Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 714: Yêu mến hay là cảm động? (4)




Edit: Nhật Dương

Cố Lan San lặng lẽ gật đầu nói: “Ừ.”

Hàng lông mày của Thịnh Thế giãn ra, anh khẽ cười: “Sở Sở, đừng để anh đợi quá lâu.”

Cố Lan San lại gật đầu.

Thịnh Thế khẽ cười thành tiếng: “Thật ra thì lâu một chút cũng không sao.”

Đầu Cố Lan San nhẹ nhàng cọ lên ngực anh, để cô cảm nhận được sinh lực của anh, cô nhanh chóng dời đi đề tài, cô muốn tìm chuyện để hi vọng nhầm dời đi sự chú ý của anh, để anh quên đi sự khó chịu mà chờ cứu viện đến.

“Nhị Thập, bây giờ cũng qua Tết Nguyên Đán rồi, qua một thời gian nữa là đến sinh nhật của em, anh có nhớ không?”

“Nhớ.”

Sao anh có thể quên sinh nhật của cô.

“Vậy anh đã chuẩn bị quà sinh nhật cho em rồi sao?”

“Chuẩn bị, chỉ là không biết em có thích hay không, em muốn cái gì sao?”

Cố Lan San suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Chỉ cần anh đưa, em đều thích.”

“Ha ha.” Tâm trạng của Thịnh Thế rất tốt, anh khẽ cười ra tiếng.

Cố Lan San lại hỏi: “Nhị Thập, anh có nguyện vọng gì hay không? Em vẫn cảm thấy người muốn gió được gió, muốn mưa có mưa như anh thì không cần nguyện vọng.”

“Anh có.” Khi nói đến nguyện vọng của mình thì Thịnh Thế thật sự đã bị Cố Lan San thành công dời đi chú ý lực, anh nói: “Nguyện vọng của anh là sáu một.”

“Sáu một?” Cố Lan San không hiểu nên hỏi ngược lại Thịnh Thế, đây là nguyện vọng gì.

“Sáu một là một em một anh, một trai một gái, một đời một kiếp.”

Đây chính là nguyện vọng của anh, nghe đơn giản như vậy nhưng cũng lại rất khó.

“Nguyện vọng rất tốt phải không?” Thịnh Thế thấy Cố Lan San không lên tiếng nên mở miệng hỏi lại.

“Ừ.” Cố Lan San trả lời, không hiểu sao trong lòng lại có chút bi thương, cô cảm thấy hô hấp hỗn loạn của anh ở bên tai cô, cô trầm mặc một lúc mới thì thào mở miệng: “Nhị Thập, em hát cho anh nghe nha.”

“Được.”

Cố Lan San dừng một chút sau đó vùi vào trong ngực Thịnh Thế mở miệng hát.

Cô hát rất nhiều bài, mỗi khi hát xong một bài đều hỏi Thịnh Thế: “Dễ nghe sao?”

Thịnh Thế cũng sẽ trả lời cô một câu: “Ừ.”

Về sau anh trả lời cô càng lúc càng chậm, nước mắt của Cố Lan San cũng càng rơi càng dữ dội hơn, cô biết anh đang đấu tranh cùng với tử thần, cô biết bọn họ đang chống lại với thời gian.

Cuối cùng Cố Lan San hát không nổi nữa, cô cúi đầu khóc.

Người đàn ông bên cạnh đã không còn phát ra một tiếng động nào.

Cô khóc một lúc mới lại hỏi: “Nhị Thập, dễ nghe sao?”

Thịnh Thế vẫn không trả lời.

Cố Lan San lắc đầu không nói nữa.

Cả không gian tối đen hoàn toàn yên tĩnh không tiếng động.

Cô có thể cảm nhận được nhịp tim của anh càng lúc càng yếu, gần như ngừng lại.

Cố Lan San từ từ nhắm mắt dựa vào lồng ngực của anh, nghĩ, Nhị Thập sẽ chết sao?

Loại cảm giác này thật sự rất khó chịu.

Anh vốn có thể cả đời hạnh phúc, sống trong an nhàn nhưng từ khi gặp cô, anh lại gặp phải nhiều chuyện không may như vậy.