Đoán Mệnh Đại Sư Là Học Bá

Chương 25: Chương 25





Lâm Thanh Âm duỗi tay ra cất ngọc bội đi: “Nếu giải quyết không được thì tôi sẽ trả ngọc bội lại cho anh.

”Mấy bác gái đang đứng xung quanh thấy Lâm Thanh Âm cất quẻ bói vào chuẩn bị đứng dậy đi cùng Khương Duy thì mới hơi sốt ruột, vội vàng đi tới trước mặt hỏi: “Vậy ngày mai cháu có đến không? Các bác cũng muốn xem bói nữa!”Lâm Thanh Âm nghĩ một lúc: “Cháu cũng không chắc nữa, phải giải quyết xong xuôi chuyện của Khương Duy thì mới lại đến nữa.

”Mấy bác gái bực bội đấm ngực dậm chân, nếu biết trước bói chuẩn vậy thì đã không nghi ngờ, phải tranh được bói trước mới đúng chứ, bây giờ phải đợi thêm vài ngày nữa.

Cũng có một số người không nóng nảy mà chỉ muốn chờ xem thêm chút, tình thế khó khăn của nhà họ Khương mọi người đều thấy được, nếu cô bé này thật sự có thể giải quyết được giúp cho nhà họ Khương thịnh vượng lại lần nữa thì đúng thật là rất có bản lĩnh, đến lúc đó mới đến xem bói cũng còn kịp.

Vương Hổ quấn lại cuộn giấy ghi chữ rồi kẹp dưới cánh tay, vô cùng khéo léo lấy điện thoại ra: “Để cháu lập cái nhóm trực tuyến, nếu có chuyện gì sẽ thông báo trên đó đầu tiên, còn muốn tìm cao nhân xem bói cũng có thể tìm cháu hẹn lịch trước, cháu sẽ sắp xếp trước cho mọi người.


”Đừng nhìn đám bác trai bác gái này lớn tuổi nhưng đều dùng Wechat rất thành thạo, có thể dùng giọng nói đổi phông chữ mà không cần gõ, vô cùng tiện lợi.

Một lát sau đã lập một nhóm lớn đến hơn năm mươi người, khi Vương Hổ chuẩn bị phát một cái bao lì xì đỏ thì đã bị một đống đủ các loại phông chữ cùng biểu cảm sặc sỡ đủ mọi màu sắc quét qua, đủ loại hình ảnh màu mè thực sự khiến người khác không thể nhìn tiếp được.

Vương Hổ: Cảm thấy khách hàng kỳ này khá là khó dẫn dắt!****Căn nhà cũ của gia đình họ Khương nằm trong khu dân cư phía sau công viên, giờ cả gia đình năm người đang chen chúc trong căn hộ hai phòng ngủ cũ, còn Khương Duy thì ngủ trên chiếc giường gấp đơn giản trong phòng khách.

Vốn dĩ khi nhà họ Khương còn khá giả, căn nhà này của hai vợ chồng già ở, ngày nào căn nhà cũng tràn ngập ánh nắng, trồng hoa nhổ cỏ ấm áp miễn bàn.

Còn bây giờ trong nhà cả nhà chen lấn sống chung, chưa nói đến hoa cỏ, thậm chí người ta còn cảm thấy xót xa, hoảng sợ khi ở trong đó.


Nhà máy của cha Khương hiện tại vẫn đang kéo dài hơi tàn, ngoại trừ hai vợ chồng bọn họ chật vật chống đỡ thì không có một công nhân nào.

Bây giờ cũng không còn chuyện làm ăn nào, máy móc ngừng hoạt động, hai vợ chồng vào nhà máy cũng không có việc gì làm nên chỉ ở nhà suy nghĩ bàn tính.

“Không ấy mình bán luôn nhà máy đi.

” Khuôn mặt vốn đã từng được chăm sóc tốt của mẹ Khương giờ đây chỉ còn lại toàn là nếp nhăn và sự mệt mỏi: “Đất với máy móc cũng có thể đổi được ít tiền, trả vài khoản nợ còn lại của mình nếu còn dư thì để làm vốn kinh doanh nhỏ là được.

”Cha Khương thở một hơi dài, từ tiếng thở kia có thể nghe thấy sự miễn cưỡng của ông.

Bán biệt thự, bán dinh thự, bán siêu xe tất cả ông đều có thể chấp nhận, ngay cả khi bán công ty ông cũng có thể thản nhiên đối mặt, thế nhưng cái nhà máy này là năm đó ông xây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng từng chút một xây nên, chính nhờ nhà máy này mà ông đã làm nên tài sản của mình, bây giờ kêu ông bán đi thì chẳng khác nào moi tim đào phổi ông ra.

.