Độc Sủng Thiên Kiều (Thiên Kiều Bách Sủng)

Chương 66




Editor: Mễ Đồng

“Nếu ta đang ngủ, lúc ngươi đi nhất định phải đánh thức ta.” Cố Thiền từ từ nhắc tới.

Hàn Thác nhẹ giọng đáp ứng, nhưng trong lòng lại có suy nghĩ khác,“Ngủ đi, đừng kiên cường chống đỡ.”

hắn đặt Cố Thiền lại trên giường, cúi xuống nhẹ hôn môi nàng.

Cố Thiền nghiêng đầu tránh thoát, nhỏ giọng nói:“Vương gia mang ta đi cùng được không?” Nàng không muốn cách xa Hàn Thác, không có việc gì thì thôi,nhưng nếu nhất định gặp phải chuyện khôngmay thì nàng cũng hy vọng có thể ở bên cạnh hắn.

Hàn Thác không có trả lời, nắm lấy cằm của Cố Thiền, đem đầu nàng đặt ngay ngắn, chuyển thân đixuống, chính là không còn vẻ ôn nhu như vừa rồi, mang theo yêu cầu mãnh liệt, dần dần lan tràn tới toàn thân nàng.

hắn biết Cố Thiền sẽ không tha, còn có thể cảm giác được nàng có nỗi bất an thật lớn.

Nó làm Hàn Thác vừa vui sướng lại vừa đau lòng.

Vui sướng là vì nếu như không có mười phần chân tình, nàng sẽ không có phản ứng như thế này.

Còn đau lòng là vì khiến nàng bởi vậy mà sinh ra đủ loại cảm xúc, hắn không muốn làm cho nàng khổ sở, tuyệt đối không, thầm nghĩ chỉ muốn làm cho nàng ở dưới cánh chim của mình vui vẻ, không lo cuộc sống.

một canh giờ có thể làm rất nhiều việc, Cố Thiền cuối cùng mệt mỏi mà thiếp đi.

Hàn Thác dùng khăn chà lau vệ sinh cho hai người, mang tới chiếc quần lót sạch sẽ mặc vào cho Cố Thiền, kéo chiếc áo ngủ bằng gấm qua, sửa bốn góc chăn cho thật kín, lưu luyến hôn lên hai má của nàng, rốt cục vẫn nhẫn tâm bước xuống giường, cũng không có quay đầu lại mà rời đi.

Bánh xe lộc cộc, hạ thân nhẹ lay động, Cố Thiền từ từ mở hai tròng mắt, nắng sớm xuyên thấu qua cửa sổ mà chiếu vào, nàng hoảng hốt híp mắt lại.

Hàn Thác thế mà lại mang nàng ra khỏi kinh.

Vẻ tươi cười hiện lên khóe môi, Cố Thiền ngồi xuống, có người lên màn xe lên, phu xe quay đầu nhìn nàng mỉm cười,“Tỉnh?”

“tại sao lại là ngươi?” Cố Thiền kinh ngạc nói.

Người nọ mặc y bào màu tím nhạt, mặt như ngọc quý, màu da trắng nõn, đúng là Hàn Khải.

“Mau ngồi xuống,” hắn không đáp lời, trái lại còn vô cùng thân thiết kéo tay nàng,“Chú ý cẩn thận.”

đang nói, xe liền dừng lại.

Cố Thiền đánh giá khắp mọi nơi, hai người một con ngựa nhưng lại đưa mình đến thảo nguyên.

Gió mát phất qua, bãi cỏ mênh mông xanh ngắt vô cùng tận,lại lộ ra một mảng đất màu vàng.

Nhưng lại có một mảnh đất không giống với màu sắc của nơi khác, là màu đỏ, máu tươi nhuộm thành màu đỏ, huyết đỏ cách một dặm có một người con trai, đưa lưng về phía nàng nên không nhìn thấy mặt, mặc kim chiến bào màu đen, hồng anh khôi lăn ở một bên,......

Cố Thiền ức chế không thể đi đến đó.

“Ta cho ngươi xem ta tự tay báo thù như thế nào.” Hàn Khải nói xong, rút ra bảo đao, nhảy xuống xe điđến đó.

hắn đi nhanh đến trước người nam nhân kia, sau đó liền động đao, rút đao khi khí lực quá lớn, kéo thân thể kia cuốn lại đây......

Cố Thiền thét lên rồi ngồi xuống, tim đập như muốn thoát ra ngoài.

Bích Lạc vội vội vàng vàng chạy vào,“Vương phi, làm sao vậy? Có phải là do gặp ác mộng?” một bên nóimột bên vỗ về phía sau lưng Cố Thiền để nàng thuận khí.

Sau một trận, Cố Thiền sau khi thở dốc mới dần dần bình phục.

thì ra là giấc mộng.

“Vương gia đâu?” Nàng hỏi.

“lúc điểm canh năm Vương gia đã đi , hắn liền phân phó Lý Vũ Thành đại nhân ở lại, dẫn một đội cận vệ coi chừng vương phủ.”

Cố Thiền nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời đã sáng.

Bích Lạc mang đến một ly trà, đưa đến miệng nàng.

Nhưng Cố Thiền không nhúc nhích, hai hàng nước mắt lẳng lặng lướt qua hai gò má.

không phải đã nói sẽ đánh thức nàng sao, tại vì sao nói chuyện lại không giữ lời.

Nàng tưởng là có thể đưa hắn đi, từ giã thật tốt.

Dù sao Hàn Thác đi, cho dù là bình an vô sự, nhưng một năm rưỡi cũng sẽ không gặp mặt.

hắn tại sao có thể nhẫn tâm như vậy.

*

Quân địch chưa đến, Đại Đồng đã loạn.

Những người có thể rời đi người ta đều vội đóng gói thu dọn, chỉ hận không thể lập tức ra đi, không có tiền không có nhà thì biết đi đâu để tìm kiếm cơ hội, trong nội thành lòng người hoang mang rối loạn, lung tung nổi lên ở bốn phía.

“Xem các ngươi ở đấy tương lai là điểm chết, không có nghe nói hay sao, nay Đại Đồng vệ ở dưới trướng của Tĩnh vương, như vậy đối với chúng ta cũng là đại ân, hắn là một pho tượng thần bách chiến bách thắng.” một người có vẻ thông minh sắc xảo canh giữ ở thềm đá của tửu lâu, nửa ngồi nửa nằm, phe phẩy giống tế công mà tự lẩm bẩm,“một đám người nhát gan.”

Việc chính bây giờ của hai người trong tiểu lâu là hợp lực khiêng bàn ghế ra ngoài, ở ngoài cùng có mộttầng khung cửa lớn, thì liền dùng xích sắt khóa lại cẩn thận, tửu lâu sắp tới phải đóng cửa trong mộtthời gian dài.

“Thôi đi, ngươi có lá gan lớn, loại người như người Mông Cổ vào thành thì ngươi đừng đi, xem bọn hắnđưa cho ngươi cơm thừa canh cặn hay vẫn là roi da thép đao.” một người còn nhỏ tuổi nghe xong sựviệc liền đánh tiếng, nói xong liền đứng lên.

một người lớn tuổi nói:“Nước ở xa không giải được cái khát ở gần, Tĩnh vương tới nơi đây, đi theo đường U châu tới đây cũng phải mất mấy ngày, người Mông Cổ thấy hợp thời thì chúng sẽ vào thành, rất nguy hiểm, ngươi cũng nên đi thôi, đến lúc đó không có việc gì rồi thì lại trở về.”

Kỳ thật không thể trách suy nghĩ đầu tiên của bọn họ chính là bỏ trốn.

Bảo vệ quốc gia, đó là chức trách của quân nhân.

Dân chúng tầm thường tay không tấc sắt, mạng sống mới là chuyện quan trọng thứ nhất.

“Ông chủ ngài cứ yên tâm, ta là một ông lão trên người không có gì, ngay cả mệnh của ta cũng là do ngươi cứu, ta sẽ canh giữ cửa hàng thật tốt, ai động đến cửa hàng của chúng ta, thì trước tiên đi qua mạng của ta.” Chưởng quầy tiễn Hứa Tùng Xán ra ngoài, còn không quên luôn miệng cam đoan.

Hứa Tùng Xán nghỉ chân ở trước xe ngựa, xoay người dặn dò:“Cửa hàng không quan trọng, mạng người mới là trọng yếu, cửa hàng không có thì chúng ta có thể mở lại, mạng không còn thì không có khả năng tìm lại. Ngươi nhớ nhất định phải còn sống, nếu không ta biết đi đâu tìm người thông minh sắc sảo như ngươi làm chưởng quầy.”

Chưởng quầy liên tục đáp ứng, Hứa Tùng Xán thấy thế mới đi lên xe ngựa rời đi.

“Thấy không, chúng ta có một ông chủ vô cùng nhân hậu.” Lão chưởng quầy vỗ vỗ bả vai hai người giúp việc,“Tay chân nhanh lên một chút, làm thật tốt chỗ ván cửa, sau đó các ngươi cũng chạy nhanh lấy người, đừng chậm trễ dù chỉ là một khắc.”

Xe ngựa chạy một đường, sau đó liền đứng ở tòa nhà trước của một căn nhà ba gian.

Hứa Tùng Xán xuống xe, bước nhanh đi vào, trên hành lang thỉnh thoảng vẫn có hạ nhân xách này xách nọ quay trở lại, từng người đều có thần sắc kích động, hắn lắc lắc đầu, xuyên qua căn phòng ngoài đình viện, bước vào gian nhà giữa.

trên mặt đất có cả một hàng thùng gỗ, tất cả đều là sưởng cái, bên trong xếp riêng từng loại xiêm y,dụng cụ, người người lo dọn đồ đạc, nhìn quanh mọi thứ thật hỗn độn.

Bạch thị đang đứng chỉ huy nha hoàn,nhóm bà tử đóng gói đồ đạc, vội vàng đi qua nghênh đón,“Ta vừa cho Lâm Cửu đi tới tửu lâu tìm người, hắn vừa mới đi thì người đã tới đây.”

“Chuyện gì?” Hứa Tùng Xán hỏi, trước khi hắn đi ra cửa có trở về nhìn xem tửu lâu thế nào, nếu khôngcó việc gấp thì thê tử cũng sẽ không phái người đi tìm hắn.

Bạch thị đưa Hứa Tùng Xán cùng nhau ngồi xuống bàn bát tiên, châm chén trà đưa cho hắn,“Tiêu lão thái thái có đến đây một chuyến, nói rằng nhà bọn họ đã có tính toán, lão nhị của Tiêu gia ở trong quân đội, tin tức nhanh nhẹn, đã viết thư cho mọi người ở trong nhà nói rằng quân Ngoã Lạt rất khó đối phó, dặn cho người nhà chạy nhanh, rời khỏi Đại Đồng, trở về quê đi. Tiêu lão thái thái có hỏi ta, nhà các ngươi đã có tính toán gì chưa? Vừa nghe nói chúng ta cũng đi, nàng ta liền sốt ruột, nói hai đứa trẻ phải ở xa nhau như vậy, hôn sự làm sao bây giờ? Muốn hỏi chúng ta một chút xem có thể bái đường thành thân trước hay không.”

“Điều này làm sao có thể, tại sao nàng không từ chối ngay?” Hứa Tùng Xán nhíu mày liền trách mắng.

Bạch thị nói:“Ta đương nhiên là đã từ chối. Ta nói với nàng:‘Như vậy đương nhiên là không được, lão gia nhà chúng ta chỉ có một muội muội, người muội muội này là tỷ muội duy nhất của nhà chúng ta, lão gia gả người muội muội này đi đã rất đau đớn, mà muội ấy là thân khuê nữ nên cần phải thận trọng, tuyệt đối không thể để nàng qua loa xuất giá. Hơn nữa, nhà chúng ta tháng sáu mới mãn tang, làm sao có chuyện tang của cha mẹ chưa qua ba năm thì đã xuất giá.’ Tiêu lão thái thái đã nói:‘Đương nhiên nóitheo đạo lý thì đúng là như vậy, thế nhưng trận đấu vừa bắt đầu, ai biết khi nào thì sẽ xong, nhanh thìchỉ một năm rưỡi, nhưng nếu có chuyện phát sinh thì ba năm cũng không chừng. Mà cũng không biết lúc đó đã loạn thành cái gì, nói là nói gia đình một nhà các người đi Thái Nguyên, còn gia đình chúng ta đi Lai Nguyên, nhưng đâu ai biết quân địch có thể đi tới chỗ nào, gia đình cuối cùng lưu lạc đến đâu? Lúc đó rối loạn, thư tín chắc chắc không tiện, nói không chừng chậm trễ nhất là ba năm sau mới gặp nhau, Cầm muội muội năm nay đã mười sáu tuổi, nếu trì hoãn thì sẽ không tốt. Cha mẹ nàng ở trêntrời có linh, cũng sẽ không so đo việc này với trẻ con, hiện tại loạn lạc, ai biết nhà ai ở đâu, chờ sau này yên ổn, không nói đến việc lỡ nàng hiếu kỳ liền đi thành thân, ai có thể biết trước. Huống chi, lúc trước chúng ta đã xem tướng, hai đứa nhỏ này cũng vừa lòng nhau, khó lắm mới có được mối nhân duyên tốt như thế này, nếu không cũng sẽ không đáng tiếc.’”

Nàng nói đến chỗ này thì dừng lại, nhìn xem phản ứng của Hứa Tùng Xán, rồi nói tiếp:“Ta nghe điều này mới cảm thấy Tiêu lão thái thái nói cũng có đạo lý, vì thế nói với nàng từ từ rồi tính, chuyện này ta không làm chủ được, vẫn phải xem ý kiến của lão gia nhà chúng ta.”

Bạch thị nhanh mồm nhanh miệng nói xong một đống lý lẽ, Hứa Tùng Xán cuối cùng cũng nghe được trọng điểm,“Ý của Tiêu lão thái thái là sẽ bái đường để Cầm muội muội đi theo gia đình bọn họ?”

Bạch thị gật đầu.

“Chúng ta sẽ khởi hành vào ngày mai, bây giờ làm sao còn kịp?” Hứa Tùng Xán phất tay áo nói, chén trà trong tay đổ thật mạnh trên bàn.

Nếu là người ngoài nhìn thấy lửa giận của hắn như thế này chắc chắn sẽ không dám nói, nhưng Bạch thị với hắn làm vợ chồng hai mươi năm, tất nhiên nghe được trong lời nói của hắn đã có ý buông lỏng.

“Lão gia, ta cũng hiểu được chuyện này như vậy là rất hấp tấp, nhưng mà, ngài ngẫm lại xem, lỡ như sựviệc giống như lời lão thái thái nói, nếu ba năm không liên hệ, hôn sự này vẫn không thành, đến lúc đó xử lý không tốt, thì người chịu thiệt chắc chắn là Cầm muội muội, chi bằng hiện tại chúng ta tốc chiến tốc thắng, để cho mọi việc trở thành việc đã định, thì mọi sự đều vui vẻ. Lỡ như có điềm xấu xảy ra, dù xảy ra chuyện không hay, thì nàng đã có chồng cũng sẽ không trở thành hồn ma vô chủ.”

Hứa Tùng Xán trầm mặc một lúc lâu, mới nói:“Vẫn phải hỏi ý kiến của muội ấy một chút, nếu muội ấy không muốn thì quên chuyện này đi, bây giờ ta với ngươi cùng đi.”

Chương Tĩnh Cầm tất nhiên sẽ không từ chối.

Tuy rằng cậu mợ luôn đối xử với nàng vô cùng tốt, biểu ca biểu muội cũng yêu thương nàng như người thân, nhưng dù sao cũng là ăn nhờ ở đậu. Nếu nàng lập gia đình rồi thì sẽ khác, tám người khiêng kiệu cưới hỏi đàng hoàng, thì nàng sẽ có gia đình riêng của chính mình.

Nàng gật đầu một cái, thì mọi việc ngay lập tức được chuẩn bị.

Nhà họ Tiêu và Hứa đều là nhà giàu, hạ nhân rất đông, nhân khẩu sung túc, đừng nói là trong vòng mộtngày chuẩn bị xong một hôn lễ, nếu bọn họ thật sự muốn, trong vòng một ngày chuẩn bị mười cái hôn lễ thì cũng không phải là nói điêu.

Cho nên, thời gian cũng dư giả, vì vậy cấp bậc lễ nghĩa không thiếu dù chỉ một chút, sính lễ và đồ cưới đã chuẩn bị tốt từ lâu, nên cũng không chậm trễ cái gì.

Lúc chạng vạng, kiệu hoa đi ra khỏi của lớn của Hứa phủ, dọc theo đường đi không thiếu người chạy loạn, mọi người vội vàng chạy nạn để giữ mạng, cũng không biết rằng nhà ai có thể nhàn hạ thoải mái như vậy mà tiến hành cưới gả.

Trong tân phòng ở Tiêu gia, không khí vui sướng, Tiêu Giác cầm đòn cân trong tay gạt khăn voan màu đỏ thẫm kia xuống, tân nương tử thẹn thùng ngẩng đầu lên, hai người vừa đối diện, còn chưa kịp cười, chợt nghe cánh cửa bật mở, gã sai vặt choai choai thở hồng hộc chạy vào báo tin:“không tốt rồi, Đại Đồng vệ đã bị đánh bại, quân Ngoã Lạt đã hạ lệnh vào thành.”