tứ để cho con ngủ với chứ . Mẹ đi chỗ khác chơi đi , con ngủ tiếp . À , bố gọi mẹ đó , mẹ xuống nhà liền đi .
Tôi vẫy tay ý bảo mẹ đi ra ngoài rồi lại nằm ngủ tiếp .
“Sao hôm nay mẹ cười khác vậy ta ? ” Tôi tự hỏi bản thân mình .
-Dậy đi cô nương . Trưa lắm rồi đó .
Duy nói và tủm tỉm cười .
-Ừ thì dậy , có sang sớm mà ai cũng làm phiền là sao . Bực mình quá .
Tôi ngồi dậy nói .
Nhưng trước mặt tôi không phải là thằng em nghịch ngợm , cũng không phải mẹ và cũng không phải Lan mà là một đám con trai lạ mặt .
Cơ mà khung cảnh xung quanh lại quen vậy ta ?
Đúng thôi , đây là nhà tôi cơ mà .
Vậy mấy người này đến nhà tôi sao ?

Không rõ rang là tôi nhớ rằng trước khi đi ngủ tôi đã khóa cửa cẩn thận rồi cơ mà .
Mà sao lại toàn là nguời lạ vậy chứ ???
À không , không nên nói một cách phũ phàng như vậy đuợc , cũng có một số gương mặt quen quen đấy chứ .
Nhưng mấy người này đến đây với mục đích gì nhỉ ? với lại còn tập trung gọi tôi dậy nữa . Có lẽ là âm mưu cả .
------
Tốt nhất là nhịn đi
Mà tóm lại là họ đang đứng trong phòng của tôi .
-AAAAAAAAAAAAAAAAAAA !
Tôi hét lên , không phải là vì bực mình nhiều mà là ngạc nhiên và lo lắng .
-Các anh đến đây làm gì ? đã nói là tôi không muốn gặp hai anh rồi cơ mà . Tôi ghét hai người , giờ thì đi ra khỏi nhà tôi mau .
Sau khi hét lên thật to , tôi trở lại với khuôn mặt bình thường như chưa hề có chuyện gì xảy ra , hai tay thì chống hông ra vẻ giữ tợn . mà đúng là mới mở mắt ra đã gặp phải những kẻ mà mình không muốn gặp rồi . Thử hỏi có ai không bực mình không .
-Đến gọi cô dậy chứ còn làm gì nữa .
Hải lém lỉnh nói .
-Im ngay , ai cho phép mà dám nói vậy . Mà anh là ai ? tự nhiên vào phòng con gái . Có ý gì ? tính giở trò hả ?
Tôi trợn mắt nói trong nghi ngờ , thực ra là cũng đang lo lắm chứ . Nhưng mà tôi vốn là con ngoan , tôi rất biết nghe lời ông bà dặn dò . “Cháu dù có lo lắng đến đâu thì cũng phải kiếm cớ mà giận rồi trợn mắt lên , hai tay thì chống hông rồi chử.i . Có như thế những kẻ muốn giở trò với mình mới sợ , hơn nữa nếu mình nói to thì những người xung quanh họ sẽ chú ý . Có như thế thì cháu mới đuợc an toàn ”
-Thôi thôi , em lạy chị trẻ . Bọn em biết mình sai rồi , chị làm ơn nhỏ nhỏ cái miệng lại giùm cho em với chứ không hàng xóm người ta lại tưởng tụi em làm gì chị nữa thì khổ .
Việt hai tay chắp lại với nhau rồi lạy lạy tôi .
-Em biết thế thì tốt nhưng chị đây chưa chết . Mà nếu em tưởng tượng chị chết rồi thì them vào cho chị gói bánh với 3 nén hương cho chị vui lòng chứ em cúng chay rồi còn không hương khói thì chị chết không yên lòng em ạ .
Tôi nói nhẹ nhàng . Dù sao thì một mình tôi cũng không đấu lại được 8 thằng con trai . Hơn nữa trong đó còn có 2 người tôi ghét cay ghét đắng nữa , tốt nhất là nhịn đi .
-Thôi tôi đói rồi , cô làm gì cho tôi ăn đi .

Duy phẩy tay nói như chưa hề có chuyện gì xảy ra .
-Hơ hay nhỉ , thế chính ai hôm qua còn lớn mồm nói tôi là loại con gái không ra gì ? Ai là người nói tôi nên nghỉ việc ? ai là người đã không hỏi đầu đuôi câu chuyện mà lại kết luận sai rồi giờ lại tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra . Anh cũng nhanh quên mọi chuyện đã qua quá nhỉ . Nhưng nói cho anh biết , tôi không phải là một con người không có lòng tự trọng và danh dự của mình . Giờ thì tôi không còn là osin hay là gì của anh nữa . Anh và những người bạn của anh làm ơn rời khỏi nhà tôi trước khi tôi gọi điện báo cảnh sát .
Tôi nó trong giọng căm thù .
-Tôi xin lỗi .
Duy và Minh cùng lên tiếng .
-Hai người tưởng rằng chỉ cần một câu xin lỗi của hai người là xong hết ư ? Danh dự nhân phẩm của tôi đã bị hai người giẫm đạp đến thế mà giờ chỉ cần một lời xin lỗi là chứ bảo tôi cho qua chuyện hả ?
-Thôi mà vợ yêu , người ta đã xin lỗi rồi đấy thôi . Em đừng giận nữa mà .
Hoàng ra mặt nói đỡ cho DUY và Minh . Còn tất cả thì im lặng không nói một tíếng nào . Tuy nhiên sau lời nói của Hoàng thì hai ánh mắt như hai viên đạn nhìn Hoàng .
-Ai là vợ anh ? anh có thích bị một cốc nước giữa mặt không hả ???
Tôi trợn mắt , sao anh ta lại có thể cười trước sự đau khổ của người khác cơ chứ ? Thật là muốn đổ dầu vào lửa mà .
-Thôi , đã nói là xin lỗi rồi mà . Đừng giận nữa nha Ú tốt bụng , Ú nhân từ , Ú dễ thương .
Minh nói giọng nhỏ nhẹ cùng với khuôn mặt vô cùng đáng yêu .
Nhưng mà giờ tôi đang rất , rất rất hận cái mặt ấy nên tôi chỉ thấy đánh ghét mà thôi . Còn lâu mới dụ dỗ được tôi .
-Không cần cậu khen thì tôi cũng đẹp , cũng xinh , cũng hiền lành , tốt bụng , nhân từ , dễ thương lắm rồi . Còn bây giờ thì Cút hết , mấy người cút ra khỏi nhà tôi mau .
Tôi bực mình hét , mặt mày thì đang đỏ lên . Có lẽ là trông tôi lúc này chả còn gì là vẻ đẹp nhưng mà vì sự nghiệp thì phải quyết hi sinh thân mình . Thà mất mặt trong một phút còn hơn mất mặt cả đời . Phải hiên ngang và hống hách thì mới đúng là phong cách của Ú này chứ .