Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 115-2: Gian phu độc phụ ăn ý 2




Beta: Isis Nguyễn

“Chương Ngự sử, có thể để cho tại hạ bắn mũi tên đầu tiên hay không, tại hạ cùng Quân Cơ Lạc có thù không đội trời chung” Thẩm Tuý Thạch thưởng thức cung tiễn trong tay, ngầm cười xót xa.

Lúc trước sau khi chuyện hắn hay lưu luyến thuyền hoa, thích chơi đùa nữ tử bị Quân Cơ Lạc nói ra, cônương chưa chồng trong khắp Hoàng thành này đều xem hắn như mãnh thú hồng thuỷ. Những người vốn cố ý hứa gả nữ nhi cho hắn cũng ào ào xoay lưng bỏ chạy.

Tiền đồ cẩm tú của hắn cơ hồ bị mất trong tay Quân Cơ Lạc, may mắn người cuối cùng lên ngôi hoàng đế lại là Ngũ hoàng tử Mộ Dung Nhược Hồng. hắn lại có thể được trọng dụng.

Chương Ngự sử khẽ vuốt râu, nói, “thật không dám giấu diếm, Quân Cơ Lạc cũng là kẻ thù của tại hạ. Mấy năm nay ta đều hận không thể động thủ giết hắn.” Chuyện là lúc trước khi Chương Ngự sử vẫn còn ở quan ngoại, có lần Quân Cơ Lạc đi qua địa phương hắn cai quản, nghe dân chúng địa phương nóichuyện cháu Chương Ngự sử cưỡng ép bắt dân nữ, lúc đó hắn một đao liền cắt đứt nam căn của cháu hắn ta.

Bởi vì chuyện này, cháu của hắn ta liền bị phế đi.

Từ đó Chương Ngự sử bắt đầu căm hận Quân Cơ Lạc.

“Ngươi nói xem hắn giết người không chớp mắt, nhiễu loạn triều cương, hắn có tư cách gì ra tay giáo huấn cháu của ta. Hơn nữa, cháu của ta cũng chỉ bất quá là coi trọng một cô nương ngoài đường thôi, rõ ràng là lang có tình, nữ có ý, tên hoạn quan như hắn có phải vì chính mình không có nam căn, nên nhìn ai không vừa mắt thì huỷ đi nam căn của người ta.”

Chương Ngự sử lòng đầy căm phẫn chỉ trích Quân Cơ Lạc, cuối cùng nói, “Cho nên sau khi trừ bỏ Quân Cơ Lạc, ta trở về nhất định phải mời gánh hát, hát hí khúc ba ngày liền.”

Hai người Thẩm Tuý Thạch và Chương Ngự sử trao đổi một cái ánh mắt, trong mắt đối phương đều thấy sự vui sướng khi người gặp hoạ hiện tại là Quân Cơ Lạc.

Mà lúc này trong mật thất Quân Cơ Lạc đã sớm bị thôi tình dược tra tấn đến toàn thân suy yếu, hai mắt giăng đầy sương mù. không thể không nói, bọn người Mộ Dung Nhược Hồng không có trí tuệ lớn, nhưng ở phương diện làm những chuyện bỉ ổi thấp hèn thì cực kì có thiên phú.

Thuốc bọn họ hạ cho hắn là loại cực mạnh. Nếu không phải hắn đã huỷ dung Mị Nương, sau đó đánh nàng ta ngất xỉu. Giờ phút này đối với gương mặt rất giống Đường Tứ Tứ kia, chỉ sợ hắn đã sớm nhào lên rồi.

Chỗ hạ thân nóng khó nhịn, loại khát vọng muốn phát tiết dục vọng đến vài lần đang dần dần cắn nuốt ý thức hắn. Lại một trận lửa nóng bốc lên, hắn liền dùng sức đâm chuỷ thủ sâu thêm vào vết thương trên đùi.

Miệng vết thương máu thịt đầm đìa, cảm giác đau đớn quét qua toàn thân, lửa nóng trên người tạm thời bị áp chế. hắn có chút vô lực dựa vào vách tường, ánh mắt cũng bắt đầu rã rời.

Mơ hồ nhớ đến tình cảnh hắn tiến cung năm đó, Thẩm Hoài Cẩn phái thích khách đâm hắn hai đao. hắngần như tắt thở, may mắn một cơn mưa to làm hắn tỉnh lại. Lưng mang huyết hải thâm thù, làm sao có thể nói chết liền chết được?

hắn nhớ lại hắn đã từng bò ra từ bãi xác người. Gió to, mưa thì ngày càng lớn, hắn đi trong mưa cả mộtđêm. Hai tay quơ loạn trong nước, miệng vết thương thấm đầy nước.

Thời điểm đó, không có người đến cứu hắn. hắn muốn sống tiếp, chỉ có thể đi về phía trước. không có hi vọng, chỉ có tuyệt vọng.

một bước, hai bước… không biết đi bao lâu, hắn rốt cục mừng rỡ khi thấy được một con đường lớn.

hắn được cứu. Vốn tưởng rằng người cứu hắn là người có thiện tâm, trong đoạn thời gian dưỡng thương kia hắn mang tâm tình cảm kích muốn cảm tạ ân nhân cứu mạng. hắn đã từng nghĩ, hắn nhất định sẽbáo đáp ân nhân cứu mạng thật tốt.

Nhưng mộng đẹp luôn dễ tỉnh giấc.

Khi bệnh tình của hắn còn chưa khỏi hẳn, hắn bị ân nhân cứu mạng bán vào Tướng công quán (kỹ viện nam). Ở nơi đó, hắn đợi một tháng. Loại địa phương dơ bẩn này cả đời hắn cũng không muốn nhớ lại. Đánh đập, bỏ đói, dùng than nướng, dùng độc châm, hắt phân… Ở nơi đó chỉ có chuyện người ngoài không thể tưởng tượng được, không có việc bọn họ không dám làm. Chỉ cần không thành thật, cũng bị hắt phân.

Bởi vì không đồng ý tiếp khách, hắn đã bị treo lên đánh cho một trận. Sau đó hắn vẫn kiên trì. Nhưng tên tú ông ngại hắn xương cốt cứng rắn, lại bán hắn cho một tên phú thương biến thái hơn sáu mươi tuổi.

Đêm hôm đó, đất trời mưa rền gió dữ như trước. hắn đâm hơn hai mươi đao trên người trên phú thương có ý đồ đáng khinh đó, mới nghiêng ngã lảo đảo chạy đi. Nhưng thống khổ đó cũng không là gì. một đêm này chính là bắt đầu cho những điều xấu xảy đến với hắn mà thôi. hắn vì tiến cung, những việc phải chịu đựng càng thống khổ hơn.

Cực khổ luyện thành hắn bây giờ. hắn ở trong hoàn cảnh tàn khốc nhất trưởng thành. Thiện lương là điều đầu tiên hắn vứt bỏ.

Lúc này chỗ mái hiên mật thất truyền đến tiếng vang thật lớn. Khoé miệng Quân Cơ Lạc suy yếu gợi lên một nụ cười quỷ quyệt. Có lẽ bọn họ đã chuẩn bị hành động.

Bất quá, cho dù hiên tại hắn dục hoả quấn thân; cho dù hiện tại trên người hắn có thương tích; cho dù thân thể hắn yếu ớt, nhưng không thể thay đổi chuyện Mộ Dung Nhược Hồng thật sự là chó. Chó muốn cắn chủ, hậu quả chỉ có thể là con đường chết.

Hôm nay hắn tự nguyện đi vào gian mật thất này, cũng chỉ là muốn chặn miệng thiên hạ mà thôi.

Lại qua thời gian khoảng một nén hương. Ngoài mật thất Chương Ngự sử cùng Thẩm Tuý Thạch ngồi không yên. Trong mật thất không hề có động tĩnh. Chương Ngự sử nói, “không bằng chúng ta cứ xông vào đi. Dù sao chỉ cần giết hắn, dân chúng khắp thiên hạ đều sẽ cao hứng.”

Thẩm Tuý Thạch liếc nén hương một cái, nghĩ nghĩ, cũng đáp ứng. Cái gọi là “cầm tặc trước cầm vương” (dẹp giặc trước phải bắt tướng giặc), chỉ cần giết Quân Cơ Lạc, thủ hạ của hắn sẽ chỉ còn đám ô hợp, không làm được việc gì.

Lúc này, hai người đều không hẹn mà thống nhất ý kiến. Chương Ngự sử liền ra lệnh cho thị vệ giơ cung nỏ, đá cửa vào mật thất. Mâu quang tà ác của Quân Cơ Lạc liếc nhóm người đá cửa vào một cái, lại lười nhác nhắm lại.

Lúc này Chương Ngự sử và Thẩm Tuý Thạch cũng thong thả bước vào mật thất. Hai người này nhìn thấy đầu tiên chính là Mị Nương đã bị huỷ dung bị vứt trong góc. Trong mắt hai người đều hiện lên tia kinh ngạc. Theo lý thuyết võ công của Mị Nương cũng không kém, đối phó một Quân Cơ Lạc đã trúng mị dược hẳn là phải thừa sức chứ.

“Cửu Thiên Tuế… Xem ra ngài thật sự là thái giám. Nhưng vi thần phụng mệnh Hoàng thượng đến giết người! Đắc tội!” Chương Ngự sử giả bi thương chắp tay, cười vui sướng khi người gặp hoạ.

Thị vệ phía sau hắn lập tức giơ cung lên, nhắm ngay Quân Cơ Lạc. Quân Cơ Lạc nhợt nhạt cười, nhắm mắt, trên mặt không có vẻ e ngại. Nhưng vào lúc này, ám vệ bên người Chương Ngự sử vội vã đi vào, nói nhỏ bên tai Chương Ngự sử, “Lão gia, không ổn. Hôm nay Đường nhị tiểu thư phái người bắt nhóm người lão phu nhân đang lên chùa thắp hương. Nàng ta còn bảo tiểu nhân chuyển cáo tới người: Dù sao nếu Quân Cơ Lạc chết, nàng ta cũng không sống nữa. Nàng ta sẽ sai người giết lão phu nhân, Kiều di nương cùng tiểu thiếu gia. Nếu lão gia không muốn lão phu nhân cùng bọn họ chết, phải giữ lại được Quân Cơ Lạc cho nàng ta!”