Đoá Hồng Của Con Mèo

Chương 6: Đến ngôi sao mẹ xa vắng (2)




Biến dị của Lăng Nhất vẫn chưa hình thành đúng khuôn mẫu, cơ thể vẫn đang từ từ thay đổi nên thời

gian ngủ của cậu rất dài, Lâm Tư lên giường không bao lâu thì cậu không chịu được mà ngủ gà ngủ

gật, cuối cùng hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

—— khi cậu ngủ say, lúc đầu còn núp ở phía đầu giường, sau đó lại lăn qua bên cạnh Lâm Tư, rúc đầu

vào trong ngực của anh.

Máy truyền tin của Lâm Tư rung nhẹ.

“Lâm, tôi đã đọc qua tư liệu và cần phải xác nhận một số thông tin khác.” Là tin nhắn của Trần phu

nhân.

Không giống như Nguyên soái Sjos hung hăng, Trần phu nhân là một học giả, một nhà toán học khôn

ngoan, rất ít nói và tốt bụng.

Điều này không có nghĩa là bà không cần dựa vào sức mạnh đàn ông, nhưng bà ấy cần thận trọng khi

đưa ra quyết định của mình.

Lâm Tư trả lời: “Được, thưa bà.”

“Cậu quyết định nuôi nhóc kia là vì thân phận của nó, đúng không?”

—— “Đối tượng thí nghiệm được hệ thống lựa chọn ngẫu nhiên, lúc tôi xem thông tin thì đã bị xử lý

trước rồi. Lúc hệ thống thiết lập sàng lọc các đối tượng, trách tôi không thiết lập độ tuổi tối

thiểu, nhưng…… Bất kể Lăng Nhất là ai đi nữa thì tôi cũng chọn nuôi nó đến tuổi trưởng thành.”

“Được rồi.”

Sau tin nhắn ngắn gọn này, Lâm Tư đợi một lát nhưng không thấy Trần phu nhân gửi tin nhắn tới, mãi

đến tận ba phút sau, màn hình mới hiện ra một

dòng chữ.

“Lâm, cậu và nguyên soái luôn luôn xung đột, Năm nay là năm thứ 137 kể từ khi Voyager rời hành tinh

quê hương rồi. Cậu vẫn còn sống trong đau đớn ư?”

“Nếu nguyên soái Sjos đừng nhắm vào tôi thì tôi sẽ hạnh phúc hơn nhiều.” Câu trả lời của anh vừa sự

nghi ngờ vừa lảng tránh.

“Tôi hy vọng mình sẽ nhận được một câu trả lời rõ ràng hơn.” Trần phu nhân biết anh đang tránh.

Lâm Tư im lặng một lúc rồi trả lời: “Vâng.”

Trần phu nhân cũng im lặng một lúc, sau đó gửi tin nhắn qua: “Cậu được quyền giám hộ Lăng Nhất đến

khi trưởng thành, tôi hy vọng em nhỏ này sẽ mang lại cho cậu một cuộc sống khác biệt hơn.”

“Cảm ơn bà.”

Kết thúc cuộc trò chuyện, Lâm Tư tắt máy liên lạc và tắt đèn trong phòng. Trong bóng tối, anh đã

lâu không nhắm mắt rồi, bên cạnh chỉ có Lăng Nhất đang khẽ thở nhẹ.

Lăng Nhất đang mơ.

Cậu ngẩng lên và phát hiện khung cảnh này mình chưa bao giờ từng thấy, khác xa trần nhà, nó cao,

dày và xám xịt, một từ xa lạ đột nhiên hiện lên trong đầu cậu.

Bầu trời.

Cậu đang đứng trước một vật thể tròn cao, có một người phụ nữ đặt tay lên vai cậu.

“Bé cưng, hôm nay bố mẹ không thể đến đón con được.”

Lăng Nhất không nhìn rõ mặt bà, nhưng giọng nói của bà rất dịu dàng. Cậu cố gắng nhìn rõ, nhưng lại

bị tỉnh dậy ngay lúc này.

“Chuyển gạch đi——lên chuyển gạch mau” có ai đó ở hàng lang kéo dài âm thanh.

Dù đã rời trái đất nhưng đồng hồ 24 giờ vẫn được sử dụng trêи tàu vũ trụ, 6 giờ sáng hàng ngày tỉnh

dậy và bắt đầu làm việc.

Lăng Nhất mở mắt ra, thấy rằng Lâm Tư không ở bên cạnh mình nữa. Cậu dụi mắt, gọi: “Lâm Tư …”

Lâm Tư ở phòng bên kia nghe thấy tiếng gọi liền đi qua, đứng bên giường nói: “Em mặc quần áo đi.”

Hôm qua Lucia bị khu thứ năm đưa để nâng cấp, tạm thời không thể chăm lo cho cuộc sống hàng ngày

của Lăng Nhất được.

Cậu gật đầu.

Ngày hôm qua, Bích Địch đã chuẩn bị quần áo phù hợp với kϊƈɦ cỡ của cậu. Khoa học vẫn tiếp tục phát

triển, nghề may và dệt đã không còn nữa. Quần áo được sản xuất thông qua công nghệ giống như in 3D,

có thể nhanh chóng được tạo ra bằng cách nhập một mô hình.

Lăng Nhất cài cúc áo thì phát hiện còn sót lại một dải ruy băng màu nâu, cậu không biết sử dụng nó

nên ngẩng đầu nhìn Lâm Tư.

Lâm Tư kéo dây khỏi tay cậu, vòng qua cổ áo cậu và thắt một chiếc nơ ở mặt trước.

Ngón tay anh dài và mảnh, lúc thắt chiếc nơ thật uyển chuyển và duyên dáng, Lăng Nhất nghĩ thật

tuyệt quá đi mà —— hóa ra tay của anh ấy không chỉ dùng kim đâm vào mình mà còn làm được những điều

như thế này.



Lâm Tư buộc chặt, kéo nó ra, hững hờ nói: “Nhớ chưa?”

Trí nhớ vừa rồi của Lăng Nhất đều tập trung vào tay của Lâm Tư, không có chút ấn tượng nào, cậu

dùng thắt lưng vòng qua hai bên vài vòng rồi sau đó lại ngẩng lên nhìn Lâm Tư.

Khuôn mặt nhỏ nhắn rất đẹp, đôi mắt đen láy ướt át, trông giống như một chú mèo con.

Lâm Tư: “…”

Anh lại mở ra mấy vòng thắt chết chóc vừa rồi của Lăng Nhất, rồi lại làm mẫu một lần, vật nhỏ như

hiểu mà không hiểu gật gật đầu.

Thắt nơ, mặc quần áo rồi xỏ đôi bốt ngắn màu nâu, phong cách của Bích Địch thiên về phong cách

vintage, khiến Lăng Nhất giống như một vị thiếu gia của trang viên trêи trái đất thời xa xưa.

Lâm Tư đã viết danh sách những việc cần làm hôm nay.

Anh cần giải tán giai đoạn hai của nhóm thực nghiệm “vô hạn”, phân chia nhân viên sang các dự án

khác, sau đó có dự án hợp tác với khu năm, cuối cùng đưa Lăng Nhất đi báo cáo tại khu ba.

Quyền giám hộ đã giao cho anh nhưng nguyên soái Sjoss yêu cầu phải giám sát chặt chẽ anh và Lăng

Nhất, cậu nhỏ này cần phải hiểu và học cách sử dụng cơ thể của mình, về phương diện này, quân đội

rõ ràng là chuyên nghiệp hơn khu sáu rất nhiều.

Lâm Tư dự định đưa Lăng Nhất đi làm quen với môi trường của con tàu vũ trụ trước, sau đó sẽ đưa cậu

đến khu thứ ba.

Anh mở bức tranh ba chiều của con tàu vũ trụ, Lăng Nhất tò mò nhìn nó. Khu đầu tiên là khu nghiên

cứu toán học và vật lý. Trần phu nhân đang ở đây. Phần trong của khu đầu tiên là một mô phỏng vũ

trụ khổng lồ, được

vận hành bởi 1.500 siêu bộ não để mô phỏng môi trường vũ trụ xung quanh tàu vũ trụ trong hàng nghìn

năm ánh sáng, “Voyager” thiết lập tuyến đường cho phù hợp. Khu 2 phụ trách quy hoạch tổng thể về

năng lượng và vật liệu, đồng thời cũng là khu vực đặt động cơ chính.

Khu vực thứ 3 thuộc về quân đội, với nhiều tàu vũ trụ nhỏ và tàu đổ bộ, và thường thực hiện các

hoạt động ngoại kϊƈɦ.

Khu thứ 4 bị bỏ lại, khu thứ 5 là khu lớn nhất và là khu công nghiệp máy móc do Trịnh Như phụ

trách, dự án liên quan đến nhiều lĩnh vực. Khu thứ 7 cũng đã bị bỏ lại.

Khu vực thứ 8 là cơ sở dữ liệu điện tử, nơi có máy tính chủ lớn nhất, lưu trữ tất cả kiến thức và

thông tin có thể được nhập vào trước khi Voyager rời khỏi trái đất.

“Đừng đến quận thứ chín. Có người đang ngủ đông ở bên trong.” Lâm Tư nói.

Anh nhìn thấy đôi mắt có vẻ hiểu mà không hiểu của Lăng Nhất, nói thêm những từ mà cậu nhỏ có thể

hiểu được: “Có rất nhiều người đang ngủ ở quận chín, đừng làm phiền họ.”

Lăng Nhất gật đầu.

Sau đó, Lâm Tư lấy thiết bị liên lạc mới ra. Thiết bị liên lạc trông giống như đang một chiếc vòng

bạc bình thường. Lâm Tư đeo nó vào cổ tay của Lăng Nhất và nói: “Lúc tôi đi vắng, nếu gặp phải

chuyện mình không giải quyết được thì dùng cái này gọi cho Bích Địch, khi nào Bích Địch không giải

quyết được thì gọi cho Trịnh Như, người hôm qua em nhìn thấy ấy, gọi tên là được.”

Anh dừng một chút rồi nói,“Ở trêи con tàu này, đầu tiên là phải tin tôi. Thứ hai, phải tin Trịnh

Như.”

Lăng Nhất lại gật đầu.

Sau khi giải thích những điều cần thiết, Lâm Tư đưa Lăng Nhất đến khu ba. Khi họ chuẩn bị mở cửa,

máy liên lạc của Lâm Tư rung lên một cách điên cuồng.

Không phải là một tin nhắn ngắn, mà là một cuộc gọi trực tiếp.

Lâm Tư kết nối, khuôn mặt của Trần phu nhân xuất hiện trêи hình chiếu lập thể. Bà ấy trông nghiêm

nghị và nói cực kỳ nhanh: “Lâm, đang làm việc gì thì gác lại đã, khu thứ nhất bị tai nạn thí nghiệm

nhiệt hạch hạt nhân và ô nhiễm nowtron cấp độ bảy.”

Lâm Tư trả lời ngắn gọn: “Được rồi” Sau đó anh cúp máy rồi liên lạc với hệ thống: “Bật toàn bộ khu

phát thanh.”

Sau 0,5 giây, toàn bộ khu vực phát thanh bắt buộc phải kết nối.

“Tất cả thành viên của khu thứ sáu.” Giọng nói của anh luôn lạnh lùng và bình tĩnh, nhưng ai cũng

có thể nghe ra được sự nghiêm trọng của tình huống.

“Khu thứ nhất bị ô nhiễm nowtron cấp bảy, kế hoạch thứ ba về ô nhiễm hạt nhân đã được mở ra, thiết

bị trị liệu gen đã được chuẩn bị.”

Anh nhìn Lăng Nhất nói: “Xin lỗi, tôi phải đi đây.” Anh vươn tay xoa đầu Lăng Nhất: “Chờ tôi trở

lại.”

Sự việc xảy ra gấp gáp, mở cửa vội vã đi tới chỗ Bích Địch.

“Lâm” cô nói “phi thuyền nhỏ đã đến nơi rồi, chúng ta sẽ nhanh chóng đi tới.”



Cửa phòng đóng lại trước mặt Lăng Nhất, cậu nhìn cánh cửa đã đóng lại sau đó nhìn về phía căn phòng

trống, nhìn xuống dưới, bĩu bĩu môi, biểu cảm nhìn như sắp khóc. Cuối cùng đạp dày rồi đi lên

giường nằm cuộn tròn.

Cậu không ngủ được, chỉ có thể cáu kỉnh lăn lộn trêи giường, nghĩ đến việc Lâm Tư dùng kim đâm vào

mình, hoặc anh lại tự ném cậu xuống, cậu nghĩ nghĩ ‘anh quả thực là người đáng ghét nhất trêи đời’.

Cổ hơi bị chật một chút, vốn dĩ cậu muốn kéo nó ra, nhưng nghĩ đến cảnh Lâm Tư thắt nút, cậu tức

giận hậm hực rồi bỏ tay xuống.

**

Lý do khiến tàu Voyager bay lơ lửng trêи tiểu hành tinh TN-III lâu như vậy là do một thí nghiệm

nhiệt hạch quan trọng ở khu thứ nhất.

Do yếu tố rủi ro cao của thí nghiệm, khu nhất từ lâu đã được tách ra khỏi tàu chính và chọn tiến

hành thí nghiệm trong không gian sâu – bây giờ có vẻ như đây là một quyết định sáng suốt.

Giải quyết tổn thất của ô nhiễm hạt nhân là nhiệm vụ của khu thứ nhất và thứ năm, khu vực thứ sáu

chỉ có trách nhiệm cứu người thôi.

Khi dòng Nơtron đi qua cơ thể con người, tác hại của phóng xạ là rất lớn, nó không chỉ làm tổn

thương trực tiếp các mô và gây suy cơ quan mà còn làm hỏng chuỗi gen và sản sinh các hiệu ứng di

truyền ——đây là lĩnh vực của Lâm Tư.

Vì vậy, dù Lâm Tư vừa từ hố đen trở về cũng chỉ được nghỉ ngơi một đêm xong lại phải cống hiến hết

mình cho chuỗi công việc liên tục không ngừng

——trong thời gian ngắn nhất định phải chữa trị chuỗi gen của người bị nhiễm phóng xạ, khắc phục

những hư hỏng có liên quan. Nhân viên thí nghiệm trong đây đều là những người ưu tú trong ưu tú,

mất đi một người cũng là một tổn thất rất lớn.

Sau khi giải cứu tất cả những người bị thương đã được chuyển đến khu thứ sáu.

Người bị thương đầu tiên mở mắt hai ngày sau đó, tình cờ trở thành người thứ hai phụ trách thí

nghiệm.

“Ngài Lambert, tôi rất tiếc phải nói với ngài rằng; nếu ngài còn tiếp tục thực hiện những thí

nghiệm nguy hiểm như vậy thì tôi sẽ thông báo cho Trần phu nhân yêu cầu dừng dự án của ngài lại.”

Lâm Tư cầm bảng báo cáo chỉ số thể chất của Lambert, vô cảm nói “Hoan nghêng đã tỉnh lại, bây giờ

tôi sẽ báo cáo những vết thương trêи người của ngài.”

“Lâm Tư, nghe tôi nói đã, Lâm!” Người đàn ông này đang rất kϊƈɦ động, nhưng Lâm Tư chỉ đẩy kính của

mình và phớt lờ luôn.

“Hệ thống thần kinh trung ương của ngài đã bị ảnh hưởng một số …” “Không, không, Lâm, tôi rất biết

ơn vì cậu đã cứu tôi trở lại, nhưng cậu phải nghe tôi nói—— “

“Tinh thể mắt của ngài có vẻ phức tạp hơn…..” “Lâm!”

Lâm Tư cuối cùng cũng dừng lại và nói: “Thể chất hiện tại của ngài không thích hợp để nói to đâu.”

“Không, Lâm Tư” quý ngài Lambert đây đang có một ánh mắt rực lửa “Cậu biết không? chúng ta thành

công rồi!”

“Hạt nhân hợp nhất?”

“Không chỉ hợp nhất đâu, chúng tôi đã hoàn toàn lật đổ phương pháp hợp nhất truyền thống. Voyager

không còn cần phải di chuyển giữa các thiên hà để có được nguyên liệu hợp nhất, lãng phí thời gian

đi thuyền quý giá của chúng ta! —— Chúng tôi đã đạt được sự hợp nhất cuối cùng và chỉ cần Hydro làm

nguyên liệu thô! Điều này giống hệt như phản ứng bên trong một ngôi sao! Hydro-nó ở đâu trong vũ

trụ?”

Lambert phấn khích đến nỗi đỏ cả mặt, nhảy trêи giường bệnh: “Lâm Tư này, cậu biết điều này có

nghĩa là gì sao?”

Lâm Tư bình tĩnh nhìn ông ta: “Nguồn năng lượng vô hạn?”

“Đúng vậy!” Lambert hưng phấn mà nện người xuống giường, sau đó cười đến vô cùng ấm áp, duỗi tay

ra.

Lâm Tư hiếm khi mới nở nụ cười nhạt, bước về phía trước đập tay với ông ta.

“Chuyến đi của chúng ta không còn bị hạn chế bởi năng lượng nữa, chúng ta có thể đi với tốc độ tối

đa để đến hành tinh mục tiêu.” Lambert rất là hào hứng, nhưng một lúc sau ông lại trầm xuống một

cách kỳ lạ: “Tôi hy vọng

‘mẹ’ trái đất sau lưng của chúng ta có thể thấy điều này, người nhìn những người còn may mắn còn

sống đấu tranh phấn đấu, mẫu tinh của chúng ta….”

Lâm Tư nhìn biển sao mênh ʍôиɠ bên ngoài ô cửa sổ: “Người sẽ thấy.” Tác giả có điều muốn nói: Ông

Lambert “Vui vẻ, hạnh phúc, hạnh phúc.” Lăng Nhất: khóc vì tức giận, khóc vì tức giận, khóc vì tức

giận.