Đoạn Tình Kết

Chương 58




Bắc Đường Ngạo không ngờ y lại đơn giản đáp ứng như vậy, có chút bất ngờ, ngẩng đầu lên nhìn lại, vô tình bắt được nhãn thân của Ngôn Phi Ly.

Đôi mắt từng đen nhánh sáng rực kia, giờ đây u tối, giống như ao tù nước đọng, trầm tĩnh giữa tuyệt vọng.

Lòng Bắc Đường Ngạo thắt lại, đứng dậy đi đến bên y.

“Phi Ly…” Gọi một tiếng rồi lại không biết phải nói gì. Bắc Đường Ngạo nắm lấy bàn tay y, vân vê những ngón tay.

“Phi Ly, xin lỗi.”

Ngôn Phi Ly chậm rãi lắc đầu: “Ngươi không phải xin lỗi ta. Ta biết ngươi mang Ly nhi đi cũng là bất đắc dĩ, làm vậy cũng là muốn tốt cho nó.”

Bắc Đường Ngạo nghe y nói xong, lại thở dài: “Ta cũng không biết phải làm sao. Vốn dĩ ta đã nghĩ quyết định của mình là đúng. Nhưng nhìn ngươi lại thấy, hình như ta đã làm sai điều gì đó.”

Ngôn Phi Ly gượng cười: “… Ngươi không sai, đó là biện pháp tốt nhất.”

Hai ngươi trầm mặc nhìn nhau, trong lòng đều là những lời khó nói. Cuối cùng, Bắc Đường Ngạo lên tiếng: “Mấy ngày nay ngươi vất vả chăm sóc Ly nhi rồi. Qua một hai ngày nữa, ta sẽ làm lễ Trảo chu cho Ly nhi. Sau này Ly nhi vào Trầm Mai viện, Thúy Nữ cũng sẽ theo, ngươi ở đây không ai hầu hạ, để ta chọn mấy người thuận mắt rồi điều đến đây cho ngươi.”

Ngôn Phi Ly gật đầu, Bắc Đường Ngạo cũng không nói thêm gì nữa, trở về Trầm Mai viện.



“Tiểu thư, khí sắc gần đây của tiểu thư đã khá hơn.”

Nháy mắt ngày đầy tháng của Diệu Huy cũng sắp tới, Lâm Yên Yên cũng đã sớm xuống giường đi lại được.

Nàng soi gương, nghĩ bản thân so với hồi trước khi sinh con có vẻ đẫy đà lên nhiều.

“Lan Nhi, ngươi nói ta bây giờ trông có đẹp không?”

“Đẹp. Lan Nhi chưa thấy ai đẹp bằng tiểu thư.”

Lan Nhi chải đầu cho nàng. Lan Nhi là nha hoàn bồi nàng từ khi còn chưa xuất giá. Lâm Yên Yên thành thân đã lâu, nhưng Lan Nhi vẫn xưng hô với nàng như trước đây, vẫn gọi nàng là “tiểu thư” “tiểu thư”.

“Tiểu thiếu gia lớn lên sẽ giống tiểu thư, tương lai là một mỹ nam tử.”

“Nó vẫn còn nhỏ, sao đã nhìn ra là giống ai được.” Lâm Yên Yên đàm đạm nói. Lại nhớ tới Bắc Đường Diệu Nhật mới chỉ thoáng qua đó, thằng bé trái lại rất giống môn chủ.

Lan Nhi thấy Lâm Yên Yên khẽ nhăn mày, không nói lời nào thì biết. Lan Nhi là tâm phúc của Lâm Yên Yên, từ nhỏ đã hầu hạ nàng, ăn nói chẳng bao giờ cố kị với nàng chuyện gì.

“Tiểu thư, nô tỳ nghĩ hài tử kia nhất định là nhất thời hồ đồ của môn chủ, cùng nữ nhân bên ngoài sinh ra. Chuyện này ở trong vương phủ quý tộc cũng thường thấy. Môn chủ tuy luốn giữ mình trong sạch, tính tình lạnh nhạt, nhưng cũng là nam nhân, nếu là dã nữ nhân không đứng đắn cố tình dụ dỗ, môn chủ tuổi trẻ khí thịnh, khó tránh không chống cự lại sự mê hoặc được. Môn chủ chắc cảm thấy khó mở miệng, mới không muốn dẫn nàng về, tiểu thư hà tất để bụng.”

Lâm Yên Yên vẫn cau mày, nói: “Môn chủ sẽ không để loại người này dụ dỗ. Ta cảm thấy việc này không hề đơn giản như thế.”

Lan Nhi suy nghĩ một chút, lại nói: “Nói vậy cũng phải. Môn chủ ôm hài tử về, không trực tiếp mang về Trầm Mai viện, lại để nuôi ở chỗ Ngôn tướng quân. Nếu không phải đích thân môn chủ thừa nhận, chắc ai cũng nghĩ đó là nhi tử của Ngôn tướng quân a.”

Lan Nhi vô tâm mà nói vậy, Lâm Yên Yên nghe lòng khẽ động.

“Ta thấy hài tử đó trông cũng giống Ngôn tướng quân vài phần… Lan Nhi, ngươi thăm dò xem, trong nhà Ngôn tướng quân có mấy người, có tỷ muội gì hay không.”

“Ngôn tướng quân là cô nhi, không có thân nhân.”

“Sao ngươi biết rõ vậy?”

Lan Nhi đỏ mặt.

Ngôn Phi Ly là thủ hạ đệ nhất đại tướng của Bắc Đường Ngạo, dáng vẻ đường đường, tính tình ôn trọng, lại là người hòa khí, nha hoàn ở lâu trong Trầm Mai viện, có chút tư sắc, có chút tâm kế, ai lại không ôm chút tâm tư. Môn chủ tuy dung mạo tuyệt trần, thân phận đáng tôn kính, nhưng lại là minh nguyệt trên bầu trời, cao không với được, sao dám động vào hắn.

“Nô, nô tỳ nghe Hỉ Mai nói.”

“Nga?” Lâm Yên Yên đặt một ngón tay lên môi. “Hỉ Mai chính là đại nha hoàn năm ngoái đến Trúc viên?”

“Vâng.”

Lâm Yên Yên suy nghĩ một lát, phân phó: “Ngươi gọi nàng đến đây, ta có chuyện muốn hỏi.”

“Vâng.”



Hỉ Mai nhanh chóng đi tới.

“Phu nhân.”

“Ân.” Lâm Yên Yên ngồi bên bàn, uống bát súp bổ thân, nhìn nàng.

“Môn chủ năm ngoái điều ngươi đến Trúc viên, sao giờ lại điều ngươi về? Ngươi ở Trúc viên hầu hạ bao lâu?”

“Hỉ Mai chỉ ở Trúc viên hai tháng. Sau khi Ngôn tướng quân ra chiến trường, Trúc viên không còn chuyện gì, nên nô tỳ trở lại đây. Sau khi Ngôn tướng quân trở về, môn chủ nói có tôi tớ mới, tạm thời không cần nô tỳ qua.”

“Ngươi ở bên hậu hạ, Ngôn tướng quân đối xử với ngươi thế nào?”

“Ngôn tướng quân là người vô cùng tốt, đối đãi với chúng nô tỳ không còn gì để nói.”

“Khi ngươi ở trong Trúc viên, có bao giờ gặp ai không?”

Hỉ Mai chưa hiểu ý phu nhân, có chút mờ mịt. Lan Nhi thấy vậy, ở bên nói:

“Có từng gặp nữ nhân ra vào Trúc viên không?”

Hỉ Mai lấy làm kinh ngạc: “Không có, chưa từng thấy.”

Lan Nhi nhìn Lâm Yên Yên một cái, rồi lại hỏi:

“Vậy có từng gặp ai ôm hài tử đi qua không?”

Hỉ Mai lắc đầu: “Không có.”

Lâm Yên Yên nhớ tới thời điểm này năm ngoái, Ngôn Phi Ly không biết vì lý do gì chạy tới Mai viện, giữa tuyết quỳ nửa ngày. Môn chủ sau đó giữ y lại Lưu Hương cư dưỡng bệnh.

Bằng trực giác của nữ nhân, Lâm Yên Yên chung quy cảm thấy việc này có liên quan đến chuyện hài tử. Thế nhưng theo lời Hỉ Mai, không tra ra cái gì.

“Được rồi, không còn chuyện gì nữa, ngươi lui xuống đi.”

“Vâng.” Hỉ Mai lùi ra tới tận cửa rồi, Lâm Yên Yên đặt chén nhân sâm xuống, buột miệng hỏi:

“Môn chủ có thường đến Trúc viên không?”

“Không. Không thường.” Hỉ Mai hình như đột nhiên nhớ tới chuyện gì, có vẻ giật mình.

Lâm Yên Yên thấy sự biến đổi của Hỉ Mai trong nháy mắt.

“Sao vậy? Có chuyện gì?”

“Không, không có gì ạ.”

Lâm Yên Yên lạnh nhạt nói: “Đừng ấp úng nữa, rốt cục là có chuyện gì?”

“Thật sự không có gì.” Hỉ Mai có chút không chắc chắn, rồi mới nói: “Chỉ là có một lần, môn chủ và Ngôn tướng quân như đánh nhau.”

“Cái gì?” Lâm Yên Yên hơi ngạc nhiên.

“Chuyện này… Nô tỳ cũng không dám khẳng định. Khi đó nô tỳ nghe thấy tiếng động, nhưng không dám vào. Sau đó Lăng Thanh nói với nô tỳ không cần lo, bảo nô tỳ lui xuống.”

“Lăng Thanh?” Lâm Yên Yên thấy cái tên này có chút quen tai, nghĩ kĩ lại, đột nhiên nhớ tới hắn chính là một trong hai ám song vệ từ Minh quốc của Bắc Đường Ngạo, không nhịn được bàng hoàng.