Đồ Heo, Cô Chết Với Tôi!!!

Chương 24: Chương 24





Dìm hàng.
Tôi đi thẳng lên tầng và đánh một giấc ngon lành mà chẳng thèm quan tâm đến Duy nữa . Mặc kệ cậu ta làm gì thì làm , tôi bực mình lắm rồi . Cái đồ con trai mà tham ăn , cục tính , chẳng ga-lăng gì cả . Đồ đáng ghét , cầu cho sét đánh vào đầu cậu ta cho chết đi .
Đến 3 giờ thì tôi bị đánh thức bởi tiếng tin nhắn . Là tin nhằn của Minh .
“Tí nữa tớ sang nhà cậu nhé ”
Lại sang nhà tôi , sao lắm người thích sang nhà tôi vậy chứ . Mệt mỏi thế không biết . Chả nhẽ người tôi có cục nam châm thu hút hay sao thế không biết nữa ? hay là năm nay là năm tôi bị sao chiếu nên luôn phải gặp xui xẻo , à mà không phải , mẹ tôi đã giải hạn cho tôi từ tháng một rồi nên có xui cũng đâu có xui như vậy đâu cơ chứ . Phải tìm cách tránh đi mới được .
“Tớ đang mệt , không tiếp cậu được đâu ”
Tôi vội nhắn tin lại cho Minh . Phải nhắn tin liền chứ không mà nhắn tin chậm là thể nào cậu ta cũng suy nghĩ kiểu khác à xem .
“Cậu bị ốm hả ?”
“Không , chỉ chóng mặt thôi . Không sao đâu .”
“Ukm , vậy cậu nghỉ đi cho khỏe.”
Thật là may mắn quá , cuối cùng thì cũng đã đi hết rồi .
Tôi vui vẻ đi xuống nhà nhưng mà tất cả niềm vui của tôi giờ đã tan vào hư vô . Duy không về , cậu ta hiên ngang mở ti vi , còn bản thân thì nằm ngủ ngon lành . Đã làm lãng phí điện của nhà người ta rồi còn dám ngủ nữa . Đồ đáng ghét , đồ yêu tinh hại người .
À mà tôi vừa nghĩ ra một trò mới he he . Chạy nhanh lên phòng lấy hộp son phấn của dì Hoa để lại . Tôi bắt đầu phá hoại dung nhan của Duy .
Sau 5 phút , cậu ta đã có một gương mặt vô cùng khả ái , đảm bảo nhìn vào không buồn nôn thì cũng phải buồn ói . Cái mặt Duy chẳng khác gì Thị Nở thời a-còng ( @ ) cả hehe . Lấy điện thoại và chụp hình , hôhô tôi đang dìm hàng Duy .
-Dậy!!!!!!!!!!!!!

Tôi hét to vào tai Duy , với tần suất hét rất lớn . Có lẽ cậu ta sắp phải vào nhà thương vì bị thủng màng nhĩ quá . Nhưng mà kịch hay đang chờ thì dù có làm tổn thương một chút cũng không sao cả , mà nói trắng ra là tôi đâu có bị gì đâu mà phải lo ệt . Có trách thì trách Duy dám ngủ ở nhà tôi mà thôi .
-Có chuyện gì vậy .
Duy hồt hoảng thức giấc và hỏi .
-Về nhà cậu mau , tự nhiên ngủ tại nhà tôi là sao hả ?
Tôi chống hông lên ra vẻ chứ thực ra là đang rất buồn cười vì cái mặt ngái ngủ và khuôn mặt rất chi là đáng ghét của Duy . Phải cố gắng lắm mới không thể hiện lên khuôn mặt .
-Sorry , tớ về ngay bây giờ .
Duy có vẻ hốt hoảng , chắc là cậu ta sợ đó mà . Đang ngủ ngon mà bị hét to như vậy thì không dậy mới là lạ đó .
-Cậu về nhé .
Tôi tủm tỉm cười vẫy tay chào Duy khi ra về , đúng là lâu rồi mới có một trò vui như vậy . Chẳng khác gì là quay lại thời gian nghịch ngợm ở quê cả .
Nhưng thôi , tôi không nên buồn nữa . Chỉ gần 1 tháng nữa là Lan sẽ ra đây ở với tôi rồi , vậy thì thời gian buồn bã của tôi chẳng còn là bao nhiêu đâu nên cũng chẳng cần phải lo lắng làm gì cho thêm già đi .
-AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!
Một tiếng thét kinh hoàng được phát ra từ bên nhà hàng xóm , giờ thì chẳng cần đoán già đoán non cũng biết đó chính là Duy . Ha ha thật là vui quá đi , phải đóng cửa cẩn thận mới được , chứ không cậu ta sang nhà tôi giết người mất .
Tôi lên phòng và mở máy tính ra online , phải ngồi đọc truyện mới được .
-Ú ơi !!!!
Có tiếng gọi tôi từ ngoài cổng .
Không biết lại là ai nữa đây , làm mất hết cả hứng đọc truyện . Mà thật là đã 7 giờ rồi , thế mà tôi lại chẳng hề quan tâm đến thời gian gì cả . Trời ơi là trời , toi hết cả bữa cơm tối của con rồi .
-Chờ tí ra liền đây .
Tôi lật đà lật đật chạy xuống . Không biết có phải là Duy không nữa , chắc cậu ta sang để đánh tôi cũng nên .
-Nhanh lên đi , đứng ngoài này sợ quá .
Thật là đã nói là không đến rồi sao mà cứ đến thế không biết nữa . Người kêu của tôi chính là Minh , chả biết cái đầu óc bã đậu đó đang suy nghĩ cái gì mà suốt ngày cứ làm phiền tôi mãi.
------
Cho thuê phòng .
Nhưng thôi tôi cũng không nên suy nghĩ nhiều , không phải là Duy thì tốt rồi . Mà Minh đến nhà tôi làm gì nhỉ , hay là cậu ta đến hỏi thăm sức khỏe của tôi ?
-Có chuyện gì vậy ?
Tôi hỏi Minh sau khi cậu ta đã ngồi yên vị ở ghế .
-À , qua đây xem thử cậu đau ốm như thế nào rồi thôi mà .

Xí , điều này thì tôi không thể tin được cho lắm . Trên tay Minh còn mang theo một cái va-li mà bảo là qua thăm tôi , cậu ta nghĩ tôi ngu chắc .
-Thế còn cái này để làm gì vậy ?
Tôi tò mò chỉ vào cái va li mà Minh đem theo .
-Thì là chuyển nhà nên mang theo đồ thôi
Ôi trời , mấy người này thật là giàu ghê . Cứ thích là chuyển nhà liên tục , chắc rồi Minh sẽ là hàng xóm mới của tôi à xem , cậu ta bám theo Duy mà . Chắc nghe tin Duy chuyển nhà nên cậu ta cũng phải khăn gói đi theo chứ không “ xa là nhớ.” đó mà .
-Vậy cậu chuyển đi đâu thế ?
-Cậu tò mò thế . À mà nhà cậu có phòng ở dưới tầng sao cậu không ở mà lại ở trên tầng vậy ?
Minh tự nhiên lơ đi câu hỏi của tôi , chắc là cậu ta không muốn nói ý mà . Cậu ta đã lịch sự không muốn nói thì tôi cũng tế nhị không thèm hỏi luôn . Tò mò cũng không tốt mà .
-Thì phòng đó cứ để thế , tớ thích ở trên tầng cho thoáng thôi .
-Vậy sao cậu không cho thuê phòng đi ??
Ha ha nhìn cái mặt cậu ta ngu ngu mà cũng thông minh ra phết đấy , đúng vậy , sao tôi không nghĩ ra từ sớm là sẽ cho người nào đó thuê phòng nhỉ ? Ở dưới tầng có 1 phòng thì cho thuê cũng được , trên tầng còn 2 phòng , 1 phòng cho tôi và một phòng cho Lan . Bữa nay giá cả thị trường đắt đỏ , cũng chẳng cần nhiều , một tháng 5 trăm cũng đủ rồi . Cho một cô bé nào đó thuê phòng thì hay biết mấy , vừa có tiền lại vừa có thêm bạn . Tiện cả đôi đường .
-Ừm , ý kiến của cậu hay đấy , mai tớ sẽ treo biển cho thuê phòng .
Tôi cười tít mắt .
-Thế tớ thuê phòng được không ?
Minh nhìn tôi một cách thích thú , nhưng cũng có chút gì gọi là âm mưu ở trong đó .
-Cậu mà chịu ở với tớ mới là lạ . Cậu là công tử nhà giàu thì làm sao mà dám ở với tớ được .
-Không gì là không thể mà . Mà nhà cậu nếu thuê thì cũng chẳng biết nằm ở đâu .
Minh gật gù như đồng ý với ý kiến của tôi .
-Thì cái phòng đấy .

Tôi chỉ vào phòng gần ở bếp . phòng đó là phòng dành cho khách của dì Hoa , dì cũng như tôi , thích nằm ở tầng trên chứ chẳng thích nằm ở dưới .
-Ừm , vậy cậu đỡ ốm chưa ?
Minh quay sang hỏi tôi , đúng là cậu ta có khiếu lảng sang chuyện khác một cách thật tài ba .
-À , cũng đang còn . Nhưng mà cũng đỡ rồi .
Tôi hơi đỏ mặt trả lời với Minh , lúc chiều còn bi bô nói ốm thế mà giờ lại ăn nói lưu loát chẳng bệnh tật gì thế này , híc đúng là “ giấu đầu hở đuôi.”
-Nhìn mặt cậu nóng lên kìa , thế chắc là cậu bệnh nặng rồi . Mau lên phòng nghỉ đi .
Minh nói một cách thảm nhiên , không biết cậu ta cố ý nói như vậy cho tôi đỡ phải ngượng hay là có âm mưu gì đây nữa . Mà thôi kệ đi , cậu ta đã mở đường cho tôi chạy thì tôi phải biết bắt lấy cơ hội mà chạy chứ .
-Ừm , vậy thì cậu về đi , có gì cứ đóng cửa lại cho tớ .
-Thôi khỏi cần , tạm thời tớ sẽ thuê nhà cậu để ở , vừa tập sống lại vừa có thể chăm sóc cậu đang bị bệnh .
Minh nói luôn mà chẳng cần hề suy nghĩ .
Nhung tôi có bệnh tật gì đâu mà chăm sóc cơ chứ , thật là …
-Như thế sao được , ai lại đi làm phiền cậu . Tớ tự chăm sóc bản thân mình được mà .
Tôi từ chối khéo .