Độc Bộ Thiên Hạ

Chương 135: Bàn long kim trượng



"Nước này thật nặng!"

Diệp Húc vừa mới chạm đến dòng nước đó, liền cảm thấy đỉnh đầu như có một ngọn núi áp xuống, dòng nước lam sắc đại kỳ kích phát nặng vô cùng, một giọt liền nặng cả cân, một dòng nước này như một ngón núi, dường như muốn đè hắn thành thịt nát!

Hắn cũng không biết, loại nước này không phải nước bình thường, mà là trọng thủy, nặng hơn kim thiết đến mấy trăm lần!

Dòng nước chảy xuống, Diệp Húc cũng không chịu nổi, lúc này ngọc lâu hiện lên trên đỉnh đầu, giống như nuốt chửng cầu vồng, hút dòng nước này vào trong không gian ngọc lâu.

"Xem ngươi chạy nơi nào!"

Diệp Húc vươn người lên, bàn tay chộp tới mặt lam kỳ kia, nguyên khí trong không trung hình thành một bàn tay to hơn trượng, giống như lam kim đúc lên, đại khí hào hùng.

Mặt lam kỳ này lại cuốn động, quấy bàn tay nguyên khí của hắn dập nát, mặt cờ đột nhiên phần phật mở ra, phạm vi ước chừng gần mẫu, trực tiếp cuốn Diệp Húc vào trong, dùng lực nén chặt lại!

Diệp Húc chỉ cảm thấy khó có thể hô hấp, thậm chí có thể nghe được tiếng xương mình bị ép đến ba ba tác hưởng, mặt đại kỳ này tuy rằng bị tổn hại, nhưng uy năng vẫn vượt qua những gì hắn nghĩ, mới đối mặt một cái liền vây khốn hắn lại. Bạn đang đọc truyện tại - http://truyenfull.vn

"…. Mặt đại kỳ này thật sự giảo hoạt!"

Diệp Húc giận quát lên một tiếng, Vân Tước kiếm rít lên một tiếng lao ra khỏi ngọc lâu, đinh đinh tác hưởng, xuy một tiếng lần đâm một lỗ nhỏ trên mặt cờ, thanh Vân Tước kiếm này đã sắp rèn luyện thành vu bảo, lại lấy sắc bén để thắng, hơn nữa lam sắc đại kỳ vốn đã bị hao tổn, uy năng giảm mạnh, cho nên mới bị Vân Tước kiếm đâm phá.

Mặt đại kỳ kia bọc Diệp Húc va loạn mọi nơi, chỉ nghe tiếng xuy xuy xuy vang lên không dứt, lam kỳ trong chớp mắt bị đâm hàng nhìn lỗ nhỏ, rốt cuộc nhịn không được nữa, bỏ lại Diệp Húc, gào thét thoát đi.

"Nguy hiểm thật!"

Diệp Húc rơi xuống đất, chỉ thấy tứ chi bách hài đau đớn muốn nứt ra, nghĩ lại mà rùng mình, mặt lam kỳ kia chỉ là một kiện vu bảo bị hao tổn, liền suýt nữa giết chết hắn, thầm nghĩ: "Những vu bảo khác trong Đồng Lô cốc, so với lam kỳ kia chỉ mạnh hơn chứ không kém, xem ra lấy thực lực hiện tại của ta mà thu vu bảo, cũng không thể nắm chắc được. Vẫn là ăn chu quả, luyện hóa dược lực, đề thăng tu vi trước rồi lại đến nơi này thu vu bảo sau."

Hắn đang định rời đi, nhưng đúng lúc này, chỉ thấy một chỗ cách hắn hơn trăm thước, có hơn trăm kiện vu binh bay lên bay xuống, đều va đập vào một thứ, khá là náo nhiệt.

Trong đó, thậm chí có cả vu bảo đã thành hình, cũng đánh tới thứ đồ kia, phát ra tiếng nổ ầm ầm, ánh lửa văng khắp nơi!

Những vu binh đó, đa số đã bị đâm cho có phần không hoàn chỉnh, thậm chí vài món vu bảo trong đó, cũng là rách nát, vẫn giống như ruồi bọ, tiếp tục liều mạng va đập vào.

Diệp Húc kinh ngạc, cẩn thận đánh giá, chỉ thấy trung tâm mấy trăm kiện vu binh vu bảo này, một cây kim trụ cao ước chừng hơn trượng dựng ở đó, kim quang chói mắt, thẳng tắp như trượng.

Kim trụ cỡ khoảng cái chén ăn cơm, đã dần dần thành hình, bị những vu binh vu bảo khác tạo thành hình hai con ác giao, thân hình dài nhỏ vòng cùng một chỗ, đỉnh ngọc trụ cũng là đầu hai con ác long đó, hung ác dữ tợn, đối mặt với nhau.

Đây là một cây Bàn long kim trượng, trong lộng lẫy mang theo sát khí vô biên, đã sắp luyện thành vu bảo, đang mượn lực lượng của những vu binh vu bảo khác, rèn luyện hung y của bản thân!

Ầm!

Đột nhiên một kiện đại ấn lăng không phi tới, trấn áp xuống phía dưới, lập tức đập nát không biết bao nhiêu kiện vu binh, thậm chí cả một kiện vu bảo sứt mẻ, cũng bị mặt đại ấn này chấn vỡ!

Những vu binh vu bảo khác dường như bị kinh động, bay đi khắp nơi, chỉ còn cây Bàn long kim trượng một mình dựng đứng trong cốc.

Mặt đại ấn kia ầm ầm một tiếng, đánh tới kim trượng, chỉ nghe một tiếng nổ vang lên, kim trượng vẫn đứng sừng sững tại chỗ, mà mặt đại ấn kia bị đụng hỏng một cạnh, xoay tròn, bay về phía xa xa.

Kim trượng chấn động, vù vù rung động, tựa như phải bay lên trời cao, nhưng mà nó nặng đến kinh người, nặng đến mức ngay cả nó cũng không thể phi hành, nó chỉ là một kiện vu bảo bán thành phẩm, còn chưa có hình thành uy năng đủ cường đại.

"Đây là bàn long trượng, toàn thân là từ Lang gia kim ngọc rèn thành!"

Diệp Húc đối chiếu Cửu Châu địa lý chí, lập tức kích động vạn phần, Lang Gia Kim Ngọc là bảo vật có trộn lẫn vàng và ngọc, cùng cấp bậc với huyền đồng vạn năm, tính chất và giá trị lại trên huyền đồng vạn năm, là bảo vật đứng đầu trong huyền thiết vạn năm!

Uyên ương long phượng đỉnh của hắn chẳng qua bỏ thêm hai tầng huyền đồng vạn năm, liền chắc chắn vô cùng. Mà thanh Bàn Long Kim trượng này toàn bộ tạo ra từ Lang gia kim ngọc, không nói đến uy lực của nó ra sao, chỉ nói đến giá trị, liền vượt xa các loại vu bảo khác trong Đồng Lô cốc!

Diệp Húc bước nhanh tiến lên, không kiêng nể gì đi về phía Bàn long kim trượng, kiện vu bảo này còn chưa hoàn toàn thành hình, không thể phi hành, các loại uy năng đều không thể phát huy, để mặc hắn đi đến trước mặt.

Hắn giơ tay nắm lấy Bàn long kim trượng, cố sức, không ngờ không nhấc được cây kim trượng này lên, không khỏi nao nao.

Cửu chuyển nguyên công hắn tu luyện, khi tu vi còn chưa đạt tới Tiên thiên cảnh giới, liền có thể nâng được tảng đá nặng ngàn cân, sau khi tu luyện đến Tiên thiên phách thể, sức mạnh lại tăng gấp bội.

Giờ đây, Cửu chuyển nguyên công hắn đã tu luyện đến đệ ngũ trọng, lực lượng lớn hơn trước không biết bao nhiêu, cho dù là bảy tám vạn cân, cũng có thể một bàn tay có thể nhấc lên, không ngờ cái kim trượng này lại nặng đến vậy!

Diệp Húc hít một hơi thật sâu, nguyên khí dồn về bàn tay, ra sức rút cái kim trượng này ra, chỉ thấy phía dưới Bàn long kim trượng còn có một cái cán, to tầm quả trứng gà, có thể nắm trong tay.

Diệp Húc cầm cán trượng, giao long khí tuôn vào thân trượng, lập tức hai con ác giao như sống lại vậy, chậm rãi du động quanh thân trượng, trong lòng mừng rỡ: "Có thanh Bàn long kim trượng này, những bảo vật khác trong Đồng Lô cốc đều không cần!"

Diệp Húc cảm thấy thỏa mãn, đi nhanh ra ngoài cốc, lại vào lúc này, chỉ thấy một thiếu niên mười một mười hai tuổi mặc áo vàng xâm nhập vào cốc, dẫn động nhiều vu binh khác đánh tới.

"Là cao thủ!"

Diệp Húc mắt sáng lên, chỉ thấy thiếu niên áo vàng kia thân pháp như chim nhạn, nhanh nhẹn qua lại giữa một đám vu binh, lông tóc vô thương, thậm chí ngay cả ngọc lâu cũng không có tế ra, liền đi thẳng đến vùng nội địa Đồng Lô cốc.

Thiếu niên kia xông vào vùng nội địa Đồng Lô cốc, trên đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện một cái đại đỉnh, từng quầng sáng buông xuống, bảo vệ quanh thân, vài món vu binh còn chưa tới gần, liền bị cái đại đỉnh kia đánh cho vỡ nát!

Diệp Húc chú ý tới, cái đại đỉnh này không phải vật thật, mà hoàn toàn từ nguyên khí quan tưởng mà thành, là một loại vu pháp cực kỳ thượng thừa, đủ loại phù văn di động trên mặt ngoài đại đỉnh, có chừng mấy vạn loại, vô cùng phức tạp, cổ xưa huyền ảo, mang theo đạo lý của thiên địa trong đó.

Chỉ cần có loại uy năng này, sẽ vô cùng mạnh, thậm chí hơn Giao long cửu kích của hắn không chỉ một hai bậc!

"Thiếu niên này là ai? Tuổi của hắn tuy mới mười một mười hai, sao vu pháp lại mạnh đến như thế?"

Diệp Húc chấn động trong tâm, thiếu niên áo vàng kia tuy còn nhỏ, tu vi lại cực kỳ cao thâm, Dung Nguyên cửu phẩm, đạt tới trình độ Đại Nhật Như Luân, khoảng cách tới Chân Nguyên kỳ chỉ còn một bước nữa mà thôi!

Hơn nữa uy lực vu pháp của hắn, so với Thanh giao cửu kích của Diệp Húc còn xuất sắc hơn không biết bao nhiêu, uy lực gần như ngang như ngang những vu bảo bình thường, Diệp Húc lần đầu tiên nhìn thấy vu sĩ có trình độ loại này!

Vù! Vù!

Nguyên khí đại đỉnh trên đầu thiếu niên áo vàng không ngừng chấn động, chấn vỡ tất cả những vu binh vọt tới, dường như chướng mắt những vu binh có giá trị xa xỉ đó.

Hắn xông thẳng vào trung tâm Đồng Lô cốc, trực tiếp đánh tới cái Cổ Phác đồng đỉnh kia, lập tức đồng đỉnh kia phản kích dữ dội, miệng đỉnh toát ra liệt hỏa hừng hực, hỏa thế ngập trời, bao phủ thiếu niên kia!

Hỏa này cũng không phải phàm hỏa, thậm chí ngay cả trọng thủy đều đốt cho bốc hơi, nhiệt độ cao đến dọa người.

Đỉnh đầu thiếu niên áo vàng đột nhiên lại hiện ra nguyên khí đại đỉnh, khác về kiểu dáng và phù văn của khẩu đại đỉnh vừa rồi, miệng đỉnh truyền đến dẫn lực cực mạnh, thu hết đại hỏa vào trong đỉnh.

Sau đó, từng cái nguyên khí đại đỉnh hiện lên trên đỉnh đầu hắn, có tất cả chín cái!

Đồng đỉnh kia ầm ầm đánh tới hắn, lại bị cửu đỉnh của thiếu niên kia ngăn lại, đồng đỉnh đâm nát từng khẩu nguyên khí đại đỉnh, ba bạo vang, đánh nát ước chừng bảy cái, mới tạm dừng lại.

Thiếu niên áo vàng kia bị đánh bay ra vài trăm thước, sắc mặt hiện ra chút đỏ ửng, lập tức khôi phục nguyên trạng, hiển nhiên bị khẩu đồng đỉnh này đụng qua, hắn cũng không hề dễ chịu.

Thiếu niên áo vàng cũng không hề bối rối, tiếp tục thao túng hai khẩu nguyên khí đại đỉnh, chỉ thấy hai khẩu này lần lượt chui vào trong đồng đỉnh, lập tức khống chế nó.

Diệp Húc trong lòng dâng lên một cảm giác mãnh liệt, thiếu niên này thực lực mạnh, vượt qua những gì hắn nghĩ, không ngờ có thể thoải mái thu vu bảo lợi hại nhất Đồng Lô cốc, so với vu sĩ như Quỷ Đồng Tử, mạnh hơn không ít, thật không biết hắn là tinh anh môn phái nào đào tạo ra!

"Thiên hạ to lớn, thiên tài xuất hiện lớp lớp, ta quyết không thể vì đánh bại vài tên vu sĩ liền tự mãn." Diệp Húc thầm nghĩ trong lòng.

Hắn vừa mới đến Vu Hồn giới, liền liên tục giết mấy người, đối thủ gần như không có cơ hội trả đòn, liền bị hắn giết chết, nói thật Diệp Húc cũng có chút tự đắc tự mãn trong lòng, tuy nhiên nhìn thấy thiếu niên áo vàng này, khiến hắn tỉnh ra.

Hóa ra trên thế giới này, còn có những người trẻ tuổi không kém hắn chút nào, thậm chí là hơn hẳn hắn!

Thiếu niên áo vàng thu khẩu đồng đỉnh này, lập tức kích khởi phản ứng của các vu bảo khác trong Đồng Lô cốc, hơn mười kiện vu bảo tản ra từng trận uy năng, gào thét đánh tới hắn, ngũ quang thập sắc vu bảo ùn ùn kéo đến.

Trong nháy mắt, toàn bộ Đồng Lô cốc sôi trào lên, thiên địa nguyên khí bạo loạn.

Đây là vu bảo bạo động!

Loại uy thế này, làm cho người ta khiếp sợ, thiếu niên áo vàng không kịp thu những bảo vật khác, vội vàng chạy trốn, thân pháp cực nhanh, trong chớp mắt liền chạy ra khỏi Đồng Lô cốc.

Diệp Húc lúc này cũng đi ra ngoài cốc, chỉ nghe thấy thiếu niên áo vàng kia thấp giọng cười nói: "Thứ tốt, nên để Hạ Mộ Bạch ta sở hữu! Chỉ tiếc khẩu đại đỉnh này vẫn không so được với cửu đỉnh nhà ta, tuy nhiên uy năng cũng không tệ, tạm thời dùng được."

Ánh mắt hắn đột nhiên đảo qua Diệp Húc, thanh âm lanh lảnh, cười khanh khách nói: "Người cao to ngu ngốc kia, coi như ngươi xui xẻo, ta vừa mới được một kiện bảo vật, đúng lúc dùng ngươi tới huyết tế!"

Hạ Mộ Bạch đột nhiên tế khởi khẩu đồng đỉnh kia, gào thét ném tới Diệp Húc, uy thế long trời lở đất, dường như có thể đè sụp một ngọn núi lớn!

Tu vi hắn còn chưa đạt tới Tam Chân cảnh, không thể phát huy hết uy năng của đồng đỉnh, nhưng vu pháp của hắn lại tương dung cùng đồng đỉnh, uy lực cũng rất lớn, ngay cả một vu sĩ Hạo Nguyệt kỳ bị đụng vào, cũng sẽ bị nghiền thành thịt nát!

Diệp Húc vươn người lên, rút Bàn Long kim trượng ra, thế như man long, huy trượng quét ngang, ầm một tiếng nệ lên đồng đỉnh, thanh âm truyền ra hơn mười dặm!

Khẩu đồng đỉnh kia bị trượng của hắn đập cho một cái bay ra vài dặm, thậm chí mặt ngoài của nó còn bị lõm gần tấc, uy năng bị tổn hao!

Diệp Húc rơi xuống đất, cũng bị chấn đến khí huyết bốc lên, phất tay khiêng Bàn long kim trượng trên vai, đi nhanh hướng Hạ Mộ Bạch, trong mắt lộ sát khí, khóe miệng mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng, mỉm cười nói: "Tiểu bằng hữu, tùy tiện đắc tội người ta cũng không tốt, sẽ chết người…"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.