Đồ Ngốc, Làm Bạn Gái Tôi Nha!

Chương 21: Vanetine tới rồi !




Hôm nay School Jewel rất náo nhiệt bởi việc chuẩn bị lễ hội, từ sáng m.n đã tất bật chuẩn bị, người thì dựng rạp, người lo chuẩn bị đạo cụ. Còn nó ấy hả? Nhìn sang đống ngổn ngang kia kìa.

- Phương, tôi bảo bà chuẩn bị bánh phu thê mà sao bà ăn hết thế hả?_ Vân điên tiết hét.

- Phương Vy, buồng cau và lá trầu của tôi sao bà lại đem đi nấu canh?_ Thảo bê nồi canh chìa ra trước mặt nó.

- Vyyyyyyyy sao em chặt hết cột gỗ để dựng rạp thế hả?_ Phương cáu.

- Vy đền ngay cho tôi cái bạt, sao cô lại cắt tan tành thế này_ Phong quát, chỉ có mỗi Quân là ko nói gì mặc dù bị nó phá tan cả quyển kịch bản dự thi giữa các lớp. Cũng may là còn có Hoàng lớp trưởng đỡ lời cho nó:

- Thôi nào, cậu ấy chỉ có ý muốn giúp thôi, cậu vào chuẩn bị áo cưới truyền thống đi.

- Hihi iu Hoàng  nhất, chỉ có ông là tốt thôi._ nó cười rồi chạy đi. Có khả năng phá hoại quá mà. Nó chuẩn bị 3 bộ đồ cưới cho tụi nó, vì tụi nó và bọn hắn sẽ là người thuyết minh cho gian hàng truyền thống này mà. Nó lôi trong túi sách ra 4 gói quà nhỏ được bọc cẩn thận. Đây là chocolate nó tự làm, mặc dù hơi cháy chút xíu, nhưng nó và 2 con bạn đã phải mất cả đêm để làm. Nó nhìn chiếc hộp vuông màu đỏ và chợt mỉm cười, nó nghĩ về hắn, ko hiểu vì sao, nhưng nó thích đôi mắt huyết đỏ và nụ cười mê hoặc ấy, chợt nhận ra mik đang nghĩ vớ vẩn, nó lắc đầu để quên những suy nghĩ ấy. 

Sau buổi sáng chuẩn bị, chiều đến tụi nó sẽ bắt đầu lễ hội luôn. Nó đứng trên hành lang tầng 3 nhìn xuống sân trường thở dài. M.n thì đang chăm chỉ vậy mà nó chẳng giúp đc gì cả, chỉ giỏi phá thôi. Nhìn bầu trời xám xịt, mây cuộn lại thành từng tảng, lăn dài trên tấm thảm trắng, gió cứ gào thét từng hồi. Nó mỉm cười, có lẽ trời sẽ mưa. Đã lâu rồi ko ngắm mưa nhỉ. Nó ngồi dựa vào lan can, để mặc tâm hồn trôi dạt phương nào. Quân đứng dưới sân trường nhìn lên, bắt gặp hình ảnh của nó, hắn nhíu mày suy tư, đôi mắt ánh lên sự thích thú như 1 đứa trẻ. Quả nhiên rạp vừa dựng xong thì trời mưa, tụi nó cũng phải vào lớp ngồi nghỉ.

- Mưa như vầy thì làm sao tiến hành tiếp được?_ Vân than vãn.

- À, trường mình xây theo kiểu mái vòm, nên chốc nữa chỉ cần kéo tấm kính chắn lên cho bao quanh trường là ổn_ Hoàng giải thích.

- À này, mọi việc chuẩn bị đến đâu rồi?_ nó hỏi

- Ổn rồi, chỉ cần bày các mặt hàng nữa thôi, chúng ta còn 3h_ Phong đáp.

- May mà thoát đc vụ thi nấu ăn của bà chứ ko thì..._ Thảo thở dài

~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Vy mặc một chiếc áo dài truyền thống màu xanh dương, cổ được may cánh sen, phần đuôi váy xèo rộng như váy cưới hiện đại, đầu cài 1 chiếc cặp hoa bằng đá saphia. Đeo thêm những món trang sức thanh mảnh. Thảo thì mặc bộ váy cưới đỏ cổ tròn, 2 tà áo dài được dính ngọc xanh, đầu đội 1 chiếc khăn xếp, đeo trang sức to bản. Vân kín đáo, thuần khiết với bộ áo dài trắng, cổ cao, tóc tết xương cá, cài thêm 1 chiếc kẹp, tay đeo vòng vàng truyền thống. Tụi nó đều rất đẹp trong vẻ thướt tha dịu dàng của tà áo dài Việt Nam. Làm cho Quân, Phong và Phương ko thể nào rời mắt đc. Quân mặc bộ đồ cưới cùng màu với nó. Cuốn khăn xếp truyền thống. Phong mặc bộ đỏ, Phương là màu vàng. Tụi nó đứng trước gian hàng, quảng bá về các món ăn và vật dụng. Quầy hàng của tụi nó bán đắt như tôm tươi, người mua thì ít mà người ngắm thì nhiều. Ban giám khảo tiến lại gần gian hàng, ko đợi hỏi Quân đã đứng lên giới thiệu.

- Gian hàng của chúng em có những thứ...

Sau đó tụi nó chuẩn bị cho buổi dạ vũ, sau phần thi và văn nghệ của các lớp, ánh đèn được bật lên lộng lẫy kiêu sa. Thời khắc dành cho các tình nhân trong ngày vanetine. Cả hội trường xôn xao trong tiếng thông báo của MC. Những hộp socola được gói cẩn thận trong chiếc hộp xinh xắn bắt đầu đi tìm chủ nhân của nó. Bọn hắn bị bao vây đến nghẹt thở, ko có cách nào thoát ra được, chocolate cầm đầy tay, thậm chí ngậm cả trong miệng cũng ko hết. Cả Hoàng cũng  ko thoát nạn, dù gì Hoàng cũng khá đẹp trai mà. Nó thì ko có ý định xen vào cái đám hỗn loạn ấy để cứu tụi kia đâu. Nó kéo 2 con bạn lên sân thượng ngồi chờ, vì căn bản tụi nó đã hẹn gặp nhau ở đây rồi mà. Sau hơn 30" mới thấy bóng dáng của Hoàng, Phong, Phương lê lết bò lên, quần áo xốc xệch, trên tay cầm cả núi socola. Còn Quân vẫn đang mắc kẹt chưa thoát thân được. Hoàng vứt phịch đống bánh kẹo xuống đất ngồi thở dốc, Phương nằm bơi trong socola, ko mở nỗi mắt, riêng Phong thì đang đếm xem mik đc tặng tất cả bao nhiêu hộp socola để xem lượng fan của mik có tăng lên ko?

- Nhiều chocolate như vầy mở của hàng bán được đấy nhỉ? Đẹp trai cũng khổ_ Vân mỉa mai.

- Thì sao, cô gato à, mà socola của cô đâu, đưa đây coi, định quỵt à?_ Phong chìa tay ra đòi quà.

- Đừng hòng tôi tặng cho anh_ Vân lè lưỡi.

- Hoàng yêu quý, đây là của cậu._ Tụi nó chìa 3 hộp quà ra trước mắt Hoàng rồi mỗi đứa tặng cậu 1 nụ hôn ở má, cậu bạn mừng rỡ ôm lấy, gạt phăng đống socola kia.

- Em gái ko có quà cho anh à?_ Phương phụng phịu.

- Đây đây, yêu anh nhiều_ nó và Vân chìa hộp kẹo ra, Thảo còn đang ngập ngừng mân mê hộp socola trên tay mik.

- Của cô đâu? chẳng lẽ ko có gì cho tôi à?_ Phương nhìn Ngọc Thảo

- À thì... thì.. nè_ ấp úng 1 hồi cô mới đưa được cho cậu 1 hộp quà hình vuông.

- Cảm ơn_ Phương nhận hộp quà rồi đặt 1 nụ hôn lên má Thảo làm cô đỏ bừng mặt sau đó rượt cậu chạy vòng vòng( anh bạo thật đấy).

- Vậy tôi thì sao? chẳng lẽ tôi ko có quà?_ Phong hét lên.

- Thì nè, của anh_ Vy và Thảo đưa quà cho Phong, còn Vân quyết giữ khư khư hộp quà.

- Cô ko tặng tôi sao?_ Anh quay về phía Vân

- Ko, anh ngồi mà ôm đống socola đó đi!

- Ko tặng thì tôi cướp_ Phong lao vào người Vân dựt hộp quà, chẳng hiểu sao cậu lại muốn có bằng đc hộp quà ấy. Vậy là cuộc chiến giành socola giữa 2 người bắt đầu. Vừa lúc ấy thì Quân đã leo lên đến nơi. Còn đang ngồi thở dốc. Thảo và Vân đang đánh nhau với 2 tên kia thấy vậy vội xông ra tặng quà. Quân nhận quà xong, chỉ khẽ liếc Vy 1 cái rồi nói vu vơ.

- Phương Vy, cô ko có ai để tặng chocolate à? Hay để tôi nhận phụ cho, à mà khoan, cô đâu có biết làm chocolate nhỉ, chắc lại ra ngoài mua thôi_ Hắn trêu chọc. Ko hiểu sao nó lại thấy tức giận vì lời hắn nói, tên chết bằm, tên khốn nạn, tên ôn thần... nó đã bỏ công ra làm mà hắn dám nói nó đi mua, lại còn khó ăn nữa chứ. Sao suốt ngày chọc giận nó vậy?

- Tôi ko tặng cho anh đâu, đừng tưởng bở_ Nó quát vào mặt hắn rồi tức giận bỏ đi.

- Tao làm gì sai à?( quá sai ý chứ)_ Quân ngơ ngác hỏi.

- Mày tự nghĩ đi, nó giận rồi đấy!_ Phương buông 1 câu rồi quay lưng bỏ đi, cả bọn cũng đi theo chỉ còn mik hắn ngồi trơ trọi suy nghĩ đăm chiêu.