Độc Sủng - Chỉ Yêu Mình Em

Chương 50: Tỉnh dậy




Bệnh viện sau một đêm bị trì hoãn hoạt động và sống trong bất an lo sợ thì cuối cùng đến sáng ngày hôm sau đã được quay trở lại như bình thường. Ở dãy hành lang dành cho khách VIP, một căn phòng lớn đầy đủ tiện nghi với các đồ đạc máy móc hiện đại tối tân nhất được sắp xếp vào. Bên ngoài là vài người vệ sĩ cao lớn đứng canh gác để tránh ai làm phiền đến người trong phòng.

Trên chiếc giường lớn trắng xóa, một cô gái xinh đẹp đang yên giấc ngủ, ánh nắng chiếu qua khe cửa sổ cũng chỉ lấp ló phủ xuống sàn, dường như không muốn đánh thức cô gái ấy. Một lọ hoa hồng nhỏ xinh - loài hoa yêu thích của cô gái được đặt giữa chiếc bàn ngay gần đó, lan tỏa ra một làn hương thơm dịu nhẹ mà không quá nặng nề.

Nhưng đáng chú ý hơn là bóng dáng người đàn ông đang loay hoay sắp xếp đồ đạc cá nhân ra khỏi túi đồ. Vừa xếp ra vừa nhẩm lại, Lãnh Mạc Thiên có chút khó chịu gạt hết sang một bên, ánh mắt di chuyển đến cô gái nằm trên giường, dần dần lại dịu đi và trở nên dịu dàng.

Lãnh Mạc Thiên quyết định để đống đồ lộn xộn nằm trên bàn mà đứng dậy bước đến gần chiếc giường. Anh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, bàn tay to nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô gái, đem sự ấm áp bao bọc cho cô. Môi mỏng khẽ hôn lên bàn tay đó và lên tiếng "Rose...bác sĩ nói hôm nay em sẽ tỉnh lại...mà sao lâu quá vậy?" nhìn Tô Mộc Hy vẫn say ngủ mà anh thở dài

- Haizz...Chắc em đang cố tình dùng cách này để hành hạ anh đúng không? Nếu đúng thì em đã thành công rồi đó, vì tim anh đang đau lắm... - Nói rồi, Lãnh Mạc Thiên cầm mấy bàn tay Tô Mộc Hy và đặt lên lồng ngực trái của mình - Em có cảm nhận được tiếng tim đập của anh không? Nếu em không tỉnh dậy sớm là nó sẽ sớm héo rũ mà chết đi đấy!

- Anh mà chết thì không còn người nào xứng để em yêu nữa đâu đó! Vậy nên tỉnh dậy mau lên nào...

- Không tỉnh là anh yêu người khác đó! - Nói đến đây Lãnh Mạc Thiên chợt dừng lại, anh khẽ cười - Không có đâu, anh đùa thôi, chắc chắn không yêu ai khác ngoài em...hơn nữa, khi tỉnh dậy thì em muốn anh làm gì hay nói gì cũng được...Anh hứa đấy!

Nói một hồi cũng thấy khô cổ, Lãnh Mạc Thiên đành hôn nhẹ lên trán Tô Mộc Hy một cái rồi đứng dậy đi ra ngoài rót nước. Lúc này, ngón tay cô gái trên giường khẽ động đậy.

"Liên lạc với bọn họ, nếu không đưa ra quyết định trong hôm nay thì tự chịu mà nhìn công ty phá sản đi!" Lãnh Mạc Thiên đang tính về phòng thì tiếng chuông điện thoại vang lên, bắt máy mà anh bực bội không thôi. Vẫn là mấy cái việc lặt vặt đấy! Không hiểu anh trả lương cho đám người đó làm cái gì cơ chứ!

"Lãnh chủ tịch...Lãnh chủ tịch..." từ xa, một cô y tá trực phòng Tô Mộc Hy vội chạy đến. Anh cúp máy cất đi rồi nhíu mày chờ đợi, cô y tá nhìn anh mà mặt đỏ bừng, cố kìm lại cảm xúc mê hoặc mà nói "Tô...Tô tiểu thư đã tỉnh lại rồi ạ!" vừa dứt lời, hai mắt của Lãnh Mạc Thiên sáng lên, anh vội dúi chiếc ấm vào tay cô y tá rồi nhanh chóng bước đi.

"Huyết áp: ổn, vết thương cũng không có dấu hiệu gì đáng lo ngại, mạch đập: ổn,..." Cận Tư đã đến từ bao giờ, hắn vừa kiểm tra sức khỏe cho Tô Mộc Hy vừa lên tiếng, vài người bác sĩ đứng xung quanh ghi ghi chép chép. "Cạch" một tiếng, cửa mở ra, cả đám bác sĩ tò mò nhìn ra ngoài, chỉ riêng Cận Tư vẫn chú tâm vào công việc của mình.

- Tô Mộc Hy... - Lãnh Mạc Thiên nhìn cô gái nửa ngồi trên giường đang đưa tay cho Cận Tư kiểm tra mà vui mừng xen lẫn tức giận.

- Thiên... - Đôi mắt to tròn bồ câu quen thuộc đó di chuyển đến phía anh, bờ môi hơi khô nứt khẽ mở ra gọi tên anh khiến Lãnh Mạc Thiên gần như không kìm nổi xúc động

Cận Tư nét mặt vẫn cứng ngắc không biểu cảm nói "Sức khỏe ổn rồi, nằm viện một tuần là có thể về nhà!" xong hắn có chút khinh thường nhìn người đàn ông đang đứng ở cửa kia rồi kéo theo đám bác sĩ và y tá hóng hớt ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn hai người, Lãnh Mạc Thiên có phần lúng túng đứng đó, không nói nên lời. Tô Mộc Hy thấy vậy, một niềm uất ức bỗng dưng trào trong lòng cô khiến cô rơi nước mắt. Lãnh Mạc Thiên lúc này không thể đứng yên được, anh hốt hoảng bước đến ôm cô vào lòng "Rose...đừng khóc...anh xin lỗi...anh xin lỗi em"

- Anh có biết em đau lắm không? Đau từ thể xác cho đến trái tim! Phải hành hạ em như thế anh mới chịu được đúng không hả? - Cô đấm bùm bụp vào lưng anh

- Anh xin lỗi...tất cả là lỗi của anh...anh không nên khiến em đau khổ như vậy...anh xin lỗi mà Rose - Lúc này anh chỉ biết ôm cô vào lòng mà xin lỗi, chứ hối hận thì anh hối hận lắm rồi.

- Không biết đâu! Anh nói xin lỗi là xong hả? - Cô vừa đấm anh vừa nhõng nhẽo nói

- Chứ em muốn anh làm sao? - Anh đáng thương nhìn cô

- Em muốn anh thoát khỏi hận thù, sẵn sàng tha thứ cho ba em và...bắt đầu một cuộc sống mới...được không? - Cô tựa đầu vào vai anh, hai cánh tay vòng qua eo anh khẽ siết lại.

- Rose...tại sao? Tại sao em luôn nghĩ cho anh? Anh có đáng để em phải làm vậy không?

- Vì em yêu anh! Em chỉ biết em yêu anh thôi! Ngoài ra...không còn lí do nào nữa... - Nói ra thấy mình hơi thất thố, Tô Mộc Hy nhỏ giọng dần.

- Rose...em yêu anh sao? - Lãnh Mạc Thiên dường như cảm nhận được một sự hạnh phúc đang bao trùm lấy con người anh, anh run run giọng không nói nên lời.

Cô ngại ngùng vùi mặt vào ngực anh khẽ gật đầu. Lãnh Mạc Thiên vui mừng ôm chặt lấy cô, anh không thể diễn tả được cảm giác hạnh phúc này như thế nào nhưng chắc chắc đây là điều tuyệt vời nhất mà anh nghe được.

- Thiên...em cũng muốn...nghe lại...lời anh nói với em...trước khi em ngất đi đó! - Cô ngẩng đầu nhìn anh, gương mặt xinh đẹp đã đỏ bừng.

- ... - Anh ngẩn người, hai vành tai bắt đầu nổi lên chút sắc đỏ.

Tô Mộc Hy nhìn anh, ánh mắt đầy chờ đợi nhưng thời gian cứ trôi qua khiến cô cũng thất vọng mà cúi đầu. Nhưng chưa kịp buông tay ra thì Lãnh Mạc Thiên đã vòng tay qua eo cô kéo lại, đôi môi mỏng áp xuống bờ môi căng mọng của cô. Nhẹ nhàng từng chút một mà nhấm nháp, sau đó hôn chụt một cái thật kêu. Khi buông ra thì mặt Tô Mộc Hy đã đỏ rực, cô ngẩn ngơ nhìn anh. Lãnh Mạc Thiên mỉm cười nhìn thẳng vào mắt cô.

"Anh yêu em"