Đóa Bạch Liên Ấy Thật Xinh Đẹp!

Chương 141




Tháng 8 năm 1945, lô cốt đầu cầu Ngạc Nam.

“Ầm!!”

Một quả pháo rơi xuống nổ bên cạnh chiến hào, Diệp Vinh Thu sợ đến ôm đầu co tròn người lại. Bụi đất rơi xuống đầy đầu anh, thuốc súng gay mũi khiến anh không chịu được muốn ho khan, nhưng căn bản không mở miệng nổi.

Một lát sau, Diệp Vinh Thu giũ đất trên đầu xuống, từ đáy hố chui ra ngoài. Tiếng súng và tiếng nổ mạnh trở nên mơ hồ, có lẽ ban nãy pháo nổ quá gần, ảnh hưởng tới thính lực của anh, hoặc cũng có thể bụi bẩn bắn vào che màng tai. Mấy chuyện này thường gặp, Diệp Vinh Thu không để ý kéo tai mình, giũ đất ra, tiếp túc bò sấp ra ngoài.

Đạn bay xuyên qua chiến trường, mặt đất bị pháo nổ làm cho liên tiếp rung lên. Diệp Vinh Thu xiêu trái vẹo phải mà bò tới chiến hào của đội, cuối cùng cũng đi tới bên người Hoàng Mộ: “Đoàn trưởng!”

Hoàng Mộ đang chỉ huy tác chiến, trông thấy anh, không khỏi sửng sốt một chút, hô lớn: “Sao cậu lại ở đây?”

“Sao?”

“Sao cậu lại ở đây?”

Dưới mưa bom bão đạn, họ đều không nghe thấy rõ đối phương đang rống cái gì, chỉ có thể dựa vào khẩu hình để phán đoán.

“Tôi sửa xong súng máy hạng nặng rồi! Không kẹt đạn nữa!”

“Sao cơ?! Nói to lên!!”

“Súng máy hạng nặng! Xong rồi! Có thể sử dụng rồi!”

Hoàng Mộ nghe rõ, quát: “Cánh phải 60°!”

Hoàng Mộ đẩy Diệp Vinh Thu ra: “Cậu mau về đi! Ở đây nguy hiểm lắm! Lần sau kêu người khác tới, đừng tự đi!”

Diệp Vinh Thu gật đầu, lại tiếp tục cúi người đi xuyên qua chiến hào.

Hai năm qua quân Nhật liên tiếp thất bại, quân cộng đã đoạt được không ít trận địa. Phe phát xít cũng thua thảm bại trên chiến trường Thái Bình Dương, ba tháng trước Đức đã tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, đất nước Nhật Bản nhỏ bé kia so với Đức càng thêm ngoan cố, bọn họ vẫn không muốn buông tha chiến trường Trung Quốc, kiên trì giấc mộng trở thành cường quốc xưng bá châu Á. Nhưng giờ, Nhật đã sa cơ lỡ vận.

Diệp Vinh Thu lui về hậu phương chiến hào, nếu vũ khí của ai trên chiến trường xảy ra chuyện, lập tức đưa tới đây cho anh, nếu hỏng đơn giản, anh có thể sửa nhanh rồi tiếp tục dùng.

Một lát sau, tiếng pháo ngày càng thưa thớt. Trận chiến này đã sắp kết thúc.

“Giặc rút lui rồi!” Một tiếng hô lớn truyền vào trong tai Diệp Vnh Thu.

Những tiếng súng cũng ngớt dần.

“Đội trưởng, không đuổi sao?”

Hoàng Mộ xua tay: “Không đuổi! Phía trước còn có sư đoàn của ngụy hòa bình, gần đây chúng đang mâu thuẫn với giặc, cho bọn nó chó cắn chó một trận.”

Quân Nhật thất bại bỏ chạy, Hoàng Mộ cho người thu dọn chiến trường, rút về nơi đóng quân.

Giờ đội ngũ của họ mỗi lúc một lớn mạnh. Trải qua nhiều năm gian khổ nỗ lực, Ngạc Nam hôm nay, từ một luyện ngục nơi Nhật ngụy hống hách lộng hành đã trở thành căn cứ chính trị cách mạng, về cơ bản giặc đã bị quét sạch, quân cực đoan đã sụp đổ, ngụy quân bị tiêu diệt tan rã, mà giặc Nhật cũng đang ngắc ngoải. Củng cố xong căn cứ địa, các thôn huyện thành lập cơ quan chính quyền nhân dân, cộng quân cùng nhân dân Ngạc Nam đoàn kết hữu nghị. Ánh sáng thắng lợi đã không còn xa nữa.

Buổi tối, Hoàng Mộ triệu tập tất cả các cán bộ trong đoàn, bắt đầu thương thảo lộ tuyến tiến công ngày mai. Xưởng công binh của Diệp Vinh Thu đang được di dời, cho nên anh cũng theo đoàn tham gia chiến đấu, đợi đến khi xưởng công binh di dời xong, quy mô sẽ lớn hơn, anh sẽ quay về nhà xưởng làm việc.

“Đây là điện báo của sư đoàn.” Hoàng Mộ đưa điện báo lên cho mọi người thấy, “Mai chúng ta tiến đến Vũ Xương, hội họp cùng sư đoàn.”

Diệp Vnh Thu nghe thấy hai chữ Vũ Xương, lập tức tươi tỉnh lên, mặt cũng rạng rỡ ý cười. Lần gặp Hắc Cẩu trước đã là chuyện của nửa năm trước, nửa năm qua tổ chức Độc Thoại dần trở nên lớn mạnh ở Ngạc Nam, lập được không ít chiến công hiển hách, dân chúng còn viết ca dao ca tụng Độc Thoại.

Hoàng Mộ thấy nét mặt Diệp Vinh Thu thay đổi, tức giận liếc mắt: “Tối mai ta trú quân ở gần Vũ Xương.”

Giờ Hoàng Mộ cũng đã biết Độc Thoại là một tổ chức tình báo, mà Diệp Vinh Thu là một thành viên của Độc Thoại. Vũ Xương giờ như quê hương thứ hai của Diệp Vinh Thu, chỉ cần có cơ hội là anh sẽ nghĩ cách chạy tới Vũ Xương, có thân phận Độc Thoại này, anh luôn có thể tìm cho mình lý do quang minh chính đại, chỉ cần đảm bảo tình huống an toàn, Hoàng Mộ cũng không ngăn cản được anh.

“Chính ủy, có phải anh lén cưới vợ ở Vũ Xương không?” Chi thư trêu ghẹo nói.

Mọi người cười ha hả, mặt Diệp Vinh Thu đỏ lên, anh phất tay: “Đừng nhăng cuội, nói chính sự đi.”

Cho dù anh đã biết Hắc Cẩu ở đâu, nhưng gặp mặt cũng không phải chuyện dễ dàng gì, một năm họ chỉ gặp nhau được hai ba lần rồi lại phải chia xa. Mai tới gần Vũ Xương, cũng không biết có cơ hội gặp được Hắc Cẩu hay không.

Mọi người mở bản đồ, bàn bạc về tuyến đường hành quân và chuyện vận chuyển vật liệu, mãi tới khi trời tối khuya Hoàng Mộ mới tuyên bố giải tán, mọi người đi về nghỉ ngơi.

Buổi tối Diệp Vinh Thu không tài nào ngủ yên giấc được, không biết bởi vì ngày mai sẽ tới Vũ Xương hay là bởi nguyên nhân gì khác. Lòng anh khi thì nhẹ bỗng khi thì trĩu nặng, giống như sắp có chuyện lớn xảy ra.

Sớm hôm sau, các chiến sĩ xếp hàng ổn định xong, mang theo hành lý, xuất phát tới Vũ Xương.

Tháng tám tiết hè oi bức, hôm ấy thời tiết tốt, sáng sớm trời hửng nắng. Hoàng Mộ dặn mọi người đi nhanh chân, tới khi trưa nắng gắt có thể sẽ phải tạm dừng, tránh cho các chiến sĩ bị cảm nắng. Nếu không nhân trời sáng đi nhanh, chỉ sợ không kịp hội họp với sư đoàn.

Dọc đường hành quân, Diệp Vinh Thu nghe thấy hai cậu lính bên cạnh mình nói chuyện.

“Ông nói xem khi nào thì cuộc chiến này kết thúc?”

“Ai mà biết được, ngày nào tôi cũng nghĩ tới chuyện này, đã nghĩ mấy năm rồi.”

“Tôi nghĩ chắc mau thôi, ngay cả Đức cũng đã đầu hàng rồi, giặc đánh một mình, để xem hăng hái được bao lâu.”

“Tôi cũng nghĩ sẽ nhanh thôi.. cơ mà mấy năm nay ngày nào tôi cũng nghĩ sắp đánh xong rồi, haha!”

Tiểu Triệu chạy tới, hỏi Diệp Vinh Thu: “Chính ủy, anh có mệt không, để em đeo đồ cho anh nhé?”

Diệp Vinh Thu lắc đầu: “Không cần, không cần đâu.”

Diệp Vinh Thu thấy Tiểu Triệu cứ cười hì hì mãi, có vẻ như tâm tình đang rất tốt. Thật ra không chỉ mình Tiểu Triệu, cả đoàn hôm nay tinh thần không tệ, trên mặt ai nấy đều rạng rỡ vui vẻ. Cũng không biết là bởi hôm qua mới thắng trận xong hay còn nguyên nhân nào khác. Anh hỏi Tiểu Triệu sao vui vẻ như vậy, Tiểu Triệu cũng không nói được, chỉ là cảm thấy hôm nay là một ngày đẹp, thời tiết tốt, cái gì cũng rất tốt.

Hoàng Mộ ngồi ô tô đi bên cạnh đoàn, qua qua lại lại tuần tra. Chiến xe này là chiến lợi phẩm họ mua lại được từ đảng quốc dân, phía trước xe có lắp một cái súng máy giả, vô cùng uy vũ, từ lúc mua lại tới bây giờ Hoàng Mộ rất thích ngồi trên xe, đến xuống xe cũng không nỡ.

“Chính ủy.” Lúc đi ngang qua bên người Diệp Vinh Thu, Hoàng Mộ bắt chuyện với anh, “Lên xe không?”

“Không đâu.” Diệp Vinh Thu nói, “Đường này xóc, tôi đi một chút.”

Hoàng Mộ cũng không quản anh, kêu tài xế lái xe lên trước đoàn.

Buổi trưa họ đi dọc theo một con sông nhỏ, phía bên kia sông là thôn Lương.

Trong thôn Lương ầm ầm ã ã, dân chúng đều đi ra ngoài, thấy quân đội đi qua không nhịn được ghé mắt nhìn.

“Bang! Bang! Bang!”

Trong thôn đột nhiên vang lên tiến nổ mạnh làm cả đoàn quân sợ hãi, còn tưởng trong thôn có chiến trận, cầm hết súng lên hướng về phía thôn Lương. Hoàng Mộ dừng lại, mới đầu rất căng thẳng, dần dần lại trở nên mơ hồ, khoát khoát tay: “Hình như có người trong thôn bắn pháo.”

“Đây là tiếng chiêng sao?” Diệp Vinh Thu chen vào một câu. Xen kẽ với tiếng pháo là những tiếng chiêng rộn rã.

Cả đoàn bắt đầu xì xào bàn tán. Tiếng động trong thôn khiến mọi người vừa thấy xa lạ lại vừa quen thuộc. Trước đây cứ mỗi lần có việc vui như kết hôn sinh con, mọi người thường hay chúc mừng vui vẻ náo nhiệt như vậy, nhưng sau khi chiến tranh xảy ra, chẳng mấy ai sống vui vẻ được nữa.

Mấy người trong thôn thấy ở bên kia bờ sông có đoàn quân đội, vội chạy ra: “A!! Các anh em Bát Lộ quân!” (Bát Lộ quân: tiền thân của quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc)

Dân chúng quanh đây đều thân cộng, có không ít lính cộng là thôn dân trong các thôn trang, thành thử lính cũng rất thân thiết với dân chúng. Lúc này dân thấy họ đi tới, cao hứng vẫy tay với họ.

Hoàng Mộ mờ mịt hướng họ kêu lớn: “Bà con, mau đi vào đi, đi vào đi!” Dân chúng luôn đối xử khách khí khiêm nhường với quân cộng, thường thường hay tặng họ đồ ăn cái mặc, nhưng dù sao cũng đang trong chiến tranh, khắp nơi đều có lính ngầm của giặc, bình thường bà con đều lén lén lút lút, chưa từng thấy nơi nào chào đón họ lớn như vậy.

Mọi người trong thôn không đi vào, trái lại càng nhiều người hớn hở chạy ra, có người còn muốn bơi thẳng qua sông đi tới bên bọn họ.

“Mấy anh em, sao lại tới đây vậy?” Bà con kêu to, “Tới chúc mừng sao?”

Các chiến sĩ ngẩn ra nhìn nhau, cũng không biết đang xảy ra chuyện gì.

“Chúc mừng cái gì?” Hoàng Mộ lớn tiếng hỏi lại.

“Chúc mừng giặc đầu hàng rồi! Chiến tranh kết thúc rồi!!” “Giặc đầu hàng rồi, ha ha ha ha! Mọi người vất vả rồi!” “Đã tới đây rồi, anh em Bát Lộ quân vào thôn ngồi một chút đi!” Mọi người ở bên kia bờ, tranh nhau hướng họ hô to.

Trong nháy mắt cả đoàn như nổ tung, rốt ráo hỗn loạn.

“Giặc đầu hàng? Chuyện khi nào vậy?!” Hoàng Mộ như bị trúng đạn, trong nháy mắt đã nhảy bắn ra, cửa xe còn chưa mở đã nhảy ra, “Thật hay giả?”

“Loa trong thôn vừa phát thanh kìa! Mấy thôn quanh đây đều đã biết! Hôm nay giặc tuyên bố đầu hàng!!”

Mọi người xung quanh bắt đầu ồn ào, đầu Diệp Vinh Thu ong lên rồi nổ tung một tiếng. Giặc đầu hàng?! Chiến tranh đã kết thúc?! Cuối cùng.. đã kết thúc?!

Có thôn dân chạy từ bên kia sông qua đây, Hoàng Mộ kích động xông lên túm lấy cổ áo anh ta, hỏi lại một lần nữa: “Thật hay giả? Giặc đầu hàng? Mọi người chắc chắn chứ?”

Thôn dân kia bị Hoàng Mộ túm cổ áo lay lay, cười đến híp tịt mắt: “Loa trong thôn phát thanh! Tất cả đều nói như vậy! Sáng sớm nay có đoàn quân giặc từ bên kia đi qua, ỉu ỉu xìu xìu, thấy bọn tôi không đánh cũng không đoạt, ném hết vũ khí đi rồi! Giặc đóng quân quanh đây đều trốn đi hết rồi!”

Một người khác cướp lời nói: “Đúng vậy! Sáng nay có giặc đi qua, treo hết cờ hàng ra ngoài, chỉ sợ bọn tôi xông lên đánh!”

Hoàng Mộ buông lỏng người dân kia ra, cố sức lau mặt. Tin này đến quá đột ngột cũng quá bất ngờ, đêm qua anh còn cùng mọi người bàn bạc xem nên đánh tan mấy trận địa cuối cùng ở Ngạc Nam thế nào, sáng sớm nay giặc đã đầu hàng. Chiến tranh nhiều năm như vậy đã kết thúc? Cuối cùng cũng đã kết thúc? Thật sự kết thúc sao? Anh thật sự không biết nên dùng tâm tình gì để đối mặt với tin này!

Không chỉ có Hoàng Mộ, phần lớn chiến sĩ ở đây đều ngạc nhiên không biết phải làm sao. Có người bắt đầu rơi nước mắt. Họ không tìm được cảm xúc ‘mừng như điên’.

Có một tên mặt mũi bầm dập, hai tay trói chéo sau lưng bị đẩy từ trong thôn ra, thôn dân xung quanh đều nhặt đá lên ném vào tên ấy, có người còn nhổ nước miếng, chỉ vào hắn ta hùng hùng hổ hổ mắng.

Chi thư hỏi thôn dân: “Kia là giặc sao?”

Thôn dân xua tay: “Không phải, là Hán gian! Nó chuyên đi cung cấp tin cho giặc hại dân! Giờ giặc đầu hàng rồi, nó phải chịu báo ứng!”

Có một người đá tên Hán gian kia ngã xuống đất, tên Hán gian lăn vài vòng rồi rơi xuống sông, mọi người xung quanh cười ha hả. Hắn ta chật vật muốn bò ra khỏi sông, mọi người đều nhặt đá lên ném hắn, không cho hắn lên bờ. Tên Hán gian không thể làm gì hơn là ôm đầu rúc vào trong sông.

Từ khi nghe tin Nhật đầu hàng Diệp Vinh Thu tựa như người mất hồn, đột nhiên anh giật mình một cái, hoàn hồn lại. Anh chạy lên chiếc ô tô của Hoàng Mộ, Hoàng Mộ kêu lên: “Này, chính ủy, cậu làm gì thế?”

Diệp Vinh Thu căn bản không để ý tới anh ta, trực tiếp nhảy lên xe. Ban nãy dừng xe tài xế cũng đã xuống, Diệp Vinh Thu liền chiếm lấy ghế tài xế, tay tìm tòi trong buồng lái.

Các chiến sĩ choáng váng đứng nhìn, tài xế vội vàng chạy tới muốn mở cửa xe: “Chính ủy, anh sao vậy? Anh không biết lái xe, đừng lộn xộn, nhỡ gặp chuyện không may!”

Diệp Vinh Thu tìm tòi một hồi, đạp chân ga, trực tiếp lái xe đi ra ngoài. Tài xế bám theo chạy hai bước, không thể làm gì hơn là buông tay, đứng đằng sau giương mắt nhìn.

Dẫu gì Diệp Vinh Thu cũng là tiểu thiếu gia, anh biết lái xe Ford, xe chỉ huy của quốc quân cũng không khác là bao, lái lên đường không việc gì. Chỉ là vài năm không lái, có phần không quen tay, anh đi được vài mét, xoay bánh lái quá đà, thiếu chút nữa xe đâm xuống sông. Anh vội vã chỉnh lại bánh lái, dần lấy lại được cảm giác.

Hoàng Mộ đứng phía sau gấp đến độ giậm chân: “Chính ủy? Diệp Tử? Diệp Vinh Thu! Cậu dừng lại! Dừng lại cho tôi! Cậu đang làm cái gì vậy!!”

Diệp Vinh Thu áy náy trong lòng, mắt nhìn chằm chằm đường phía trước không dám quay đầu lại, rống to: “Xin lỗi! Tôi tới Vũ Xương trước!”

Cũng không biết có phải mọi người ở phía sau không nghe thấy không, phía sau vang lên tiếng bước chân lộn xộn, vẫn có người đuổi theo anh.

Diệp Vinh Thu đành phải bất chấp, đạp mạnh chân ga lao ra ngoài!