Độc Gia Chuyên Sủng

Chương 37: Thần thần vĩnh viễn là bảo bối của anh hai!




“Sẽ không. Thần Thần đừng sợ! Anh hai sẽ không rời bỏ Thần Thần. Cho dù Thần Thần không muốn, anh hai cũng sẽ gắt gao ôm em trong lòng. Gắt gao ôm chặt!” Nghe lời nói mang theo tiếng khóc của Quý Thần Quang, lòng Quý Tiêu Dương quặn đau.

Ở những nơi hắn không nhìn thấy, Thần Thần của hắn tột cùng đã phải chịu bao nhiêu thương tổn….. Là sơ suất của hắn. Thật không ngờ rằng Thần Thần luôn phản ứng chậm nửa nhịp mà lại có thần kinh mẫn cảm như vậy. Thần Thần của hắn…… Xin lỗi, là anh hai không tốt. Thần Thần, tha thứ cho anh hai lần này.

“Anh hai. Thần Thần muốn ở bên anh hai mỗi ngày. Không rời xa anh hai!” Hai tay nhỏ bé ngắn ngủn vẫn gắt gao ôm cổ Quý Tiêu Dương, đôi mắt sưng đỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt, cái miệng nhỏ nhắn khẽ chu, ngửa đầu hôn lên miệng Quý Tiêu Dương một cái. Cậu không cần rời xa anh hai. Không có anh hai, Thần Thần sẽ không tồn tại….. Thần Thần có anh hai mới có thể vui vẻ, mới có thể hạnh phúc……

Quý Tiêu Dương cũng hôn một cái lên môi Quý Thần Quang, vươn tay nhẹ lau nước mắt trên mặt cậu “Anh hai cũng muốn ở bên Thần Thần mỗi ngày. Anh hai cũng không rời khỏi Thần Thần. Thần Thần nguyện ý ở bên cạnh anh hai sao?”

“Nguyện ý! Thần Thần sẽ luôn ở bên cạnh anh hai!” Gật đầu thật mạnh. Cái miệng nhỏ nhắn của Quý Thần Quang cười tươi như hoa, khuôn mặt sáng bừng còn mang theo nước mắt chưa khô. Bộ dáng kia làm cho người ta đau lòng cùng muốn hung hăng xoa nắn. Đôi mắt to tròn còn phiếm hơi nước nhìn Quý Tiêu Dương “Anh hai, chúng ta người yêu đúng không?”

Trong đầu Quý Thần Quang vẫn còn nhớ rất rõ những gì anh hai vừa nói. Người yêu là có thể mỗi ngày ở bên nhau. Anh hai sẽ không rời xa cậu…… Có anh hai, Thần Thần chính là một đứa nhỏ hạnh phúc!

Quý Tiêu Dương nghe lời này của Quý Thần Quang liền sửng sốt một chút, không phản ứng lại được. Lời này nói ra quá nhanh…… “Thần Thần, anh hai cùng em không thể làm người yêu. Bởi vì chúng ta là anh em hiểu không? Bất quá, cho dù không làm người yêu anh hai cũng sẽ không rời bỏ Thần Thần.” Quý Tiêu Dương thông minh liền hiểu được là vì mình vừa mới nói câu kia nên trong lòng Thần Thần liền nghĩ rằng làm người yêu là có thể bên nhau mỗi ngày. Cho nên chuyện vừa rồi mới có thể xảy ra.

“Thật ạ?” Đôi mắt to tròn phiếm hơi nước mang theo nồng đậm nghi hoặc nhìn về phía Quý Tiêu Dương.

Nhìn bộ dáng này của Quý Thần Quang, Quý Tiêu Dương đột nhiên cảm giác được được trong lòng mình đang nảy sinh một loại cảm xúc kỳ quái…… Bộ dáng điềm đạm đáng yêu này của Thần Thần làm cho người ta thương tiếc…… Quý Tiêu Dương cảm giác được tâm của mình trong nháy mắt như nhũn ra……

“Ân. Bởi vì Thần Thần vĩnh viễn là bảo bối của anh hai. Cho nên anh hai sẽ không rời bỏ Thần Thần! Anh hai sẽ vĩnh viễn ôm chặt Thần Thần!” Nói xong, đôi tay đang ôm Quý Thần Quang lại thêm vài phần lực.

“Anh hai, bảo bối là cái gì?” Chớp chớp mắt ngơ ngác nhìn Quý Tiêu Dương. Đôi tay ngắn nhỏ vẫn như trước gắt gao nắm lấy áo trước ngực hắn.

“Bảo bối chính là……” Quý Tiêu Dương suy nghĩ một chút. “Bảo bối chính là đặt ở trong tim để yêu thương.”

Yêu thương…… Cái này Quý Thần Quang biết. Cái miệng nhỏ nhắn nháy mắt liền cười thật lớn, hai má mập mạp vì cười mà hiện ra hai lúm đồng tiền nho nhỏ khả ái. “Anh hai cũng là bảo bối của Thần Thần.” Hơn nữa còn là bảo bối trong bảo bối. Thanh âm giòn tan của Quý Thần Quang còn mang theo một chút khàn khàn. Rõ ràng là do vừa khóc rất lớn.

“Thần Thần, nơi này có đau không?” Quý Tiêu Dương vừa nghe thanh âm hơi khàn khàn của Quý Thần Quang, trên mặt lập tức xuất hiện sự lo lắng, đưa tay đặt lên chỗ yết hầu của cậu hỏi. Không nên làm hỏng dây thanh quản……

“Không đau!” Quý Thần Quang lắc đầu, đôi mắt to tròn mang theo sự cao hứng cười. Bảo bối, bảo bối, bảo bối…… Trông lòng cậu vẫn nhớ kỹ. Cậu rất thích hai chữ này.

“Thật sự không đau? Thần Thần, đau thì phải nói cho anh hai biết hiểu không?” Vươn tay sờ sờ đôi mắt vẫn sưng đỏ của Quý Thần Quang, Quý Tiêu Dương rất đau lòng. Thần Thần, về sau anh hai sẽ không cho em khóc nữa!

“Không đau!” Lời nói rõ ràng vang dội như là muốn chứng minh mình thật sự không đau!

“Ân. Không đau là tốt rồi! Thần Thần, chúng ta về nhà thôi!” Ngẩng đầu mới phát hiện trời đã muốn tối rồi, nên trở vể nhà. Bằng không, không biết ông nội sẽ lại nói cái gì…..

“Về nhà!” Đôi tay nhỏ bé mập mạp của Quý Thần Quang gắt gao ôm cổ Quý Tiêu Dương. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập sự vui vẻ. Hai chân nhỏ bé còn thỉnh thoảng vẫy vẫy. Giống như là đang nói tiểu chủ nhân lúc này đang rất cao hứng.

Quý Tiêu Dương nhìn Quý Thần Quang trong lòng. Đáy mắt thâm trầm cùng lo lắng cũng dần tán đi. Hắn muốn bảo hộ nụ cười vui vẻ trên mặt Thần Thần. Ai dám làm cho Thần Thần khóc, hắn sẽ không tiếc dùng tất thảy mọi thứ làm cho người đó vĩnh viễn không có cơ hội xoay người……