Đồ Heo, Cô Chết Với Tôi!!!

Chương 7: Chương 7





Lần này tôi đi nhầm vào hang cọp rồi
Tôi ngồi xuống giường như lời cậu chủ nói . Thật ra là cũng không biết anh ta muốn gì , nhưng tốt nhất là nghe lời còn hơn chống đối .
-Tích .
Tiếng báo động gì đó vang lên .
-Cô ngồi đó , tuyệt đối không được chạy đi đâu . Tôi khóa cửa rồi đó , cửa của tôi toàn mã số thôi , không có chìa khóa đâu .
Anh ta nói rồi đi vào phòng vệ sinh .
Chính cái câu nói của anh ta làm tôi phải nghĩ suy rất nhiên . Lúc này đầu óc tôi rất lộn xộn . Nhiều suy nghĩ cứ chồng chất nhau mà xuất hiện .
Nếu chỉ là xử lí bình thường thì làm gì mà phải khóa cửa , lại còn đi vào nhà vệ sinh nữa . Thật là không đen thì cũng tối .
Đã thế anh ta còn chú thích là cửa khóa bằng mã số nữa .
Nhưng mà nhìn anh ta mặt đàng hoàng thế thì làm sao mà dám dở trò gì được . Cơ mà lắm kẻ mặt ngoài thì thế chứ trong lòng thì toàn là đen tối cả .
Chuyện này càng ngày càng nghiêm trọng hay sao ý , tôi không biết làm sao bây giờ cả .
Từ nhỏ đến giờ tôi chưa bao giờ trải qua chuyện khó xử như thế này .
Chả nhẽ tôi ngây thơ , xinh đẹp , đáng yêu đến như thế ư .
Ôi trời ơi là trời , sao mà tôi lại đi theo anh ta làm gì nhỉ ? sao tôi không để ý là đã vào phòng anh ta từ lúc nào chứ .
-Sao mình lại ngu thế này .
Tôi tư than thở .
-Cô làm gì đấy hả ?
Hắn đi ra , trên người vẫn như lúc đi vào , không có gì thay đổi . Chỉ thêm là có điệu cười hơi đểu thôi .
Nhưng chính cái điệu cười đểu giả của anh ta lại làm tôi sợ hơn rất nhiều .
-À không , chỉ là suy nghĩ vớ vẩn thôi mà .
-Ngồi yên đấy , tôi đi lấy cái máy quay rồi xử lí cô .
Lấy máy quay làm gì ? đừng nói là anh ta tính dở trò nhé . Bỗng nhiên người tôi run lên . Tôi đang sợ mà . Xét hắn mà ra tay thì tôi cũng chỉ như trứng chọi đó mà thôi . Làm sao bây giờ nhỉ ???
Thời nay có nhiều trò làm bậy rồi tống tiền và hù dọa lắm . Với lại một đứa con gái ngây thơ trong trắng như tôi nữa thì chuyện xấu có khả năng xảy ra là rất rất cao .

Tôi phải tìm cách để tự giải thoát chính mình .
- Giết anh ta nếu anh ta làm trò . Không được , tôi làm sao có thể làm như vậy được .
- Đánh anh ta ngất rồi tìm chìa khóa . Càng không được , cái cửa này là mã số , mà có biết gì về anh ta đâu mà mở khóa được .
- Anh ta làm gì thì đành chịu . Như thế thì tàn một đời hoa , uổng một đời lá mất .
Khốn khổ là đầu óc tôi đang điên loạn , mà thế này thì làm gì có được .
-Cô làm gì mà mặt mày trầm ngâm thế hả ?
Anh ta quay lại hỏi tôi và lại ngồi gần tôi .
-Không , không có gì hết .
Tôi giật mình và ngồi tránh ra xa . Lúc này tôi thật sự sợ , rất sợ và rất sợ .
-Cô có suy nghĩ gì phải không ?
Anh ta đưa mặt mình lại gần tôi dò xét .
Thật là có lẽ anh ta định quyến rũ tôi thì phải , cái gương mặt ấy , rồi còn cả cái mùi nước hoa nữa .
Chết mất thôi . Lần này tôi đi nhầm vào hang cọp rồi.
------
Tưởng tượng thái quá.
-Đâu có , tôi không suy nghĩ gì hết .
Tôi lắc đầu .
-Cô nói thật không ?
-Thật , thật mà .
-Tạm tin cô ,tha cho cô đó . Chắc nãy giờ cô cũng sợ chết khiếp rồi nhỉ ?
-Vâng . cám ơn cậu chủ đã bỏ qua .
Tôi gật đầu cám ơn lia lịa

-Ha ha thôi đi dọn đồ đi , 5 giờ chiều thì lên gọi tôi rồi đi chụp ảnh với tôi .
Anh ta đứng dậy rồi cười ha hả như một thằng điên .
Nhưng mà dù sao thì cũng không có chuyện gì xảy ra là tôi mừng lắm rồi .
Đúng là tại tôi cứ suy nghĩ lung tung nên mới như thế chứ đâu có chuyện gì xảy ra .
Thật là tôi hay tưởng tượng quá đi , tự bản thân mình làm mình sợ chứ có ai làm gì đâu .
Nhưng mà không suy nghĩ nữa , chuồn xuống nhà thôi .
-Chào cậu chủ , tôi xuống dọn đồ đây ạ .
-À , này !
-Gì ạ ?
-Mai chuyển đồ sang đây ở với tôi .
-Không được ?
Tôi từ chối , một phần vì sợ và một phần là còn căn nhà của dì tôi . Mà hơn nữa nam nữ thụ thụ bất tương thân . Sao lại trai chưa vợ , gái chưa chồng lại ở cùng nhau suốt ngày như vậy được .
-Tại sao nhỉ ? chả nhẽ tiền lương thế chưa đủ sao ? Nên nhớ rằng tiền lương của cô nhiều lắm rồi , chi ít cũng gấp 3 4 người khác rồi .
Cậu chủ nhìn tôi nói với anh mắt nghiêm nghị .
Tôi muốn giết người quá trời ạ , đúng là anh ta giỏi . Biết lấy tiền ra để hù dọa người . Tôi không hẳn là một con người hám tiền nhưng mà tôi biết quý trọng đồng tiền , nếu mà làm việc thế này , có tiền thì đỡ hơn cho ba mẹ tôi nhiều . Với lại còn nhiều thứ tôi cần mua nữa , phải cố nhịn nhục vậy .
-Nhưng mà anh đã nói là tôi chỉ làm từ 6 giờ sáng đến 6 giờ tối rồi cơ mà .
Tôi bắt bẻ , nói thật là tôi chưa từng ở với ai ngoài bố mẹ nên tôi không muốn sống với anh ta một chút nào .
Hơn nữa nhìn anh ta rất chi là nguy hiểm , đã vào hang cọp một lần rồi mà giờ lại lao đầu vào nữa thì hóa ra tôi quá ngu sao .
Nhưng mà phải chấp nhận thôi , đành tùy tiện cho qua vậy .
-Giờ tôi thay đổi ý định của mình . Hơn nữa cô mà không đồng ý thì tôi sẽ làm mọi cách để cô phải tự động về . Cô nên nhớ rằng không có gì là không thể . Hơn nữa cửa phòng còn khóa đấy nhé .
Anh ta nói rồi nhìn ra cửa sổ và cười tủm tỉm .

Thật là đê tiện . Nhìn cái mặt thì đẹp trai mà tâm hồn thì đen tối quá , anh ta là yêu tinh đột lốt con người , còn tôi mới chỉ là cái đội lốt thỏ mà thôi . Đành chịu thua vậy , quân tử 10 năm trả thù chưa muộn .
Nhưng mà tôi thì làm sao mà chống lại được , tốt nhất mà trời không nghe đất thì đất phải nghe trời vậy .
-Vâng , thế thì tôi sẽ chuyển sang .
-Tốt , mã số là 0410 . Cô tự bấm và đi ra đi .
-Vâng .
Tôi chán nản bấm mã số cửa rồi đi xuống nhà .
Vì tiền , ôi trời ơi . Tôi chán bản thân tôi quá , nhưng mà không sao . Lao động là vinh quang , cố lên , chỉ 1 tháng thôi mà .
Ơ nhưng mà tôi đã biết mã số của của anh ta rồi , lần này thì khỏi sợ anh ta rồi .
------
Cậu chủ của tôi tên là Duy .
Tôi vừa làm việc vừa cố nhịn nhục .
16 năm qua đây là ngày đầu tiên tôi phải trải qua một ngày nhiều tâm trạng như thế này . Thật là không thể tưởng tượng được nữa , có lẽ truyện về cuộc đời của tôi mà viết ra truyện thì sẽ rất nổi tiếng khắp mọi nơi mất .
+++
Cuối cùng thì đồng hồ đã điểm 5 giờ chiều .
Tôi tung tăng đi lên phòng cậu chủ gõ cửa .
-Cậu chủ ơi , 5 giờ rồi .
-Cô xuống nhà chờ tôi , tôi chuẩn bị đồ tí rồi xuống liền .
-Vâng .
Đúng là chiều hôm nay có lẽ là một ngày đẹp trời thì phải , trời không nắng như mọi hôm nữa . Trời có chút nắng mà có chút dịu nhẹ , gió cứ thoang thoảng khiến cảm giác thật thích .
-À ! thì ra cô ở đây à ?
Tôi quay lại xem ai vừa nói , chính là thằng bé lúc sáng đi xe đạp bị tôi dọa cho chết khiếp đây mà .
Cậu ta đang đứng ở ngôi nhà đối diện của cậu chủ . Hai tay khoanh lại , áo quần có vẻ bảnh bao lắm , trên tay còn cầm máy ảnh nữa . Chắc có lẽ chuẩn bị đi đâu , mà phải công nhận ngày hôm nay không biết là ngày gì mà tôi toàn gặp những anh chàng có cầm theo máy ảnh bên mình . Có lẽ nên tập hợp mấy anh chàng này lại thành một hội yêu chụp ảnh quá đi .
Nhưng mà nhìn cậu ta cũng đẹp trai đấy chứ , ôi máu hám trai đẹp của tôi lại sắp nổi lên rồi .
-Sao tôi hỏi cô không trả lời ?
Cậu ta nhìn tôi với ánh mắt lẫn thái độ rất bực mình .
-Đang hỏi ai đấy ??

Tôi cười nhạt nhìn .
-Cô chứ còn ai , nhìn xung quanh mà xem có ai không ? Có thế mà cũng không biết nữa sao .
Đúng là tôi đổ dầu vào lửa mà .
-Còn anh đây này .
Cậu chủ tôi từ đâu cũng xuất hiện .
-Em chào anh .
Cậu ta nhìn cậu chủ tôi cười và chào rất lễ phép .
-Ừ , em định đi đâu à Minh .
Cậu chủ tôi cũng cười hỏi , có lẽ hai người đó biết nhau đó mà .
Giờ thì tôi đã biết thằng bé bị tôi dọa cho lúc sáng tên là Minh . Người đẹp tên cũng đẹp hi hi .
-À , em chuẩn bị đi chụp ảnh .
Minh vừa nói vừa đưa cái máy ảnh của cậu ta lên .
-Thế thì đi với anh .
Cậu chủ tôi liền rủ Minh . Chắc là hai người thân thiết lắm thì phải .
-Ok , anh Duy tính đi đâu chụp ảnh vậy ?
Ồ , lại phát hiện ra một điều mới . Cậu chủ tôi tên là Duy đấy , hôm nay thật là thú vị .
-À , ngoại thành .
Cậu chủ tôi trả lời .
-Cái chỗ có nhiều hoa cúc với thêm mấy cái cánh đồng hả anh ?
Minh hỏi , ánh mắt thì sáng hơn cả hai cái đèn pha ô tô .
-Ừ . Thế thì đi thôi .
Duy – cậu chủ tôi chỉ tay vào chiếc xe đắt tiền của mình .
-Hai người đi với nhau thì tôi về trước nhé .
Như mèo mỡ vớ được cá rán , tôi vội xin rán về . Chứ mà đi với hai tên điên này thì chỉ có nước chết mà thôi . Tôi phải rút kinh nghiệm mới được .