Đốc Công Thiên Tuế

Chương 21: Chương 21





Giang Hoài Việt nghe lời nói chanh chua này cũng không lộ vẻ giận: “Hoàng Thượng có chỉ, bảo ta tự mình chọn lựa ca kỹ am hiểu âm luật chuẩn bị cho lễ mừng thọ Thái hậu, trùng hợp ngày Huỷ Trân của giáo phường nên đến đây xem xét một chút.” Hắn nói, lại mỉm cười, “Không ngờ Bùi xưởng công hôm nay thế mà cũng tới nơi tụ tập của quan kỹ, thật là thú vị.”
Bùi Viêm ngoài cười nhưng trong không cười khẩy, trong lòng nén giận.

Hắn thân là đô đốc Đông xưởng nhiều năm, đồng thời cũng là người giám sát các nghi lễ trong cung, vốn Tào Kinh Nghĩa bởi vì tuổi già nhiều bệnh lui về ở ẩn, là người bên cạnh Nhận Cảnh Đế đầu tiên.

Nhưng từ lúc Giang Hoài Việt danh tiếng nổi lên, Hoàng Thượng còn vì hắn sáng lập ra Tây Hán, rất nhiều chuyện cơ mật quan trọng đều ủy nhiệm hắn đi thăm dò lo liệu, địa vị Bùi Viêm trong cung liền dần dần bất ổn.

Trong mắt hắn ta, Giang Hoài Việt xét về bản lĩnh thì có là gì, nghiệt chướng này chỉ ngoài hai mươi tuổi lại không biết trời cao đất rộng, nếu không phải trước kia hầu hạ tại Chiêu Đức cung, hoàng thượng thường đến đó tìm Vinh quý phi, làm sao lại nhìn trúng tiểu tử này, hắn cũng đủ thông minh lại dựa vài gương mặt tuấn tú cha mẹ ban cho, khẩu phật tâm xà quỷ quyệt gian trá, trước mặt hoàng thượng nói ngon nói ngọt, thế mà một bước lên mây liên tiếp thăng cao.

Bùi Viêm hắn ở trong cung đấu đá mấy chục năm, chẳng lẽ còn có thể bị tiểu tử này áp chế.
Bây giờ nghe được giọng điệu châm chọc thường ngày của hắn, Bùi Viêm càng thêm tức giận, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, “Ta không có thời gian ngao du sơn thủy, chẳng qua là nghe thuộc hạ báo cáo mà tới đây.

Hoài Việt ở đây, chẳng lẽ không có nghe được động tĩnh gì? ”
“Ta vẫn đang ở trong thính đường nghe nhạc nữ tấu khúc, không biết Bùi xưởng công nói đến động tĩnh gì.”
Bùi Viêm kéo khoé miệng, quay đầu ra hiệu, rất nhanh liền có mấy người nhấc thi thể Như Liễu và nam tử kia kéo đến.”Hai người này ngã chết dưới núi nhỏ cách chỗ này không xa, đường đường là Đô đốc Tây Hán thế mà lại không biết chút nào ”
Giang Hoài Việt thò người ra nhìn thoáng qua, nhăn lại hai hàng lông mày nói “Bùi xưởng công, ngươi không tin có thể gọi những ca kỹ kia đối chất, hỏi một chút có phải theo thứ tự lần lượt tiến đến đàn hát trước mặt ta hay không.

Từng người không phải đánh đàn thì là hát khúc, liên tục không dứt, ta làm sao có thể nghe được người chết bên núi nhỏ kia” hắn đảo mắt, hếch cằm, “Chuyện hai người chết kia khiến ngài để ý như vậy, chẳng lẽ là thuộc hạ Đông xưởng”
“Lại giả vờ giả vịt” Bùi Viêm liếc qua hắn, cố nén lửa giận, “Nữ tử kia chính là quan kỹ giáo phường Như Liễu, hoa khôi Khinh Yên lâu, về phần người nam kia” hắn đi gần mấy bước, tiếp cận Giang Hoài Việt, “Nghe nói là nhạc công số một Thanh Giang lâu, gọi là Cù Tin, ngay ngày này năm ngoái gặp gỡ Như Liễu vừa gặp đã yêu, sau đó nhiều lần đến Khinh Yên lâu tìm nàng.

Người bình thường nghĩ rằng Như Liễu gặp được kẻ si tình, nhưng không ai biết được, nhạc công hào hoa phong nhã này thật ra là mật thám Tây Hán của ngươi, năm đó hai người gặp nhau, cũng là Giang Hoài Việt ngươi sắp xếp.”

Giang Hoài Việt không nhúc nhích nhìn hắn, cuối cùng mới cười cười “Ngài nói như vậy, có chứng cứ rõ ràng sao”
“Nếu không phải có ý đồ khác, một tên nhạc công nho nhỏ như hắn, tại sao phải quấn lấy Như Liễu? rõ ràng là các ngươi muốn dùng mỹ nam kế từ Như Liễu điều tra tin tức, lúc bị phát hiện liền giết người diệt khẩu.


Giang Hoài Việt nhìn thẳng Bùi Viêm, nhướn mày “Bùi xưởng công ngụ ý thừa nhận Như Liễu là người của ngài? Ngài đại khái là không hiểu được tình yêu nam nữ, nhạc công lưu luyến quan kỹ chẳng có gì là to tát.

Chỉ có quyền cao chức trọng như ngài mới có tư cách độc chiếm hoa khôi hay sao? Mỹ nam kế cái gì, là từ không nói thành có, nhìn thấy một đôi uyên ương tuẫn tình, liền nói là ta ra tay, khả năng đặt điều bịa chuyện này thật đúng là xứng với danh Đô đốc Đông xưởng.”
“Ngươi đừng tưởng rằng hiện tại ta không có chứng cứ, chỉ cần đi dò la tên nhạc công này, hắn không phải có mẹ già em nhỏ sao? Đều đem bọn hắn đưa đến Đông xưởng hỏi cho rõ, một nhạc công thì lấy đâu ra nhiều tiền mà tiêu vào trên thân Như Liễu ”
Bùi Viêm thẹn quá hoá giận, ống tay áo vung lên liền phái người đi bắt người nhà Cù Tin thẩm vấn, lúc này lại nghe sau màn trúc chợt có tiếng vang, giống như là cái gì rơi xuống.

Bùi Viêm trợn mắt, lúc này tiến lên vén rèm, đã thấy một thiếu nữ váy xanh ngã ngồi trên mặt đất, ôm hai đầu gối run lẩy bẩy, nhìn cách ăn mặc của nàng, hiển nhiên cũng là một quan kỹ giáo phường.

Bùi Viêm nhíu mày, quay đầu hướng Giang Hoài Việt quát lên “Tốt, còn nói ở đây thay hoàng thượng chọn ca kỹ, hoá ra là còn giấu diếm quan kỹ làm gì, ai ai ai, ngươi làm gì ”
Đang lúc dương dương đắc ý bỗng nhiên biến thành hoảng hốt sợ hãi, Bùi Viêm cũng không nghĩ đến, thiếu nữ kia lại thừa dịp hắn quay đầu lập tức nhào tới, ôm thật chặt hai chân hắn không thả, lệ rơi đầy mặt hết khóc rồi gọi.

“Đại nhân ngài thủ hạ lưu tình đừng giết ta, ta vừa rồi cái gì cũng không nghe không thấy,”
“Buông tay buông tay” Bùi Viêm mắt thấy quần áo tinh xảo bị nàng chà xát đến không còn hình dáng, tức giận đến trước cửa bên ngoài gọi, “Còn không mau mang người điên này kéo ra ”
Ngoài cửa Đông xưởng lúc này tiến vào, Giang Hoài Việt lại nhấc cánh tay cản lại, cười gằn nói “Bùi xưởng công, ngài không muốn hỏi cho rõ ràng”
“Hỏi cái gì rõ ràng là đầu óc có bệnh, A” Bùi Viêm còn chưa có nói xong, chỉ cảm thấy cánh tay kịch liệt đau nhức, chính xác là bị thiếu nữ hung hăng cắn một cái.

Tương Tư hung ác ngẩng đầu, dùng cặp mắt đen trừng mắt nhìn Bùi Viêm, xoa xoa máu bên môi phẫn nộ nói “Ta mới không bị điên như Liễu tỷ tỷ, trước khi tự sát còn khóc lóc kể lể với người trong lòng, nói là bị xưởng công Đông xưởng cưỡng bức không tha, căn bản không có cách nào thoát khỏi, bất đắc dĩ chỉ có thể cùng nhạc công nhảy xuống vách đá.



Bùi Viêm tức giận vô cùng, nhấc chân muốn đá vào ngực nàng, lại cảm giác đầu vai trầm xuống, bị người ta bất ngờ túm phía sau.

Chân đứng không vững hắn suýt nữa ngã sấp xuống, cả giận nói “Giang Hoài Việt, ngươi muốn làm gì? có phải ngươi an bài người đến huỷ danh dự của ta.


Giang Hoài Việt quay người lại, giống như chưa từng làm gì, bình tĩnh đứng trước người Tương Tư, tách nàng ra khỏi Bùi Viêm.

“Danh dự Bùi xưởng công sao lại cần ta huỷ hoại.

Thiếu nữ này hoảng hốt chạy đến trước cửa, ta còn chưa kịp hỏi nàng một câu, nàng liền hôn mê bất tỉnh, bởi vậy mới thu xếp cho nàng nghỉ ngơi.

Ai biết nàng nghe được giọng xưởng công ngài liền thức tỉnh, xem ra đúng là sợ hãi từ đáy lòng mà ra.”
Nói xong, lại nghiêng mặt qua hỏi Tương Tư “Ngươi vừa rồi nói nghe được mấy lời Như Liễu trước khi chết, chuyện này là sao? chẳng lẽ ngươi ở ngay đó.


Tương Tư trốn ở sau lưng Giang Hoài Việt, vội nói “Ngài nói rất đúng, ta lúc ấy ở ngay hòn đá nhỏ dưới núi, nhìn thấy Như Liễu cùng tình lang của nàng hướng đỉnh núi mà đi, bởi vì âm thanh hai người tranh chấp rất lớn, liền nghe được vài câu.

Như Liễu nói, nàng vốn định cùng người trong lòng bên nhau đến đầu bạc, thế nhưng có tên Bùi thái giám cưỡng chiếm nàng không tha.”
Đông Xưởng xung quanh đều dùng ánh mắt khác thường liếc tới.


“Nói hươu nói vượn” Bùi Viêm dù đem Như Liễu xem là đồ chơi của mình, nhưng bị người ta đặt lên mặt bàn mà nói, khiến hắn tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

Tương Tư làm bộ chấn kinh, chăm chú níu áo Giang Hoài Việt, nửa quỳ sau lưng của hắn cầu khẩn nói “Đại nhân, ngài nhìn hắn đây là muốn bịt miệng của ta.”
“Nếu là nói thật, thì có gì sợ hãi” Giang Hoài Việt nghiêm mặt, “Ngươi vì sao lại ở dưới núi đá, nói là nghe được lời Như Liễu trước lúc tự sát, có chứng cứ gì không.”
Tương Tư ngẩn người, lập tức nói “Tỷ tỷ của ta và nàng đều là người Khinh Yên lâu, ta nghe được tỷ tỷ gần đây thân thể chuyển biến tốt, mới một đường đuổi theo đến hòn đá nhỏ dưới núi muốn hỏi chi tiết, đại nhân, ngài từng thấy đồ trang sức ta cầm trước khi hôn mê ”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Độ Ta
2.

Đáp Lại Lời Yêu
3.

Tình Yêu Không Trông Thấy
4.

Kính - Song Thành
=====================================
Giang Hoài Việt ngầm hiểu, từ trong tay áo lấy ra trâm vàng kia, nâng ở lòng bàn tay “Cái này có liên quan gì đến Như Liễu?”
Bùi Viêm ánh mắt lập tức đóng đinh tại trâm vàng, Tương Tư nói “.

Sau khi Như Liễu cô nương cùng nam tử kia rớt xuống vách núi, một cái trâm vàng vừa vặn rơi xuống ở bên cạnh ta, ta lúc ấy bị dọa đến mất hồn mất vía, mơ hồ liền nhặt lên, một đường chạy trốn tới nơi này ”

Nàng còn chưa nói hết, Bùi Viêm đã nghiêm nghị nói “Ta thấy ngươi mới là hung thủ đẩy Như Liễu vách núi, sợ là thấy hơi tiền nổi máu tham, đoạt trâm vàng của nàng ”
“Nàng là thiếu nữ chân yếu tay mềm, có thể lập tức đem hai người đẩy tới vách núi” Giang Hoài Việt trở tay đẩy Tương Tư về bên trong, “Bùi xưởng công làm gì lại hung dữ với tiểu cô nương này như vậy.”
Tương Tư trốn đến phía sau cửa, Bùi Viêm tiến lên một bước, ánh mắt âm u “Ngươi đến cùng chỉ dựa vào một cái trâm vàng là có thể chứng minh lời nàng nói đều là thật, bên trên trâm vàng chẳng lẽ khắc tên Như Liễu? Ai biết là từ nơi nào lấy được ”
Giang Hoài Việt nhìn hắn, lại nhìn Đông xưởng hai bên, đem trâm vàng lắc trước mắt Bùi Viêm, lại thuận tay thu vào tay áo, hướng hắn cười cười.

“Vậy xin rửa mắt mà đợi.”
Bùi Viêm bị ý cười của hắn làm cho trong lòng run rẩy, đột nhiên nhớ tới trên búi tóc Như Liễu hẳn là còn một cái trâm vàng khác, đột nhiên lấy lại tinh thần muốn sai người nhanh chóng mang thi thể đi, đã thấy ngoài hành lang kia vọt tới một đoàn Đông xưởng mũ nhọn áo nâu.

Cầm đầu chính là Diêu Khang, thấy bàn tay hắn vung lên, đám người lúc này vọt tới bên nhóm Đông xưởng đang nhấc lên thi thể.

Nhóm Đông xưởng phía Đông kia xưa nay cao ngạo nuông chiều, nhất thời không nghĩ tới đối phương dám trực tiếp động thủ, hơi chút ngây người sau đó lên cơn giận dữ, không đợi Bùi Viêm ra lệnh, liền cùng thủ hạ Diêu Khang xô đẩy động thủ.

Hiện trường hỗn loạn nhất thời, bọn họ dám cả gan đối mặt với nhau, ngay cả xác người mang theo cũng bị ném qua một bên.

Bùi Viêm tức giận đến hô to mấy tiếng, ba chân bốn cẳng xông đến cổng, giọng nói the thé kêu lên “Ta nhìn thử xem người nào không muốn sống mà ở đây giương oai”
Nhóm đông xưởng phía Đông lúc này mới ngạc nhiên quay đầu, Giang Hoài Việt cũng không nhanh không chậm đi ra, nhướng cằm dưới quát lớn “Diêu Thiên hộ, ngươi làm sao có thể mang theo thủ hạ động thủ với người của Bùi xưởng công”
Diêu Khang đỡ vành nón, một gối quỳ xuống ôm quyền nói “Thuộc hạ nghe nói nơi đây xảy ra án mạng, còn liên lụy đến người trong triều, nhất thời gấp gáp không thấy rõ thân phận đối phương, xin hai vị đại nhân thứ tội ”
Bùi Viêm tức giận đến mũi méo xệch, đôi bên đều là quần áo Đông Xưởng quần áo,mắt Diêu Khang hắn lại không hỏng, thế mà dùng lý do không thấy rõ qua loa tắc trách, quả thực là công nhiên khiêu khích.

“Ngươi đây là” hắn đang muốn quay người lại đối mặt với Giang Hoài Việt, lại thoáng nhìn trong đám người tán loạn có thân ảnh lăn khỏi chỗ, trực tiếp đến bên thi thể trên đất dùng tay xốc lên vải trắng tìm tòi.

Đông xưởng bên cạnh lúc này mới quay người lại, Bùi Viêm trong lòng xiết chặt, nhanh chóng xuống bậc thang quát lớn “Dừng tay ”
Người kia lại lăn một vòng, trốn ở phía sau thân hình cao lớn của Diêu Khang, vỗ vỗ bụi đất trên thân nhô đầu ra, hướng phía hắn hì hì cười một tiếng “Tiểu nhân Dương Minh Thuận, bái kiến Bùi xưởng công.”
“Giang, Hoài, Việt” Bùi Viêm xanh mặt, cắn răng quay đầu, “Thủ hạ của ngươi, đều là đạo trộm cắp sao”.