Đồ Ngốc, Làm Bạn Gái Tôi Nha!

Chương 30: Bạn học mới




Thảo và Vân vẫn không chịu buông tha, nhìn nó dò xét tỉ mỉ, biết ngay là không thoát được, nó đành kể tường tận mọi chuyện, đúng là phiền mà.

- Vậy là, 2 người... _ Vân tròn mắt.

- Nếu vậy hắn phải chịu trách nhiệm chứ, tên này đúng là..._ Thảo nhận xét.

- Chỉ là tai nạn thôi, nhưng tui cấm 2 bà nói với ai nghe chưa._ Nó đe dọa

- Yên tâm, tui kín tiếng lắm, chỉ viết trên facebook thôi_ Vân bấm cái điện thoại giơ lên.

- Con quỷ, tao giết mày _ Nó lao đến đập Thụy Vân túi bụi, rồi đuổi 2 đứa ra ngoài để ngủ. Nhưng mà có ngủ nổi đâu? Nó bị ám ảnh vì chuyện vừa rồi!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Sáng hôm sau...

Nó mệt mỏi bước về lớp, hắn đang vắt chân lên bàn nghe nhạc, vẻ mặt thản nhiên như chưa từng xảy ra chuyện gì, nó cau mày khó chịu, gạt chân hắn xuống rồi lăn ra bàn ngủ. Cho tới khi cô giáo bước vào lớp, nó mới dậy.

- Các em, hôm nay lớp ta có học sinh mới, là du học sinh từ Pháp về_ Giáo viên chủ nhiêm lên tiếng

- Lại là h/s mới hả, đẹp không cô? _ n1

- Xời, dù là ai cũng không thể đẹp bằng tôi_ n2

- Phải rồi, chỉ có thể đẹp hơn ông thôi, bớt chảnh đê_ n3

- Các em, trật tự, em vào mau đi_ gvcn quát, mắt hướng ra của sổ

- Chào, tôi là Đỗ Minh Tuấn, mong m.n giúp đỡ _ Tên h/s mới bước vào, nở nụ cười tươi làm đổ bao nhiêu em.

- Oa đẹp trai ghê, hắn còn sát gái hơn cả Phong _ Vân trầm trồ.

- Thôi đi, hắn chỉ đáng làm đệ tử tôi thôi _ Phong vênh mặt.

Nó bây giờ mới ngước mắt lên, quét toàn bộ 1 lượt tên ma mới, ái zà, cũng đẹp đấy, hắn có mái tóc bạch kim để dài rất lãng tử, được thả bồng hất ra sau, đôi mắt màu bạc đẹp mê mị, nhưng vẫn có nét lạnh ghê người. Khuôn mặt trắng hoàn hảo, ừm, chắc đẹp ngang Quân quá. Mà khoan, sao tên này quen mặt thế nhỉ, nó đang mãi suy nghĩ, không để ý rằng Tuấn cũng đang nhìn nó.

- Em muốn ngồi ở đâu?_ cô giáo hỏi

- Chỗ kia, bên cạnh bạn gái đó_ Tuấn chỉ về phía nó.

- Nhưng ở đây có người rồi _ cô giáo nói.

- Không sao, đuổi cậu kia đi là được_ Tuấn thản nhiên. Quân nãy giờ không để ý, nghe vậy mới chịu ngước mặt lên, tên này gan thật. Tuấn tiến về phía nó, cười thân thiện

- Xin chào, tôi là Tuấn, hân hạnh gặp!

- Khỏi, ban nãy cậu giới thiệu rồi, tôi đâu có điếc_ Nó khó chịu

- Tôi biết, nhưng có lẽ cô đui, hoặc não có vấn đề!

- Cậu nói vậy là sao?

- Cô không nhận ra tôi? Tệ thật, cô gái nào gặp tôi dù chỉ 1 lần cũng luôn nhớ mãi mà cô lại quên? Từng gặp hôm valetine đó, cô đã tặng tôi socola đấy thôi. _ Tuấn nhắc nhở, lúc này nó mới nhớ ra, hôm đấy đúng là nó đã gặp Tuấn, vì tức giận Quân mà nó đã tặng hộp quà cho Tuấn. Nhưng vậy thì sao? ảnh hưởng đến hòa bình thế giới chắc? à phải ảnh hưởng đến hòa bình giữa nó và Quân.

- Ra vậy, cô tặng socola của tôi cho thằng nhóc này_ Quân liếc nó.

- Tôi nhớ rồi, mà nó là của anh khi nào?_ Nó nhìn Tuấn đáp, rồi quay sang Quân quát và cúi xuống ngủ tiếp.

- Ngồi với tôi_ Tuấn tiếp.

- Tại sao?_ nó hỏi

- Vì tôi thích cô, cô sẽ là bạn gái mới của tôi_ Tuấn tự nhiên nói, nó thì giật mình, đứng dậy, coi nó là đồ chơi chắc? Nói thích là được sao, đang định cho tên không biết điều này cái bạt tai thì nó đã thấy Tuấn bị đấm ngã xuống đất, quay lại nhìn mới biết là Quân đấm.

- Cô ấy không phải trò đùa của cậu, cậu không thấy cô ấy đang ngồi với tôi sao?_ Quân hất hàm.

- Thì sao? Anh là bạn trai của cô ấy sao?_ Tuấn đứng đậy, phủi bụi và quát.

- Không, nhưng không có nghĩa là cậu muốn làm gì thì làm_ Quân "từ tốn" nặn ra từng chữ.

- Tốt thôi, cậu không đi thôi tôi và cô ấy sẽ đi_ Tuấn kéo nó ra 1 cái bàn trống bên cạnh.

- Dừng lại, ai cho cậu làm vậy, cô ấy chưa đồng ý_ Quân giữ tay nó lại.

- Hừ, đấy không phải việc của cậu, còn nữa... _Bốp_... cú đấm này trả cậu_ Tuấn lao về phía Quân đấm trả 1 cú.

- Đủ rồi, đây là lớp học chứ không phải cái chợ, để mấy người muốn gì thì làm_ Nó bực bội hét lên._ Tôi ngồi với cậu là được chứ gì?_ nó xách cặp tiến về phía Tuấn

- Nhưng không phải hôm nay_ Nói rồi nó xách cặp đi thẳng ra khỏi lớp ( lại cúp tiết, chị ấy mới là nguyên nhân biến lớp thành cái chợ)

- Cậu hãy nhớ lấy_ Quân cũng bỏ đi luôn.

- Được rồi, m.n tiếp tục học nhé, tôi đi trước_ Tuấn cũng vẫy tay chào rồi vọt luôn. Cô Mai( gvcn) thì đang tức xì khói, tội nghiệp, cô mà dạy ở đây nữa chắc sẽ tăng xông mất.

- Hay thật, 3 người họ vừa làm loạn xong thì phủi mông bỏ đi_ Vân bắt đầu tám.

- Mà cái tên đó ghê thật, dám tuyên bố thích Vy, lại còn đánh cả Quân nữa chứ_ Thảo xoa cằm.

- Không biết hắn là ai nhỉ?_ Phong tham gia

- Đỗ Minh Tuấn, người thừa kế tập đoàn Diamant chuyên về Kim Cương đứng đầu thế giới, là 1 tay chơi thứ thiệt, nghe nói hiện tại hắn về Việt Nam để phát triển sự nghiệp. Nhưng theo nguồn tin được cung cấp thì hắn đã ra khỏi Diamant vì có xích mích với gia đình_ Phương lướt tay trên điện thoại đọc thông tin.

- Xem ra hắn cũng không phải dạng vừa đâu_ Vân

- Vui rồi đây, đúng hông Vân?_ Thảo háo hức

- Chưa biết được, tình tay ba là đau khổ mà_ Vân đáp.