Độc Sủng Chị Dâu

Chương 64




Tầm Thiên Hoan bị dẫn tới một gian phòng cũ nát, trong phòng đó loạn thất bát tán, khắp nơi tản ra một mùi nấm mốc, bốn phía mạng nhện giăng kín, tro bụi đóng tầng tầng lớp lớp......

Tầm Thiên Hoan trừng mắt Bắc Cùng Không: “Bác làm cái gì vậy?!”

Bắc Diệc Không mặt không biểu tình nói: “Chỉ cần Diệc Hâm tiểu tử kia chịu ngoan ngoãn nghe lời của ta, vậy cô lập tức có thể ra khỏi...!”

Tầm Thiên Hoan không khỏi cười lạnh: “Thì ra là bắt tôi tới uy hiếp cháu của ông ư?”

Bắc Diệc Không rút ra một điếu thuốc lá châm lửa, hung hăng hít một hơi: “Đây không tính là uy hiếp, ta chỉ là muốn lấy lại những thứ ta nên có!”

Tầm Thiên Hoan liếc xéo hắn: “Như vậy, ông cho rằng Bắc Diệc Hâm sẽ vì tôi, mà chi tiền sao?”

Bắc Diệc Không nói: “Vì cô sẽ không, nhưng là vì thanh danh Bắc gia – hắn sẽ làm.”

Tầm Thiên Hoan cảnh giác nhìn hắn: “Ông định làm gì?”

Bắc Diệc Không liếc qua Tầm Thiên Hoan, xoay người rời khỏi căn phòng hoang cũ kĩ......

Tầm Thiên Hoan kinh ngạc nhìn cánh cửa từ từ đóng lại, sau đó cô nghe được tiếng khóa cửa......

Tầm Thiên Hoan không khỏi lui ra phía sau vài bước, cứ như vậy đứng rất lâu, vài tia nắng vàng vọt lọt qua khe cửa sổ làm cho Tầm Thiên Hoan cảm giác có chút chướng mắt, thời gian dần dần trôi qua, ánh sáng chiếu vào càng ngày càng ít, sau đó cho đến khi ánh sáng hoàn toàn biến mất, Tầm Thiên Hoan cũng không biết khi nào thì từ đứng đã chuyển sang ngồi xổm một góc, ôm chân, cũng không nhúc nhích......

Bắc Diệc Uy có thể vì cô mà bị Bắc Diệc Không uy hiếp sao?

Cô bây giờ có phải là đang lâm vào cuộc tranh giành quyền lợi của gia tộc giàu có?

Đương nhiên cô cùng lắm cũng chỉ là một con cờ vô tội mà thôi......

Kinh nghiệm từ sự việc này khiến cô đối với Bắc gia càng ngày càng thất vọng rồi......

Cô không tìm thấy lý do cho mình tiếp tục ngu ngốc sống tại Bắc gia......

Không gian xung quanh quá yên tĩnh, yên tĩnh tận xương......

Tịch, nếu như lần này có thể bình an thoát khỏi sự việc này, như vậy anh có đồng ý dẫn em bỏ trốn?

Rời đi cuộc sống hiện tai, rời đi cái thành phố này......

`````````````````````````````````````````

Bắc gia xa hoa trong trạch tử.

Trong thư phòng rộng lớn lại tối đen, bức màn được thả kín, cũng không có bật đèn, tối như chìm trong chết chóc.

Trong bóng tối, Bắc Diệc Uy cầm lấy điện thoại để ở bên tai, thanh âm như địa ngục sứ giả, lạnh như băng mà không tình cảm chút nào: “Đại bá, người nói cái gì? Một phần ba cổ phần công ty?”

Điện thoại bên kia Bắc Cùng Không: “Đúng vậy!”

Bắc Diệc Uy: “ Tầm Thiên Hoan...... Cô ấy hiện tại thế nào?”

Bắc Cùng Không: “Rất tốt, chỉ cần cháu hợp tác cô ấy sẽ rất tốt...... Nhưng, nếu cháu không hợp tác, như vậy, hậu quả...... có bao nhiêu tồi tệ tự cháu cũng đoán được!”

Bắc Diệc Uy: “Cần phải làm tới như vậy không?”

“Cháu nghĩ ta sao lại phải làm tới mức này?” Bắc Diệc Không cười lạnh: “Ta nhịn vài thập niên, ta rốt cuộc được cái gì? Một phần ba công ty cổ phần vốn là của ta!”

Bắc Diệc Uy: “Đúng...... Là bác nên được, nhưng là hiện tại...... Cũng không thuộc về bác, đây là sự thật.”

Bắc Diệc Không nổi giận: “Tiểu tử, ta đã nói rồi cháu nếu không chuyển một phần ba cổ phần công ty qua tên của ta, ta sẽ đưa vợ của ngươi vào làng chơi. Ai cũng có thể mua cô ta!”

Bắc Diệc Uy: “...... Cho tôi thời gian chuẩn bị.”

Bắc Diệc Uy bỗng nhiên cầm điện thoại di động quăng đi!

Ánh mắt lãnh khiếp người, loại này tức giận làm cho người hầu đều dừng lại ngoài cửa phòng không dám đi vào.

Hắn cứ như vậy một mực ngồi ở trong phòng, từ ban ngày ngồi đến tối, lại từ tối ngồi đến đêm khuya......

`````````````````````````````````````

Bắc Diệc Không ném đi điện thoại, phía sau của hắn là một nam nhân mặc tây trang lại mang theo mặt nạ lên tiếng: “Bắc tiên sinh, tôi hy vọng ông nhớ kỹ -- tuyệt đối không thể thương tổn Tầm Thiên Hoan nửa sợi tóc!”

Bắc Diệc Không không vui: “Biết rõ, cậu đã nói vô số lần! Sẽ không động đến nửa sợi tóc của cô ta, chỉ là dùng cô ta để uy hiếp Bắc Diệc Hâm tiểu tử kia mà thôi!”

“Nhớ kỹ là tốt rồi, đây là điều kiện duy nhất của ông chủ tôi!”

Bắc Diệc Không sờ sờ trán: “Tôi thật nghĩ không thông, đã như vậy quan tâm Tầm Thiên Hoan, ông chủ của cậu vì cái gì không trực tiếp bắt cô ta để uy hiếp Bắc Diệc Hâm?”

“Như vậy ông còn cơ hội đòi được quyền lợi của mình sao?”

Bắc Diệc Không nghe vậy, không hề lên tiếng, từ chối cho ý kiến.

Nam nhân mang mặt nạ khẽ ưỡn ngực, hỏi: “Cô ấy hiện tại thế nào?”

Bắc Diệc Không trả lời: “Vừa mới đưa cơm tối, nhưng cô ta một hạt đều không có ăn.”

Người nọ trầm mặc một hồi, thật lâu không nói.

Bắc Diệc Không nặng nề hít một hơi, cảm thán: “Từ giờ trở đi, tôi và cháu của tôi coi như là trở mặt!”

Nam nhân mang mặt nạ liếc qua Bắc Cùng Không, hỏi: “Hối hận?”

Bắc Diệc Không cười: “Cũng không tính là hối hận, tôi là tức giận cha của tôi, rõ ràng tôi mới là trưởng tử, công ty lại để cho Nhị đệ, hiện tại tôi lại phải làm công cho cháu của mình, tôi được cái gì? Phải hối hận chắc hẳn là bọn họ, hiện tại tôi chỉ đòi của bọn họ một phần ba cổ phần công ty đã là rất khách khí!”

Nam nhân đeo mặt nạ môi câu dẫn ra thật sâu đường cong, nói: “Bắc tiên sinh nói rất đúng, vốn nên thuộc về ông! Bất quá, yên tâm, chỉ cần phần tài sản này mang tên ông, sau đó lại bán trao tay cho ông chủ của tôi, đến lúc đó ông cả đời này có thể hưởng thụ vô cùng vinh hoa phú quý!”

Bắc Diệc Không ánh mắt sáng sáng, trong nội tâm vô cùng hưng phấn, đột nhiên lời nói xoay chuyển, hỏi: “Ông chủ của cậu rốt cuộc là ai nha? Vì cái gì đối với Bắc thị như vậy có hứng thú?”

Nam nhân đeo mặt nạ nhìn Bắc Cùng Không, nói: “Bắc tiên sinh, ông là đang điều tra chúng tôi sao?”

Bắc Diệc Không lúng túng: “Không đúng không đúng, tôi thuần túy chỉ là hiếu kỳ mà thôi, hiếu kỳ hiếu kỳ. Ha ha......”