Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 190: Tất cả mọi người đều vui vẻ (10)




Mẹ Thịnh vừa thấy Thịnh Thế xuất hiện, vội vàng lôi kéo Thịnh Thế hỏi một câu: “Thập Nhị, ba con có làm gì con hay không?”

Thịnh Thế liếc mắt nhìn Cố Lan San. Thật ra thì hiện tại toàn thân anh đều đau, nhưng lại còn giả bộ như là mình không có chuyện gì, ngồi ở bên cạnh Cố Lan San, lắc đầu một cái với mẹ Thinh, cười nói: “Không có.”

”Rốt cuộc là em đã xảy ra chuyện gì?” Thịnh Hoan bấm cánh tay Thịnh Thế một cái, nói: “Nghe cha nói là em lại trói Vương Thân vào đài trên sân chơi nhảy Bungee, treo ông ta trên không trung, khó trách cha lại tức giận như vậy! Đáng đời em!”

Cố Lan San vốn không biết vì sao Thịnh Thế lại bị Thịnh Thủ Trường trừng phạt, nghe được lời này của Thịnh Hoạn liền lập tức sáng tỏ. Thì ra là bởi vì cô…

Đáy lòng Cố Lan San hơi run một cái. Nghĩ đến hình như mỗi lần Thịnh Thế bị phạt đều là do cô làm hại, nhất thời có chút áy náy mà cúi thấp đầu.

”Thập Nhị, không phải là mẹ trách con, con làm gì thì mẹ cũng không có ý kiến, nhưng, con không thể làm quá giới hạn!” Mẹ Thịnh cũng đồng ý với lời nói của Thịnh Hoan.

Cố Lan San nghe mẹ Thịnh vẫn luôn thương yêu Thịnh Thế cũng bắt đầu chỉ trích anh thì không nhịn được lên tiếng nói: “Thật ra thì chuyện này là bởi vì con, là con không đúng!”

Thịnh Hoan hoài nghi nhìn chằm chằm vào Cố Lan San, hỏi ngược lại: “Bởi vì em?”

Cố Lan San gật đầu một cái, vừa định mở miệng nói chuyện, Thịnh Thế đột nhiên lại hung hăng túm lấy hông của cô, mở miệng trước, đơn giản nói ra năm chữ: “Vương Thân xúc phạm San San!”

Cố Lan San nhìn gò má của Thịnh Thế, không hiểu tại sao anh lại nói dối.

Thịnh Thế nói khoác mà không biết ngượng xong, nhân cơ hội nghiêng đầu mà hung hăng trừng mắt với Cố Lan San, cô có còn muốn đi làm ở tạp chí SH hay không?

Cố Lan San không hiểu mình rốt cuộc nói sai chỗ nào, chọc cho Thịnh Thế trừng mắt với mình, nhưng vẫn ngoan ngoãn không có lên tiếng.

”Bọn chị đang nói chuyện với nhau, em không được xen vào!” Thịnh Hoan lại cảm thấy được hành động nhỏ của Thịnh Thế, mới nói được đôi câu, liền bị Chung Trạch ngắt lời: “Mẹ, ta con trịnh trọng giới thiệu một người bạn tốt của con với mọi người!”

Ánh mắt của mọi người đều đặt ở trên người Chung Trạch.

Chung Trạch kéo Bạc Duệ đến trước mặt bọn họ, bộ mặt phớt tỉnh nói:“Đây là bạn tốt của con ở nhà trẻ, cậu ấy tên là Bạc Duệ, năm tuổi!”

Dáng dấp của người bạn nhỏ Bạc Duệ cực kỳ xinh đẹp, thật sự là rất đẹp, là loại xinh đẹp khiến ai gặp cũng phải kinh ngạc.

Cậu bé rất lễ phép gật đầu chào hỏi mọi người một cái, động tác rất tiêu chuẩn, khí thế rất thong dong, rất có phong thái của tiểu thân sĩ. Chung Trạch liền mở miệng, tiếp tục công việc giới thiệu của mình: “Bạc Duệ rất kỳ quái, bởi vì cậu ấy họ Bạc, nhưng ba cậu ấy lại họ Cẩm! Còn nữa, cậu ấy không có mẹ, chỉ có ba!”

Người bạn nhỏ Bạc Duệ từ khi vào nhà vẫn luôn rất trầm mặc, nghe nói như thế, bất chợt mở miệng phản bác lại Chung Trạch: “Chung Trạch, cậu nói sai rồi, tớ có mẹ!”

Chung Trạch bị Bạc Duệ sửa lời thì rất không vui: “Nhưng thầy giáo nói, cậu chỉ có ba, muốn bọn tớ sống hòa thuận với cậu.”

Bạc Duệ cũng rất không vui, vẻ mặt nghiêm túc, nói: “Nhưng ba tớ nói với tớ, tớ là thụ tinh ống nghiệm, cho nên mẹ tớ là ống nghiệm.”