Đóa Hồng Kiêu Ngạo

Chương 22: 22: Đm!






Loại cảm xúc "biết vậy chẳng làm" này đến lúc lên xe vẫn chưa dứt, nghe thấy người bên cạnh gọi một tiếng, Thẩm Tô Khê mới hoàn hồn quay đầu lại: "Sao vậy?"
Giang Cẩn Châu nhàn nhạt nói: "Dây an toàn."
Cô còn chưa kịp "à" một tiếng, anh đã khom người tới, giúp cô gài dây, tay anh như bao bọc lấy cả người cô, mang theo hơi thở mát lạnh.
Tiếng "cạch" khiến cô vô thức ngả người ra sau.
Đi kèm theo đó là một tiếng thanh thoát vang thẳng lên trời, suýt nữa biến chiếc Santana thành xe mui trần.
"Đm!"
"?"
"......?"
Cô vừa mới nói gì ấy nhỉ?
Công chúa nhã nhặn đoan trang hiền dịu yểu điệu thục nữ vừa mới nói gì ấy nhỉ!!!
Đm?
Đm??
Đm!!!
Hai người lặng lẽ nhìn nhau nửa phút, bầu không khí xung quanh cũng ngưng lại.
Mặc kệ cơn đau trong lỗ tai, Thẩm Tô Khê mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, còn hắt xì ba cái liền mạch.
"......?"
"Ngại quá." Cô chỉ vào chính mình: "Em bị cảm."
"......"
Thẩm Tô Khê chột dạ vuốt vuốt tóc, lương tâm cắn rứt mà ngả người ra ghế, cố tránh xa anh nhất có thể.
Qua một lát, vai phải của cô bị anh nắm lấy, anh kéo cô sát lại, rồi dừng lại ở khoảng cách 5 centimet.
???
Anh muốn làm gì?
Chẳng lẽ hai tiếng "Đm" ban nãy quá mức mạnh mẽ, khơi dậy tà niệm trong lòng anh?
Tuy cô biết mình hấp dẫn nhưng hai người còn chưa tiến triển tới mức play xe chấn ven đường đâu, xin anh bình tĩnh lại!!
"Tai em sao vậy?"
Mớ hình ảnh 18+ lập tức được thanh tẩy sau khi Giang Cẩn Châu mở miệng.
Hả?
Thẩm Tô Khê giơ tay lên theo bản năng, nhưng mới giơ được một nửa đã bị anh nắm lấy: "Đừng nhúc nhích."
Lúc Giang Cẩn Châu ghé sát mặt lại, cô mới hiểu ý anh.

Để che chỗ bị viêm, trước khi ra cửa cô không màng sống chết mà đeo khuyên tai.

Lúc đó vội vội vàng vàng nên không thấy đau mấy, bây giờ mới cảm nhận được cơn đau nhói lên từng chút, như bị kim đâm vào, rất khó chịu.
"Lỗ xỏ nhiễm trùng rồi."
Không biết vì lý do gì, chạm phải ánh mắt đối diện, cả người cô co lại, giọng nói cũng run khẽ.
Giang Cẩn Châu thu người về, khởi động xe, lái nhanh bất ngờ.
Không phải hướng đến công viên ven hồ.
"Đi đâu vậy anh?"
"Đến bệnh viện trước."
Thẩm Tô Khê khẽ xoa vành tai: "Thật ra cũng không nghiêm trọng lắm đâu."
Giang Cẩn Châu không nhìn cô: "Anh hi vọng lời này anh được nghe từ bác sĩ."
Giọng anh chậm rãi, nhưng Thẩm Tô Khê có thể nghe ra anh đang không vui.
Giận à?
Anh giận gì chứ?
Xe vừa tới bệnh viện, Giang Cẩn Châu nhận được điện thoại từ Trần Kỳ.
"Có chuyện gì?"
Bên kia còn chưa trả lời, Thẩm Tô Khê đã giơ điện thoại lên với anh, trên màn hình có một hàng chữ.
"Em đi đăng ký khám trước nha."
Giang Cẩn Châu ngừng lại một chút rồi gật đầu, cho tới khi bóng dáng mảnh khảnh của cô biến mất hoàn toàn trong tòa bệnh viện xanh trắng, anh mới đưa điện thoại lại bên tai.
"Đánh người trước camera, cậu cố ý đúng không!" Giọng Trần Kỳ lập tức vang lên.
Sau khi Giang Cẩn Châu gọi điện nhờ vả lần trước, Trần Kỳ đã tìm người hack vào hệ thống camera, không mất bao lâu liền nhận được đoạn ghi hình.
Nhưng gần đây Trần Kỳ bận dỗ bạn gái, hơn nữa anh cũng muốn khiến Giang Cẩn Châu sốt gan sốt ruột mấy ngày, cho nên không trả lời ngay.
Khi Trần Kỳ nhớ ra chuyện này thì đã là ba ngày sau, anh mở ra xem, lập tức trợn mắt.
Người anh em này giẫm cứt chó còn rất độc đáo.
Người bị đánh là Thạch Tấn, cũng chính là người Giang Cẩn Châu nhờ Trần Kỳ thăm dò.
Chuyện Giang Cẩn Châu cố ý hay không, thật ra Trần Kỳ đã sớm có đáp án trong lòng.
Đặc biệt là sau khi nhìn thấy nụ cười đầy ý khiêu khích trước camera kia.
Giang Cẩn Châu bình thản thừa nhận: "Không sai."
Hai chữ nhẹ nhàng như mây bay gió thổi lại khiến Trần Kỳ cảm thấy ớn lạnh.
Có lẽ cậu ta đang tính kế người khác.

"Thằng đó chọc giận gì mày, không phải liên quan đến Thẩm Tô Khê đấy chứ?"
Đầu kia điện thoại "Ừ" một tiếng, Trần Kỳ lặng lẽ cảm khái: Hồng nhan họa thủy, ông bà nói cấm có sai.
Nghĩ đến gì đó, Trần Kỳ tốt bụng nhắc nhở: "Nếu đã vậy thì nhớ cẩn thận một chút.

Thằng Thạch Tấn này tâm địa độc ác, lần trước có nhân viên phục vụ lỡ tay làm đổ rượu vang lên người nó, cậu đoán xem thế nào, nó đem người đánh nhân viên phục vụ chết khiếp, giờ còn đang nằm viện."
"Tôi biết rồi." Giang Cẩn Châu gõ gõ vô lăng, lời nói không nghe ra cảm xúc gì: "Không có gì nữa thì cúp đây."
"Từ từ." Trần Kỳ không ngăn nổi cơn tò mò: "Cậu lấy đoạn ghi hình làm gì? Chẳng lẽ muốn lấy ra ngắm tư thế oai hùng của mình sao?"
Giang Cẩn Châu không hề dính chiêu khích tướng, anh đáp trả: "Đoạn ghi hình cậu cũng có thể một bản, học tập một ít tư thế oai hùng đi, dù sao cậu cũng là con một của Trần gia."
Trần Kỳ nhịn: "Nói thật đi, rốt cuộc cậu muốn làm gì."
Giang Cẩn Châu lúc này mới bật cười, dùng lý do cũ: "Về sau hữu dụng."
"Phải rồi, còn một chuyện nữa." Trước khi cúp điện thoại, Trần Kỳ bất chợt nói: "Cô gái kia đã trở lại."
"Tôi biết." Giang Cẩn Châu nheo mắt.
Trần Kỳ chần chừ một lúc: "Hôm trước tôi gặp cô ta ở..."
"Tút tút tút..."
"......"
Ở bệnh viện.
Người khám không nhiều lắm, phía trước Thẩm Tô Khê chỉ có một bé gái khoảng 5, 6 tuổi.
"Lại đây, há to miệng nào."
Thẩm Tô Khê nhìn theo, nữ bác sĩ đang nói nhìn qua cũng trạc tuổi cô, bộ dạng thanh tú, có lẽ không thích cười, cho nên đường nét hơi lạnh lùng.
Nhưng giọng nói vô cùng dịu dàng.
Nhất định là một bác sĩ tốt tính.
Rất nhanh đã đến lượt Thẩm Tô Khê, cô nhanh chóng bước vào ngồi xuống, khẽ nghiêng người vén tóc, nói sơ qua tình hình.
Đợi nửa ngày, không thấy ai nói gì, cô xoay đầu lại, bắt gặp một ánh mắt tìm tòi nghiên cứu.
Lâm Diệp Thư hoàn hồn, tránh ánh mắt của cô, rủ mắt viết mấy chữ lên sổ khám bệnh, giọng điệu lạnh lẽo: "Nếu không cần lỗ tai nữa thì có thể hiến tặng cho người khác."
Thẩm Tô Khê sửng sốt, sao đột nhiên lại nói chuyện thô lỗ như vậy?
Không phải ban nãy còn dịu dàng lắm sao?
Không riêng Thẩm Tô Khê, bác sĩ Trương đứng bên cạnh cũng nghe ra điều bất thường.

Giống như địch ý giữa phụ nữ với nhau.
Tuy bình thường Lâm Diệp Thư đối xử với mọi người đều lạnh nhạt nhưng ít nhất vẫn lễ phép đúng chỗ.

Lần đầu tiên thấy cô cư xử thế này.
Lâm Diệp Thư không ngẩng đầu lên nói tiếp: "Khi về nhà nặn sạch mủ, dùng bông gòn thấm ít oxy già rồi lau lên chỗ viêm, sau đó sát khuẩn bằng povidone là được.

Trước khi tắm nhớ bôi thuốc mỡ erythromycin quanh lỗ tai, chú ý đừng để nước dính vào vết thương."
Thẩm Tô Khê nhớ kỹ: "Được, tôi biết rồi." Giọng nói của cô cũng lạnh đi vài phần.
Bác sĩ Trương bên cạnh thấy bầu không khí hơi sai sai, cho nên chủ động trêu chọc: "Lúc nặn mủ sẽ đau lắm đó, em phải nhịn một chút, đừng khóc nha."
"Không sao đâu ạ." Thẩm Tô Khê cười lễ phép: "Em không sợ đau."
Đừng khóc?? Đùa hả!
Lúc gãy xương cô còn chưa kêu một tiếng, chút vết thương cỏn con này sao có thể khóc được.
Thấm Tô Khê lấy thuốc xong, gặp được Giang Cẩn Châu ở cầu thang tầng 2.
Anh tự nhiên cầm túi thuốc giúp cô, tay còn lại nắm tay cô: "Bác sĩ nói thế nào?"
Bác sĩ nói cô có thể hiến tặng tai cho người khác!
Thẩm Tô Khê khẽ siết tay anh: "Bị nhiễm trùng nhưng không nghiêm trọng lắm, qua mấy ngày nữa là khỏi."
?
Đợi đã!
Có phải cô vừa bỏ lỡ cơ hội bán thảm không nhỉ?
"Nhưng mà!" Cô kịp thời cứu vãn tình hình: "Bác sĩ nói mấy ngày này sẽ không dễ dàng gì, miệng vết thương đau lắm, nhất là lúc nặn mủ.

Chị ấy cũng từng nặn mủ rồi, lúc ấy đau phát khóc."
Bác sĩ Trương đang thong thả đi từ tầng 1 lên: "......?"
Cô có nói thế sao?
"Em hơi sợ, nhưng mà em nhịn được.

Không đau chút nào đâu." Thẩm Tô Khê rũ đầu xuống, cả người đột nhiên héo hon.
Ở góc Giang Cẩn Châu không nhìn thấy, khóe miệng cô nhếch lên gian xảo.
Bán thảm, khẩu thị tâm phi--
Quả là một đóa sen trắng xấu xa!
Cái nhếch môi còn chưa kịp thu lại, Thẩm Tô Khê chợt thấy có người đi tới.
"......?"
Bác sĩ Trương: "Thật trùng hợp, lại gặp nhau rồi."
Giang Cẩn Châu không hiểu, anh quay đầu nhìn Thẩm Tô Khê, chỉ thấy khóe miệng cô giật giật.

Trùng hợp thế à...
Cô hoài nghi Thượng đế gắn máy theo dõi trên người cô, mỗi khi nói bậy lập tức có người đến vạch trần.
"Bạn trai em sao?" Không đợi bọn họ trả lời, bác sĩ Trương đã nhìn về phía Giang Cẩn Châu: " Lúc nặn mủ đau lắm, hồi đó chị khóc hết nước mắt, cậu nhớ dỗ bạn gái một chút, đừng để cô ấy đau."
"......"
Giang Cẩn Châu cười cười: "Sẽ không làm cô ấy đau đâu."
Thẩm Tô Khê:?
Đang nói gì vậy?
Sao đột nhiên cô không hiểu gì hết???
Bác sĩ Trương trở lại phòng, vui vẻ tán chuyện phiếm với đồng nghiệp.
"Em gái nhỏ ban nãy mọi người còn nhớ không? Cô em cực kỳ xinh đẹp ấy!"
Đuôi lông mày Lâm Diệp Thư khẽ nhếch lên.
"Nhớ, sao vậy?" Có người tiếp lời.
"Tôi mới gặp được ở bên dưới, con bé đang làm nũng với người yêu đó!" Vừa nói bác sĩ Trường vừa nhại lại cảnh tượng ban nãy: "Lỗ tai em đau quá! Bác sĩ nói lúc nặn mủ lại càng đau, em sợ lắm..."
Mọi người bật cười: "Không phải lúc khám cô ấy còn vỗ ngực nói không sợ đau sao? Lật mặt nhanh ghê!"
"Nhưng mà bạn trai của em ấy ôn nhu lắm, nói gì thì tôi nghe không rõ, nhưng cười lên không hề kém minh tinh trong ti vi chút nào.

Không thể không thừa nhận, hai người họ rất xứng đôi, nếu tôi..."
Lâm Diệp Thư không nghe nổi nữa.
"Rầm" một tiếng.
Chỉ còn lại hai bác sĩ nhìn mặt nhau: "Cô ta bị sao vậy?"
"Ai biết được."
Lâm Diệp Thư chạy ra khỏi cửa bệnh viện, rồi đột nhiên dừng lại.
Ánh mắt cô lướt qua cửa sổ thủy tinh, bắt gặp bóng người, sau đó ánh mắt không thể di chuyển được nữa.
Tất cả can đảm mà cô vất vả để tích góp lập tức sụp đổ trong khoảnh khắc này--
Cách đó không xa, hai bóng người cao lớn xinh đẹp, chụm đầu vào nhau, chặt sít không kẽ hở.
Sau khi rời khỏi bệnh viện, Thẩm Tô Khê trực tiếp về nhà, Giang Cẩn Châu phải bôi thuốc cho cô, cho nên cũng đi theo.
Lúc bước ra từ phòng ngủ, cô nhìn thấy Giang Cẩn châu đang ngồi trên sofa, thong thả xắn ống tay áo, để lộ cơ bắp thon chắc, găng y tế bao bọc những ngón tay đẹp đẽ.
Thẩm Tô Khê nhìn thêm một lúc, sau đó cô nghe thấy anh gọi tên cô.
"Tô Khê."
Cô bưng đĩa trái cây, đang định bước qua.
Giang Cẩn Châu bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt sâu hun hút.
Một lúc lâu sau.
"Lại đây nằm đi.".