Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 659: Đánh một trận vì Nhị Thập (19)




Lông mi Thịnh Thế rất dài, anh nghiêm túc nhìn Tô Kiều Kiều như vậy, khoảng cách gần như thế, làm cho tốc độ tim đập của Tô Kiều Kiều không khỏi nhanh hơn, dần dần trở nên ngây ngô, sắc mặt hồng lên.

Thịnh Thế lại cong môi, lạnh lùng cười cười, sau đó không nhanh không chậm mở miệng, nói: “Xem ra da mặt của cô còn rất dày, luôn miệng nói bị người ta đập nặng như vậy, thế nhưng da mặt lại không sưng đỏ một chút nào.”

Trưởng Cục Công an nghe nói như thế, nở một nụ cười âm hiểm, vội vàng bưng ly trà, uống trà, che giấu.

Tô Kiều Kiều nghe được trong lời nói Thịnh Thế có ý chê cười, sắc mặt tối tăm, có chút xấu hổ, nhưng vẫn gượng cười đẩy Thịnh Thế xuống, nói: “Anh Thịnh, anh thật đáng ghét! Sẽ khiến người ta cười cho!”

Muốn giữ lại mặt mũi cho mình.

Nhưng Thịnh Thế cố tình chính là loại người, khi không muốn cho một người mặt mũi, căn bản sẽ không vì người kia suy nghĩ một chút nào, anh cong môi, cười nhỏ một tiếng cười xong, từ từ mở miệng, nói: “Cô cảm thấy tôi có tâm tình tốt để chọc cười cô sao?”

Sắc mặt Tô Kiều Kiều lập tức tái nhợt.

Thịnh Thế cảm thấy bên tai lập tức liền yên tĩnh lại.

Lười biếng ngồi trên ghế sa lon, thần thái tự nhiên.

Trong dạ dày vốn không tốt, cũng bởi vì bên cạnh không còn lời nói lải nhải khó nghe, mà dần dần trở nên thư thái một chút.

...

...

“Cục trưởng, người xem, những thứ này không có vấn đề gì đi?” Một cảnh sát đem tài liệu đến trước mặt trưởng Cục Công an.

Trưởng Cục Công an hơi nhìn lần nữa, đưa cho Thịnh Thế, nói: “Ngài Thịnh, bây giờ ngài có thể ký tên, sau đó mang Tô tiểu thư rời đi.”

Thịnh Thế nghe vậy gật đầu một cái.

Nơi này không có bút, cảnh sát liền vội vàng xoay người đi lấy.

Cửa phòng làm việc, bị hai cảnh sát đẩy ra, một trước một sau đi vào, hình như không để ý đến có người ở trong phòng, vẫn trò chuyện với nhau.

“Thật là chưa từng thấy người phụ nữ nào như vậy, vào Cục Công an, lấy khẩu cung, sửng sốt một chữ cũng không nói, cũng đã giữ cô ta lại hơn hai giờ rồi, cái gì cũng ghi chép xong, có tội hay không cũng không nói cho xong đi!”

“Lát nữa chúng ta sẽ quay lại, nếu như cô ta còn không nói, sẽ dùng biện pháp mạnh thôi!”

Người cảnh sát đi lấy bút, ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn hai người kia, hỏi: “Các cậu đi lấy lời khai từ người phụ nữ kia phải không, đến giờ còn chưa có nhả ra phối hợp lấy khẩu cung sao?”

“Không có.” Một trong hai người đó thở dài một cái, lắc đầu, mặt làm khó: “Cậu nói xem, tên gọi thì thật là dễ nghe, thế nhưng lại là người không thể nói lý?”

“Tên gọi là gì?”

“Diệp Sở Sở.”

...

...

Thịnh Thế mới vừa nhận lấy bút mà người kia đưa tới, tính toán ký tên, liền nghe được một cái tên đặc biệt quen thuộc.

Diệp Sở Sở.

Anh nhíu nhíu mày, động tác trên tay liền dừng lại, ngẩng đầu lên, hướng về phía người mới vừa nói chuyện, lên tiếng hỏi: “Các cậu nói người nào?”

Các cảnh sát này lúc này mới phát hiện ra, trong phòng còn có những người khác, lập tức thu lại lời nói tùy ý vừa rồi, khách khí nhìn cục trưởng, lặp lại một lần nữa, nói: “Diệp Sở Sở.”

“Ngài Thịnh, sao vậy?” Trưởng Cục Công an nhìn Thịnh Thế đang nhìn chằm chằm một cái túi cách đó không xa, bộ dáng trầm tư, hỏi thăm một câu.

Thịnh Thế thu hồi tầm mắt, tên này là tên của Cố Lan San trước kia, là trùng tên sao?

Thịnh Thế suy nghĩ một chút, còn hỏi một câu: “Cô ta làm sao mà phải vào Cục Công an?”

“Chính là cùng cô Tô đánh nhau.”

“Thì ra là cô ta tên là Diệp Sở Sở!”