Đồ Ngốc, Làm Bạn Gái Tôi Nha!

Chương 2: Đụng mặt - Khởi đầu của cặp oan gia




( Chap này moon viết tặng bạn Thảo Đỗ nha, Dear friend)

-------------------------------------------------------------------------

Tại sân bay

- Oa, ngồi nãy giờ mệt ghê. _ Nó vừa bước xuống đã vươn vai thân ngắn thở dài. Nhưng chưa kịp nghỉ ngơi thì 3 tụi nó đã bị coi là động vật quý hiếm và chở thành tâm điểm chú ý của mọi người:

- Oa ai mà đẹp dữ vậy? Trời ơi nữ thần của lòng tôi. _n1

- Em ơi làm ny anh đi, anh k đòi quà _n2

- Xí, làm như thấy người ngoài hành tinh k bằng. _n3 và vân vân mây mây đủ thứ bàn tán về tụi nó. Đã quá quen với chuyện này tụi nó nhanh chóng lách ra khỏi đám người ồn ào này và ngồi lại sân bay để chờ xe đến đón.

- Hazzz đẹp đã là 1 cái tội, làm người ta mê mẩn vẻ đẹp của mình còn là tội lỗi lớn hơn. Ông trời thật bất công khi sinh ra 1 người hoàn hảo như mình. _ Thụy Vân than thở ra vẻ tội nghiêp..

- Phương Vy, mày có thấy gió ở đâu mà lớn thế k? Tao sắp bị thổi bay rồi. _ Ngọc Thảo vờ đưa tay lên che mặt.

- Vân à, mày làm gì ở trên đấy vậy? Xuống đây đi leo cao quá ngã lộn cổ chết bây giờ. _Nó vờ ngưởng cổ lên trời gọi.

- Tụi mày.... Thụy Vân tức k nói đc j.

- Thôi tao đi vệ sinh 1 lát, tụi mày chờ nha. _ nó nói rồi chạy biến.

K biết do mệt vì vừa đi 1 quãng dường dài hay vì sốc với độ tự sướng của con bạn mình mà nó vào nhầm nhà vệ sinh nam. Sau khi “tâm sự” xong với em wc nó đường hoàng bước ra bồn rửa mặt. Đang say sưa tự sướng với vẻ đẹp của mình trong gương thì bỗng... cạnh, từ 1 phòng vs khác 1 nam nhân bước ra. Nó đứng hình trc vẻ đẹp của hắn, bị hút hồn bởi đôi mắt màu huyết. Nhưng hình như có gì bất ổn thì phải?....

- Aaaaa tại sao anh lại ở đây? Đồ biến thái, bệnh hoạn.

- Tôi hỏi cô câu ấy mới phải, đây là nhà vs nam mà. _ Hắn thờ ơ đáp lại.

- Hả? Nhà vs nam á? _ Nó trố mắt hỏi, cho đến khi xác thực sự việc nó liếc hắn bằng ánh mắt giết người. Dù biết mình sai nó vẫn cố cãi.

- Biến thái

- Con nhỏ k biết điều kia, cô rõ ràng sai lè lè mà còn dám chửi tôi. _ Hắn gắt lên vs nó.

- Tôi k cần biết, thằng cha biến thái _ Nó vẫn cãi ngang.

- Này, con nhỏ thần kinh kia, cô k biết viết 2 từ xấu hổ à? _ Hắn liếc nó đến cháy da.

- Tôi k phải tên này, tôi ngồi không đổi tên đứng không đổi họ, mà nói cho anh biết đến trời cx k đánh nổi tôi đâu._ Nó hất mặt ra vẻ

- Vậy sao? thế cho hỏi cô tên gì hả con nhỏ kênh kiệu? _ Hắn nhếch mép cười trêu chọc.

- hứ, anh k đủ tuổi để biết tên của tôi đâu, thằng cha biến thái._ nó vênh mặt

- nếu cô k nói thì thôi, tôi cx k có nhu cầu cần biết, đồ trời đánh. _ hắn quay lưng bỏ đi.

- anh, anh đi chết ngay cho tôi. _bị hắn bơ đẹp nó tức giận quát, miệng k ngừng chửi rủa.

- cô là ai? là mẹ tôi chắc mà kêu tôi đi chết thì tôi phải nghe theo? THÍM GIÀ! _Hắn bất chợt quay lại nở nụ cười chêu tức nó rồi thản nhiên bỏ đi. Mặc kệ nó đứng đấy độc thoại 1 mình.

- Cái zề? thím già á? Nguyễn Hoàng Phương Vy ta đẹp rạng ngờ mà sáng chói lóa, thách ngươi tìm đc 1 người xinh đẹp mĩ lệ, trẻ trung tài hoa như ta đấy, sắc đẹp của ta là nghiêng nước nghiêng thành, gặp người người yêu, gặp hoa hoa nở...( đã lược bỏ 1658 chữ tự sướng của chị). Nó chỉ im mồm khi nhận ra mọi người đang nhìn mình như 1 con điên trốn trại. 1 cô gái xinh đẹp quý phái lại đứng trc cửa nhà vs nam chửi bới, tự sướng thật mất mặt quá đi. Nó tức giận bỏ đi tìm 2 con bạn.

Sau khi nó đi vài phút.

- Mày có khát k? Tao đi mua nước cho. _ Thụy Vân hỏi

- Trời, hôm nay chu đáo dữ hen, nhưng mày đã có lòng thì tao cũng có dạ. _ Ngọc Thảo cười tít cả mắt. Vân nhanh chóng chạy đi và quay về với 2 li cà phê nóng hổi trên tay. Nhưng không cẩn thận nên bị vấp ngã và làm đổ 1 li nên người đối diện.

- Á xin lỗi tôi k cố ý _ Thụy Vân luống cuống.

- Trời ơi, cái áo đắt tiền của tôi, con nhỏ kia mắt cô để dưới chân à? Đây là cà phê, mà còn là cà phê nóng đấy. _ Cậu ta hét lên, đôi mắt màu xám tức giận, mái tóc vàng nâu khẽ rung chuyển.

- Vậy anh muốn sao? Tôi đã xin lỗi rồi còn gì, đồ hách dịch. _Cô khó chịu nhìn chàng trai trước mặt, nhưng phải công nhận nhìn hắn rất đẹp.

- Đền á? Cô đền có nổi k? Đây là chiếc áo độc nhất thế giới của công ti thời trang P&R đấy. Tôi không cần biết, cô phải làm sao cho tôi thấy hài lòng thì thôi.

Xí, tưởng gì, đây là mẫu áo do chính tay cô thiết kế mà, muốn thì dễ thôi, đừng quên cô là con gái cưng của Lê gia. Nhưng thật không chịu nổi thái độ của tên này mà.

- Nếu anh đã muốn vậy thì...._đôi mắt đen tuyền của cô ánh lên vẻ ghê rợn, và... Vèo, li cà phê còn lại trên tay cô nằm gọn trên người anh. Cô mỉm cười khinh bỉ rồi quay lưng đi thẳng, mặc kệ anh đang nguyền rủa phía sau.

Hiện tại

- Ủa Thụy Vân bà bảo đi mua nước mà sao lâu vậy? Mà nước đâu? Phương Vy, bà ngủ trong nhà vs luôn hả? Sao mặt 2 người khó coi vây? _ Ngọc Thảo lên tiếng hỏi 2 con bạn.

- IM MỒM _Vy và Vân đồng thanh quát.

- 2 bà sao vậy, uống lộn thuốc à? _Thảo vẫn kiên trì hỏi

- Bị chó dại cắn _Vy cộc cằn đáp.( tội nghiệp anh, đẹp trai thế mà bị bảo là chó dại)

- Đụng phải thằng điên vừa trốn viện_Vân khó chịu.

Tụi nó rời khỏi sân bay rồi lái chiếc xe thể thao phân khối lớn của nó về thẳng căn biệt thự của

nhà họ nguyễn.

--------------------------------------------------------

GTNV: Hắn: Mạc Hồng Quân, 16t, cao 1m72, đẹp trai, cool boy nhưng đôi lúc cx hòa đồng, vui tính, con trai cưng của tập đoàn Mạc Thị đứng top 5 trên thế giới, bạn thân của Phong.

Anh: Vũ Huỳnh Phong, 16t, cao 1m70, đẹp trai nhưng không bằng hắn, anh là một play boy chính hiệu, sôi nổi, con trai của Vũ Đại, tập đoàn của nhà anh cx ngang ngửa với nhà hắn và là đối tác làm ăn lâu dài, chơi thân vs Quân từ nhỏ.