Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em!!

Chương 39




Cô là vợ của Đằng Dạ, sao Đằng Hy lại nói "bà xã của chúng ta"? Cứ như thể, chồng cô không chỉ là Đằng Dạ mà còn là Đằng Hy nữa vậy.

-Dù sao, cô ấy tương lai cũng là mẹ của con chúng ta, nên tốt với cô ấy một chút. Quãng đời con dâu lớn Đằng gia vốn rất ngắn đấy!

-Câm mồm! Anh nên cút về phòng của mình đi, nếu không, đừng trách tôi cho bố mẹ biết anh đã và đang làm gì_Như sợ Giai Băng sẽ nghe thấy những lời nói tựa cố ý trưng ra của Đằng Hy, Đằng Dạ hiếm hoi rít giọng đe dọa, bàn tay siết chặt lấy người cô.

-Em trai, mách lẻo không phải là chuyện tốt đâu! Hơn nữa, chuyện của anh, bố mẹ sẽ sớm được biết thôi_Đằng Hy không có gì sợ hãi trước uy hiếp, tiếp tục đả kích Đằng Dạ.

Đến nước này, Đằng Dạ như bị á khẩu, chỉ trừng mắt gắt gao nhìn người đối diện. Rồi, mắt anh dời đi, khoé môi cong nhẹ nhưng đểu cáng không thua kém trùm găngxtơ tai to, bụng phệ.

-Đằng Hy, ngực anh bén nước dãi của Giai Băng kìa!_Đằng Dạ "tốt bụng" tiết lộ, đáy mắt xoáy sau vào "vết tích" Giai Băng để lại trên phần da của anh mình_Xem ra...anh nên tắm lại, miệng Giai Băng "có mùi"!

Ngớ người không suy nghĩ cúi đầu nhìn nơi Đằng Dạ chăm chăm "chiêm ngưỡng", Đằng Hy trố mắt nhìn đống dung dịch lỏng buồn nôn đang trượt patin 1 đường dài trên ngực mình, chảy xuống cơ bụng, kinh hãi rùng mình một cái.

Cái...gì thế này?

Đằng Hy toan bẻ đôi cái mặt nạ hoàn hảo của mình, vỗ ngực đôm đốp như kinhkong thời đại mới, miệng rít lên gào thét hỏi tội Giai Băng thì đã thấy chung quanh mình chỉ còn trơ trọi mỗi mình. Cặp vợ chồng gây chuyện không thèm xin lỗi kia từ lúc nào đã biến mất, ngang nhiên để mặc anh tự sinh tự diệt với tiếng "rầm" mạnh của cánh cửa như một lời an ủi.

Nhưng không sao, chưa đến mức phải vội. Với tính cách của Đằng Dạ-kẻ song sinh không mong muốn đó-thời gian để anh suy xét kĩ còn rất dài.

-Giai Băng, hãy cho anh thêm lí do để giữ em lại...trong cuộc đời của anh đi...nếu em thực sự muốn sống! Hãy...câu dẫn anh nhiều hơn!_Quay người trở về phòng, Đằng Hy nhếch môi đểu giả nói...nhưng những lời nói toát ra từ cái "động" giảo hoạt...lại như là âm thanh vẳng lên từ đáy tâm hồn tăm tối của con người...

-Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét đó!_Bị Giai Băng dùng ánh mắt gắt gao theo dõi hơn 1 phút dài, Đằng Dạ phả nhẹ hơi thở rồi đưa ánh nhìn có điểm bất lực chạm vào tia lửa điện của cô, giọng điệu trầm mềm dễ khiến người ta có cảm giác đang cầu xin điều gì đó.

-Vậy nói cho tôi biết, sao anh trai anh lại bảo tôi là "bà xã của chúng ta", còn nói gì gì đó như là "mẹ của con chúng ta" nữa, rốt cuộc những lời đó của anh ta có ý gì?_Giai Băng giở giọng cảnh sát tra hỏi tội phạm, lạnh lùng hiếm thấy chất vấn.

-Không gì cả? Đừng nghĩ lung tung, tôi đi tắm trước!_Có chút bối rối ẩn hiện trên nét mặt băng lãnh, Đằng Dạ quay người với lấy chiếc áo choàng tắm vắt trên móc áo quần của mình, chân đều đều lướt đến phòng tắm.

-Tôi không nghĩ lung tung! Nói đi, tôi là vợ của anh...của anh ta...hay của cả hai người?_Thanh âm Giai Băng vẫn phong độ như cũ nhưng đan xen chút nghẹn ngào đích thực của một người vợ khi nghe tin dữ.

Vợ của cả hai? Mới nghĩ đến thôi cô đã muốn phát điên lên rồi. Cô là cái gì chứ? Là góa phụ hay là con ngựa cái hoang dã khó thuần đến nỗi khiến con ngựa đực này đến con ngựa đực khác kinh hãi quẩy đuôi co vó chạy mất móng?

3 người chồng? Đùa sao? Phụ nữ Trái Đất tuyệt chủng hết rồi hay họ đều phẫu thuật đổi giới tính mà khiến đàn ông con trai lâm bước đường cùng dùng chung vật sở hữu như cô thế này chứ?

-Vừa nói gì?_Bỗng dưng từ trạng thái dịu mềm ngàn năm có một chuyển sang chế độ băng sơn di động hù người chết đứng, Đằng Dạ chậm rãi quay đầu, đôi mắt đen như màn đêm mịt mùng khiến người ta dễ sai lạc nheo lại bắn về phía Giai Băng hàng ngàn tia nhìn chết chóc.

Gì chứ? Người đáng ra phải dè dặt, mất uy lúc này là Đằng Dạ mới đúng, sao bắp chân bắp tay của cô run lên kịch liệt vậy?

-Không...không có gì đâu, anh đi tắm đi!_Thính mũi ngửi thấy mùi nguy hiểm lởn vởn quanh mình như ma ám, Giai Băng nuốt cả đống thắc mắc sắp sửa nói toẹt ra vào bụng, thủ tiêu bảo toàn tính mạng cho mình rồi lúng búng trèo lên giường, ngây ngốc ngồi tự kỉ. Lấy tĩnh át động.

Tuy nhiên, cây muốn lặng mà gió không chịu ngừng. Như đoán được sự lẩn tránh của Giai Băng, Đằng Dạ gạt chuyện tắm rửa sang bên, bước chân sải dài và nhanh tới gần cô, đáy giác mặc sẫm tối lộ rõ nét khinh thường.

-Nhắc lại những gì vừa nói!_Anh hạ giọng ra lệnh, âm thanh nhẹ nhưng mang áp khí bức người không che giấu.

-Không...tôi không nói gì cả!_Hoảng sợ cụp mắt nhìn chân mình, Giai Băng cắn môi, không hiểu nổi mình vừa nói gì khiến Đằng Dạ giở bộ mắt ban chiều ra dọa trái tim yếu ớt của mình. Những lúc anh ta như thế này...thật giống đế vương cai quản địa ngục trong truyền thuyết, người ngợm lúc nào cũng toát lên cái mùi kẹo bạc hà của Tử Thần.

-Hạ. Giai. Băng._Thân ảnh lớn của Đằng Dạ trầm mặc một lúc rồi đổ ập cái bóng cao ngạo lên người Giai Băng. Anh chống hai tay xuống mặt nệm, tạo thành một nhà tù sống khóa dữ Giai Băng ở bên trong. Thở dài sượt một cái, hệt y mệt mỏi và bất lực, đôi mắt đêm đen của anh chăm chăm phát tia lửa điện chạm vào mắt Giai Băng cứ như muốn thuyết phục cô phải tin tưởng anh_Em chỉ là vợ của tôi, không phải là vợ của ai hết, kể cả...Hạ Lãnh Kiên!

P/s: Đây oy, nóg bỏng tay đây nè!!! Thấy Đằng Dạ khẳng định chưa, sướng quá, hehe

Nhớ đọc và cmt tích cực cho Su đó nghen, hehe

Mà..tui chưa thi đâu nhá