Độc Sủng Chị Dâu

Chương 91




Nguyên lai, tất cả những ngọt ngào kia, tất cả sung sướng, tất cả hạnh phúc, tất cả đều là anh một tay tạo ra!

Anh tạo ra một người phụ nữ ỷ lại vào anh đến không còn là chính mình, anh tạo ra người phụ nữ luôn sống trong hạnh phúc, ôn hòa, anh che chở cô, làm cho cô nghĩ anh là người duy nhất cô có thể tín nhiệm!

Chính là, cuối cùng cũng chính anh đã đẩy cô vào vực sâu!

Anh làm hết thảy cái này, không từ thủ đoạn, trăm phương ngàn kế, chỉ vì muốn đạt tới mục đích cuối cùng nhất!

..................

Ngay lúc Tầm Thiên Hoan cho là mình đau đến sắp hồn bay phách tán, Bắc Diệc Uy cùng Âu Dương Tịch đều đã ký kết có hiệu lực, từ đó về sau cái danh hào bắc thị này đã không đáng một đồng!

“Bắc Nhị thiếu gia, hãy tiếp tục ở ‘Hoa Hạ’ nhậm chức, dù nói thế nào cũng có tâm huyết của cha và anh hai của anh ở đây, anh tiếp nhận trông nom là thích hợp nhất.” chỉ là ông chủ không còn là hắn.

Bắc Diệc Uy liệt môi cười, cười bình tĩnh, cười vững vàng, “Tôi đây cung kính không bằng tuân mệnh.”

Đối với trả lời của Bắc Diệc Uy, lông mày Âu Dương Tịch khẽ nhướn, chưa từng ngờ tới hắn rõ ràng hội đáp ứng?! Trước đây hắn cao ngạo như vậy mà hôm nay, rõ ràng cúi đầu xưng thần?!

Ân Khả ngây người.

Âu Dương Tịch mở miệng cười yếu ớt: “Hảo, rất tốt, tiền lương nhiều ít, anh cứ mở miệng.”

Bắc Diệc Uy vẻ mặt như trước, nói: “Cứ như trước kia là được, thiếu một phân tôi không cho phép, nhiều một phần tôi không tiếp thụ.”

Âu Dương Tịch nói: “Tốt lắm, ngày mai anh đến bộ đưa tin nghiệp vụ Hoa Hạ, làm việc cho giỏi a, tôi rất xem trọng anh, anh cũng đừng làm cho tôi thất vọng a.”

Bắc Diệc Uy cười: “Tuyệt sẽ không.”

Âu Dương Tịch ngữ khí dần dần lạnh nhạt: “Như vậy cũng tốt.”

Bắc Diệc Uy bỗng nhiên hỏi: “Hoắc đại tổng tài, có hay không chính thức yêu một người?”

Một câu của Bắc Diệc Uy làm kinh chấn mọi người ở đây!!!!

Tầm Thiên Hoan ở đằng kia một khắc, đột nhiên xuất hiện khẩn trương bức bách chính mình sắp hít thở không thông!

Trên mặt Âu Dương Tịch hiện vẻ khiếp sợ nhưng ngay lập tức sau đó, hắn lạnh như băng nói: “Bắc Nhị thiếu gia có phải là rõ ràng có điểm công tư bất phân?”

Bắc Diệc Uy chợt cười: “Cái này cũng chưa chắc là việc tư không phải sao? Tôi hỏi vấn đề này, cũng chỉ là một viên chức quan tâm đối với ông chủ mà thôi, nhưng ông chủ tuyệt đối có quyền lợi cự tuyệt trả lời!”

Âu Dương Tịch giật mình một lát, nói: “Ái… yêu là gì vậy?” Sau đó cười lạnh.

Bắc Diệc Uy không có trả lời, chỉ nhìn Âu Dương Tịch, bình tĩnh chú thị hắn, không nói, cũng không có bất luận kẻ nào nhìn ra được hắn đang suy nghĩ gì.

Âu Dương Tịch liễm liễm cổ áo, sau đó một cái đứng dậy phong độ suất khí, nói: “Hôm nay tới đây chấm dứt, kế tiếp tôi còn phải đi hội Mĩ Quốc hộ khách quan trọng, xin mời Bắc Nhị thiếu gia, nhớ kỹ, đây là lần cuối cùng tôi xưng hô như vậy.”

Bắc Diệc Uy nhìn chú thị Âu Dương Tịch không chuyển mắt.

Hắn đang đợi......

Người phụ nữ kia phản ứng......

Âu Dương Tịch xoay người một cái tiêu sái, hôm nay kỳ thật hắn đã đem tôn nghiêm Bắc Diệc Uy triệt để dẫm nát dưới chân! Mục đích của hắn đã đạt tới, trên vài phương diện hắn đã thành công!

Vẻ mặt của hắn biểu hiện cũng rất thành công, hoàn toàn không để lộ cảm xúc gì. Ngay lúc hắn xoay người đi tới cửa, trong hội trường đột nhiên “Phanh” một tiếng, tập trung chú ý của tất cả mọi người, đồng thời, cũng làm cho người đang muốn đi ra - Âu Dương Tịch quay đầu nhìn lại lần nữa, lúc này Bắc Diệc Uy sớm đã từ trên ghế đứng bật lên, gạt mọi người sang bên, quỳ gối bối rối nhìn Tầm Thiên Hoan té trên mặt đất, bên trong tiếng kêu thất thanh tràn đầy khủng hoảng cùng cấp loạn: “Em thế nào? Em không sao chớ? Thiên Hoan?! Thiên Hoan?!!”

Thiên Hoan......

Thiên Hoan?!

Nghe cái tên này, trong nháy mắt, tâm Âu Dương Tịch thắt chặt lại! Sắc mặt sát biến, liều lĩnh chạy tới, dùng phương thức giống Bắc Diệc Uy vừa rồi: lần nữa đem mọi người đẩy sang bên, một mình chen chúc đi vào, bối rối nhìn Tầm Thiên Hoan đang hôn mê trên mặt đất vừa mới được Bắc Diệc Uy ôm lấy nửa người trên - Tầm Thiên Hoan mà hắn ngày đêm mong nhớ!!

Âu Dương Tịch quỳ gối bên cạnh, giữ lấy thân thể Tầm Thiên Hoan, đẩy Bắc Diệc Uy khiến hắn trở tay không kịp mà té xuống, một mình ôm lấy nửa người trên Tầm Thiên Hoan, trên mặt vừa sợ vừa đau, hắn lo lắng cực độ nhìn cô, kêu: “Thiên Hoan, Thiên Hoan thế nào? Tỉnh tỉnh, Thiên… Thiên Hoan, em đừng làm anh sợ, tỉnh tỉnh a...... Hoan, em làm sao có thể ở chỗ này đây? Em làm sao vậy?”

Bộ dáng trong ngực thoạt nhìn gầy gò như thế, mệt nhọc......

Âu Dương Tịch cắn răng, trong mắt không khỏi chua xót tựa hồ có lệ muốn chảy, lại thủy chung không có rơi xuống, chỉ là, tại lúc này thanh âm mị hoặc dễ nghe ngày thường của hắn lại trở nên nghẹn ngào :“Hoan...... Tỉnh tỉnh......”

Bắc Diệc Uy ở một bên, vẻ mặt hờ hững chú thị một màn.

Nếu như trước kia, hắn chắc chắn bầm thây Âu Dương Tịch vạn đoạn! Chính là, hiện tại, lúc này...... Nhẫn, hắn nhất định phải nhẫn!

Trong nội tâm khổ sáp...... Tầng tầng càng đau nhức......

Âu Dương Tịch kêu gọi vô số, Tầm Thiên Hoan cũng không có nửa điểm động tĩnh, vì vậy có người nói đưa đến bệnh viện......

Âu Dương Tịch nhìn nhìn Tầm Thiên Hoan trong ngực, người phụ nữ hắn mọi cách che chở, lúc này bộ dáng như thế, làm hắn vô cùng đau xót, hắn nhìn cô rồi chậm rãi nghiêng người xuống, ấn môi mình lên đôi môi tím ngắt của cô, hắn thật sâu hôn cô trước mắt bao người, vừa hôn vừa thấp giọng gọi tên cô, càng sâu......

Giống như kì tích xuất hiện, Tầm Thiên Hoan mắt khẽ rung động vài cái, chậm rãi, chậm rãi mở ra......

Ánh mắt Tầm Thiên Hoan từ mông lung trở nên càng ngày càng rõ ràng, đến khi thấy rõ trước mắt cô là khuôn mặt tuấn mỹ, trong đầu nhớ ra những hình ảnh vừa rồi, còn có câu nói kia của hắn: Ái, yêu là gì vậy?

Ái, yêu là gì vậy......

Ái, yêu là gì vậy......

Một câu nói tại bên tai cô lặp đi lặp lại vô số lần......

Tâm đã không biết cái gì gọi là đau đớn.

Chết tâm, không có bất kỳ tri giác.

Thân thể của cô phi thường mềm nhũn, nhưng cô lại cố dùng sức đẩy hắn ra, đẩy Tịch của cô ra, không muốn mình tiếp tục ở trong ngực của hắn, chính mình phải dựa vào hắn chống đỡ, tựu một hơi hung hăng đẩy hắn ra......

Âu Dương Tịch không hề chuẩn bị, thì bị cô cư nhiên đẩy ra, sau đó hai người đồng thời ngã xuống một bên.

Âu Dương Tịch ngạc nhiên.

Tầm Thiên Hoan cắn môi, muốn quật cường đứng lên, nhưng mà thử vài lần đều ngã ngược trở lại trên mặt đất.

Một đôi tay xuất hiện ở trước mắt cô, sau đó hai tay vịn thân thể của cô, đem cô từ trên mặt đất đỡ đứng lên, cô không hề cần Bắc Diệc Uy trợ giúp, nhẹ nhàng lui ra khỏi trong ngực của hắn, khuôn mặt suy yếu của cô lộ ra vẻ dứt khoát không hề nhìn đến người đàn ông phía trước kia dù chỉ là một cái liếc mắt, mang theo tâm tư tựa hồ đã chết, hờ hững xoay người, mọi người cũng ngầm hiểu tự động tránh đường cho cô, chăm chú nhìn chằm chằm vào cô, nhìn cô từng bước một rời khỏi hội trường......

Bắc Diệc Uy mặt không biểu tình, nhìn bóng lưng của cô, không nói.

Âu Dương Tịch bừng tỉnh, đứng thẳng người lên, kêu: “Thiên Hoan!”

Động tác đứng dậy không có điều chỉnh tốt, ngực một hồi co rút đau đớn!

Cái thân ảnh kia đang tiếp tục hướng trước...... thoạt nhìn chủ nhân của thân ảnh không có nghe thấy tiếng gọi......

Ngực Âu Dương Tịch trận trận đau đớn, đau đớn càng ngày càng lợi hại, vô ý thức bụm lấy ngực, thỉnh thoảng hắn cắn răng, chỉ cần còn hơi sức lại kêu một tiếng: “Thiên Hoan......”

Ân Khả nhìn ra hắn có vấn đề, lập tức tiến lên đỡ lấy hắn, phi thường lo lắng, thấp giọng nói: “Cậu lại phát bệnh?”

Đối với lời nói Ân Khả, Âu Dương Tịch ngoảnh mặt làm ngơ, hắn nhìn cái thân ảnh kia từ cửa ra vào dần dần dần dần biến mất......

Hắn duỗi một tay ra, bức thiết muốn gọi cô trở lại: “Thiên Hoan......Hãy nghe anh giải thích...... Ách......”

Cái thân ảnh kia cuối cùng biến mất hoàn toàn tại cửa ra vào.

Âu Dương Tịch ngực đau đớn triệt để bộc phát!