Đồ Heo, Cô Chết Với Tôi!!!

Chương 26: Chương 26





Đi ngắm mặt trời mọc
-Vì sao lại đi biển ?
Tôi bật hỏi một câu hỏi hơi bị ngố .
-Thì đi chơi thôi , đâu có sao đâu .
Đi chơi mà đi biển à ? với lại lại còn đi buổi sáng nữa . Chả nhẽ đi biển để tắm à ? Mà sáng sớm thế này thì tắm có mà chết nhăn răng dưới biển mất .
Ít nhất đi đâu cũng phải chọn một cái chỗ thích hợp cho người ta thích với chứ , đằng này lại chọn cái chỗ chả thấy gì là thú vị cả . Đi biển rất dễ đen da , mà điều đó tôi lại vô cùng ghét . Bản thân vốn đã đen như than ở Quảng Ninh rồi chứ có trắng trẻo được gì đâu chứ , híc híc .
À mà nắng sáng sớm thì không đen hehe , lại tốt nữa . Không sao không sao , cũng lâu rồi không đi tắm .
Ơ nhưng mà áo quần ở đâu ++ tắm xong đi về à ???? Thế thì chả hay ho gì
-Đi tắm à ? trời này lạnh lắm .
Tôi vừa nói vừa rùng mình . Cứ nghĩ đến lạnh là thấy ớn .
-Ha ha .
Minh cười lớn chẳng khác gì đứa bị thiểu năng . Đúng là “ cao nên bị đao.”
-Cậu có óc tưởng tượng hơi bị cao đấy .
Minh vừa nói vừa cười một cách vô cùng sảng khoái .
Chả nhẽ tôi nói sai sao . Đi biển thì chỉ có đi tắm chứ đi làm cái quái gì cho đen da .
Hay là đi ra biển , rồi hét lên :
“ Tôi là người ngoài hành tinh , đem tôi vào trại tâm thần đi. “
Không thì là :
“ Ta là cướp đây , ai muốn cướp đồ của ta thì đến đây sao ?”

Nếu mà thế thật thì chẳng khác gì đi ệt chứ . À mà cũng không hẳn , đôi khi cậu ta chở tôi ra biển cho ăn hải sản thì sao . Ăn đồ tại biển vừa tươi vừa ngon .
Chẹp chẹp , nhắc tới đồ ăn thì lại thèm rồi .
-Này , thế đi biển buổi sáng thế này làm gì vậy ? Đi ăn à ?
Tôi hỏi kèm theo đó là một cười đến tít cả mắt .
-Cậu thì lúc nào cũng có tâm hồn ăn uống . Đi ngắm mặt trời mọc cô nương của tôi ơi .
Hóa ra là vậy , thế là cứ tưởng được đi ăn món ngon nữa chứ . À mà chắc cũng sẽ thú vị lắm đây . Tôi chưa lần nào đi ngắm mặt trời mọc vào buổi sáng cả . Toàn là ngắm mặt trời lặn vào buổi chiều tối thôi .
Hà hà mới nhắc mà thấy thú vị rồi , cảm giác cứ như là chuẩn bị được ăn món ngon vậy . Thật là thích quá chừng .
-Thế bao lâu nữa thì đến ?
Tôi háo hức hỏi .
-Cũng không lâu , khoảng gần 45 phút nữa sẽ tới nơi .
Minh nhìn đồng hồ rồi nói .
Trời , đúng là bó tay . Thời gian là vàng là bạc chứ có phải củ khoai củ sắn đâu chứ , 5 phút cũng thấy lâu rồi nói gì đây lại tới tận gần cả tiếng đồng hồ chứ .
Đúng là nghe câu nói xong mà mất cả cảm tình , chả muốn đi một chút nào nữa .
-Cậu buồn ngủ thì ngủ đi một lúc nữa , khi nào đến nơi tớ sẽ gọi cậu dậy .
Minh nhìn tôi mỉm cười .
Không biết có phải hôm nay cậu ta ăn nhầm phải thuốc chuột không mà cứ cười hoài . Nhìn mà thích đấm ột cái cho gãy nguyên hàm răng trắng sáng đó .
------
Thoải mái
Nhưng thôi tôi tạm bỏ qua vì cậu ta ít nhất cũng biết quan tâm đến tôi một chút . Dù không gọi là quá to tát nhưng thế là cũng quá đủ với tôi rồi .

Hơn nữa tôi giờ đang rất thú vị , nếu mà ngủ đi thì cái cảm giác thích thú sẽ giảm đi mất . Với lại bị đánh thức rồi thì ngủ lại cũng hơi khó nữa .
-Thôi tớ thức cũng không sao , tớ hết cơn buồn ngủ rồi .
-Thật là tớ chả hiểu được cậu luôn , Ăn thì nhiều và ngủ cũng nhiều nhưng nhìn cái vóc dáng thì cứ như là cậu phải ăn kiêng ý . Nhìn có khác que tăm là mấy đâu , ấy thế mà bế lên thì nặng chả khác gì con heo cả . Đêm qua tớ bế cậu lên phòng mà hai tay muốn rã cả tay luôn .
Minh than thở với tôi .
Giờ thì tôi hiểu rồi . hôm qua tôi ngủ quên nên hắn đã bế tôi lên ngủ trên phòng . Ôi thật là mất mặt quá đi , biết kiếm cái gì mà giấu cái mặt này đi đây .
Nói canh hắn để đuổi hắn , thế mà cuối cùng lại để hắng phải bế mình lên phòng rồi giờ lại còn bị than thở là sao mà mình nặng như thế .
Xem nào xem nào . giờ mà đuổi hắn đi cái hắn mà đi rêu rao mình thế này thì biết giấu cái mặt này ở đâu đây chứ . Mà để hắn ở lại thì thể nào cũng có nhiều chuyện để mà nói thêm à xem .
Ôi rối cả cái đầu , thôi đành chịu vậy , tiền đã trao rồi mà , lại có nhiều cái không hay nữa . Thôi nhắm mắt xuôi tay cố gắng sống vậy , cùng lắm thì cẩn thận hơn là được .
-Này , đang suy nghĩ gì đấy hả ?
Minh gọi làm tôi giật mình
-À không có gì , chỉ là đang tưởng tượng tí thôi mà .
-Tưởng tượng gì đấy ?
-Thì là sắp đến biển thì cái mùi vị buổi sáng gần biển thế nào thôi .
Tôi chối bay , cố lấy ra một cái cớ để Minh không phát hiện .
-Việc đó thì dễ thôi , cũng gần đến rồi đó . Mở cửa ra là được mà .
Minh cười .
Mở cửa thì còn gọi gì là thú vị nữa chứ . Đi bộ còn sướng và thoải mái hơn nhiều .

-Nhưng mà mở cửa gió nó vào ít lắm , thà ngồi hít máy điều hòa thế này thì hay hơn .
Tôi chu miệng lên nói .
-Đồ ngốc , xe tớ là xe xịn mà .
Chả hiểu Minh nói gì nữa , việc xe xịn thì có liên quan gì đến việc tôi và cậu ta đang nói đâu chứ , thật là nói nhăng nói cuội nữa rồi , hay là cậu ta muốn khoe chiếc xe này nhỉ ? ừ , chắc là thế rồi .
-Không hề có liền quan gì cả .
-Nhìn thì biết liền thôi
Minh nháy mắt rồi bấm vào xe một lúc , dần thì trần xe đã được gấp ra phía sau .
Hà hà cuối cùng thì tôi cũng hiểu được ý cậu ta muốn nói gì rồi . Hóa ra xe xịn cũng có nhiều cái hay đấy chứ nhỉ ? thật là đầy đủ tiện nghi .
Tôi háo hức đứng lên , dang hai tay đón gió , hai mắt khẽ nhắm lại để thưởng thức .
Cảm giác thật là thích , gió thổi vù vù mà tôi chả hề cảm thấy khó chịu một chút nào . Cứ như gió xóa tan đi bao nhiêu phiền muộn và suy nghĩ vậy .
Không khí thì trong lành , có chút hơi lành lạnh như rất thích . Hai tay dang ra cứ như đón hết gió vào người vậy .
Không ngờ cảm giác này lại tuyệt như vậy , thế mà bao lâu nay tôi chẳng hề biết đến nó . Thật là quá uổng phí.
-----
Thế này thì xinh rồi
Cuối cùng cũng đến biển rồi , đúng là thật thích thú .
Tôi chờ Minh cất xa rồi lấy thêm một ít đồ rồi cùng chạy ra biển .
Cái cảm giác vắng người và buổi sáng khiến tôi cảm thấy thật là thoải mái và dễ chịu , một cái cảm giác gọi là lâng lâng không thể diễn tả được .
Từ nay tôi sẽ cố thức sớm một chút rồi rủ Minh ra biển ngắm mặt trời mọc buổi sáng .
-Ngồi chơi một chút nữa là mặt trời mọc liền thôi .
Minh trải một chiếc khăn ca rô vừa vừa ra giữa cát rồi nói .
-Ừ .
Tôi toe toét cười đến tít cả hai mắt .

-Cậu ngồi đây đi , tớ đi nhặt vỏ ốc đây .
Tôi nói rồi chạy biến .
Thật là thích , ốc ở đây rất nhiều mà lại còn đẹp nữa . Tôi sẽ nhặt thật nhiều để về trang trí lên chuông gió , khắc tên lên , rồi dán lên sổ , xếp thành tên . hehe mới nghĩ đến mà đã thích cực kì rồi .
Nhưng mà cái quan trọng là ốc ở trên biển không đẹp bằng mình tự xuống biển mò . Mà trời tối tối thế này thì sao mà thấy gì được . Mò mò lung tung lỡ bị cua kẹp tay cho thì đau lắm .
-Ú ơi , mặt trời sắp lên rồi . Đừng chơi nữa .
Minh từ đằng xa gọi tôi .
-Ừ .
Tôi nhanh chóng chạy lại ngồi với Minh , không ngờ cậu ta cũng chu đáo ra phết , có khăn trải , có ít đồ ăn và nước nữa .
Nếu mà hơi tưởng tượng thì tôi và Minh cứ như một cặp tình nhân đang yêu nhau cùng đi chơi . Mà đúng rồi , lỡ ai nghĩ thế thì sao nhỉ ? Nghĩ thế thì tôi chắc cũng chết mất thôi , tôi bị dính vài vụ trêu đùa là đủ sợ đến già rồi .
À mà cũng không hẳn , tôi và cậu ta đâu có gì đâu mà phải sợ chứ . “ Cây ngay không sợ chết đứng.” .
Nhưng mà miệng thiên hạ thì ác lắm , sợ là phải chết đứng như Từ Hải trong truyện Kiều đấy chứ .
-Cậu suy nghĩ gì mà lắm thế ?
Minh nhìn tôi .
-Làm gì có , chỉ nghĩ mấy cái vớ vẩn thôi mà .
Tôi cười cho qua .
-Ừ , à mà cậu chụp ảnh không ? đưa đây tớ chụp cho vài tấm này .
Minh đề nghị tôi .
-Ok .
Tôi cười , dù sao thì cũng không thể để lỡ cơ hội ngàn năm được , đâu phải lúc nào cũng có thể đi biển vào buổi sáng được . Phải nhân cơ hội này chụp cho nhiều mới được . Có gì thì về lấy ảnh sau he he . Tính ra tôi và cậu ta cũng cùng một nhà nên chuyện lấy hình cũng không quá khó khăn .
Cũng may là hôm nay tôi mang đồ không quá tệ , một cái quần đen và áo trắng rộng có hình pucca . Tóc thì buộc cao lên , có thêm cái nơ to to điểm lên nữa . Thế này thì xinh rồi hehe .